Chương 41: Dáng dấp đẹp mắt là lỗi của tôi sao?

Editor: Trịnh Hoa ( Gấu trúc)

Diệp Oản Oản thưởng thức bộ dáng chính mình trong gương kia thấy thế nào cũng đẹp cả liếc cô ta một cái, "Dáng dấp đẹp mắt là lỗi của tôi sao~?"

Thẩm Mộng Kỳ nhất thời họng bị nghẹn một chút, "Mình không phải có cái ý này, chẳng qua là nhắc nhở cậu phải cẩn thận,nhẫn nhẫn lâu đến như vậy, đừng thất bại trong gang tấc. Dù sao cái vị Đại ma đầu kia thật vất vả đối với cậu mới mất đi sự hứng thú, thả cậu rời khỏi Cẩm Viên. Vạn nhất nhìn cậu dáng dấp đẹp mắt như vậy, rồi

đối với cậu nổi lên lòng xấu xa thì làm sao bây giờ?"

[VoVo: Oản Oản xấu quá, bất quá ta thích]

[Oản Oan: Ngại quá nha Vô ca, (^-^)b ]

Ha ha, đại ma đầu a...

Diệp Oản Oản nghe lời nói của Thẩm Mộng Kỳ, nâng cằm lên lầu bầu nói, "Tư Dạ Hàn ngay cả bộ dạng tôi xấu như vậy đều không để ý, có lẽ hắn đối với tôi là yêu thật nha?"

Thẩm Mộng Kỳ lập tức bật thốt lên, "Làm sao có thể! Đây chính là Đại ma đầu giết người 1 cái như ngóe! Còn rất là thích hành hạ nữ nhân! Đơn giản là 1 tên biến thái! Cậu chẳng qua là quá xui xẻo đúng lúc bị hắn chọn trúng mà thôi! Hai năm qua hắn đối với cậu như thế nào, chẳng lẽ cậu đều quên cả sao?"

Diệp Oản Oản gật đầu một cái, "Hả, như vậy a..."

Không biết Tư Dạ Hàn nghe được Thẩm Mộng Kỳ đánh giá hắn như vậy, sẽ có cảm tưởng như thế nào?

Kiếp trước, sở dĩ Thẩm Mộng Kỳ mỗi lần khiêu khích đều thành công như vậy, ít nhất nói rõ ra là Tư Dạ Hàn là tín nhiệm cô, thậm chí còn cho là cô đứng ở bên hắn chứ?

Thông qua tầng quan hệ này với Tư Dạ Hàn, Thẩm Mộng Kỳ đúng là vớt không ít được chỗ tốt, ở vòng giải trí

ăn sung mặc sướng, thậm chí sau đó ánh sáng của Thẩm gia đều dính mình lên toàn bộ người mình, theo một cái công ty nhỏ hạng bét lăn lộn rồi đưa ra thị trường 1 tập đoàn, nhảy một cái liền trở thành danh môn Đế đô.

Bây giờ điều cô muốn làm chính là, đánh vỡ sự tín nhiệm của Tư Dạ Hàn đối với Thẩm Mộng Kỳ.

Muốn giẫm đạp lên đầu của cô để leo lên? Nghĩ thật là tốt đẹp nha!

Thẩm Mộng Kỳ hiển nhiên rất sợ Diệp Oản Oản đối với Tư Dạ Hàn có tâm tư, vội vàng lại đem đòn sát thủ là Cố Việt Trạch nói tiếp, "Oản Oản, cậu còn đang tức giận với Cố thiếu sao? Lần này thì tớ phải nói, lần trước thật không phải là lỗi do Cố thiếu, là cậu quá xúc động, nếu lúc ấy cậu cùng Cố thiếu đi ra, sau chuyện này lại theo hắn giải thích rõ ràng là cậu bị cưỡng ép, nói không chừng vào lúc này các cậu đều đang ở chung 1 chỗ!"

Kết quả cậu lại đùa bỡn tính khí không muốn của hắn rồi rời đi, uổng phí tớ đây khổ tâm thật nhiều a, lại vì cậu giúp cậu liên lạc với Cố thiếu, lại là người giúp cậu thoát khỏi Cẩm Viên nha!"

Diệp Oản Oản nghe vậy, thở dài,tỏ ra vẻ cảm khái liền mở miệng nói, "Mộng Kỳ, tớ biết, cậu vì tớ cũng thật là mệt tim là cậu giúp tớ xuất ra chủ ý giả xấu để né tránh Tư Dạ Hàn, là cậu luôn luôn tìm biện pháp giúp tớ chạy trốn, cũng là cậu giúp tớ chuyển lời đến Cố Việt Trạch..."

Thẩm Mộng Kỳ thấy Diệp Oản Oản quả nhiên vẫn ngu xuẩn như thế, trong con ngươi xẹt qua một tia giễu cợt,nhưng trên mặt lại tràn đầy chân thành, "Oản Oản, cậu là bằng hữu tốt nhất của tớ a, nếu tớ không giúp cậu

thì ai sẽ giúp cậu! Cho nên, cậu hãy nghe tớ nói, cậu không muốn cùng Cố thiếu giận dỗi nữa, cậu bây giờ thật vất vả mới rời khỏi Cẩm Viên, hẳn là nên nắm chắc cơ hội đi tìm Cố thiếu, nếu không lại tiếp tục như vậy, cậu rốt cuộc lúc nào mới có thể đem Cố thiếu đoạt về a!"

Diệp Oản Oản moi ra tất cả những điều muốn nghe từ trong miệng của Thẩm Mộng Kỳ mục đích là để cho Tư Dạ Hàn nghe được, lúc này rốt cuộc mới hài lòng, ung dung thản nhiên mà hướng về phía phòng vệ sinh mà nhìn

một cái, ngay sau đó mới chậm rãi ung dung mà mở miệng nói, "Ai nói tôi muốn đem hắn đoạt trở về hả?"

Thẩm Mộng Kỳ nghe như vậy thì sững sờ, hơi nhíu mày nói, "Cố thiếu rõ ràng là vị hôn phu của cậu, lại bị vị Đường tỷ kia của cậu đoạt đi, dĩ nhiên là muốn cướp về rồi! Chẳng lẽ cậu muốn buông tha sao? Vậy làm sao có thể! Đây chẳng phải là để tiện nhân Diệp Y Y kia tiện nghi!"

Diệp Oản Oản cười như không cười mà nhìn lấy Thẩm Mộng Kỳ 1 cái, bộ dáng đang gấp đến độ như thiêu đốt,

khẽ vuốt ve trong gương mặt của chính mình, sâu xa nói, "Một cái giầy rách tôi từng xài qua, nhặt về? Cần thiết sao? Diệp Y Y nếu cảm thấy là cô ta chiếm tiện nghi, vậy thì tiện nghi tôi cho rồi."

[VoVo: (✖╭╮✖), Oản Oản chơi kinh quá. Dạ Hàn, về dạy vợ cho kỹ đấy, coi chừng nàng đốt nhà chứ chẳng chơi. ]

[Tư Dạ Hàn: Ý ngươi muốn để ta dạy nàng hay nàng dạy ta thế. ●﹏● ]
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: