Chương 21

“Tay anh bị sao vậy?”

“Bị khi nào?”

Hai mày cô bất giác cau lại, cứ hết nhìn cổ tay Lam Bác Lân lại nhìn đến gương mặt đang không hiểu chuyện gì của anh. Cung Sư Trình không hiểu sao trong lòng ngoại trừ cảm giác lo lắng còn có chút đau lòng. Chờ anh trả lời, nhưng đối phương lại chẳng nói gì, cũng không à ừm lấy một tiếng. Làm cho cô càng thêm sốt ruột mà nhìn anh.

“Có phải lúc nảy bị cái cúp kia rớt trúng không?” Cung Sư Trình trực tiếp nói thẳng ra suy nghĩ của mình.

Lam Bác Lân chỉ nhìn cô mà không đáp, căn bản là anh không dám chắc mình bị cái gì đập trúng, hay là mình va trúng phải cái gì, hoàn toàn không nhớ rõ, nên mới không lên tiếng đáp lời cô.

Anh không trả lời, cô liền mặc định suy đoán của mình là đúng. Không hỏi nữa, hai mày lại càng chau sát vào nhau hơn, cô ấn anh ngồi lại xuống sofa. Còn mình thì để mấy thứ trong tay xuống bàn, đến túi xách đang đeo trên người cũng cởi ra để xuống.

“Anh ngồi ở đây đợi tôi!” Vừa nói, vừa cầm tay phải bị sưng tấy càng lúc càng nghiêm trọng của Lam Bác Lân lên xem lần nữa, sau đó mới chạy ra ngoài, tìm thư kí Ngô.

Một đường liền tìm được Ngô Tiến Duyệt. Trí nhớ của cô lúc dùng được lúc không, nhưng ít nhất thì cô cũng có một cái có thể xem như đáng tin đó là khả năng nhớ đường. Trừ những đoạn đường thật sự quá phức tạp thì đành bó tay, nhưng vừa nảy có đi ngang căn phòng để chữ “thư kí” nên cô mới có thể lập tức nhớ ra. Nhanh chóng đứng ở trước phòng gõ cửa.

“Mời vào!” Giọng của Ngô Tiến Duyệt truyền ra.

Cô nhanh chóng mở cửa đi vào, cũng không đợi Ngô Tiến Duyệt nhận ra mình là ai thì cô đã vào ngay vấn đề: “À, ừm, anh có thể lấy cho tôi một ít đá để chườm không?”

“Đá chườm?” Ở chỗ làm việc lấy đâu ra đá chườm, mà tự dưng lại hỏi đá chườm làm gì, Ngô Tiến Duyệt khó hiểu hỏi lại.

Cung Sư Trình gật đầu chắc chắn mình đã nói đúng thứ mà bản thân đang cần lúc này. Nhưng gương mặt của Thư kí Ngô lúc này có phần hơi khó hiểu nhìn nên vội giải thích thêm: “À, Giám đốc Lam bị thương ở tay, tạm thời tôi nghĩ nên chườm đá trước!”

Ngô Tiến Duyệt lần nữa khó hiểu nhìn cô, nhắc lại: “Bị thương? Giám đốc bị thương?”

“Ừm” một tiếng. Cô còn định lên tiếng thúc anh đi tìm túi chườm, thì Thư kí Ngô đã dặn ngược lại cô: “Tôi sẽ xuống nhà ăn của khách sạn hỏi thử.”

Nói rồi cũng không đợi cô có phản ứng gì, Ngô Tiến Duyệt đã nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc của mình, để lại cô một mình ngoái đầu nhìn theo.

Thấy Cung Sư Trình cứ săm soi cổ tay của mình nảy giờ, Lam Bác Lân liền không nhịn được lên tiếng: “Chỉ là đập trúng một cái, cũng đâu có gì nghiêm trọng,…”

“Đúng là không có gì nghiêm trọng, nhưng một lát nữa tôi nghĩ anh nên đến bệnh viện kiểm tra thì hơn, biết đâu kiểm tra xong thì tay trái sẽ phải giúp tay phải kí giấy tờ cũng nên!” Cung Sư Trình hù dọa Lam Bác Lân, dù thừa biết nó chẳng có tác dụng gì ngoài việc gây cười.

Nghe cô nói vậy, khóe miệng Lam Bác Lân bất giác nhoẻn cười, anh cảm thấy lời nói của cô tuy là có ý hù dọa nhưng hết một nửa đã là lo lắng rồi.

“Nếu thật sự như em nói, vậy thì em có nên chịu trách nhiệm cho cái tay này của anh không?” Nói xong còn cố huơ cái tay đang bị sưng lên trước mặt Cung Sư Trình như đưa bằng chứng đến, phòng chuyện cô sẽ trốn mất.

Thôi không săm soi cái cổ tay của anh nữa, ngồi thẳng dậy, nhìn ra cửa chờ Thư kí Ngô mang đá chườm đến, thuận miệng đáp: “Tôi chỉ chịu trách nhiệm với người bị tôi làm thất thân thôi!”

Kiểu trả lời này lại nằm ngoài ý nghĩ của Lam Bác Lân, anh thật không hiểu cuối cùng thì trong cái đầu nhỏ của Cung Sư Trình rốt cuộc là đang nghĩ cái gì. Chuyện này còn nói chưa xong đã bẻ thành một kiểu chuyện khác rồi, thật làm người ta không biết trở tay thế nào cho kịp. Có điều cái hai chữ “thất thân” mà cô vừa thốt ra, làm cho anh chú ý đến nhiều hơn.

Rõ ràng là Cung Sư Trình trả lời đúng vấn đề mà anh vừa nói còn gì, cô chính là đang không muốn chịu trách nhiệm cái tay đó của anh. Là anh tự hủy hoại nó, chứ đâu có ai mượn anh ra tay làm anh hùng làm gì. Ý nghĩ này có hơi “máu lạnh” một chút, giống như cái cảm giác bối rối trong vòng tay của anh ban nảy với cô như gió thổi qua người vậy, vụt cái mất dạng.

Ngô Tiến Duyệt cuối cùng cũng mang đến cái túi chườm đá, chạy một quãng gần nửa khuôn viên khách sạn mới lấy được túi chườm đá này. Đứng trong thang máy rồi mới biết rằng mình cũng không cần thiết đích thân đi lấy, có thể thông báo kín xuống nhà ăn để họ mang lên là được, nhưng đó là lúc cái túi chườm đá đã nằm trong tay rồi. Cảm thấy bản thân ngốc hẳn hơn nửa đoạn đường, nhưng đó là chuyện ở trong thang máy. Lúc này đưa túi chườm cho Cung Sư Trình để cô chườm lên cổ tay sưng kia của Lam Bác Lân mới là quan trọng.

“Giám đốc, tay cậu bị gì vậy?” Ngô Tiến Duyệt lo lắng hỏi.

Không để cho Lam Bác Lân trả lời, Cung Sư Trình dùng sức ấn ấn túi chườm lên cổ tay Lam Bác Lân nói: “Làm anh hùng nên thành ra như thế này!”

“Hả?” không hiểu, Thư kí Ngô nghe không hiểu Cung Sư Trình nói gì, mắt nhìn cô rồi nhìn sang Lam Bác Lân chờ giải thích.

Vẫn là chặn lời của Lam Bác Lân, cô lại nói: “Thì làm chuyện tốt thôi, làm tốt quá nên mới bị thương…”

Trong lòng Cung Sư Trình quyết chí tẩy não Ngô Tiến Duyệt. Biến chuyện mình không cẩn thận dẫn đến Lam Bác Lân vì cứu mình mà bị thương, thành chuyện anh vì làm anh hùng ba phút mà tự làm mình bị thương, coi như mọi chuyện đều không liên quan đến mình.

Câu chuyện nghe là có điểm hết sức vô lí rồi, Lam Bác Lân chỉ nhìn cái miệng nhỏ của cô nói dối mà trong lòng cũng không cảm thấy khó chịu, cứ mặc Cung Sư Trình tẩy não Ngô Tiến Duyệt. Nhưng có lẽ, Thư kí Ngô cũng nhìn ra được chuyện gì rồi, chí ít thì cũng đại khái biết rằng, cái tay bị thương này có liên quan đến nữ nhân đang chườm túi đá ngồi ở đây cho Giám đốc Lam của mình. Nếu không thì làm gì có chuyện ân cần, lo lắng đi tìm người đến giúp.

Ngồi trên xe đi đến bệnh viện của thành phố, Cung Sư Trình vẫn như trước nhìn ra bên ngoài cửa sổ theo thói quen, cảnh vật xung quanh không lạ cũng không quen. Cô đã đưa hẳn túi chườm đá cho Lam Bác Lân tự mình chườm, khoảng cách giữa hai người ở băng ghế sau vẫn là một khoảng đủ rộng cho một người nữa cùng ngồi. Thi thoảng cô nghe thấy anh và Thư kí Ngô bàn việc với nhau, chủ yếu là những thứ liên quan đến điều hành khách sạn, dự án mới hay điều chỉnh một vài thứ gì đó, cô nghe không hiểu, nên chỉ tập trung ngắm cảnh bên đường.

Đến được bệnh viện, nhanh chóng điền xong thủ tục và rất nhanh đã hoàn thành hết các kiểm tra cổ tay của Lam Bác Lân. Ngồi nghe bác sĩ hướng dẫn cách chăm sóc, cơ bản cũng là những việc như hạn chế để tay hoạt động nhiều như gõ bàn phím,… đại khái là tay phải của anh tạm thời sẽ được băng bó cố định lại, sau vài ngày thì dùng những thứ như dầu nóng, kem nóng xoa bóp lên thì sẽ giúp hồi phục nhanh chóng hơn, nói chung cũng không có gì quá nghiêm trọng. Dài dòng một lúc, vừa ra khỏi phòng khám của bác sĩ, Cung Sư Trình liền quay lại nói nhỏ với Ngô Tiến Duyệt đang đi kế bên: “Nói như vậy, hai tuần tới cái tay đó của Giám đốc Lam sẽ được tạm nghỉ dưỡng rồi!”

Ngô Tiến Duyệt nghe cô nói vậy, mắt liếc cô tay đang băng bó của Lam Bác Lân một cái rồi phì cười, gật đầu với cô: “Giấy tờ xem ra sẽ phải chất lại đó, chờ hai tuần sau mới kí được!”

“Vậy kí xong có khi lại phải băng thêm lần nữa…” Cung Sư Trình đáp theo ý tán đồng.

Tuy là nói thì thầm với với nhau, chỉ hai người bọn họ thôi. Nhưng lối đi của bệnh viện rất hẹp, lại còn đông người, cho nên ba người đi cứ vậy mà đi sát nhau, muốn Lam Bác Lân không nghe hai người một nam một nữ cười đùa trên cái nỗi đau của mình cũng không được, bức xúc liếc thư kí của mình một cái nói: “Hai người cười trên đau khổ của người khác mà không thấy cắn rứt à?”

Sau đó anh còn nói thêm một câu với Cung Sư Trình: “Cung tiểu thư, anh bị như vầy là do cứu em, em như vậy không phải là quá vong ơn rồi sao?”

Nghe vậy cô liền tặc lưỡi hai cái, khẽ lắc đầu: “Là anh tự nguyện mà! Coi như là anh có ơn đi, tôi cũng cùng anh đến bệnh viện nè… đâu có bỏ anh một mình!”

Cảm giác như còn dao vừa phóng thẳng, “phập” một cái ghim vào tim, một đường dứt khoát vô cùng. Hình như là giống kiểu miêu tả một cảnh phim hoạt hình để nói lên nội tâm của Lam Bác Lân lúc này. Xem xem có đặc sắc hay không!?

Cô nhìn đồng hồ trên tay mình, cũng không còn sớm nữa. Cô định ra đến cổng bệnh viện sẽ bắt taxi đến thẳng nhà của anh trai. Nhưng ý định đó còn chưa được thực hiện thì đã bị Ngô Tiến Duyệt chặn lại, dù sao thì cũng đang là giờ nghỉ trưa của khách sạn K, bọn họ cũng chưa ăn trưa anh liền lịch sự lên tiếng: “Hay là cô đi ăn trưa cùng với chúng tôi đi!”

“À, tôi có hẹn với người nhà, nên bây giờ phải đi rồi…”

“Vậy để bọn anh đưa em về?” Lam Bác Lân vội lên tiếng, sợ rằng sẽ giống như những lần trước, định nói nhưng phải nuốt ngược vào trong.

Không đắn đo lâu, Cung Sư Trình đành đồng ý để hai nam nhân trước mặt đưa về. Dù sao thì đây cũng không phải là lần đầu nên cô không quá ngại ngùng khi quyết định đi cùng.

Xe vừa dừng lại ngay dưới nhà của anh trai, Cung Sư Trình không vội mở cửa xe, lên tiếng: “Hay là hai người lên cùng ăn trưa với nhà tôi đi!”

Lam Bác Lân vừa mừng vừa lo nói: “Như vậy có phiền người nhà của em không?”

Bình thường Giám đốc Lam của khách sạn K rất lễ độ, không có mấy chuyện mời một tiếng liền trưng ra bộ mặt hớn hở như vậy, mà lập tức từ chối. Ngô Tiến Duyệt thì sao cũng được, ăn được một bữa cơm miễn phí thì cũng coi như là tiết kiệm được một bữa đi. Tuy là tiền lương một tháng cũng đủ ăn ở nhà hàng cao cấp ba tháng. Người ta thường bảo sống phải tiết kiệm, phải sống có tích trữ đầu cơ thì mới mong nhanh giàu có. Thư kí Ngô chính là theo cái nguyên tắc này mà sống gần mười năm nay, cảm thấy điều đó là đúng đắn và chân lí vô cùng. Nên khi nghe Lam Bác Lân không có ý từ chối trong bụng cũng mở cờ mà cũng cảm thấy bộ dạng “si mê” này của Giám đốc Lam, cần phải ghi chép lại biết đâu sẽ có dịp dùng đến.

Cô lắc đầu: “Không đâu, hôm nay nhà có tiệc. Nếu không thì tôi cũng không có mời khách đâu!”

Lại là một câu nửa đùa nửa thật, tiệc nhà thì đúng là thật, nhưng còn chuyện mời khách thì vẫn nên mời, dù sao thì Lam Bác Lân cũng vì bảo vệ cô mà bị thương thành ra như vậy. Cứ nói không để tâm đến cái tay đó của anh thì không đúng, cô rất để tâm, chỉ là cảm thấy không nhất thiết phải biểu hiện ra bên ngoài mà thôi. Cứ hờ hững như vậy, đôi khi là lại là tốt.

Vẫn như cũ, Cung Kiến Quang là người mở cửa. Vừa bước ra nhìn thấy em gái, còn đang định lên tiếng nói xiên xỏ như thường lệ mấy câu nhưng tầm mắt lại bị thu hút bởi hai nam nhân, tây trang chỉn chu, vẻ ngoài cũng hết sức ngời ngời.

Mở cửa xong nhìn em gái hỏi: “Hai người này là ai vậy?”

Có mặt anh trai thì Cung Sư Trình liền quay về bộ dạng nói năng loạn ngữ: “Là vệ sĩ em mới thuê được!”

Ba nam nhân nhìn nhau đánh giá xong thì thay phiên bắt tay, lịch sự chào hỏi.

Lam Bác Lân: “Chào anh!”

Đến Ngô Tiến Duyệt: “Chào anh!”

Cung Kiến Quang cũng đáp theo từng người: “À. Chào!”

Vào tới nhà, Cung Sư Trình theo thói quen lớn tiếng: “Mẹ, con gái về rồi!”

Mọi người trong nhà đều đã vào bàn ngồi hết rồi, chỗ còn trống là dành cho cô cũng được chuẩn bị sẵn. Thấy cô bước vào còn đang định hỏi sao lại đến trễ thì vẫn là bị hai người nam nhân tây trang lịch thiệp theo sau cô làm cho ngạc nhiên, chiếm hết sự quan tâm của cả nhà, hệt như Cung Kiến Quang ban nảy. Cả nhà đều tự dưng đứng lên nhìn con gái và hai người theo sau.

Ngồi vào bàn ăn, Cung Sư Trình mới bắt đầu chậm rãi giới thiệu mọi người với nhau.

“Ba mẹ, đây là bạn của con!”

Lam Bác Lân: “Dạ con là Lam Bác Lân.”

Ngô Tiến Duyệt: “Còn con là Ngô Tiến Duyệt.”

Mẹ của Cung Sư Trình nghe cái tên Lam Bác Lân cảm thấy có chút quen, nhưng không nhớ là nghe ở đâu rồi nên lập tức cho qua cái cảm giác quen tai đó. Còn bố của cô thì chỉ cười cười rồi cũng không nói gì.

Cung Kiến Quang đột nhiên lên tiếng: “Sư Trình là bạn em hay là vệ sĩ của em hay là… cái gì khác?”

Một miếng thịt cho vào miệng nhai, nhai một lúc nuốt xuống mới chậm rãi trả lời: “Là vệ sĩ của em.”

Chỉ cần nghe vậy cũng đủ biết em gái mình đang nói nhăng nói cuội rồi, nhưng cũng không tiện vạch trần, trực tiếp hỏi Lam Bác Lân và Ngô Tiến Duyệt: “Hai người là bạn của nó hay là thế nào?”

Cung Sư Trình chặn trước đáp: “Anh, hai người họ là một đôi, là một đôi đó, người ta là bạn em, còn trong công việc thì là vệ sĩ của em!”

Ánh mắt hết sức thành thật nhìn anh trai một cái rồi liếc sang Giám đốc Lam và Thư kí Ngô một cái.

Câu trả lời đó của Cung Sư Trình khiến cho Lam Bác Lân và Ngô Tiến Duyệt cùng lúc bị sặc, đến mức suýt nữa là phun hết đồ ăn trong miệng ra ngoài. Cô có thể không nói, nhưng nói mấy lời như thế này chính là hại chết người ta đó.

Bố mẹ của Cung Sư Trình đương nhiên cũng biết con gái mình đang nói năng không suy nghĩ, bệnh này cần trị, trị nhiều năm như vậy cũng không hết, họ cũng không miễn cưỡng điều trị nữa. Nhìn Lam Bác Lân và Ngô Tiến Duyệt thì đủ biết hai người là kiểu thu hút “hoa bướm” không ít rồi, con gái cưng của họ thuộc loại thích ngắm người đẹp, nhưng lại không phải là kiểu mà hai thanh niên này có tâm tư gì. Đơn thuần mà nói thì họ tin rằng ba người là bạn của nhau nhiều hơn.

Trước đây con gái cũng không có đem bạn về nhà, bạn cùng giới cũng rất ít. Cho nên nói dù là bạn thì ở mức độ thế nào mới có thể mang về nhà thế này thì cũng khiến họ có suy xét đôi chút. Tối đó bố mẹ của Cung Sư Trình còn lập một bảng đánh giá sơ bộ cho con gái xem giữa hai Lam Bác Lân và Ngô Tiến Duyệt thì ai phù hợp với con gái của mình hơn nữa. Nhưng kết quả thế nào thì không biết, Cung Sư Trình không tò mò, người lớn cũng không thèm nói.

Ăn xong mỗi người một việc, Ngô Tiến Duyệt chạy theo bố của Cung Sư Trình phụ giúp tháo vài thứ hỏng móc xuống, anh trai cũng đi theo để xem. Mẹ và chị dâu thì ở trong phòng trông cháu trai Cung Thuấn. Lam Bác Lân thì không làm được gì vì cái tay đang băng bó, chỉ có thể ngồi ngoài phòng khách xem cô gọt trái cây thôi.

“Tay của anh không sao thật chứ?” Tay cầm con dao, gọt chậm lại nói.

Giơ tay lên lật qua lật lại đáp: “Không sao, vẫn còn rất linh hoạt!”

Cô dừng tay hẳn, ngước lên nhìn anh nói, giọng có ý trách móc: “Sau này muốn làm anh hùng thì cũng phải cẩn thận một chút… để bị thương như vầy…”

Đang nói thì đột nhiên Cung Sư Trình im bặt.

Lam Bác Lân cũng không ngạc nhiên mà chỉ nhẹ giọng nói: “Để bị thương thì làm sao?”

“Thì tôi sẽ lo lắng…” Lời này cô không nói ra, thay vào đó cô lại nói: “Tôi đền không nổi cậu cho Tiểu Ái đâu!”

Nghe vậy, anh chỉ cười khẽ hai tiếng. Tay trái đột nhiên đặt lên đầu cô, xoa nhẹ mấy cái nói: “Câu đó phải để anh nói chứ!”

Còn chưa kịp để Cung Sư Trình hiểu ý của anh, rốt cục là đang nhắc đến chuyện gì thì Lam Bác Lân không nhanh không chậm nói tiếp: “Nếu em bị thương thì anh sẽ rất lo lắng!”

Nhịp tim của cô vốn dĩ vẫn đang đập rất bình thường, câu nói của Lam Bác Lân vừa dứt, trống ngực liền loạn mấy nhịp, cả mặt bất giác trở nên nóng ran lên. Cô vội gạt tay anh trên đầu mình ra, rồi cố tình vung dao lên trước mặt anh dọa nạt: “Không cần anh lo~ hứ!”

Anh cũng thu tay về, biết rằng cô đang ngại ngùng, đến cả mặt cũng đỏ lên rồi. Nhưng anh lại không muốn vạch trần cảm xúc đó của cô. Vì nó giống như lời chứng minh rằng, Cung Sư Trình không phải thật sự không có cảm xúc gì với anh, mà là cố tình làm như không có mà thôi.

Một lúc sau thì Ngô Tiến Duyệt quay lại, nhắc rằng phải về khách sạn làm việc. Cung Sư Trình xuống tiễn hai người. Trong lúc chờ Thư kí Ngô quay xe, Lam Bác Lân tranh thủ nói thêm với cô: “Anh sẽ chuẩn bị quà cho cháu trai của em…”

“Không cần đâu, không cần đâu!”

“Đâu thể đến ăn tiệc mừng không đúng không, chuẩn bị xong sẽ gửi đến!” Nói rồi tay đột nhiên đưa đầu Cung Sư Trình lấy lá vàng vươn trên tóc cô xuống, vô cùng nhẹ nhàng.

Lẽ ra cô sẽ phải lùi lại như những lần trước mới đúng, là sự phòng bị trong vô thức ấy. Nhưng lần này lại đứng yên để anh gỡ cái lá đó xuống cho mình, không hề có ý lùi lại hay tránh né chút nào. Đến khi anh đút lại tay vào túi quần thì cô mới ngước mắt lên nhìn anh. Không bất ngờ cũng không ngạc nhiên, cứ như vậy nhìn anh, nhìn theo bóng xe đã dần khuất ở ngã rẽ góc đường.

Vài ngày sau, chị dâu nhắn tin đến nhờ Cung Sư Trình gửi lời cám ơn vì món quà của Lam Bác Lân tặng cho Cung Thuấn. Điều này cũng làm cô hết sức bất ngờ, đã nói anh không cần gửi quà đến cuối cùng vẫn nhận được.

Chuẩn bị tắt cuộc họp với nhân viên Pilsy thì Bao đại nhân liền giữ cô lại. Còn cố tình đợi những người khác rời khỏi phòng họp hết mới mờ mờ ám ám nói chuyện riêng với cô.

“Cung Sư Trình!”

Vừa thu dọn lại tài liệu vừa đáp: “Hả?”

“Cuối tuần sau người ta sẽ đến thành phố S thăm cưng” Mặt rất hớn hở báo “tin vui” cho cô.

Đối với Bao Vân Văn đó là tin vui, còn đối với Cung Sư Trình thì nó không khác gì tin sét đánh cho lắm. Đột nhiên lại nói đến thăm mình là có ý gì, chẳng phải nên ở thành phố B chăm chỉ quản lí Pilsy thay cô hay sao. Nói đến là đến, cô cũng đâu có rảnh rỗi tiếp được vị khách lớn là Bao đại nhân đến thành phố S này đâu chứ.

Ban đầu còn không tập trung, gật gù mấy cái, lại còn “ừ” thành tiếng nữa. Đến khi bên kia màn hình vang lên tiếng cười phấn khích, thì cô mới dừng tay suy nghĩ. Nhưng vẫn là muộn rồi, khi cô ngước lên nhìn màn hình thì gương mặt của Bao Vân Văn cũng không còn nữa, đến cả hiển thị trạng thái đang online cũng biến mất.

Bao đại nhân của Cung Sư Trình, thoắt ẩn thoắt hiện như thần quỷ không phải lần đầu tiên. Báo tin thì cũng đều là kiểu báo đúng nghĩa một tiếng xong là liền mất dạng. Nhưng lại được ở khoản, nếu tin thì nó sẽ thành sự thật, mà không tin thì nó cũng sẽ thành sự thật. Cả người cứng đờ như xịt keo, nhìn màn hình sáng trưng vẫn đang hiển thị một loạt văn bản đủ thể loại. Sau đó thì thở dài một tiếng rồi cũng tắt luôn máy tính của mình.

Nghe nói món quà mà Lam Bác Lân tặng cho Cung Thuấn rất đắt, là loại hàng cao cấp, cụ thể là gì thì Cung Sư Trình không tiện hỏi, cũng không muốn tò mò đến. Lúc gọi điện với chị dâu, cô loáng thoáng nghe được anh trai Cung Kiến Quang nói cái gì mà “trẻ con thì mấy cái này đâu có cần dùng, tặng làm gì, lại còn chọn loại đắt tiền như vậy nữa, Cung Sư Trình vệ sĩ của em coi bộ thuê không rẻ há!”.

Ngồi ở trước bàn trang điểm, nhìn mình trong gương rồi thở dài một tiếng. Oán thán với không khí rằng: “Lam Bác Lân rốt cục anh tặng cái gì vậy hả, rồi kêu tôi cám ơn là cám ơn kiểu nào đây…”

Nghĩ tới nghĩ lui, cô tùy tiện đặt một bó hoa lớn gửi đến khách sạn K cho Lam Bác Lân. Vì là tùy tiện đặt, hoa mang ý nghĩa gì Cung Sư Trình cũng không biết, cũng không quan tâm. Chỉ để lại địa chỉ, rồi ghi tấm thiệp nhỏ biểu hiện thành ý của mình. “Cám ơn món quà của anh!”.

Cửa hàng chi nhánh làm ăn cũng ổn định, lợi nhuận hiện tại tuy không cao, bù lại số lượt đánh giá của khách hàng thì lại tăng không ngừng. Lúc cùng quản lí trao đối về vấn đề xu hướng phát triển thì cũng cho thấy được, phương hướng hiện tại vẫn có thành công nhất định của nó. Nên khả năng cao cô sẽ nắm bắt cơ hội hợp tác với Vũ Chinh vào lần gặp tới.

Chỉ có điều, trong quá trình kiểm tra số liệu trước đó, Cung Sư Trình nhìn ra có chút sai số, tuy rằng không đáng kể nhưng nó vẫn trải đều. Vì vậy cô cũng yêu cầu quản lí của chi nhánh giám sát kĩ lưỡng hơn nữa. Làm việc có sai sót là điều không tránh khỏi, có thể cho qua một lần hai lần, nhưng nó đều đặn xuất hiện như vậy, Cung Sư Trình sẽ phải tìm biện pháp giải quyết sớm trước khi bước vào giai đoạn kí kết với Vũ Chinh.

Bước ra khỏi cửa hàng, tiệm cà phê Cosmos liền đập vào mắt. Lần trước ở đây gặp Đinh Diệc Nhất bàn việc hợp tác chắc cũng phải hơn một tháng rồi. Mà cũng phải nói một chút về thói quen của Cung Sư Trình, cô không thích thay đổi, vài thứ đã vào cố định thì dù làm gì thì cũng sẽ tìm cách đáo lại. Giống như việc cô như con nghiện của tiệm cà phê này vậy. So với mấy quán xung quanh thì chưa hẳn đã nổi bật hơn hay là ngon hơn, nhưng chí ít cô cảm thấy nó hợp với mình, sau đó thì liên tục tìm đến, có cho đổi cũng không muốn đổi.

Với các nhân viên và pha chế ở đây, cô rất dễ hầu hạ, đồng thời cũng khác biệt, bởi cô chỉ đến gọi trà hoa là có thể ngồi hết một ngày. Phải nói là khách quen chính hiệu, lại còn rất được các nhân viên lưu tâm chăm sóc rất tận tình.

Định đẩy cửa bước vào, thì điện thoại trong túi xách reo lên. Màn hình hiển thị người gọi là “chú L”, cô suýt nữa thì không nhớ đến cái biệt danh này, nhưng do cứ liên tục gặp mặt Lam Bác Lân, giờ muốn không nhớ ra cũng khó. Trong hệ thống FF thì đã đổi lại tên rồi, nhưng điện thoại thì lại quên mất không đổi nên nó vẫn hiển thị tên cũ.

“Alo!”

“Anh nhận được hoa của em rồi.” Lam Bác Lân vừa nói mắt vừa nhìn bó hoa to trên bàn làm việc.

Cung Sư Trình chỉ “ừm” một tiếng, sau đó thì không nói gì nữa.

Ở bên kia điện thoại, anh đang trông đợi cô sẽ nói gì đó sau tiếng “ừm” nhưng cuối cùng lại chỉ nghe tiếng ồn ào xung quanh truyền đến.

Lam Bác Lân vẫn không muốn gác máy, liền nhanh chóng tìm cái gì đó để nói: “À, một lát nữa anh muốn đi mua vài thứ linh tinh trong nhà…”

Cung Sư Trình im lặng lắng nghe.

“…Em có thể cùng đi với anh không?”

Cung Sư Trình đắn đo rồi đáp: “Mẹ anh với chị gái không đi cùng anh?”

Tay vẫn đang miết lấy cái thiệp viết tay của cô, nghe vậy thì hơi khựng lại: “À,… Mẹ anh không khỏe còn chị gái thì phải đưa Tiểu Ái về nhà ông bà nội rồi…”

Sợ Cung Sư Trình từ chối, Lam Bác Lân hắng giọng một cái nói tiếp: “Anh thì không biết nên mua thế nào cho tốt nên em có thể đi cùng anh không?”

Cô dù sao cũng không có việc gì, định sẽ ngồi ở Cosmos đến tối thì về, nên đành đồng ý đi cùng anh, sẵn tiện cô cũng mua chút gì đó mang về nhà. Trong căn nhà mà Tôn Nghi thuê cho cô, có tủ lạnh, nhưng vì bận quá mà chẳng có mua sắm gì, đến cơm cũng ăn luôn ở ngoài.

“Anh rước em!”

Cô “ừm” một cái hỏi: “Anh có muốn uống chút gì không?”

Câu hỏi này hình như rất quen, nó được hỏi khi nào nhỉ?

Lục lại trong trí nhớ của mình, Lam Bác Lân rốt cục cũng nhớ ra. Khi hai người nói chuyện trên FF cách đây gần một năm, cô đã hỏi qua câu hỏi như vậy. Kết qua lần đó anh bị cô trêu một cách trắng trợn, lần này anh sẽ không để mình bị lừa nữa.

“Anh uống gì cũng được!”

Nói rồi thì nhanh chóng gác máy, không để Cung Sư Trình nói gì, hay có cơ hội chọc mình.

Trong lúc chờ lấy hai cốc cacao, Cung Sư Trình gửi định vị cho Lam Bác Lân. Nhận hai cốc cacao xong thì bước ra ngoài, ngồi ở bàn trống bên ngoài đợi anh.

Rất may là khách sạn K cách đây không quá xa, ngồi chờ không lâu lắm thì Lam Bác Lân đã lái xe đến trước Cosmos rồi. Vừa nhìn thấy cô, thì khóe miệng của anh bất giác cao hơn, ánh mắt đầy cảm xúc nhìn cô không rời.

Lên xe ở ghế phụ, túi xách hôm này của cô không có dây đeo, chỉ có tay xách. Tay kia lại còn cầm hai cốc cacao không biết nên để ở đâu, hoàn toàn không với được dây an toàn. Lam Bác Lân không nhanh không chậm mà chồm người qua phía Cung Sư Trình, kéo lấy dây an toàn. Khoảng cách này thật gần, cũng làm cho cô có hơi bất ngờ. Cô còn định hỏi anh để hai cốc trên mình ở đâu thì anh đã ở ngay trước mặt. Chỉ cần cô hơi cúi người một chút thì sẽ lập tức chạm môi lên má của anh.

Cung Sư Trình hít sâu rồi nín thở lại đó, tựa lưng sát vào ghế để khỏi phải khiến chuyện đang nghĩ trong đầu diễn ra, chính là cô sẽ hôn anh. Cảm nhận thấy sự căng thẳng cô, lúc thu người về, Lam Bác Lân còn cố tình liếc nhìn cô với ánh mắt nửa chiều chuộng nửa trêu chọc. Sau đó mới cài dây an toàn chắn chắn cho cô.

“Em căng thẳng làm gì?” Lam Bác Lân nhìn cô nói.

Cung Sư Trình lúc này mới buông lỏng người mình ra, tranh thủ hít lấy không khí vào phổi, không nói gì.

Bộ dạng này trong mắt Lam Bác Lân khá dễ thương, sau này thật muốn nhìn nhiều một chút cái dáng vẻ này của cô.

Cô hoàn toàn không để tâm đến câu nói của anh. Loay hoay một lúc thì tìm được chỗ để hai cốc cacao xuống.

“Tôi không biết anh uống gì, nên đã mua hai phần giống nhau. Đều là cacao!” Miệng thì nói, tay thì soạn ống hút ghim vào cốc sẵn cho anh.

Lam Bác Lân chốc chốc lại nhìn theo tay cô rồi nhanh chóng đưa mắt nhìn đường phía trước: “Vậy sao?”

“Ừm!”

“Giờ này uống cacao, tối nay tôi với anh cùng thức khuya…”

“Cùng thức khuya?” Lam Bác Lân nhắc lại lời của cô.

Cô ngước lên nhìn anh, gật đầu một cái, cô nói đâu có sai. Trong cacao cũng có một lượng cafein mà, chỉ là hàm lượng không bằng cà phê mà thôi. Thi thoảng Cung Sư Trình cũng uống một chút, đặc biệt là dùng nó thay thế cho cà phê mấy hôm phải dậy sớm làm việc.

“Đúng vậy, cacao làm người ta tỉnh táo hơn mà!” Cung Sư Trình vô tư giải thích, hoàn toàn nghe không ra ý tứ gì của anh.

Mà anh cũng không muốn nói gì, cứ để cô nghĩ theo ý mình cũng tốt.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: