Chương 49: Sự trùng hợp khó xử

“Cái gì?” Lâm Thanh Mai tưởng rằng cô đã nghe nhầm.

Sự ngạc nhiên của cô rơi vào trong mắt Lý Trường Lâm, anh ta hơi thất vọng, hẳn anh ta đoán lầm, nếu không Lâm Thanh Mai đã không có biểu hiện này.

Lý Trường Lâm cụp mắt xuống, điềm nhiên nói: "Không có gì đâu, vừa rồi tôi chỉ nói đùa thôi."

"Đùa thôi..." Lâm Thanh Mai vẫn có chút không rõ.

Nhưng Lý Trường Lâm đã đổi chủ đề: "Thanh Mai, em muốn ăn gì? Vừa rồi tôi đã gọi ba món rồi. Ăn cùng tôi đi. Nếu thấy chưa đủ, em có thể gọi thêm."

Nhìn Lý Trường Lâm đưa thực đơn, Lâm Thanh Mai lắc đầu nói không cần, cô tiếp tục: "Vậy thì tôi sẽ thanh toán lần này! Lần trước anh đã trả tiền cà phê rồi..."

Anh ta không chấp nhận được phương thức trả tiền của cô, Lý Trường Lâm cười nói: "Em không cần phải tính rõ ràng với tôi như vậy sao? Em nghĩ tôi còn không đủ tiền mời em đi ăn tối sao? Vậy thì tôi, tổng thanh tra bộ phận thiết kế, quả thực mất mặt quá. "

Lâm Thanh Mai vội vàng giải thích: "Tổng thanh tra, đừng hiểu lầm, ý tôi không phải như vậy! Tôi chỉ nghĩ rằng chúng ta là quan hệ cấp trên cấp dưới, là đồng nghiệp, nên tự trả tiền."

Lời nói của cô dường như đã vạch ranh giới rõ ràng với anh ta, bàn tay đang cầm cốc nước của Lý Trường Lâm đột nhiên cứng đờ, anh ta nhìn Lâm Thanh Mai một lúc lâu không lên tiếng.

Lý Trường Lâm sắc mặt đương nhiên khó coi, uống một ngụm nước rồi đặt ly xuống.

Anh ta bất lực thở dài: "Em không cần phải từ chối tôi sớm như vậy. Tôi đã nói với em rằng sẽ đợi em giải quyết chuyện tình cảm cá nhân."

Lâm Thanh Mai nhất thời không biết phải nói gì, cô nghĩ nếu nói những lời quá khách sáo sẽ khiến anh ta bị tổn thương, cô mỉm cười với Lý Trường Lâm rồi im lặng.

Sau khi người phục vụ chuẩn bị đồ ăn, cả hai lặng lẽ dùng bữa.

Lúc này, Trần Hoàng Khôi đưa Lê Anh Đào ra khỏi phòng riêng để thanh toán hóa đơn, khi họ đi qua khu vực chung thì nhìn thấy Lâm Thanh Mai và Lý Trường Lâm đang ngồi cạnh cửa kính.

Lê Anh Đào hừ lạnh một tiếng: "Kìa, anh xem Lâm Thanh Mai không chịu nổi cô đơn, ly hôn với anh chưa bao lâu đã có tình yêu mới."

Họ cách Lâm Thanh Mai và Lý Trường Lâm không xa, những lời Lê Anh Đào cố ý nói ra cho Lâm Thanh Mai nghe thấy, lúc này Trần Hoàng Khôi thậm chí không thể giả vờ như vô hình được nữa.

Nhưng dù sao đây cũng là nơi công cộng, anh ta không muốn cùng Lâm Thanh Mai tranh cãi.

Trần Hoàng Khôi lạnh lùng liếc nhìn Lê Anh Đào một cái, lập tức kéo tay cô ta ra khỏi vòng tay mình.

Sự ghẻ lạnh đột ngột của anh ta khiến mi mắt Lê Anh Đào khẽ giật, cô ta biết những gì mình nói vừa rồi khiến Trần Hoàng Khôi không vui.

Lâm Thanh Mai lúc này đang quan sát Trần Hoàng Khôi và Lê Anh Đào, nhìn thấy chồng cũ và tình nhân đang ở gần nhau, cô đột nhiên cảm thấy không ăn nổi liền đặt đũa xuống.

Đôi mắt lạnh lùng của Lý Trường Lâm nhìn khuôn mặt đẹp trai của Trần Hoàng Khôi, nhân tiện, anh ta liếc nhìn Lê Anh Đào, người đang ăn mặc rất hở hang, trong mắt anh ta có một sự khinh bỉ không che giấu được.

Từ miệng Lê Anh Đào vừa rồi, Lý Trường Lâm đã đoán ra thân phận của Trần Hoàng Khôi và Lê Anh Đào.

Anh ta mặc kệ bọn họ, bình tĩnh dùng đũa gắp một miếng thịt bò bỏ vào bát của Lâm Thanh Mai, Lý Trường Lâm đột nhiên nói rất dịu dàng: "Thanh Mai, gần đây em gầy quá. Ăn thêm ít thịt đi.”

Trực giác đàn ông của Trần Hoàng Khôi lập tức phán đoán người đàn ông có ngoại hình và khí chất phi thường trước mặt này thích Lâm Thanh Mai!

Cơn tức giận bị anh ta kìm nén trong nháy mắt bùng cháy, Trần Hoàng Khôi bước đến gần Lâm Thanh Mai, giọng điệu có chút giễu cợt: "Thanh Mai, thật trùng hợp gặp cô ở đây, anh ta là ai thế? Không định giới thiệu sao?”

Không đợi Lâm Thanh Mai lên tiếng, Lý Trường Lâm đã đứng dậy, vươn tay phải nói: "Xin chào, tôi là bạn của Thanh Mai, tôi tên là Lý Trường Lâm."

Trần Hoàng Khôi liếc nhìn bàn tay đang đưa ra của Lý Trường Lâm, anh ta bắt tay một cách vô cảm để thể hiện sự lịch sự.

“Xin chào, tôi tên là Trần Hoàng Khôi, chồng cũ của Lâm Thanh Mai. Trong ấn tượng của tôi, cô ấy chưa bao giờ nhắc đến anh trước mặt tôi.” Sự mỉa mai lạnh lùng trong mắt Trần Hoàng Khôi hiện rõ.

Lý Trường Lâm nhìn thẳng vào mắt anh và nói: "Anh đã nói rằng Thanh Mai là vợ cũ của anh, bây giờ cô ấy quen bạn mới, anh không biết chuyện cũng là chuyện bình thường phải không?"

"À, Lâm Thanh Mai, bạn của cô thú vị thật đấy. Nhưng tại sao anh ta còn không biết cô không thích nhất là thịt bò? Hóa ra quan hệ của hai người không hơn không kém..."

Lời nói của anh khiến cho ánh mắt Lý Trường Lâm hơi lúng túng, Lâm Thanh Mai đối mặt với tình huống khó xử này vẫn không nói gì.

Trần Hoàng Khôi cảm thấy nhàm chán, anh ta nói: "Hai người ăn từ từ, chúng tôi đi trước."

Lê Anh Đào nãy giờ đứng một bên bồn chồn không yên, vội vàng đi theo, vừa rồi Trần Hoàng Khôi không chủ động giới thiệu cô ta với người tên Lý Trường Lâm kia, trong lòng cô ta có chút tức giận. Bây giờ cô ta đâu còn là một tình nhân không biết xấu hổ nữa!

Sau khi họ rời khỏi nhà hàng, Lâm Thanh Mai nhìn Lý Trường Lâm, cô cười miễn cưỡng: "Xin lỗi, để anh phải chê cười rồi..."

Sau khi Lý Trường Lâm ngồi xuống thì nhìn cô chăm chú, giọng điệu của anh ta mang vẻ áy náy: "Thật xin lỗi, thậm chí em thích ăn gì nhất, tôi cũng không biết."

Cô trả lời: "Anh không biết là bình thường, tôi chưa bao giờ nói với anh, và anh cũng chưa bao giờ hỏi tôi."

Lúc này, trong mắt Lý Trường Lâm hiện lên tia hy vọng, vẻ mặt anh ta kìm nén sự hưng phấn, anh ta nghiêm túc hỏi: "Thanh Mai, em thật sự đã ly hôn với anh ta?"

Lâm Thanh Mai do dự nhìn vẻ mong đợi của Lý Trường Lâm, nhưng cô và Trần Hoàng Khôi quả thật đã ly hôn, nên cô gật đầu vì không cần phải giấu giếm.

Lời khẳng định của cô khiến Lý Trường Lâm hào hứng nắm lấy một tay cô bằng cả hai tay, anh ta kích động nói: "Chúc mừng! Hiện tại em đã tự do rồi! Thanh Mai, xin đừng từ chối sự theo đuổi của tôi nữa! Em đồng ý với anh được không?"

Đối mặt với lời tỏ tình đột ngột này, Lâm Thanh Mai sửng sốt một hồi.

Cảnh tượng này tình cờ bị Đỗ Tuấn đang đi ngang qua nhìn thấy, anh ta vừa đi về từ một nhà hàng gần đó, tay còn cầm một hộp cơm cao cấp.

Đỗ Tuấn khẽ cau mày, tự đáy lòng cảm thấy Lâm Thanh Mai đã trở thành tình nhân của Lập tổng, làm sao mà cô còn dây dưa với Lý Trường Lâm.

Từ biểu hiện của Lý Trường Lâm, anh ta rõ ràng là thích Lâm Thanh Mai.

Nghĩ đến đây, tốc độ của Đỗ Tuấn nhanh hơn, anh ta muốn quay lại và báo cáo sự việc cho Lập Gia Khiêm.

Trước đó, Lập Gia Khiêm từ khi đến công ty làm việc với vẻ mặt u ám, đến giờ vẫn chưa ăn....

Mười phút sau Đỗ Tuấn đến văn phòng tổng giám đốc.

Thấy Đỗ Tuấn đã đặt hộp cơm lên bàn trà mà không đi ngay, nên Lập Gia Khiêm ngẩng đầu hỏi: "Còn có chuyện gì nữa không?"

Lông mày Đỗ Tuấn có chút rối rắm, mặc dù luôn cảm thấy mình có chút lắm chuyện, nhưng nhỡ đâu Lâm thanh Mai cho Lập tổng đội mũ xanh thì sao.

"Lập Tổng, khi tôi đi ngang qua một nhà hàng kiểu Hong Kong, tôi thấy cô Lâm và thanh tra Lý đang ăn cùng nhau..."

Lập Gia Khiêm lập tức đặt cây bút trên tay xuống, mặt lạnh tanh nói: "Nói điểm chính."

Trong lòng Đỗ Tuấn có chút lo lắng, anh ta khẽ thì thào: "Tôi thấy thanh tra Lý nắm tay cô Lâm."

Sau khi nói xong, anh ta không hề nhận được lời chỉ thị nào từ Lập Gia Khiêm.

Ngay khi anh ta nghĩ rằng mình đang làm chuyện vô ích thì Lập Gia Khiêm đột nhiên nổi giận và nói: "Gọi Lâm Thanh Mai lên đây ngay!"

"Vâng, Lập Tổng."

Khi Đỗ Tuấn bước ra khỏi phòng làm việc, trong lòng vẫn còn nghèn nghẹn, càng ngày anh ta càng cảm thấy Lập Tổng đối với cô Lâm này thật sự không bình thường....

Nửa giờ sau, Lâm Thanh Mai xuất hiện trong văn phòng của Lập Gia Khiêm.

Lúc này, Lập Gia Khiêm đang đứng cách cô không xa, dùng đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cô, sự thù địch dưới mắt anh càng ngày càng nặng, nhìn người phụ nữ này với vẻ mặt vô tội, anh muốn trừng phạt cô thật nặng!

Hành động đi trước lý trí, Lâm Thanh Mai nhìn người đàn ông đáng sợ đang đi về phía mình, cô sợ tới mức muốn phá cửa bỏ chạy, nhưng lại bị bóng dáng cao lớn phía sau dễ dàng ôm lấy...

Cô sợ hãi nói: "Lập Gia Khiêm, thả tôi ra! Anh nổi điên gì vậy?"
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: