Chương 35

Mạc Nhiên tan làm liền lái xe thẳng ra sân bay. Hôm nay là ngày anh chồng nhà cô đi công tác về.

Vừa vào đến sảnh sân bay, cô đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía cô.

“Trạch Ninh” Mạc Nhiên vẫy vẫy tay.

Cố Trạch Ninh nghe tiếng vợ yêu gọi liền bước chân đi nhanh hơn. Rất nhanh đã đến trước mặt cô. Anh ôm chầm lấy Mạc Nhiên, hôn cô một cái.

“Vợ ơi, anh rất nhớ em. “

“Em cũng nhớ chồng em rất nhiều!”

Mạc Nhiên cũng tiếp lời anh.

“Khụ! Cái đó, giám đốc, thiếu phu nhân tôi về công ty trước. Hai người... khụ..tiếp tục đi.” Thư kí của Cố Trạch Ninh từ nãy đến giờ bị xem như người vô hình lúc này mới lên tiếng.

“Không cần về công ty đâu, cậu về nhà nghỉ đi. Mai rồi đến công ty. “

“Vâng, Cố tổng.”

Cố Trạch Ninh một tay ôm vợ một tay kéo valy đi ra khỏi sân bay.

“Dưa hấu cùng Khoai tây nhớ ba lắm đấy. Chắc bây giờ đang ngồi trước cửa chờ anh đấy.”

“Anh cũng nhớ hai đứa, gần một tuần rồi chưa có gặp. Mà, sức khoẻ của Khoai tây không có vấn đề gì nữa chứ?”

“Không sao rồi, chỉ là vẫn còn cần phải đi kiểm tra lại thôi. Mai anh đưa con đi bệnh viện nhé? À, mai em còn có việc phải đến Lights nên anh đưa cả hai con đi nhé.”

“Được thôi, dù sao mai anh cũng không bận lắm. “

Cố Trạch Ninh đồng ý với Mạc Nhiên và trong lòng còn suy nghĩ đến việc mua quà sinh nhật cho cô nữa, đưa Dưa hấu cùng Khoai tây đi cùng để cùng chọn quà cho mẹ là quá hợp lí.

Về đến nhà, Mạc Nhiên đã thấy hai hình dáng bé nhỏ đang chạy đùa nghịch trong sân. Nghe thấy tiếng xe quen thuộc thì đều ngoái lại nhìn rồi bỏ đồ chơi trong tay xuống, nhấc chân nhỏ lên chạy về phía cổng.

Tuy nhiên mới chạy chưa được một đoạn đường đã bị bảo mẫu giữ lại.

“Hai con không được chạy lung tung nhé! Chờ ba mẹ xuống xe đã. Nếu không sẽ rất nguy hiểm đấy.”

“Vâng ạ!” Hai cậu bé đồng thời lên tiếng. Nhưng ánh mắt vẫn hướng theo xe của ba mẹ.

Mẹ bảo hôm nay ba sẽ về nên hai nhóc vô cùng mong đợi.

“Dưa hấu, Khoai tây ơiii! Ba của các con về rồi đây.” Tiếng Cố Trạch Ninh vọng đến.

Hai nhóc nhìn ba mình đang đi về phía bên này liền lập tức nhấc chân nhỏ chạy đến bên cạnh ba.

Cố Trạch Ninh bế cả hai nhóc lên. Hôn mỗi đứa một cái.

“Nhớ ba không? Khoai tây cùng Dưa hấu.”

Hai nhóc không có trả lời mà lại gục xuống vai ba, mếu mặt khóc oà lên.

“Ơ ơ, sao lại khóc rồi? “

“Hai đứa nhớ anh quá đấy, ngày nào cũng nhắc anh mà.” Mạc Nhiên vỗ vỗ nhẹ vào lưng hai nhóc.

“Khoai tây, Dưa hấu ngoan. Ba hỏi kìa! Không khóc nữa nhé.” Cô dịu dàng nói với hai cậu bé.

“Ba, con nhớ ba.”

“Ba, Khoai tây cũng nhớ ba.”

Hai cậu bé nhỏ giọng, dụi dụi mặt vào vai Cố Trạch Ninh làm nũng.

Trong lòng anh lúc này mềm nhũn, cảm thấy như có một dòng nước ấm ngọt ngào chảy qua.

Cuộc sống này là cuộc sống mà Cố Trạch Ninh luôn mong đợi, sau những ngày xa nhà thì luôn có vợ và con ở nhà đợi mình. Thật sự rất hạnh phúc.

Viên: sao đoạn này nghe như là kết thúc truyện ấy nhờ?

Mà xin lỗi mn nhiều nha, do Viên dùng IOS nên không có đăng truyện thường xuyên được. Mong mn thông cảm

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: