Chương 50: Phiên ngoai 1

Đầu mùa xuân tháng giêng.

Không khí trong Hiên Viên hầu phủ so với ba chín ngày đông giá rét còn lạnh hơn vài phần.

Mấy ngày qua,nhóm bà đỡ,nha hoàn ba tầng trong,ba tầng ngoài đều vây quanh ở ngoài “Vọng Trần Hiên”,dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh bên trong, thỉnh thoảng lại chau đầu ghé tai,ngay cả hơi nói lớn tiếng chút cũng không dám.

“Ai ya,thiếu phu nhân đau bụng sinh ba ngày,tại sao còn chưa sinh ra?”

“Đúng! Vội chết người,ngươi xem sắc mặt thiếu gia kìa……”

“Các người nói xem có phải khó sinh hay không nha?”

“Hư! Nhanh đừng nói nữa, Vương ma ma ở Vọng Trần Hiên hôm qua sau lưng lặng lẽ bàn luận việc này,không ngờ lại bị thiếu gia trong lúc vô tình nghe được,ngươi lúc ấy không có ở đây thôi, thiếu gia quả thực giống muốn giết người,còn giận dữ bảo người trói bà tử đó lại.”

“Sao? Vương ma ma nói cái gì?”

“Vương ma ma kia đúng là người không có nhãn lực,ỷ vào chính mình là người làm lâu nhất trong phủ,ngày thường bà ấy nói cũng không ít,không phải nói thiếu phu nhân thân phận thấp kém thì nói nàng từng làm người hầu trong phủ,căn bản là không xứng với thiếu gia,còn nói thiếu phu nhân ghen tị,ngay cả thê thiếp cũng không cho thiếu gia nạp.Hôm qua thấy thiếu phu nhân đau bụng sinh hai ngày còn chưa sinh được liền vui sướng khi người gặp họa nói thiếu phu nhân là người không có phúc khí,vạn nhất khó sinh ..chuyện này đối hầu với phủ chúng ta mà nói cũng không phải chuyện xấu, thiếu gia quay đầu lại có thể lấy công chúa kim chi ngọc diệp, quận chúa,muốn nạp mấy thiếp thì nạp mấy, khai chi tán diệp.”

“Hừ! Bà tử kia vậy cũng dám nói!”

“Cũng không phải! Không may bị thiếu gia nghe được, ngươi nói xem thiếu gia có tha bà ta không?”

“Nhưng mà ta thấy thiếu phu nhân tính tình rất tốt,lại tri thư đạt lễ,có lúc thiếu gia nhất thời không gặp được thiếu phu nhân liền vội vàng xao động,Vương ma ma ngay thời điểm mấu chốt nguyền rủa thiếu phu nhân,chẳng phải là lấy trứng chọi đá sao?”

“Không sai không sai, ta cũng nhìn ra,ở trong phủ nếu đã làm sai chuyện không cẩn thận đắc tội thiếu gia nhất định phải đi năn nỉ thiếu phu nhân, nàng nói một câu mạnh hơn so với người ngoài xin ngàn vạn câu.”

Mấy đầy tớ già nhỏ giọng nghị luận, bỗng nhiên thấy trong Vọng Trần Hiên, Hà Hương nhấc lên làn váy vội vội vàng vàng chạy đến, khiến cho một trận xôn xao.

Vẻ mặt Hà Hương lo lắng,nhìn mọi nơi giống như đang tìm cái gì.

“Nương tử, ta ở đây bên trong thế nào?” Hách tổng quản mới vừa đi xử lý mấy việc trong phủ,xong việc liền lập tức lại đây vẻ mặt cũng là lo âu.

“A Minh!” Hà Hương thấy trượng phu nhà mình mới hơi yên tâm,vội kéo Hách tổng quản sang một bên nhỏ giọng nói: “Chàng nhanh đi kêu bọn A Đại, A Nhị lại đây, ta sợ thiếu gia hắn……”

Hách tổng quản đứng thẳng đột nhiên kinh hoảng “Chuyện gì vậy? Tình trạng thiếu phu nhân không tốt sao?”

“Bà đỡ nói tình huống trước mắt rất tốt, nhưng mà nếu hôm nay lại không sinh ra,người lớn và đứa bé có khả năng gặp nguy hiểm!” Thanh âm Hà Hương đều mang theo run rẩy: “Lỡ như,lỡ như có chuyện gì…… Bình An và Tiểu Xuyên Tử khẳng định là không chế trụ được thiếu gia……”

Trong lòng Hách tổng quản hiểu được,gật gật đầu,cũng không nói thêm cái gì vội vã xoay người bước đi.

Lão Hầu gia nửa năm trước hứng thú hừng hực theo bà ngoại thiếu phu nhân,Phạm phu nhân đi ngao du tứ phương,không ở trong kinh, lão gia và phu nhân thông gia nhận được tin thiếu phu nhân muốn sinh, lúc này còn đang trên đường đi sợ trong khoảng thời gian ngắn không đến được,trong phủ này lại không có bậc bề trên làm chủ,lỡ như thiếu phu nhân có chuyện không hay xảy ra…… Hách tổng quản quả thực không dám tưởng tượng tiếp .

Bên trong một mảnh an tĩnh,ngẫu nhiên nghe được vài tiếng rên rỉ.

Ơ bên ngoài phòng Tú Cúc bận rộn chỉ huy bà đỡ và các tiểu nha đầu,tận lực cẩn thận chuẩn bị nước ấm, cháo tổ yến,nghe được tiếng vang nhỏ đến khó thể nghe,trong lòng đau xót nước mắt thiếu chút đến rơi xuống.

Thiếu phu nhân đau bụng sinh hai ngày,nhưng bởi vì sợ thiếu gia sốt ruột thật sự là không nhịn được mới có thể kêu to ra tiếng, nàng mỗi lần thét lên một tiếng sắc mặt thiếu gia sẽ khó coi một phần.

Tú Cúc cảm thấy thiếu gia đang cố gắng đè nén chính mình, tùy thời có thể phát cuồng với người bên cạnh.Bất quá ngài ấy vì thiếu phu nhân mà hết sức nhẫn nại, ngoại trừ đối với thiếu phu nhân,hắn còn có thể cười đối mặt những người khác, quả thực giống như sát thần mặt đen dọa chết người ta.

Phòng trong cực kỳ an tĩnh, bài trí cùng với rất nhiều năm trước giống nhau,không có chút biến hóa.

Bức rèm che bên trong, trên giường mềm mại nữ tử xinh đẹp dịu dàng đang nhắm mắt,mi tâm hơi nhíu lại, cả người dựa vào trước ngực nam tử tuấn dật, ngủ cũng không yên ổn.

Nam tử nín thở ngưng thần, thỉnh thoảng dùng khăn lụa mềm mại tỉ mỉ lau mồ hôi trên trán nữ tử, một đôi con ngươi đen không hề chớp mắt gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ kia.

“Vân Mặc……”

Nàng khẽ chuyển động trong lòng hắn,mở mắt ra dịu dàng lên tiếng.

“Ta ở trong này, Anh tỷ tỷ.” Vân Mặc đáp,cúi đầu trìu mến hôn nhẹ lên trán của nàng,một lần lại một lần.

“Chàng mấy ngày qua chưa hề nhắm mắt, nhanh đi ngủ một giấc…… Thiếp không sao,chàng đừng lo lắng……”

“Ta chỗ nào cũng không đi,ta muốn ở lại đây chăm sóc nàng.” Nắm lấy bàn tay mềm của nàng trong mắt nam tử tất cả đều là nồng đậm tình yêu “Rồi nói nửa, giường của ta ở đây,nàng muốn ta đi ngủ ở chổ nào?”

Trên môi Anh Ninh nở ra nụ cười trên môi,vỗ về vật đội lên trong bụng, giữa lông mày đều là mẫu tính và dịu dàng, “Cục cưng thật bướng bỉnh, náo loạn hai ngày còn không chịu ra.”

“Không sai,chờ con bé đi ra, xem ta dạy dỗ thế nào……” Tay của Vân Mặc cũng đi theo xoa lên bụng nàng.

“Đừng nói lung tung, cục cưng sẽ không vui.” Anh Ninh nhanh tay che miệng của hắn.

“Nàng hãy nghe ta nói, Anh tỷ tỷ……” Hắn kéo tay nàng xuống,quyến luyến hôn lên gương mặt yêu kiều “Ta và tiểu gia hỏa này nói chuyện mấy ngày nay tất cả là lời dỗ con bé đi ra,chỉ cần con bé nhanh chút đi ra cho dù là muốn mặt trăng trên trời,ta cũng sẽ nghĩ biện pháp hái xuống cho con bé, nàng còn không cảm kích ta! Có thể thấy được ta phải đổi biện pháp nói ác một chút……”

Anh Ninh nghe vậy không nhịn được mỉm cười, đang muốn nói chuyện bỗng nhiên trong bụng từng trận đau đánh tới,càng ngày càng đau,dường như đau đớn muốn nứt ra “A……” Nàng rốt cuộc không nhịn được kêu to ra tiếng.

“Anh tỷ tỷ!” Sắc mặt Vân Mặc thay đổi, lớn tiếng nói: “Làm sao vậy? Đau bụng sao? Bà đỡ, bà đỡ!”
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: