Chương 50: Vô cớ gây rối

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Nhà họ Thẩm, Thẩm Niệm Niệm khóc sướt mướt ngồi trên sô pha, mẹ cô ta - Phạm Nhã Trân mặt đầy u sầu vỗ lưng cô ta, nhẹ nhàng trấn an, nhưng giọng điệu vẫn mang theo chút trách móc.

"Chuyện này ấy, con cũng đừng thấy uất ức, vừa rồi mẹ đã nghe Mai phu nhân nói hết rồi, bà ấy đã cố gắng, chỉ là con biết tính cách của Thương Giới rồi, chuyện công việc, cậu ấy luôn rất nghiêm khắc, không thể nào nhắm mắt làm ngơ, lần này con thật sự quá đáng."

Thẩm Niệm Niệm lẩm bẩm: "Con quá đáng khi nào, rõ ràng là nữ minh tinh không biết xấu hổ kia thông đồng với Lục Lâm Xuyên, chẳng qua con chỉ vạch trần vẻ mặt đáng ghê tởm của cô ta tại trận mà thôi, đúng rồi, chính là nữ minh tinh trước đây đã quyến rũ anh con!"

"Đó đều là chuyện của người khác, con làm việc của mình cho tốt, quản nhiều như thế làm gì, vô duyên vô cớ bị người ta ghét."

"Con không nhìn nổi, vì sao lại không thể quản!"

"Vậy giờ con thấy rồi đấy, lo chuyện bao đồng, ầm ĩ đến mức mất việc, ngay cả Thương Giới cũng ghét con." Phạm Nhã Trân bất đắc dĩ nói: "Mẹ vốn còn muốn cho con và Thương Giới ở cạnh nhau nhiều một chút, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, mẹ lại tự mình nói chuyện của hai đứa với Mai phu nhân, bây giờ con lại ầm ĩ thế này, haizz, mẹ cũng không tiện mở miệng."

Thẩm Niệm Niệm vừa nghe liền nóng nảy: "Mẹ, chuyện này mẹ nhất định phải giúp con, con là con gái duy nhất của mẹ, vì chung thân hạnh phúc của con, mẹ phải nói chuyện với Mai phu nhân, con nhất định phải ở bên cạnh anh Thương Giới!"

"Mẹ thật sự không còn mặt mũi nào nữa." Phạm Nhã Trân thở dài một hơi: "Chuyện này vốn là lỗi của con, con ở nhà ngẫm lại đi."

"Mẹ, sao mẹ lại như thế!" Thẩm Niệm Niệm đột nhiên bực tức: "Con thấy mẹ căn bản không hề xem con là con ruột của mẹ! Không giúp con, lại còn giúp người ngoài nói chuyện! Mẹ thật quá đáng!"

Phạm Nhã Trân tức giận nói không nên lời: "Mẹ... mẹ quá đáng khi nào, Niệm Niệm, con có còn lương tâm hay không, từ nhỏ đến lớn, có thứ gì con muốn mà mẹ không chiều theo con không."

"Nếu mẹ chiều theo con, vậy giờ mẹ đi nói chuyện với Mai phu nhân đi, để con làm trợ lý bên cạnh Thương Giới, chuyện nhỏ như vậy mà không làm được, mẹ còn có ích gì chứ!"

Đúng lúc này, một tiếng "bộp" vang lên, sô pha đối diện, Thẩm Túc Sơn đen mặt đặt mạnh tách trà xuống bàn, khiến hai mẹ con hoảng sợ.

"Đồ hỗn lão!" Ông chỉ Thẩm Niệm Niệm, nói: "Rốt cuộc nhà chúng tôi nợ cô cái gì, cô nói xem, từ nhỏ đến lớn, cô đã gây ra bao nhiêu chuyện, cuối cùng đều là mẹ cô thu dọn cục diện rối rắm cho cô, hả, cô chạy đến công ty người ta ầm ĩ, đến mức gà chó không yên, giờ còn ép mẹ cô không cần cái mặt già đi cầu xin người ta, sao tôi lại sinh ra đứa con hỗn láo như cô!"

Nghe được bố mình dùng giọng điệu nghiêm khắc giáo huấn, Thẩm Niệm Niệm khóc rống lên, vừa khóc vừa ném đồ: "Bố mẹ căn bản không hề xem con là con gái của bố mẹ! Con không cần ở với mấy người, con ghét mấy người! Hu hu! Con hận mấy người, mấy người không hề tốt với con!"

Thẩm Túc Sơn tức giận đến mức sắc mặt xanh mét, ngón tay run rẩy chỉ Thẩm Niệm Niệm: "Từ khi trở về, cô giống như thay đổi thành một người khác, Niệm Niệm ngoan ngoãn hiểu chuyện của tôi mất rồi, biến thành dáng vẻ hỗn láo thế này! Cô một hai phải khiến tôi tức chết mới vừa lòng có phải không!"

Phạm Nhã Trân lập tức ngồi bên cạnh Thẩm Túc Sơn, giúp ông bình ổn: "Bác sĩ nói ông không được tức giận, ông bình tĩnh đi, đừng nói thế, Niệm Niệm bị kích thích nên mới như thế, suy cho cùng vẫn là chúng ta không tốt, lúc trước không coi chừng nó mới gây ra chuyện như vậy, dù sao nó cũng là đứa con gái duy nhất của chúng ta mà!"

Trên lưng Thẩm Niệm Niệm rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, lập tức dừng khóc, cả người ngơ ngẩn, dường như là nhớ lại chuyện đáng sợ gì đó, khóe môi cũng bắt đầu run lên.

"Con... Con về phòng..."

Nói xong thì chạy lên lầu, chui vào chăn, toàn thân run rẩy dữ dội.

Có người giúp việc nhìn thấy, đứng cạnh cửa, lo lắng hỏi: "Tiểu thư, cô sao thế?"

"Cút! Cút đi!" Thẩm Niệm Niệm nhảy dựng lên, chạy đến đóng cửa phòng thật mạnh.

Cô dựa lưng vào vách tường, sắc mặt xanh mét, mồ hôi không ngừng chảy xuống, trong đầu hồi tưởng những ký ức vụn vặt, giữa mảnh nhỏ đó, chiếu rọi một cô bé, gương mặt rất giống cô.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô ta, cô ta giống như một cô công chúa, mặc váy công chúa màu trắng, khoác một cái áo nhỏ màu đỏ, bên cạnh còn có hình một chú thỏ với bộ lông mượt mà, phía dưới đôi tất chân màu trắng chính là đôi giày da bóng loáng, tóc cũng được uốn xoăn xinh đẹp, môi hồng da trắng, xinh đẹp như một con búp bê sứ. Chỉ là... Đôi mắt to trong veo tràn ngập sự sợ hãi.

Cô ta trốn sau anh Thương Giới, sợ hãi đối diện với cô.

Người đàn ông cô gọi là "bố" nói, con nhìn đi, hai đứa rất giống nhau, quả thật là giống hệt nhau.

Sự thật đúng là như vậy, chiều cao, ngũ quan, nhìn qua thì gần như không có gì khác biệt, nhìn kỹ thì vẫn có chỗ khác, cô gầy hơn cô công chúa kia, gò má hóp lại, nhìn gần hơn thì đuôi mắt xếch hơn một ít, môi cũng mỏng hơn một chút...

Nhưng, nếu cô cũng mặc váy công chúa xinh đẹp, uốn tóc, có phải cô cũng có thể biến thành công chúa không?

Sau đó, quả nhiên "bố" đưa quần áo của tiểu công chúa cho cô mặc, hơn nữa nói với cô, tương lai con sẽ được trải qua ngày lành, bố nhất định sẽ giúp con, để con làm công chúa!

Lúc đó cô còn không rõ chuyện này là thế nào, nhưng giấc mộng biến thành công chúa ngày đêm quấn lấy cô, cô khát khao, chờ mong, có một ngày mình cũng có thể có nhiều chiếc váy xinh đẹp như thế, ngày nào cũng có điểm tâm ăn không hết...

Không lâu sau, cô ta chuyển đến căn nhà lớn như lâu đài mà cô ta tha thiết mơ ước, không bao giờ phải ở ngôi nhà trệt chật hẹp chưa đầy mười mét vuông nữa. Người bên cạnh, cô ta nói gì nghe nấy, không bao giờ phải ở với người bố đáng ghê tởm, lười biếng, nghiện rượu kia nữa.

Xung quanh có kẹo và bánh ngọt ăn không hết, cũng có rất nhiều búp bê Barbie xinh đẹp...

"Bố" đã từng dặn dò cô mấy trăm lần, cô có thể có được tất cả những gì mình muốn, chỉ cần cô "quên" đi, quên đi cảnh bần cùng chật vật, quên đi bố mẹ ruột của mình, cô chính là Thẩm Niệm Niệm!

Mày là Thẩm Niệm Niệm! Mày là Thẩm Niệm Niệm!

Cô ôm đầu mình, điên cuồng hô to: "Tôi là Thẩm Niệm Niệm! Con gái duy nhất của nhà họ Thẩm, tôi là Thẩm Niệm Niệm! Những chuyện trước kia, tôi không nhớ gì hết!"

Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa và giọng nói lo lắng của Phạm Nhã Trân: "Niệm Niệm, con sao thế, con không sao chứ, đừng dọa mẹ mà!"

Thẩm Niệm Niệm ngây ra, sau đó cô hít sâu, giữ bình tĩnh, nói với người phụ nữ trung niên ngoài cửa: "Mẹ, con không sao."

"Những gì bố con vừa nói, con không cần để trong lòng, con phải biết là bố mẹ vĩnh viễn thương con, rất rất thương con."

"Con biết, mẹ."

"Đây mới là con gái ngoan của mẹ."

Tiếng bước chân của Phạm Nhã Trân dần đi xa, Thẩm Niệm Niệm nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, cô cắn chặt môi dưới, cho đến khi đôi môi trắng bệch: "Cô ta đã chết! Tôi chính là cô ta! Tôi là cô ta!"

...

Cuối tuần, Giang Tỉnh Tỉnh cùng hai chị em Minh Cẩn Minh Giác đến cung thể thao tổ chức triển lãm manga anime.

Lần này Minh Giác cosplay, hai người Giang Tỉnh Tỉnh và Minh Cẩn gần như là hai người bình thường nhất giữa một đám người mặc trang phục cosplay phức tạp.

Nhưng nếu nói cho đúng, Giang Tỉnh Tỉnh dùng chiếc mũ lưỡi trai và chiếc kính màu đen che nửa khuôn mặt, thật ra cũng rất kỳ quặc.

Cô và Minh Cẩn là quân tiếp viện cho Minh Giác, ở dưới đài vì Minh Giác giơ biểu ngữ "Cố Lên", Minh Giác sắm vai Gasai Yuno trong《 Nhật Ký Tương Lai 》[1], hai đoạn tóc màu hồng buộc sau đầu, mặc đồng phục của nữ sinh Nhật Bản, nhìn rất trẻ trung xinh đẹp.

Giang Tỉnh Tỉnh hỏi Minh Cẩn: "Em chị làm gì trên đài thế?"

Minh Cẩn giải thích: "Diễn kịch, nó và đám bạn kia luyện cũng lâu rồi."

"Em cảm thấy nếu con bé dùng cách diễn này, nữ số một của đoàn kịch Huỳnh Chúc chúng ta, sớm muộn gì cũng rơi lại trên đầu em."

"Em thì biết gì, người ta cosplay diễn kịch cũng là một mảng diễn xuất."

Giang Tỉnh Tỉnh khó hiểu nhìn màn biểu diễn quá trớn trên sân khấu, trước đây cô và Minh Giác song song làm vai chính trong đoàn kịch, kiểu biểu diễn khiến người ta xấu hổ này, sao có thể diễn được.

Trên đường trở về, Giang Tỉnh Tỉnh cười nhạo màn biểu diễn của Minh Giác, dĩ nhiên Minh Giác không thèm để ý, chỉ nói cô không biết gì cả, không so đo với cô.

Tính cách Minh Giác hướng nội, khi còn nhỏ thường xuyên bị mấy đứa trẻ cùng tuổi bắt nạt, xa lánh, bởi vì bố mẹ ly dị, mặc kệ hai chị em, tính cách Minh Giác càng thêm khép kín, thu mình, không thích nói chuyện, suốt ngày đọc truyện tranh, liều mạng hấp thu dũng khí từ những câu chuyện đó.

Sau đó cô ấy yêu văn hóa thế giới giả tưởng, bắt đầu cosplay, nhưng luôn bị mấy đứa trẻ xung quanh xem là quái thai, thường xuyên bị cười nhạo.

Sau đó Minh Cẩn đưa cô ấy đến đoàn kịch, để cô ấy diễn cho vui, không ngờ cô ấy lại khá có tiềm năng, kỹ thuật diễn không tồi.

Nhưng chuyên ngành của Minh Giác là tài chính, diễn kịch chỉ do hứng thú, giờ đang học năm hai.

"Đói quá, Tỉnh Tỉnh, chúng ta tìm chỗ nào ăn đi." Minh Cẩn ôm bụng: "Sáng sớm đã chen chúc xếp hàng, đứng cả một ngày, mệt chết đi được."

Giang Tỉnh Tỉnh giúp Minh Giác cầm theo đạo cụ, cũng cảm thấy đói bụng: "Hai người muốn ăn gì?"

Minh Cẩn đề nghị: "Chị nghe nói bên này có một nhà hàng Michelin ba sao, đã sớm muốn thử xem, nếu không hôm nay chúng ta phóng túng một chút?"

Giang Tỉnh Tỉnh nói: "Đồng ý, hôm nay chúng ta giúp người nào đó vác đạo cụ, trang điểm, lại còn cổ vũ... Có phải người nào đó nên hiểu ý không nhỉ?"

Minh Giác sảng khoái đồng ý: "Hôm nay thi đấu thắng, có tiền thưởng, hai chị cứ ăn đi, em mời!"

Cô gái "keo kiệt" này hiếm khi hào phóng một lần như vậy, vì thế ba cô gái vừa nói vừa cười đi vào nhà hàng Michelin trên tầng cao nhất trung tâm thương mại.

Cuối tuần nhà hàng đông khách, cũng may là các cô tới tương đối sớm, cho nên vẫn còn chỗ.

Nhưng vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, Giang Tỉnh Tỉnh đã nghe thấy tiếng cười quen thuộc, đến từ cái bàn dựa cửa sổ, phía sau lưng cô.

Cô quay đầu lại, Thẩm Niệm Niệm cũng đang ở đây, cô ta cùng mấy người bạn trang điểm đậm đang nói về túi xách mới của mình.

"Niệm Niệm, đây là chiếc túi số lượng có hạn của Hermes nhỉ?"

Thẩm Niệm Niệm ngắm nghía bộ móng tay mới của mình, không chút để ý mà nói: "Đúng thế."

"Chu Chu à, cái túi Chanel này của cậu đã từ năm trước rồi, nên bỏ đi mới đúng."

"Mình cũng cân nhắc mùa đông năm nay mua một chiếc túi da dê, rất hợp với màu da của mình, nhưng dù chúng ta mua túi xách gì, chắc chắn cũng sẽ kém hơn Niệm Niệm, nghe nói toàn thế giới chỉ có năm chiếc, có tiền cũng không mua được."

"Dĩ nhiên là chúng ta kém hơn Niệm Niệm rồi, nhà họ Thẩm chính là gia tộc duy nhất trong thành phố Giang này có thể so sánh với gia tộc nhà họ Thương, tương lai nếu hai nhà liên hôn, vậy thì đúng là không còn ai có thể cản nổi."

Nói đến đây, mấy cô gái kia lập tức tò mò: "Niệm Niệm, chuyện cậu và Thương Giới thế nào?"

"Chuyện sớm muộn thôi, mẹ tôi đã nói với Mai phu nhân rồi, dĩ nhiên là Mai phu nhân bằng lòng, từ nhỏ bà ấy đã rất thích tôi." Thẩm Niệm Niệm nhướng mày: "Nhưng mấy người đừng có nói ra ngoài, đây là bí mật, tôi không muốn ầm ĩ khiến ai cũng biết."

"Cậu yên tâm, chắc chắn bọn mình sẽ không nói ra ngoài."

"Đúng vậy, mình bảo đảm."

[1] Gasai Yuno

1 Gasai Yuno



Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: