Chương 27

Bên Tiểu Xích và Lam Thanh thì hay rồi. Một là Xích Long Hộ Pháp thuần thục nhất là hoả, một là Cuồng Huyết Vẫn Lương thuần thục nhất là băng. Hơn nữa, khi mà Lãnh Huyền nghiên cứu ra cách tách độc, thân là sủng vật Lam Thanh sẽ am hiểu hơn phần nào.

Nhưng ở bên khác tình hình những lần làm đầu tiên hơi khó.

Bắt đầu ở Lam Nhật Hiên và Trần Lạc Chính trước. Phu phu nhà nọ không cùng nhau như Tiểu Xích mà tách ra.

Lam Nhật Hiên là quỷ, gần như không được phân ra đâu là vật chất chính và đâu là vật chất phụ bởi lẽ lão không phải tu Chân cũng chẳng phải tu Đạo. Nghiễm nhiên lão không sợ mình không vận dụng được cả hai loại vật chất đối nghịch việc va chạm không mong muốn giữa hai loại gần như sẽ không xảy ra.

Tuy nhiên, nói như vậy không có lẽ lão có thể tùy tiện phẩy tay vài cái là được. Trần Lạc Chính sẽ tát chết lão.

Nói chính xác hơn. Quỷ không cứu người, nếu không hại chúng bình thường cũng sẽ không cứu. Vì sao? Vì bản tính của chúng là khát máu và chết chóc.

Lam Nhật Hiên khi xưa chính là bản tính như vậy. Thờ ơ với tử vong của kẻ khác và chính mình nhưng dần dần có sự xuất hiện của Trần Lạc Chính, lão sẽ không để mình và ái nhân tử vong cũng không thể bỏ mặc tử vong của kẻ khác nữa.

Lam Nhật Hiên cẩn thận thả chậm tốc độ thả ra vật chất hệ Hoả, tăng dần độ nóng lên chỉ sợ lỡ không cẩn thận nhỉnh cao quá hồng cầu sẽ bị phá hủy.

Bên Trần Lạc Chính có vẻ ổn hơn.

Hắn là tu Đạo. Sau lại trở thành bán quỷ cho nên tu vi biến dị chẳng khác gì mấy với Lam Nhật Hiên. Nhưng hắn ta cũng không sợ mình sơ xuất bộc lộ bản tính của quỷ. Lý do đơn giản: hắn vốn chỉ là bán quỷ.

Trần Lạc Chính vừa thành công chuyển nóng thành lạnh, hắn ta có thể cảm nhận rõ độc cương thi đang bị tách dần khỏi máu. Có lẽ hắn ta vẫn phù hợp với công việc cứu người này.

Ngoài hai người này ra, toàn bộ những phong chủ và đệ tử đủ điều kiện tiếp theo cũng bắt đầu rất cẩn thận.

Bọn họ đổ hết mồ hôi mẹ mồ hôi con, đến mắt cũng không dám động lấy một cái chỉ sợ mình lỡ tay bỏ lỡ thời điểm chính xác.

Ngoài ra, những người tham gia vào bức độc sâu khi đã tách thành công, bọn họ trực diện nhìn suốt quá trình hay những người phụ trách đem người nhiễm độc ra vào cũng không thể ngồi yên trong thời gian này.

Ai cũng biết cách làm này có bao nguy hiểm, sai sót thì cược cả mạng vào đây. Tuy nhiên đó không phải đáng lo nhất. Đáng lo là lỡ như ai đó một lần thất bại, cái chết kinh khủng nhất sẽ xảy đến với người nhiễm độc.

Cái chết ấy như thế nào? Đây cũng chính là câu hỏi của Trần đương gia.

Trong khi trấn nhỏ bận rộn trong giai đoạn quyết định thắng thua với độc cương thi, Sát Thiên Uyển không thể xuất hiện mà phải lẻn vào rừng.

Trước khi tiến sâu vào rừng, việc y làm là lôi được Trần Dữ Nhiên đi theo mình.

Tình hình độc cương thi chi phối khiến sự chú ý ngoại vật của bất cứ ai cũng giảm xuống.

Hầu như toàn bộ phong chủ và đoàn tu giả không được đặt tên đều biết phải có một Trần đương gia và vị công tử Tần Vũ nào đó. Thế nhưng, may mắn lại chẳng ai nhớ gì tới hai nhân vật này cả.

Khi người ta xôn xao về việc tìm ra cách giải độc cương thi, suy nghĩ đầu tiên của Trần Dữ Nhiên là chắc chắn có liên quan tới Sát Thiên Uyển.

Dạo gần đây, khung hình xuất hiện rất ít về Trần đương gia. Số lần giáp mặt của ông và Sát Thiên Uyển cũng rất ít. Trước, ông lo Tần Vũ chưa hoàn toàn thức tỉnh linh hồn Sát Thiên Uyển. Nay, đã biết Sát Thiên Uyển chính xác đã trở lại thành Xích Nguyệt Chân Nhân nhưng vẫn lo lắng. Có vẻ như đây đã trở thành thói quen khi y giả ngốc, nhất thời không thể bỏ.

Cho nên khi gặp lại Sát Thiên Uyển, Trần đương gia đã lao vào hỏi thăm rối rít. Cho đến khi thực sự xác định được Sát Thiên Uyển cả sợi tóc cũng không mất mới bình tĩnh trở lại.

Trấn nhỏ nằm ở vùng xoải xuống địa bằng, bên kia sườn lại dốc đứng chính là nơi những người tham gia tuyển chọn bị đá xuống. Ở ranh giới hai vùng này là một vùng rừng, tất nhiên rồi, nhưng không khắc nghiệt như vùng đất thấp kia. Có thể gọi đây là đi sâu vào rừng vì thường thì nơi đây quái thú, thú dữ trú ngụ, có rất ít người đi qua nói đúng hơn là chẳng có ai.

Hướng đi của Sát Thiên Uyển dẫn theo Trần Dữ Nhiên lại là hướng đó.

Trong quá trình di chuyển, cả hai nói về độc cương thi, những gì mà Sát Thiên Uyển làm trong suốt thời gian qua.

"Vậy thì, phó môn chủ ấy quả thật tu vi thượng thừa. Liệu hắn… có nhận ra ngài không?"

Sát Thiên Uyển ngẫm nghĩ rồi lắc đầu.

"Cũng không chắc. Hiện giờ toàn bộ khí tức của ta đều bị ép lại, bình thường sẽ không thể nhận ra. Nhưng, ta không dự đoán được tu vi của kẻ kia dừng ở ngưỡng nào thành ra cũng không thể chắc không bị lộ. Nhưng nếu bị lộ, thái độ của hắn cũng không có gì lớn, có lẽ cũng sẽ không sao."

Trần Dữ Nhiên phối hợp với Sát Thiên Uyển chém rụng một vài bụi gai lớn.

"Khoan nói tới hắn đã phát hiện hay chưa. Ta thấy hắn rất đáng nghi. Tự xưng là phó môn chủ lại không cùng Uyển Phong ứng phó với độc cương thi và Khôi Lỗi Trùng, trong lúc đó lại nhởn nhơ không thấy bóng dáng. Rồi lại bắt tay với chúng ta, những người không danh tiếng, không quen không biết. Nói là bình thường cũng chẳng ai tin."

Không phải là Sát Thiên Uyển không nghĩ tới vấn đề này. Thậm chí y nghĩ tới còn sớm hơn rất nhiều nữa kìa.

Phó môn chủ không trực tiếp xuất hiện, lấy mẫu thử từ tay Uyển Phong lại phải nhờ tới y? Là y đặc biệt hay là lý do gì khác? Vì vậy Sát Thiên Uyển từng nghĩ ngờ thân phận đối phương là giả.

Thế nhưng lần này, y có trực giác. Trực giác về Lãnh Huyền, hắn sẽ không nằm ở bên địch mà đóng góp sự tồn tại ở bên ta. Trực giác này tới từ đâu? Y cũng không biết. Chỉ là thấy đột nhiên có cảm giác như vậy.

Có vẻ hành động đặt cược để bắt tay cùng Lãnh Huyền, thậm chí gửi bé An theo hắn là quá liều tĩnh và theo cảm tính. Đối với sự sống và sự tồn tại của hàng trăm vạn nhân loại vô tội thì điều này là không thể chấp nhận và chưa từng xảy ra với quyết định của Xích Nguyệt Chân Nhân.

Trời rất tối, không khí xung quanh ẩm ướt, lạnh lẽo. Sát Thiên Uyển nhăn mày. Cơ thể Tần Vũ vẫn quá yếu.

"Là bạn thì tốt, không là bạn thì tốt nhất không nên là địch. Dù sao hắn cũng tìm ra được cách giải độc cương thi mới này. Cứu được người trước đã. Sau đó, muốn suy tính thế nào thì để sau."

Trần đương gia lại nhớ tới cách tách độc khỏi máu mà mình nghe được. Vì Trần gia trang đã gần như từ bỏ theo tu, tu vi của Trần Dữ Nhiên theo từ Đạo không có nhiều tâm huyết tu luyện thành ra không cao tới trên Trung kỳ Bản Linh. Nhưng cách tách độc này hầu như ai trong trấn cũng đều biết.

"Ngài nói, nếu mà không mấy có sai sót mà thất bại một lần thì sao? Thực sự không thể làm lại với người nhiễm độc đó một lần nữa sao?"

Sát Thiên Uyển vừa tiện tay hộ tống một con nhím vào bụi cây cười nhạt.

"Muốn giải được, mỗi lần ra tay đều phải nắm chắc mười phần trên mười. Còn nếu sai sót. Thứ nhất, máu chảy chậm dần có thể sôi sùng sục lên. Tiếp theo, độc sẽ bắt đầu có quỹ đạo chảy thay đổi tán loạn. Có thể xiên ngang, đâm chéo, chạy ngược. Lúc ấy thì sao? Biểu cảm người nhiễm độc vặn vẹo nhăn nhó đến quá đỗi xấu xí với đống thịt thối rữa trên mặt; khắp cơ thể sẽ nổi hằn chằng chịt những mạch máu giật lên liên hồi, cứ lớn lên mãi, có khi có thể bật tung khỏi lớp da mà nảy ra ngoài. Cuối cùng là… bùm. Cái xác nổ tanh bành kéo theo không ít thứ xung quanh bị tàn phá. Tất nhiên rồi, độc từ đống thịt vụn ấy nếu không được xử lý sạch sẽ có thể ngấm xuống đất, nhiễm xuống nguồn nước hay trực tiếp ngấm qua da một người nào đó. Diễn biến tiếp thế nào thì bá cũng biết rồi đấy."

Nếu nhiễm xuống đất nhất và vào nguồn nước ngầm thì sẽ dẫn đến đến một trấn nào đó và tiếp tục trở thành dịch bệnh ám ảnh con lớn hơn với trận đại dịch năm xưa.

Chính vì vậy mà cách giải độc này một khi đã làm thì phải làm chắc mười phần. Không hoàn toàn do sự xung đột của hai loại vật chất đối nghịch, cũng chưa chắc sự vận động của cái thi thể có thể kéo theo sự đổ vỡ, tàn phá của nhiều thứ xung quanh nó. Và quan trọng nhất ở đây là tạo ra thêm nguồn lây nhiễm mới. Như vậy vậy chẳng khác nào là tiếp tay kẻ nào đó để lây truyền đại dịch cả.

Trần đương gia lo lắng thêm nữa. Ông thất thần, kể cả chân thiếu chút nữa bị chó rừng cắn mà không hay biết. May mà có Sát Thiên Uyển tay chân, đầu óc tỉ lệ thuận giúp ông tránh được một kiếp.

"Không cần quá quan trọng lên, ta từng rất lo sợ đại dịch bành trướng ra ngoài trở thành hình ảnh mà ta không muốn thấy nhất của tuyệt vọng. Nhưng nếu đã có cách vẫn tốt hơn nhiều là không có chút hi vọng nào. Bắt được tia sáng trong bóng tối khiến người ta mạnh mẽ hơn rất nhiều đấy."

Bởi vì khi ấy, chỉ có mạnh mẽ mới có thể khiến người ta với tới sự sống. Cho dù là người, là quỷ, hay là bất kể sinh vật nào cũng vậy.

Trần Dữ Nhiên cũng chẳng khác nào Sát Thiên Uyển cùng Tiểu Xích. Ông cách quá xa thời đại chứng kiến trận hoả thiêu tập thể ấy như thể Sát Thiên Uyển tan biến và Tiểu Xích ngủ đông tại thung lũng Vu Sát. Bọn họ cùng không trực tiếp chứng kiến hình ảnh thảm khốc như Trầm Vân đại sư, Hoa Vô Ưu, Lưu Thậm Hoan, Trần Lạc Chính, Lam Nhật Hiên. Không có bất cứ một câu chuyện nào có thể cho hai người thấy rõ tình cảnh rối ren, máu me và đầy tuyệt vọng ấy. Nhưng thủy triều người nhiễm độc cương thi tấn công vào khách điếm, khi mà Sát Thiên Uyển đứng trong vòng vây của lửa địa ngục hãy còn ám ảnh. Năm ấy, hàng trăm triệu người đã cùng nhau táng thân dưới ngọn lửa hủy diệt sự sống thật sự, chịu đựng cảm giác xương cốt hoá thành nắm tro tàn.

Suốt dọc đường, không ai nói với ai nữa.

Cuộc hành trình này của Sát Thiên Uyển là tới một nơi nữa cần để triệt đi lây lan của độc cương thi. Đối tượng này chính là quái thú và thú dữ. Và một việc khác nữa là có thể tẩy sạch đi nguồn nước, con đường đưa độc cương thi phát tán chủ yếu và đầu tiên.

Tất nhiên là quái thú và thú thì không thể bắt chúng ngồi yên một chỗ rồi nung chúng lên lại đóng băng lại như người được. Hơn nữa, điều đáng lo ngại là ngoài những loài có tập tính độc lập ra thì có không ít loài sống theo bầy đàn, số lượng cực kì lớn.

Vậy Sát Thiên Uyển làm thế nào?

Nếu mà có thể một lần cứu một thì được mà bắt buộc một lần cứu một trăm cũng có thể. Sát Thiên Uyển khác với người ta chính là ở điểm này.

Hai bọn họ vừa phát hiện ra một đàn linh cẩu bầy đàn tầm trên dưới 10 con. Trong đàn có một con đầu đàn, chúng đang nằm ở thảm cỏ nhưng ruồi bọ bay ong ong. Từ chỗ đứng của Sát Thiên Uyển cũng có thể ngửi được mùi xác thối.

Xem qua qua thì trong đàn có hơn nửa số linh câu da thịt vị bong tróc thối rữa. Nhưng chúng lại không có dấu hiệu phát điên như người và những loài khác.

Tiểu Xích từng giao chiến với hổ, sói, rất nhiều loài kể cả quái thú cũng sẽ phát dã tính, đâm đầu vào cái chết. Không có loài nào lại yên tĩnh như vậy.

"Đàn linh cẩu này… sẽ không bị phát điên đột ngột đấy chứ. Lỡ như ngoài độc cương thi còn có những loại dịch bệnh khác nữa thì sao?"

Linh cẩu ăn xác chết. Chúng là mối lo ngại cho những ngôi mộ mới chôn. Mà khi cắn xé xác chết, chưa chắc cái xác đó đã "khoẻ mạnh", chúng không thể chọn ai chết già, chết tai nạn và chết vì dịch bệnh. Ngoài ra, khi cái xác đang phân hủy có thể sẽ sinh ra vài loại dịch gì đó.

"Mắt không dại, dãi không chảy. Ngoài da thịt bị thối rữa thì không hề có dấu hiệu bị loạn thần. Đây là loài có thần trí duy nhất khi nhiễm độc cương thi mới."

Tại sao?

"Hay là cứ bắt thử?"

Sát Thiên Uyển lại lắc đầu. Y nhìn đàn linh cẩu nằm ườn.

Bệnh khỏi được khi cơ thể có sẵn kháng thể đối chọi lại với bệnh đó. Cũng như vậy, nếu độc cương thi mới không thể kích phát dã tính của linh cẩu vậy chứng tỏ chúng có đặc điểm khác chống lại điều này. Hay là vốn dĩ thứ được thêm vào độc cương thi để phát tác mạnh mẽ hơn rất quen thuộc với cơ thể của linh cẩu, hoặc những loài giống như chúng.

Sát Thiên Uyển vuốt cằm.

"Trần bá. Nếu họ hàng nhà ăn xác thối này có sự đóng góp vào cải tiến độc cương thi của kẻ đó thì sao? Ví dụ như… mà thôi, cứ bắt thử rồi biết. Trần bá, phiên bá đó."

Trần đương gia đương rất chăm chú nghe Sát Thiên Uyển nói chợt thấy sét đánh ngay đầu.

Nhưng lúc như thế này không phải là để nhân vật chính ra oai phủ đầu hay sao? Chú ý đến một nhân vật phụ như ông làm cái gì?

Không những thế, Sát Thiên Uyển còn tỏ vẻ rất tốt bụng khích lệ tinh thần.

"Bá xem ta tốt chưa. Đàn linh cẩu này không bị thú tính đại phát, sức tấn công nhỏ, ta dành cho bá lập công. Lên đi, ta ở sau cổ vũ."

Trần đương gia oai phong mà nhìn những thớ thịt đỏ au lộ ra không khí của những con linh cẩu. Tuy linh cẩu là loài rất nhút nhát và sợ người, nhưng như vậy không có nghĩa là chúng sẽ hiền khi cố ý đụng tới. Nhỡ mà bị cắn một cái, không tính có bị nhiễm độc cương thi không mà đầu tiên phải lo chúng có bị bệnh dại hay không.

Sát Thiên Uyển cười khì khì.

"Cố lên nhé. Bắt một con là được, nếu mà là con nhiễm độc ấy thì càng tốt. Bá làm được mà. Sau đó việc giải độc cứ để ta lo."

Tần công tử nho nhã lịch sử hiểu chuyện đâu rồi? Cái tên này là ai? Xích Nguyệt Chân Nhân hoá ra lại bỉ ổi như vậy hay sao? Ông sẽ không bao giờ tin truyền thuyết gì đó nữa, toàn gạt người.

Trần đương gia hít một hơi kêu lên một tiếng rồi xông ra.

Một cuộc ẩu đả giữa đàn linh cẩu và Trần đương gia bắt đầu.

Sát Thiên Uyển đứng một bên lặng lẽ suy nghĩ.

"Lần này này vẫn phải dựa vào tu vi thượng thừa của tên Lãnh Huyền kia rồi. Mà làm thế nào để liên hệ với hắn nhỉ. Có thể để Tiểu Xích làm mồi nhử Cuồng Huyết Vẫn Lương tới không đây? Làm vậy thì thật thất đức quá."

Nhưng không sao, y thất đức quen rồi, có gánh nghiệp thêm nữa cũng có là gì đâu.

Tiểu Xích vừa xong nhiệm vụ trên một người này thì đột nhiên hắt hơi mấy cái liền. Lam Thanh bên cạnh ngay lập tức nhìn nó đầy lo lắng.

"Làm sao vậy? Xích Xích cũng có thể bị cảm mạo sao?"

Tiểu Xích lắc đầu.

"Mau tập trung vào, thất bại thì biết tay ta."

Nó bị cảm mạo? Rắn có bao giờ bị cảm mạo sao?

Nực cười!

Tin vui đến với toàn bộ mọi người nhưng với kẻ khác chưa chắc đã là điều gì tốt lành. Nhất là khi thành quả bao nhiêu tâm huyết của bản thân trong chốc lát bị chôn vùi.

Nơi thâm sâu cùng cốc chỉ có bóng tối đen vây kín, kết giới đang dần bị nứt vỡ suy yếu bỗng rung lên mãnh liệt.

Tiếng nước tí tách rơi ngày một nhanh hơn vang vọng cả không gian. Mùi ẩm ướt lạnh mũi sộc ra cùng tử khí nồng đậm.

Xích sắt va đập vào nhau loảng xoảng, loảng xoảng rồi đập ầm ầm vào cách đáy động.

Kẻ bị giam cầm giận dữ mà muốn gồng lên phá hủy phần bó hẹp. Trấn gã lại, đến cuối cùng gã mới có thể đủ sức mạnh dần bào mòn đi kết giới. Nhưng xích huyền thiết lại vững như bàn thạch không hề một chút mày mày sứt mẻ.

Gông cùm khiến gã trở thành con thú dữ hoang dã nằm trong lồng kín gào thét, quẫy đạp biết bao nhiêu năm. Gã chỉ tìm lại tiếng nói của mình khi đủ sức lực tạo ra và thao túng những con rối.

Những con rối vừa là công cụ, vừa là phương tiện duy nhất để gã có thể tìm ra được nguồn sức mạnh cho mình.

Độc cương thi, Khôi Lỗi Trùng và nhiều thứ khác nữa. Nhờ vào những con rối, gã có thể nắm trong tay những phương thức tàn phá nhân loại hữu hiệu nhất.

Nhưng tại sao luôn có kẻ muốn ngáng chân gã?

Lần đầu tiên, gã rút thi du từ cương thi khởi tạo độc cương thi. Năm ấy lợi dụng tình cảnh các giới đang lâm vào tình huống rối loạn, Xích Nguyệt Chân Nhân và Xích Long Hộ Pháp không còn xuất hiện, gã tưởng mình có thể lấy từ đại dịch nguồn sức mạnh đủ lớn để phá tầng tầng kết giới, phá hủy xích sắt. Thế nhưng, một Uyển Phong lại cố ý đối đầu gã. Sức mạnh chưa thu đủ, độc cương thi đã được giải quyết. Kết giới khi ấy còn chưa đủ suy yếu nhiều liền bật ngược trở lại.

Gã phải lắng xuống. Chờ đợi. Chờ đợi để có thể tạo ra một đại dịch mà không thể nào kiểm soát kể cả trong nhân loại hay trong tất cả các giới.

Gã muốn độc cương thi phải được khởi tạo mới.

Bao trăm năm? Đã trải qua bao trăm năm?

Khi mà thiếu một bước nữa gã có thể tạo ra độc cương thi có sức chống lớn nhất lại xuất hiện biến cố.

Con rối của gã phát hiện ra chí âm nhân.

Đó là miếng mồi ngon biết bao. Một chí âm nhân trong tay, gã có thể hấp thụ bao nhiêu ma khí thậm chí là kéo tới vô số vật âm để hấp thụ. Chỉ cần nghĩ, đó cũng phải là một viễn tưởng đẹp biết bao.

Nhưng miếng mồi ngon lại chẳng bao giờ là dễ đạt được. Có thế lực muốn chống đỗi gã.

Một lần nữa, gã thả ra lượng độc cương thi vào trong nước. Nói đúng hơn là đám rối xác người của gã.

Mặc dù độc cương thi này chưa được cải tiến đến mức cao nhất nhưng gã nghĩ nó cũng đủ để tạo nên một hồi sóng gió đủ lớn. Chỉ cần trong lúc hỗn loạn có thể bắt chí âm nhân vào trong tay.

Gã chỉ việc ngồi xem, chưa bắt được, cơ hội ngàn vàng lại đột nhiên bị con rắn khốn kiếp ấy phá hỏng.

Liệu lửa địa ngục kia có thể giúp nhân loại thoát hiểm cảnh lần nữa?

Vì vậy, gã tức tối, cơn giận dữ khiến gã vùng vẫy, quẫy đạp hang động mấy ngày đêm. Cuối cùng trợn ngược mắt mà thả thêm ra đám Khôi Lỗi Trùng yêu dấu.

Đừng tưởng để có được cổ trùng này là dễ dàng.

Khi còn là người, gã rất am hiểu về tộc trùng độc thậm chí là tìm hiểu và vực sống được không ít loài trùng cổ tưởng như đã tuyệt chủng. Và Khôi Lỗi Trùng là một trong số trùng cổ mà gã yêu thích nhất.

Gã đã có thể yên tâm?

Xích Long Hộ Pháp không dám dùng lửa địa ngục nữa, Khôi Lỗi Trùng lại có thể che mắt cả nó. Vậy thì có gì phải lo?

Không lo?

Chỉ vì gã lơ là.

Khôi Lỗi Trùng bị giải quyết trong nháy mắt, độc cương thi đang trong thời gian giải độc.

Tất cả sẽ nhanh chóng kết thúc.

"Aaaa"

Tiếng gào thét mãnh liệt hơn.

"Là kẻ nào dám chống đối ta? Kẻ nào. Aaaaa."

Lại thất bại. Lại là thất bại.

Huyền thiết cứng rắn hằn vào da thịt vốn bong tróc lở loét. Nhưng những thứ như máu đã chẳng thể nào có trên cơ thể gã nữa. Đúng như người kia đã nói: từ khi ngươi bị bản tôn nhốt vào đây, ngươi đã không còn là con người nữa, vì vốn dĩ kẻ như ngươi không xứng đáng để làm người.

-------------------------------

Có một số trục trặc nên Mỗ chia phần cuối giải quyết làm hai phần và đăng hơi muộn, thông cảm cho Mỗ nha. Chương sau có thể dài hơn mọi chương rất nhiều và cũng nốt chương đó thì vụ độc cương thi công chỉ còn nói về cảm xúc của ngoài trấn và trên Uyển Phong là chẳng còn dính gì tới độc cương thi nữa.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: