Chương 20: Tự biết giữ thân

Editor: tiểu mao

Lúc nhỏ Văn Dụ từng bị bắt cóc, sau đó bình an trở về, cha anh liền cho anh đi học kickboxing. Luyện nhiều năm như thế đã sớm luyện được thực lực bằng với quyền thủ chuyên nghiệp, anh không chút nghĩ ngợi liền vươn tay, ôm ôn hương nhuyễn ngọc vào lòng.

Trần Hạo với Tôn Khải nháy mắt ra hiệu với nhau.

Tốt xấu gì cũng đều đã luyện qua kickboxing, ai cũng có mắt nhìn, ngã thật hay giả bộ ngã vẫn có thể phân biệt được. Ba người đang đi song song với nhau, vậy mà em gái này lại xác định chính xác mục tiêu, trực tiếp nhào vào Văn Dụ đang ở giữa, rõ ràng quá còn gì.

Tháng chín nhập học này, Văn ca ca đào hoa này đúng là một đóa nối tiếp một đóa.

“Cảm ơn sư huynh.” Tôn Nhã Nhàn vịn vào Văn Dụ để đứng thẳng, tay giơ lên mặt, vén một bên tóc, động tác đều hiện lên vẻ phong tình.

So với Kỷ An Ninh lúc nào cũng cứng ngắc như khúc gỗ thì cô nàng này đúng là rất có kinh nghiệm.

Văn Dụ mặt không đổi sắc mà rút tay ra: “không có việc gì.” Nâng chân chuẩn bị đi.

Tôn Nhã Nhàn lại nhỏ giọng kêu một tiếng.

“Nguy rồi, em làm bẩn áo anh rồi.” cô ta che miệng, ảo não nói.

Lúc nãy khi cô ta “ngã”, cố gắng làm cho giống thật, trà sữa trong tay cũng ném ra, làm trà sữa vô tình đổ làm bẩn áo Văn Dụ.

Tôn Nhã Nhàn vội vàng để trà sữa qua một bên, móc từ trong túi ra một tờ giấy lau quần áo cho Văn Dụ. cô ta ở rất gần Văn Dụ, cái trán như muốn chống vào ngực của anh luôn, nhìn rất thân mật.

Văn Dụ ngửi thấy mùi nước hoa. Đúng là nước hoa của cô nàng này, là sản phầm hàng hiệu, mẹ Văn Dụ cũng hay dùng loại này.

Chỉ là một cô gái trẻ tuổi năm nhất mà lại dùng loại này, đúng là cố tình muốn tiếp cận.

Tôn Nhã Nhàn lau hai lần, ngẩng mặt lên có chút uể oải nói: “Lau không được rồi, em xin lỗi, sư huynhanh có cần giặt sạch không? Hay là thế này đi, em cho anh số điện thoại của em, anh có gì thì gọi cho em, em sẽ trả tiền giặt áo.”

“A, đúng rồi, em là Tôn Nhã Nhàn, học năm nhất.” cô ta mang điện thoại ra, có chút mong chờ nhìn Văn Dụ.

Nhìn cận mặt đúng là đẹp trai thật đấy. Làm cho người ta tim đập thình thịch.

Văn Dụ mặc dù mới học năm ba, còn đang đi học nhưng dựa trên bản chất thực tế mà nói thì anh đãsớm bước vào xã hội rồi.

Kiến thức của anh rộng rãi, một chút đạo hạnh của cô nàng nào còn không đủ để anh ăn cơm nữa. cônàng này nghĩ gì, Văn Dụ đều biết rõ.

Lúc trước nếu gặp loại hoa đòa này, Văn Dụ sẽ xem xét giá trị nhan sắc của đối phương rồi mới quyết định có nên mỉm cười tiếp nhận hay không.

Nhưng hôm nay anh lại không biểu hiện gì mà nhìn Tôn Nhã Nhàn biểu diễn, lại ngửi được mùi hương nước hoa quá thành thục trên người cô ta, cơ bản chẳng có chút hào hứng nào.

“không cần.” anh từ tốn lên tiếng, tiếp tục đi về phía cửa. 

Tôn Nhã Nhàn ngơ ngác một chút, liền đuổi kịp anh: “Sư huynh, sư huynh, như vậy không tốt lắm,không thì bây giờ em bồi thường cho anh?”

Ngoài miệng thì nói vậy, còn làm bộ muốn mở ví tiền nhưng lại chẳng thấy lôi ra được đồng nào.

Văn Dụ cảm thấy chán ngấy.

anh có tính tình đại thiếu gia, lúc anh cảm thấy không hào hứng thì chẳng thèm kiên nhẫn mà ứng phó với người ta, trực tiếp lạnh lùng quăng một câu: “Tôi nói là không cần.” Liền nâng chân bỏ đi.

Tôn Khải đi theo hai bước, quay đầu thấy Tôn Nhã Nhàn đang cầm điền thoại cắn môi đứng ở đằng kia,hắn thấy mà yêu, có chút không nỡ. hắn quay người trở lại nói: “không thì hai chúng ta thêm Wechat?”

Tôn Nhã Nhàn cắn môi một cái, nghĩ tới đây là người bên cạnh Văn Dụ, bắt người trước hết phải bắt ngựa, liền nở nụ cười ngọt ngào: “Được ạ.”

Văn Dụ với Trần Hạo ra khỏi nhà ăn mới phát hiện Tôn Khải không đi theo. 

“Người đâu?” Trần Hạo không hiểu.

Tôn Khải đi chậm hơn nửa phút.

“Văn Ca sao anh quá đáng với người ta quá thế?” hắn phàn nàn.

“Cái gì cơ?” Văn Dụ không hiểu.

Tôn Khải nói: “Tiểu học muội lúc nãy xinh đẹp như thế vậy mà anh lại lạnh lùng với người ta, làm người ta đau lòng kìa.”

Văn Dụ sờ sờ cằm, có chút buồn bực: “Xinh lắm à?”

Tôn Khải/ Trần Hạo: “…”

Tôn Khải im lặng: “Văn ca, ánh mắt của anh không phải có vấn đề chứ?”

Trần Hạo gật đầu: “cô nàng năm nhất đó đúng là rất xinh đẹp, cũng cỡ hoa khôi khoa đấy.”

Văn Dụ có chút buồn bực, nếu Trần Hạo đã nói vậy… không thể nào, lúc nãy anh chẳng cảm thấy là cônàng kia xinh đẹp. Mỗi động tác đều đang cố khoe vẻ phong tình, quá giả tạo.

Lại bước thêm vài bước, Văn Dụ không nhịn được hỏi: “cô nàng đó xinh đẹp hay Kỷ An Ninh xinh đẹp hơn.”

Trần Hạo với Tôn Khải đều ngẩn ngơ, trăm miệng một lời nói: “Đương nhiên là Kỷ An Ninh xinh đẹp hơn rồi.”

Văn Dụ nhìn chằm chằm hai người: “Vậy không phải là mắt không có vấn đề gì à? Mọi người đều có chung thẩm mỹ. Mấy người khen nữ sinh kia làm gì?” Sao tôi lại không thấy mấy người khen Kỷ An Ninh xinh đẹp?

Trần Hạo với Tôn Khải muốn ói máu.

Kỷ An Ninh đương nhiên là xinh đẹp rồi, không thì sao đại thiếu gia như ngài lại thân thiện đến mức đó chứ, giữa trưa bắt chúng tôi để bụng đói đợi người ta cùng ăn cơm, còn cái gì mà trợ cấp tiền ăn, sợ người ta nhìn không ra là mình đang quan tâm người ta à?

Nhưng mà cho dù Kỷ An Ninh có xinh đẹp thế nào cũng là cô gái mà Văn Dụ nhìn trúng. Chẳng lẽ bọn họ hết sức khen Kỷ An Ninh thì anh sẽ vui vẻ? sẽ không cho là bọn họ có ý gì với Kỷ An Ninh à?

Ai mà không có nhu cầu tình dục chứ? Bọn họ chỉ có thể cố gắng không nhìn vào nhan sắc của Kỷ An Ninh thôi.

Ba người trở về ký túc xá nghỉ ngơi. Cả một đường, Văn Dụ bình chân như vại mà nghĩ, thật sự là lúc nãy không thấy cô nàng kia xinh đẹp mà.

anh nhịn không được mà so sánh với Kỷ An Ninh.

Gương mặt Kỷ An Ninh gần như không có khuyết điểm nào, tinh xảo tới mức làm người ta nhìn chằm chằm.

Dáng người thì càng khỏi nói, eo nhỏ nhất trong Hoa đại này. Mà Văn Dụ lại quan sát cô nhiều ngày như vậy, phát hiện cô chắc không ý thức khi mình mặc loại áo bó sát kia, phác họa đường cong lả lướt đối với đàn ông mà nói thì hấp dẫn cỡ nào.

cô ở trong phòng ăn chạy qua chạy lại, đi đến chỗ nào mọi người quay đầu đến đó.

Nhưng Kỷ An Ninh mặc dù lạnh lùng cứng ngắc, với tiền có chút bướng bỉnh già mồm, nhưng ở mấy phương diện khác thì lại không khiến anh có cảm giác ‘giả’ như cô nàng kia.

cô rất thật.

cô đối với anh lạnh lùng từ chối hay ánh mắt dịu dàng nhìn anh đều là thật.

Loại thật này, từ sợi tóc đến ngón tay của cô đều làm anh cảm thấy dễ chịu.

Đương nhiên cũng làm Văn Dụ cảm thấy cô là một người kì lạ đầy mâu thuẫn.

Trần Hạo với Tôn Khải đang vừa đi vừa nói, đang đi thì phát hiện Văn Dụ bị rơi lại phía sau. Hai người nhìn lại, đều cảm thấy không có gì để nói.

Văn Dụ miệng đang cười, mặt mày như ngậm xuân…

Mùa thu hoạch còn chưa tới, phát xuân cái gì!

Buổi trưa Kỷ An Ninh trở về phòng, nhân lúc trời nắng đẹp mang bà ngoại xuống lầu dạo một vòng.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, qua một tháng nữa thì không thể mang bà ra ngoài tản bộ vào buổi tối rồi, cô phải tranh thủ bây giờ mang bà ra ngoài nhiều một chút mới được.

Đưa bà ngoại về phòng, nhìn bà nằm xuống ngủ trưa, Kỷ An Ninh lúc này mới đem hộp cơm trưa với chén đĩa buổi sáng mang đi rửa, lại đọc sách một chút, căn thời gian rồi đeo cặp tới trường.

Phong cách trường Hoa đại nghiêm cẩn, nghiên cứu kiến thức rất nghiêm ngặt, các sinh viên trong trường không được nhẹ nhàng như mấy trường khác. Trường đem rất nhiều chương trình học đều dồn vào năm nhất, Kỷ An Ninh lịch học rất dày. Tính ra thì Văn Dụ năm ba thoải mái hơn nhiều.

Buổi chiều lúc Kỷ An Ninh vào phòng học, Mạnh Hân Vũ ngoắc tay với cô: “Chỗ này!”

Kỷ An Ninh tới muộn, ngồi ở hàng cuối cùng sau lưng cô nàng, cô mỉm cười mặt mày cong cong: “Cảm ơn.”

Mạnh Hân Vũ lườm Tôn Nhã Nhàn một chút, nhỏ giọng nói: “Lúc cậu chưa tới, Tôn Nhã Nhan có hỏi cậu hai lần.”

Kỷ An Ninh hơi ngừng lại hỏi: “Cậu ta muốn làm gì?”

“không biết.” Mạnh Hân Vũ nhún vai, “Tớ hỏi cậu ta tìm cậu có viêc gì à, cậu ta cũng không nói rõ.”

Kỷ An Ninh nhìn sang Tôn Nhã Nhàn, đúng lúc Tôn Nhã Nhàn cũng quay đầu nhìn cô, ánh mắt lấp lóe.

“Nhìn đi, cậu ta vẫn đang nhìn cậu kìa.” Mạnh Hân Vũ nói.

Kỷ An Ninh ánh mắt yếu ớt.

“Mặc kệ cậu ta.” cô thu mắt lại, lôi sách vở ra.

Nghỉ giữa giờ cô tới phòng vệ sinh rửa tay, vừa trở về đã thấy Tôn Nhã Nhàn lắc eo bước tới.

“Kỷ An Ninh,” cô ta cười hì hì đi đến hỏi, “Buổi trưa hình như tớ thấy có ai giống cậu đang ngồi ăn với mấy sư huynh năm ba á?”

thì ra là vậy, bị cô ta nhìn thấy.

“Đúng vậy, đúng là Văn Dụ.” Kỷ An Ninh thẳng thắn thừa nhận.

Tôn Nhã Nhàn có chút ngoài ý muốn, cô ta nghĩ kiểu gì Kỷ An Ninh cũng phải che lấp một chút. cô ta tỏ vẻ nghi ngờ hỏi: “Tớ nhớ hình như cậu đã từ chối Văn Dụ rồi mà.”

Kỷ An Ninh hơi vênh mặt. “Đúng vậy mà.”

“Vậy sao cậu còn đi ăn với Văn Dụ?” Tôn Nhã Nhàn ép hỏi.

Kỷ An Ninh mỉm cười: “Cho dù tớ có từ chối anh ấy thì mọi người vẫn là bạn bè, với cả bọn tớ cũng ở chung một câu lạc bộ.”

Ánh mắt Tôn Nhã Nhàn sáng lên: “anh ấy cũng tham gia câu lạc bộ à? Câu lạc bộ nào vậy?” cô ta đãnghe qua bối cảnh của Văn Dụ, còn tưởng anh giống mấy vị con nhà giàu kia không tham gia mấy câu lạc bộ trong trường.

Văn Dụ ít khi xuất hiện trong câu lạc bộ. mà anh cũng không nhận những nữ sinh theo đuổi mình tới làm mất mặt câu lạc bộ, Tôn Nhã Nhàn chẳng qua chỉ là sinh viên năm nhất, mặc dù được xưng là người giỏi xã giao nhưng cũng không nghe có người nói Văn Dụ ở trong câu lạc bộ kickboxing.

một nguyên nhân khác cũng do từ lúc Văn Dụ lên năm hai đã không hỏi mấy việc trong câu lạc bộ. Chẳng qua vì anh là người thành lập nên không thể hoàn toàn vứt bỏ mà thôi.

Mạnh Hân Vũ ngồi ở trước, cong người nghe Tôn Nhã Nhàn nói chuyện với Kỷ An Ninh.

Tôn Nhã Nhàn hỏi đông hỏi tây, toàn bộ đều tập trung vào anh chàng đẹp trai Văn Dụ. Kỷ An Ninh cũng đúng thật là, sao lại để cho cô ta hỏi này hỏi nọ chứ.

Mạnh Hân Vũ vừa nghĩ như vậy, đã thấy Kỷ An Ninh mỉm cười, nói với Tôn Nhã Nhàn: “Cậu đoán xem?”

Tôn Nhã Nhàn tức giận bỏ về chỗ.

Mạnh Hân Vũ bò trên bàn Kỷ An Ninh cười cả nửa ngày, mới nhớ tới hỏi: “Này, cuối cùng là câu lạc bộ nào thế?”

Đối với Mạnh Hân Vũ, Kỷ An Ninh không muốn giấu, trực tiếp nói cho cô nàng: “Câu lạc bộ kickboxing, luyện kickboxing tự do.”

Mạnh Hân vũ nói: “Cậu học cái đó á? Cái đó chỉ hợp với nam sinh thôi mà?”

Kỷ An Ninh nói: “Ở chỗ tớ làm thêm có hơi loạn, tớ nghĩ phải học thêm mấy chiêu phòng thân.”

Mạnh Hân Vũ níu lưỡi hỏi: “Chỗ nào vậy?”

Làm nữ nhân viên bán rượu trong quán bar bị bạn học lên án là một nguyên nhân chủ yếu. Bởi vì cái này mà sau này cô ngã lầu chết, rõ ràng là một khách sạn chính quy được đánh giá sao, lại bị bọn họ truyền thành chỗ ăn chơi sa đọa.

Nhưng đối với Kỷ An Ninh mà nói, công việc làm thêm này tiền lương cao nhất trong mấy công việc côđang làm.

một năm sau, bà ngoại bị bệnh ba lần, hai lần phải làm phẫu thuật. Cho dù Kỷ An Ninh sống lại cũngkhông có cách giải quyết vấn đề tiền nong. Công việc này cô chắc chắn phải làm tiếp.

Sớm biết vậy, lúc trước nếu như cô có thể nhớ rõ một dãy xổ số thì tốt rồi.

Kỷ An Ninh trải qua nhiều lần bị người ta chửi rủa xỉ vả, cô biết tranh né hay che dấu đều vô dụng, thản nhiên nói cho Mạnh Hân Vũ: “Cuối tuần tớ làm thêm đường Kiều Nam, chào hàng rượu ở phố quán bar.”

Mạnh Hân Vũ cảm thấy hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không kì thị, chỉ đơn giản là hơi ngạc nhiên thôi. cônàng nói: “Cậu cũng làm cái này à? Tớ nghe nói kiếm tiền rất nhanh.”

cô nàng dùng từ ‘cũng’, Kỷ An Ninh cũng hơi ngạc nhiên: “Cậu biết ai cũng làm việc này à?”

Mạnh Hân Vũ nói: “Tớ có một người bạn cùng quê, cũng học trường mình. Chẳng qua cậu ấy đang ở khu tập thể bên kia.”

Năm nay trong trường có vài chỗ cũ nát cần sửa sang lại, bao gồm cả khu dạy học và ký túc xá, Bởi vì cái này mà nhân viên trong trường ra ngoài thuê địa điểm để dạy học và cho sinh viên ở.”

Chắc khoảng cuối học kỳ này bọn họ mới trở lại được.

Kỷ An Ninh yên lặng nhìn chằm chằm Mạnh Hân Vũ, hỏi: “Người cùng quê với cậu tên là gì?”

Mạnh Hân Vũ nói: “Cậu ấy tên Vu Hà.”

cô nàng nói xong, Kỷ An Ninh mặt không cảm xúc.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: