Chương 10

“Leng keng leng keng” nửa đêm, một trận tiếng chuông dồn dập, đem Hứa Ngạn với Vương Tây Minh đều thức giấc.
Vương Tây Minh mắt buồn ngủ, giơ tay sờ sờ điện thoại trên tủ.
Thật vất vả cầm được điện thoại, nhìn tên người gọi.
Điện thoại hiển thị: Mẹ.
Cậu cả kinh, lập tức bắt máy.
Cậu còn chưa lên tiếng, đã nghe được tiếng khóc từ phía bên kia.
“Tây Minh, con mau về nhà, mẹ con không được.”
“Con…… Con hiện tại liền trở về.” Vương Tây Minh giọng run rẫy.
“Làm sao vậy?” Hứa Ngạn ở một bên hỏi.
“Mẹ tôi không xong rồi.” Vương Tây Minh nói xong, liền lập tức xuống giường, “Tôi phải về…… Về quê.”
“Cậu đừng khóc, tôi đi cùng với cậu.” Hứa Ngạn cũng lập tức đứng lên.
Vương Tây Minh cũng không cự tuyệt Hứa Ngạn, trong đầu cậu hiện tại chỉ lo cho mẹ, không rảnh quan tâm đến chuyện khác.
Vương Tây Minh cũng không phải lần đầu tiên nửa đêm chạy về quê, ba tháng trước, lần đó mẹ cậu cũng được người ta giúp đỡ.
Buổi tối hai người đến bến xe, bắt chuyến cuối cùng đến thành phố F.
Mặc dù là chuyến cuối, trong xe vẫn ngồi đầy người.
Mọi người đều trầm mặc, trên mặt đều là vẻ mệt mỏi cả một ngày, ai cũng không muốn nói chuyện……
Hứa Ngạn yên lặng ngồi bên cạnh Vương Tây Minh, cho dù có xảy ra chuyện gì, hắn cũng phải chăm sóc cho cậu.
“Cảm ơn cậu.” Vương Tây Minh cũng không biết mình đã nói bao nhiêu câu cảm ơn với Hứa Ngạn rồi.
Nhưng nếu không có Hứa Ngạn bên cạnh, cậu rất cô đơn.
“Không có việc gì.” Hứa Ngạn đầu dựa vào ghế, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Xe chạy không lâu lắm liền ngừng, Vương Tây Minh cùng Hứa Ngạn liền ở cạnh cửa chờ.
Cửa xe vừa mở, hai người liền lập tức chạy xuống.
Vương Tây Minh một đường chạy như điên đến bệnh viện.
Trong lúc đợi thang máy, thân thể có chút không thoải mái, thoáng run rẫy.
Cậu không biết chuyện gì chờ cậu ở trên lầu……
“Đinh……” Cửa vừa mở, Vương Tây Minh liền nhìn thấy mợ cả đang chờ ở cửa.
“Tây Minh……” Mở cả vừa gặp cậu, lập tức nắm tay kéo về phòng bệnh.
Vừa vào cửa, cậu liền nhìn thấy mẹ nằm thở oxi trên giường, nhìn rất không ổn……
Cậu vừa thấy, đã chạy ngay đến bên cạnh giường.
“Mẹ, con đến rồi.” Cậu đi đến bên giường của mẹ, ôn nhu đánh thức bà.
Vương Thúy Mai cố sức mở to mắt. Vương Tây Minh gắt gao nắm lấy tay bà.
Bà tựa hồ như muốn nói cái gì, nhưng nói không ra tiếng, chỉ có nước mắt đang không ngừng rơi xuống.
Bà nhíu mày, hơn nửa ngày mới nói một câu, “Mẹ, xin lỗi con……”
“Không có, không có……” Cậu khóc không thành tiếng…… Liều mạng mà lắc đầu.
“Tự chăm sóc mình cho tốt……” Nói vừa xong, bà liền nhắm mắt.
Bỏ lại Vương Tây Minh lẻ loi một mình.
Đám tang tất cả đều làm đơn giản, Vương Tây Minh cũng không có người thân gì, tới tham gia lễ tang ngoại trừ Hứa Ngạn, chỉ có cậu mợ.
Lễ tang kết thúc, buổi chiều ngày kế, Vương Tây Minh cùng Hứa Ngạn liền về thành phố U.
Cuối tuần, không cần đi học. Hứa Ngạn liền dẫn Vương Tây Minh đến nhà mình.
Hai người một đêm không ngủ ngon giấc, vừa đến nhà, tắm xong, liền mệt mỏi mà nằm ở trên giường.
Vương Tây Minh vẫn mở mắt, cậu ngủ không được.
“Hứa Ngạn, tôi muốn sinh đứa bé này ra, tôi đã mất đi một người thân rồi, không muốn mất thêm nữa.” Vương Tây Minh bình tĩnh nói.
“Ừ, tôi đã biết, trước nghỉ ngơi đi.” Hứa Ngạn trấn an cậu nói.
-------------*****------------------
Edit: Truyện được dịch bởi Tiểu Miêu Miêu.
Kỳ Xán lo mà bù đắp lỗi lầm đi.... hừ!

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: