Chương 7: Thiên tạo đố kỵ kẻ hồng nhan

Ngồi bên trong một cỗ xa mã với tứ bề bịt kín, Cao Đình Phương vì tứ bề bịt kín, Cao Đình Phương vì bức bối khó chịu nên không thể không buột miệng than :

- Rốt cuộc cũng phải di chuyển bằng một cỗ xe, biết đến lúc nào đệ mới có nội lực đủ cao minh để tự di chuyển bằng đôi chân và bằng khinh công Đại tỷ truyền?

Nhân vật ngồi bên ngoài và đang điều động cỗ xe không ai khác ngoài Tiêu Kỷ Ngọc, nghĩa tỷ mới kết giao của Cao Đình Phương. Tiêu Kỷ Ngọc nói vọng vào :

- Đệ đệ chớ quá nóng nảy, chúng ta cũng sắp đến nơi rồi. Còn về nội lực, như Đại tỷ từng giải thích, đó là chuyện không thể một sớm một chiều là đạt mức cao thâm. Phải tuần tự nhi tiến, cứ chiếu theo tâm pháp mà gắng công khổ luyện mỗi ngày, ắt sẽ có lúc thành tựu. Riêng về khinh công, thật tiếc cho đệ đệ lỡ có cước bộ bất túc, Đại tỷ e rằng đệ đệ không thể nào đạt mức khinh công cao minh như ý muốn.

Chực nhớ đến một nhân vật từng nghe Đoàn Khắc Phượng thủa nào đề cập, Đình Phương chợt hỏi :

- Trên giang hồ, liệu có nhân vật nào được mệnh danh là đệ nhất khinh công chăng?

Tiêu Kỷ Ngọc đáp :

- Đương nhiên là có. Nhưng nếu đệ đệ có ý định, mong được nhân vật đó truyền thụ khinh công thì hãy nghe Đại tỷ khuyên một lời. Là bỏ ngay ý định đó đi.

Đình Phương kinh ngạc :

- Vì sao? Hay nhân vật đó đã có quá nhiều đệ tử, sẽ không nhận thêm dù đệ có lòng cầu xin?

Tiêu Kỷ Ngọc chưa kịp đáp thì Đình Phương nghe bên ngoài có tiếng người quát hỏi :

- Hàn xá vốn là chỗ từ lâu nay chẳng mấy ai dám đặt chân đến. Chẳng hay người đến là ai? Hãy mau báo danh.

Và Đình Phương nghe Tiêu Kỷ Ngọc đáp lời bằng một giọng thỏ thẻ mê hồn :

- Trương lão lục sao không bước ra ngoài, để tận mắt nhìn xem ai là người đến thăm Trương Quái Y danh chấn giang hồ?

Giọng thỏ thẻ mê hồn đến độ Đình Phương vừa thoạt nghe liền có ngay một cảm giác bực tức khó tả.

Huống chi Đình Phương còn nghe rõ tiếng người vồ vập sau đó, vì dường như người đó đã nhận ra ai là chủ nhân của giọng thỏ thẻ cho dù không cần nhìn thấy mặt :

- Tiêu đại tỷ?! Ngọn gió lành nào đã đưa Đại tỷ đến đây? Hôm nay Trương mỗ quả có lắm phúc phận, nhờ có Đại tỷ đến thăm nên trăm hoa trong vườn dược thảo cũng đua nở, hân hoan đón nhận ánh dương quang rực rỡ hơn mọi ngày. Thật vinh hạnh, vinh hạnh.

Cỗ xe đã dừng lại và Đình Phương thầm cay đắng khi cố mường tượng cảnh vồ vập đang diễn ra bên ngoài cỗ xe, giữa một nhân vật được mệnh danh là Quái với một mỹ nhân sắc nước hương trời. Trong khi Đình Phương vì sợ lây lan độc chất cho mỹ nhân nên đành ngồi bó rọ trong lòng một cỗ xe chật chội, vừa bị tù túng vừa bực tức thầm trong lòng.

Đột ngột bao tâm trạng khó chịu của Đình Phương ít nhiều vơi đi khi từ bên ngoài có thanh âm của Tiêu Kỷ Ngọc vang lên, quan tâm và đề cập đến Đình Phương. Và đối với Đình Phương lúc này một quan tâm dù nhỏ được Tiêu Kỷ Ngọc dành cho đều hóa thành niềm an ủi lớn lao, góp phần vào việc xoa dịu những ấm ức bực bội vừa mới đây đã làm Đình Phương khó chịu.

Tiêu Kỷ Ngọc bảo :

- Trương lão lục thật khéo nói, khiến kẻ làm Đại tỷ này chẳng biết mở lời như thế nào cho phải. Vì rằng Tiêu Kỷ Ngọc này đến đây trước là để vấn an lão Lục, sau có một chuyện muốn nhờ lão Lục hạ cố giúp cho.

Thanh âm của Trương lão lục vẫn tỏ ra vồ vập, làm Đình Phương càng nghe càng thêm bực bội. Lão bảo :

- Quái Y này tuy tính tình kỳ quặc nhưng đó là đối với người khác. Riêng đối với Đại tỷ, Trương mỗ có lúc nào không sẵn lòng, huống chi lại được Đại tỷ đích thân đến đây mở miệng nhờ.

Tiêu Kỷ Ngọc cố ý buông tiếng thở dài :

- A... lão Lục càng tỏ ra sẵn lòng bao nhiêu làm cho Tiêu Kỷ Ngọc khó mở miệng bấy nhiêu. Nhưng vì đây là chuyện sinh tử, liên quan đến sinh mạng một người, nên lão Lục xin chớ trách nếu Tiêu Kỷ Ngọc vô tình làm phật ý. Là thế này, điều Tiêu Kỷ Ngọc muốn nhờ là liên quan đến người đang ngồi bên trong xe...

Trương Quái Y vẫn tỏ ra mau mắn :

- Mọi lo lắng của Đại tỷ cho dù dối với bất kỳ ai bấy lâu nay cũng là mối lo lắng của Trương mỗ. Và nếu đây là chuyện sinh tử thì đừng chần chừ nữa. Đại tỷ có thể yên tâm, giao người đó cho Trương mỗ. Chúng ta phải đưa người đó vào Đan phòng ngay.

Và Trương Quái Y lập tức tiến lại gần cỗ xe. Nhưng Tiêu Kỷ Ngọc vội ngăn lại :

- Trương lão lục đừng quá vội, nhất là chưa thể tiếp cận nhân vật nọ ngay, Vì Kỷ Ngọc e rằng khắp người y lúc này vẫn đang tiềm tàng những độc chất có thể gây họa cho bất kỳ ai sơ ý chạm vào.

Trương Quái Y bật cười :

- Có thật vậy sao? Điều này càng chứng tỏ bấy lâu nay Đại tỷ tuy có phần lạnh nhạt, nhưng kỳ thực bản lãnh về y thuật của Trương mỗ vẫn luôn được Đại tỷ xem trọng. Đại tỷ cứ yên tâm, Trương mỗ có sẵn phương cách dành cho tình huống này. Và tốt hơn nếu chúng ta đưa cả cỗ xe vào dược thất. Đó là một nơi biệt lập, mọi chất độc dù nguy hiểm đến đâu cũng không thể lan ra khỏi phạm vi của dược thất.

Tiêu Kỷ Ngọc thở phào :

- Được vậy thì tốt, Kỷ Ngọc hoàn toàn yên tâm giao phó tất cả cho Trương lão lục.

Cỗ xe từ từ nhích động, cho Đình Phương biết mọi chuyện đang được tiếng hành và vận mệnh của Đình Phương kể từ lúc này đều tùy thuộc vào thái độ của Quái Y.

Tuy nhiên, qua những gì vừa nghe, Đình Phương không thể không nhận ra mối si tình của Quái Y dành cho Tiêu Kỷ Ngọc. Vì như Đình Phương nghĩ, đã là nhân vật được mệnh danh là Quái thì Quái Y đâu dễ dàng mau mắn nhận lời chữa trị bệnh tình cho bất kỳ ai mở miệng cầu cạnh. Bằng không, Quái Y đâu còn là Quái Y.

Tuy vậy, thân danh là Quái Y nhưng Tiêu Kỷ Ngọc chỉ vừa mở lời là lão Quái Y họ Trương ưng thuận ngay, đến nỗi chẳng cần nhìn ngó xem kẻ sắp được lão điều trị là nhân vật như thế nào.

Mối si tình này của Trương Quái Y làm cho Đình Phương càng nghĩ càng động lòng, đến nỗi Đình Phương phải tự nhủ thầm :

“Lão quai với ai thì quái, nhưng vẫn một lòng một dạ với Tiêu đại tỷ. Xem ra, nếu thật sự còn có cơ hội, Đình Phương ta nên vun vén cho họ, bồi đắp vào mối tình thủy chung của lão Trương, sao cho họ nên đôi phối ngẫu. Phần ta, đừng bao giờ quên rằng niên kỷ thật sự của Tiêu đại tỷ đáng là mẫu thân ta. Nếu ta không biết kiềm chế, cứ để tình cảm lấn át lý trí, e suốt đời sẽ làm bia cho người người nhắm vào đàm tiếu chê bai...”

Đình Phương vừa nghĩ đến đây thì chợt nghe một tiếng động lạ tai vang lên.

“Cạch”.

Sau đó, mọi thanh âm vang đến tai Đình Phương chỉ còn là những thanh âm mơ hồ, giúp Đình Phương hiểu rằng toàn bộ cỗ xe - Trong đó có Đình Phương - Hiện đang an vị ở một nơi biệt lập, gọi là dược thất như Trương Quái Y lúc nãy đã nói.

Tuy nhiên, tiếng thét phẫn nộ của Tiêu Kỷ Ngọc bất chợt bỗng vang lên, khiến Đình Phương sinh nghi, vội dỏng tai nghe ngóng.

Vì tiếng thét càng lúc càng lớn, nên Đình Phương cuối cùng cũng biết chuyện gì đang xảy xa.

Tiêu Kỷ Ngọc đang thét :

- Y đối với ta chỉ là tình tỷ đệ, sao lão Trương ngươi chưa gì đã hồ đồ, xúc phạm đến ta.

Tiếng Trương Quái Y cười khanh khách :

- Nếu chỉ là tình tỷ đệ thì cớ sao Tiêu Kỷ Ngọc ngươi từ đầu mày đến cuối mắt đều bộc lộ những tình cảm nam nữ, đến nỗi ngươi còn hứa trước mặt tiểu tử sẽ giết Lão Nhị, báo thù cho tiểu tử? Mọi diễn biến đó đều xảy ra trước mắt ta. Và may là ta đã tình cờ mục kích, nhờ đó mới vỡ lẽ rằng bấy lâu nay bọn ta chỉ là công cụ của ngươi, đã bị ngươi dùng giọng nói mê hồn và nhan sắc kiều mỵ thao túng. Kỳ thực, trong con tim ngươi bấy lâu nay vô chủ thì lúc này đã có hình bóng một người ngự trị. Đó là một tiểu oa nhi, tuổi chỉ đáng gọi ngươi bằng mẫu thân thôi. Ha... ha...

Tiêu Kỷ Ngọc giận dữ :

- Nếu họ Trương ngươi còn nói nhảm. Đừng trách ta trở mặt, hạ thủ ngươi ngay tại đây.

Trương Quái Y vẫn cười :

- Liệu ngươi dám không? Đừng quên ý trung nhân của ngươi đã lọt vào tay ta. Chỉ cần ngươi manh động, kẻ phải mất mạng đầu tiên chính là tiểu tử Cao Đình Phương mà ngươi đang hết lòng quan tâm. Hãy thử ra tay xem nào. Ha... ha...

Tiêu Kỷ Ngọc bất chợt chùng giọng :

- Nếu ta đoán không lầm, ngươi đã sắp xếp tất cả? Và dược thất mà ngươi vừa đưa cỗ xe vào kỳ thực chỉ là nơi giam người?

Trương Quái Y cười đắc ý :

- Ta đã bảo mọi diễn biến xảy ra đều được ta tận mắt mục kích. Vì thế khi biết ngươi định đưa tiểu tử đến đây, ta tương kế tựu kế, cứ vờ như không biết gì. Thế là mọi sắp đặt của ta đều thành tựu. Nơi đang biệt giam tiểu tử là nơi kiên cố, ngoài ta ra sẽ không một ai có đủ năng lực giải thoát cho tiểu tử.

Tiêu Kỷ Ngọc chợt mỉa mai :

- Vì ngươi đã có sắp đặt, ta nghĩ ắt hẳn ngươi cũng sẵn có chủ ý, gọi là sự thương lượng giữa ta và ngươi?

Trương Quái Y cười lạt :

- Ngươi vẫn luôn tỏ ra thông tuệ và sắc sảo như thủa nào. Không sai, và ta tin rằng ngươi cũng đoán biết chủ ý của ta. Hoặc nói đúng hơn thì đó là điều kiện để ta phóng thích tiểu tử.

Tiêu Kỷ Ngọc bật cười lanh lảnh :

- Dĩ nhiên ta thừa biết tâm địa của ngươi và của Tứ quái còn lại là muốn gì ở Tiêu Kỷ Ngọc này. Nhưng ta hỏi ngươi, có bao giờ bọn ngươi vô tình nghĩ đến Tửu Quái, tiên phu của ta và còn từng là đại ca của bọn ngươi?

Trương Quái Y xẵng giọng :

- Ngươi đã hỏi ta thì ta đành hỏi ngược lại ngươi một câu. Là ngươi có bao giờ suy nghĩ để tự tìm ra nguyên nhân vì sao bọn ta đồng lòng giữ ngươi lại, gọi tôn ngươi là Đại tỷ của bọn ta chăng?

Tiêu Kỷ Ngọc dễ dàng đáp lời :

- Thì cũng như ta vừa nói, tất cả bọn ngươi đều thèm khát, muốn sở hữu và chiếm đoạt thân xác ta, thế vào địa vị của Tửu Quái đã chẳng may xấu số yểu mạng. Thân danh là đệ đệ, từng gọi Tửu Quái là đại ca, kỳ thực tất cả bọn ngươi đều là hạng bất nghĩa.

Trương Quái Y không hề nao núng cho dù bị Tiêu Kỷ Ngọc mắng té tát vào mặt. Quái Y lạnh giọng :

- Bọn ta chỉ được xem là bất nghĩa nếu Tiêu Kỷ Ngọc ngươi đứng tỏ ra bất nhân.

- Ta bất nhân ư? Bất nhân đối với ai?

Trương Quái Y bật cười :

- Nếu ngươi không bất nhân, thử hỏi, vì sao cho đến tận bây giờ ngươi vẫn giữ được tấm thân xử nữ, cho dù đã cùng Tửu Quái kết nghĩa phu thê những ba năm dài?

- Hoang đường. Ta có còn là xử nữ hay không làm sao người am hiểu?

- Hừ! Ngươi quên ta là Quái Y rồi sao? Tuy mang tiếng là Quái nhưng y thuật của ta đâu phải ngẫu nhiên mà có? Không những ta đã biết ngươi vẫn giữ trọn tấm thân trinh bạch mà còn hiểu vì sao Tửu Quái cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không có cơ hội nào thực hiện bổn phận của một phu quân đối với ngươi nguyên là thê tử.

Tiêu Kỷ Ngọc thét lên :

- Ngươi không được xúc phạm đến người đã chết.

- Hừ! Ngươi đừng hàm hồ, bảo đây là hành vi xúc phạm. Kỳ thực, vì ta là đệ đệ nên ta muốn thay đại ca, giúp người đã chết thực hiện bổn phận đó. Phải chăng từ khi ngươi trở thành thê nhi của đại ca, vì ngươi không muốn thất thân nên ngươi cố tình đẩy đại ca càng ngày càng sa đà vào men rượu? Vì đại ca tuy mệnh danh là Tửu Quái, có thể đắm chìm trong men rượu bảy ngày bảy đêm liên tiếp mà không hề hấn gì, nhưng từ khi kết bái phu thê cũng ngươi, chính men rượu đã làm đại ca vong mạng. Không phải do ngươi thì do ai?

Tiêu Kỷ Ngọc thở dài :

- Tửu Quái chết đã lâu, những gì ngươi nói đều tử vô đối chứng. Hãy nói ngắn gọn lại, ngươi muốn gì ở Tiêu Kỷ Ngọc ta?

Trương Quái Y cười hềnh hệch :

- Vẫn bảo “Trung ngôn thường nghịch nhĩ”. Nhưng vì ngươi đã hỏi, ta đành nói thẳng. Dĩ nhiên là ta muốn sở hữu thân xác ngươi.

- Đó là điều kiện để ngươi phóng thích Cao Đình Phương? Còn việc giải độc cho y thì sao?

Trương Quái Y cười đắc ý :

- Tiểu tử bị trúng độc cùng lúc hai loại độc? Để phóng thích y thì ta đã có điều kiện, đó là ngươi phải chiều ta một lần. Còn để giải độc giúp y, hai lần giải độc là hai lần chiều chuộng nữa, ngươi nghĩ sao?

Tiêu Kỷ Ngọc lại tiếp tục thở dài :

- Ngươi tham lam thế sao?

Trương Quái Y bảo :

- Ngươi nghĩ như thế là sai rồi. Vì hai lần tiếp theo không phải dành cho ta.

Và đột nhiên Trương Quái Y cất cao giọng gọi :

- Lão Tam và lão Ngũ có thể xuất hiện được rồi.

Tiêu Kỷ Ngọc bật kêu thất thanh :

- Đổ Quái, Dục Quái cũng đến rồi sao? Thì ra bọn ngươi đã sắp đặt sẵn âm mưu đê tiện này?

Quái Y cười sặc sụa :

- Chỉ gọi là thương lượng, đâu thể bảo là âm mưu. Nếu ngươi thật sự quan tâm đến tiểu tử thì mỗi một lần ta dùng thủ thuật giúp y, đổi lại ngươi chỉ cần đem thân xác hầu hạ một người trong bọn ta. Ba lần cho ba người. Và nếu cần đến sáu lần thì bọn ta mỗi người được hai lần diễm phúc, thỏa thích hưởng thụ ngươi. Thế nào? Ha... ha...

Cùng hòa theo dọng cười khả ố của lão Quái Y, Đình Phương còn nghe thêm hai giọng cười nữa cũng khả ố và đê tiện không kém.

Và Đình Phương khôn xiết bàng hoàng khi bất ngờ nghe Tiêu Kỷ Ngọc sau tiếng thở dài não nuột đáp ứng :

- Ta ưng thuận. Hãy giải độc cho Cao Đình Phương trước. Chờ lúc Cao Đình Phương được phóng thích hoàn toàn, thân xác này ta nguyện hiến dâng cho bọn ngươi mặc tình dày vò hưởng dụng.

Trương Quái Y bật quát :

- Không được. Ngươi phải hiến dâng trước, chí ít là một lần cho một người. Có như thế ta mới tin và lập tức tiến hành thực hiện mọi điều kiện đã hứa.

Tiêu Kỷ Ngọc đành miễn cưỡng ưng thuận :

- Cũng được. Ai trước đây? Ta để tùy bọn ngươi chọn.

Trương Quái Y bật cười :

- Nếu ngươi cho rằng câu nói đó sẽ làm bọn ta vì tranh giành nhau mà nảy sinh chuyện loạn đả thì lầm rồi. Kỳ thực bọn ta đã có sắp đặt. Lão Ngũ Dục Quái là người am hiểu nhất trong việc này. Để giúp ngươi thật sự đạt hưng phấn, lão Dục sẽ là người đầu tiên được ngươi hiến dâng. Ha... ha...

Sau đó, mọi thanh âm đều ngừng bặt, khiến Đình Phương hoang mang không hiểu đã xảy ra điều gì cho Tiêu đại tỷ.

Đình Phương càng hoàng mang thì càng thêm bực bội trong lòng. Huống chi, cho đến tận lúc này Đình Phương vì mải lắng nghe theo từng diễn tiến nên không biết bản thân vẫn còn ngồi yên trong lòng một cỗ xe bị bịt kín tứ bề. Do đó, tâm trạng bức bối đã làm tăng thêm sự nóng bức khó chịu cho Đình Phương.

Đến khi nhận ra nguyên nhân thì toàn thân Đình Phương đã nóng hừng hực, cứ như đang lọt thỏm vào giữa một lò Bát Quái chực nung chảy Đình Phương thành nước.

Vừa lo lắng cho Tiêu Kỷ Ngọc, vừa lâm vào cảnh nóng bực cùng cực, Đình Phương tự giận thân liền hùng hục bước ra ngoài cỗ xe.

Nhưng không gian xung quanh Đình Phương vẫn cứ nóng bức ngột ngạt, khiến Đình Phương không thể không đưa mắt nhìn quanh.

Và từ cái nhìn đầu tiên Đình Phương liền hiểu ngay nguyên nhân vì sao không khí xung quanh lại quá ngột ngạt.

Đình Phương đang bị giam cầm ở giữa một thạch thất với tứ bề đều được lát bằng đá. Chỉ có một lỗ thông phong nhỏ ở tít trên cao và cũng từ lỗ thông phong nhỏ này những tia nắng yếu ớt đang soi chếch vào. Bằng không, Đình Phương không làm sao nhìn rõ chung quanh.

Không những thế, gian thạch thất lại quá hẹp. Nếu tính luôn vị trí đã bị cỗ xe chiếm chỗ thì toàn bộ phạm vi của thạch thất có lẽ cũng không đến trượng vuông.

Ngột ngạt là phải.

Do quá ngột ngạt nên Đình Phương nghĩ rằng nếu có thể leo lên trên và đưa mặt sát lỗ thông phong có lẽ sẽ rất sảng khoái.

Và kỳ thực vì Đình Phương chỉ muốn mượn lỗ thông phong để nghe ngóng mọi động tĩnh bên ngoài, chủ yếu là dò xét xem đã có chuyện gì xảy đến cho Tiêu đại tỷ hay không, nên vừa nghĩ xong Đình Phương liền rắp tâm thực hiện.

Đình Phương giương mắt nhìn kỹ từng vách đá và may mắn phát hiện có thể bám leo lên trên nếu đủ đởm lược bấu tay vào những kẽ đá thật nhỏ vừa tình cờ nhìn thấy ở một vách thạch thất.

Nói về đởm lược thì Đình Phương có thừa. Và bằng chứng là từ khi còn bé, Đình Phương nào ngại chuyện tự hủy hoại đôi chân, một hành vi đòi hỏi kẻ thực hiện phải có thật nhiều đởm lược.

Vì thế, Đình Phương hăm hở tiến lại gần vách đá.

Nhưng khi vừa chạm tay vào vách đá, Đình Phương liền thất kinh rụt tay về.

Vừa vặn lúc đó, Đình Phương nghe tiếng lão Quái Y cười vọng vào qua lỗ thông phong ở tít trên cao :

- Đây là thạch lao được kiến tạo ngầm giữa lòng núi, xung quanh lại được ta dùng nhiều vật dẫn hỏa đốt cho cháy nóng lên. Tiểu tử ngươi nếu muốn đến lúc chết mà vẫn toàn thây thì nên ngoan ngoãn tìm nơi ngồi chờ chết. Với một kẻ không biết võ công như ngươi, đừng mong manh động tự tìm ra lối thoát. Ha... ha...

Những tia nắng soi chiếu vào gian thạch thất liền mất đi, kể từ lúc lão Trương Quái Y ở bên ngoài kê sát mặt bịt kín lỗ thông phong.

Đình Phương giận dữ quát hỏi :

- Tiêu đại tỷ của ta đâu? Bọn Quái các ngươi đã làm gì Tiêu đại tỷ?

Trương Quái Y vẫn để nguyên khuôn mặt ở đó và bật cười nham hiểm :

- Ngươi thật sự quan tâm đến ả như thế sao? Vậy thì nghe đây, chỉ vì muốn cứu ngươi ả đã nguyện ý hiến thân cho bọn ta. Có lẽ vào lúc này lão Ngũ đã xong việc sắp đến lượt lão Tam. Sau đó, đến phần ta hưởng thụ xong thân xác ả, ta sẽ gia ân cho ngươi và ả cùng nhau tay trong tay vượt qua Nại Hà Kiều, thẳng tiến vào Quỷ Môn quan. Ha... ha...

Đình Phương phẫn nộ :

- Bọn ác ma các ngươi thật vô sỉ. Để thỏa mãn những dục vọng thấp hèn bọn ngươi hành sự bất chấp thủ đoạn thế sao?

- Có lẽ ngươi đã nghe rõ những gì ả và ta trao đổi? Và ngươi cũng như ả, tin rằng bọn ta chỉ vì thân xác ả sẽ dễ dàng buông tha và giúp ngươi giải độc ư? Bọn ngươi đã lầm. Và ả cũng lầm khi tin vào bọn ta, nhất là tin rằng ngươi là kẻ vẫn đang bị trúng độc.

Đình Phương rúng động :

- Lão nói thế là ý gì?

Trương Quái Y phá lên cười :

- Ý của ta ư? Là ngươi nhờ dĩ độc trị độc nên chẳng còn bị bất kỳ loại kịch độc nào uy hiếp nữa. Tương tự, ả thật ngu xuẩn khi chấp thuận hiến thân cho bọn ta. Ả quên rằng lão Dục là người rất sành sỏi. Và với lão, bất kỳ nữ nhân nào qua tay cũng đều bị lão chế ngự. Và với Xuân Dược được lão Dục ngấm ngầm hạ thủ, ả đang là người luôn luôn đòi hỏi, mong được thỏa mãn. Đó chính là cơ hội cho bọn ta tha hồ dày vò ả, báo thù cho Tửu Quái đã vị ả mà uổng mạng. Ha... ha...

Cười xong, Trương Quái Y đã vội bỏ đi, như thế lão Tam Quái đã xong việc và bây giờ là đến lượt lão.

Đình Phương phẫn nộ tột cùng, tự ân hận là đã gây họa cho Tiêu đại tỷ, nhất là lúc này đây không có cách nào thoát ra cứu nguy cho Đại tỷ.

Nỗi phẫn nộ dâng lên tột cùng làm cho Đình Phương điên tiết, cứ đi qua đi lại như mãnh thú đang lúc cuồng nộ, nhưng bị cảnh sinh cầm làm cho bó tay bó chân.

Gian thạch thất càng lúc càng nóng bức, khiến khắp người Đình Phương ướt đẫm do mồ hôi xuất ra thấm ướt y phục.

Quá cuồng nộ, Đình Phương đành tìm cách phát tiết, bắt đầu vung tay co chân vừa đánh vừa đạp bừa vào cỗ xe.

Thoạt đầu, mỗi một lần động thủ là mỗi một lần Đình Phương đau dớn do tay chân nhục thể quá mềm yếu so với những loại vật liệu kết cấu thành cỗ xe.

Nhưng do đang phẫn nộ nên Đình Phương đau thì đau vẫn cứ tiếp tục thực hiện những hành vi cuồng nộ, không thể nào kiềm chế được.

Đình Phương càng động thủ càng phấn khích, khiến cơ thể quen dần đau đớn.

Được một lúc, điều không thể tin đã xảy ra, toàn bộ cỗ xe đều bị Đình Phương phá hủy.

Nhưng không vì thế mà Đình Phương nguôi ngoai. Trái lại, hễ nghĩ đến điều đê tiện bọn ác ma đang gây ra cho Tiêu đại tỷ thì Đình Phương lại điên tiết lên, Đình Phương vì không còn đối tượng để phát tiết nên bất ngờ chuyển qua tấn công những vách đá.

“Bung...”

“Bung...”

Thoạt đầu đó chỉ là những tiếng động âm âm do Đình Phương dùng tay nện vào vách đá vang ra. Nhưng càng về sau thì tiếng động càng vang lên lớn hơn, đến nỗi đã có một vài mẩu đá vỡ vụn, bắn tung tóe ra mỗi khi vách đá bị Đình Phương nện vào.

Phát hiện điều kỳ lạ này, Đình Phương càng kinh ngạc bao nhiêu thì càng phấn khích bấy nhiêu.

Đến nỗi, lúc Đình Phương phấn khích tự hít vào một hơi thật dài thì có cảm nhận từ nội thể bỗng xuất hiện một luồng nhiệt khí dào dạt cứ chực trào dâng.

Không thể không nghĩ luồng nhiệt khí đó chính là nội lực chân khí đã từng nghe Tiêu đại tỷ đề cập đến. Đình Phương vừa hoang mang vừa khấp khởi mừng, vội vận dụng thử tâm pháp nội công đã do Tiêu đại tỷ chỉ điểm.

Thật lạ, Đình Phương vừa vận dụng tâm pháp thì luồng nhiệt khí liền lưu chuyển khắp châu thân, dẫn lưu đi khắp kinh mạch, thông qua từng huyệt đạo, đúng như lời Tiêu đại tỷ từng giải thích, cho Đình Phương biết thế nào là cảm nhận thực thụ dẫn đến việc tựu thành nội lực.

Không còn gì mừng hơn và nghĩ đây là cơ hội duy nhất nếu vẫn muốn giải nguy cho Tiêu đại tỷ, Đình Phương lập tức vận dụng chân khí, chiếu theo khẩu quyết khinh công cũng được Tiêu Kỷ Ngọc chân truyền.

Và khi phần thượng bàn chợt nhẹ hẳn đi, cho Đình Phương biết đã vận dụng đúng khẩu quyết khinh công, Đình Phương bèn tung chân, bật người lao thật mạnh lên cao.

“Vút”.

Đình Phương chỉ muốn bật reo lên thật to khi phát hiện toàn thân đã thật sự bay vút lên như một ngọn hỏa pháo thăng thiên.

Đình Phương nhờ kịp nhớ lại lời dặn của Tiêu Kỷ Ngọc - rằng lúc thi triển khinh công thì điều tối kỵ là đừng để thoát khí. Mở miệng ra phát thoại cũng là hành động làm cho thoát khí lực. Đình Phương đành nén nỗi vui vào lòng và sẵn sằng vươn tay để chộp vào lỗ thông phong nếu với lần nhảy đầu tiên này Đình Phương có thể với tay chạm đến.

Và thật kỳ lạ, Đình Phương không những đạt đủ độ cao cần thiết mà còn suýt nữa lao cắm đầu qua lỗ thông phong. Một kết quả hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng của Đình Phương.

Để hãm bớt đà bay lên, có thể gây bất lợi cho bản thân, Đình Phương vội vàng thọc cả hai tay ra ngoài lỗ thông phong.

Đến lúc định giang rộng hai tay để giữ thân mình ở lại vị trí treo lơ lửng thì một trong hai tay của Đình Phương chợt chộp cứng vào một vật.

Cùng lúc đó, Đình Phương nghe vang ngay bên ngoài lỗ thông phong một tiếng kêu bi thảm :

- Ối... mắt của ta? Lão Tam đâu? Có vật gì vừa chọc thủng mắt ta đây này.

Đình Phương cũng cảm thấy bất ngờ, không thể tin bản thân vừa tình cờ chộp đúng vào một trong ba lão ác ma vừa thực hiện hành vi tội lỗi với Tiêu đại tỷ.

Cũng vừa lúc này, do đà lao lên đã mãn, thân hình Đình Phương chợt rơi xuống. Diễn biến này càng làm cho Đình Phương giữ chặt hơn vật vừa tình cờ nắm tay vào.

Một lần nữa tiếng kêu bi thảm nọ lại vang lên, lần này là vang lên ở ngay lỗ thông phong :

- Ôi chao?! Lão Tam mau cứu ta! Có kẻ đang nắm giữ đầu ta. Hãy mau giúp ta thoát trước khi bị kẻ đó bóp vỡ đầu! Mau lên, lão Tam.

Vô tình đạt được kết quả này, Đình Phương phấn khích cười vang :

- Lão là lão Dục, đứng hàng thứ năm trong Giang hồ Lục quái? Lão muốn sống hay muốn ta lấy mạng?

Lúc này đầu của kẻ đó đã bị Đình Phương lôi lọt qua lỗ thông phong và cũng là chỗ bấu víu duy nhất giúp Đình Phương tạm thời chưa bị rơi xuống.

Và Đình Phương liền nghe thanh âm đáp lại từ cái đầu nọ :

- Ngươi là tiểu tử đã được ả họ Tiêu mang đến đây? Nếu ngươi bỏ tay ra, ta hứa sẽ bảo lão Lục giải độc và sau đó phóng thích cho ngươi.

Đình Phương cười lạt :

- Nếu khắp người ta còn bị nhiễm độc, lão còn mong lão được an toàn sao? Chớ có nói nhảm. Mau bảo lão Quái Y phóng thích Tiêu đại tỷ. Bằng không, ta chỉ cần bóp mạnh tay hơn, hậu quả sẽ như thế nào ắt lão tự hiểu.

Lão Dục hốt hoảng :

- Được rồi, được rồi. Nhưng ta gọi làm sao được nếu đầu của ta vẫn bị ngươi lôi lọt xuống dưới như thế này?

Đình Phương lạnh giọng :

- Được lắm, ta sẽ giúp lão.

Dứt lời, Đình Phương liền dùng cánh tay còn lại, nên một quyền rõ mạnh vào lớp đá bao quanh lỗ thông phong, sát cạnh đầu lão Dục.

“Ầm”

Đình Phương có hành động đó chỉ là muốn làm cho lão Dục sợ thôi nào ngờ lại làm cho lớp đá ở đó vỡ tung biến lỗ thông phong vốn nhỏ thành một huyệt khẩu rộng toàng toạc.

Lỗ thông phong rộng ra làm cho toàn thân lão Dục cứ theo đó rơi ào xuống.

Và dĩ nhiên Đình Phương cũng bị rơi theo.

Bất ngờ bị rơi, Đình Phương kinh hoàng, càng bấu mạnh tay hơn vào đầu của lão Dục.

“Bốp”

Sức lực của Đình Phương đã gia tăng quá nhiều và đầu của lão Dục lập tức bị vỡ toang, tung bắn nhiều máu huyết vào khắp mặt Đình Phương.

Diễn biến này càng làm cho Đình Phương thêm kinh hoàng.

Đến lúc Đình Phương tạm trấn định thì toàn thân gã cùng thi thể lão Dục rơi ngược trở lại gian thạch thất, chạm mạnh vào nền đá.

“Huỵch, huỵch”

Cũng lúc này, có tiếng lão Trương Quái Y từ trên cao vang vọng xuống, xuất phát từ lỗ thông phong đã bị vỡ rộng :

- Tiểu tử đã hạ sát lão Dục rồi. Nhanh lên lão Tam, đưa ả họ Tiêu đến đây.

Đình Phương dù ngã đau nhưng vừa nghe thanh âm của Quái Y, nhất là câu nói có liên quan đến Tiêu đại tỷ, Đình Phương liền quên cả đau, phẫn nộ ngẩng mặt nhìn lên.

Cạnh lỗ thông phong bị vỡ rộng, Đình Phương nhìn thấy một nhân vật có gương mặt lạnh lùng nham hiểm với ngũ quan như được ông tạo cố tình đặt lệch tứ tung. Nhân vật đó đứng giang rộng chân. Ngang tàng và ngạo nghễ cúi đầu nhìn xuống Đình Phương. Và khi nhân vật này phát thoại, Đình Phương nhân được ngay đó chính là Trương Quái Y, kẻ chủ xướng tất cả những âm mưu đê tiện này.

Trương Quái Y nhếch môi cười lạnh :

- Ta đã lường trước tình huống này nhưng vẫn không ngờ tinh độc của Ngân Xà Độc Tuyến sống gần ngàn năm có thể giúp ngươi mau chóng thu được nguồn nội lực ngần ấy. Chỉ đáng tiếc cho dù ngươi có vùng vẫy thế nào ngươi cũng đừng mong toàn mạng. Nếu để ngươi thoát chết, đừng kể ta là Quái Y, một kẻ chưa từng biết đến thất bại là gì.

Càng nghe Trương Quái Y ngông cuồng đe dọa, Đình Phương càng phẫn nộ.

Và ngay lúc Quái Y dứt lời, Đình Phương liền hất mạnh tay, ném tung thi thể lão Dục lên trên :

- Lão chớ đắc ý vội. Số phận lão Dục thế nào thì cứ thế ấy, Cao Đình Phương ta quyết thực hiện dối với lão.

Đình Phương ném rất mạnh, làm cho thi thể lão Dục bay bắn đi, xét gió và lao vút từ dưới lên, phóng thẳng vào người Trương Quái Y.

Phản ứng của lão Quái Y dĩ nhiên là lùi lại, tránh hẳn lỗ thông phong và vươn tay ra như cố ý chờ cho thi thể lão Dục lao lên đúng tầm sẽ chộp giữ lại.

Lão Quái Y đã toan tính đúng mọi bề và nếu là ai khác có lẽ cũng có cùng phản ứng tương tự.

Nhưng vừa lúc lão vươn tay định chộp vào thi thể lão Dục thì thi thể đó không hiểu sao bỗng bị tăng thêm đà và lập tức lao mạnh thêm lên cao vượt khỏi tầm tay lão Quái Y.

Trương Quái Y chỉ còn biết ngớ người nhìn theo thi thể lão Dục. Có lẽ lão đang phân vân, không hiểu vì sao lại xảy ra hiện tượng này.

Đúng lúc đó có tiếng quát thất thanh cảnh tỉnh lão Quái Y :

- Lão Lục mau cẩn trọng. Tiểu tử đã...

Chỉ quát đến đây, chủ nhân của tiếng quát vụt đổi giọng, biết thành tiếng gầm thịnh nộ và đe dọa :

- Tiểu tử mau dừng tay. Nếu không hãy nhìn xem ai đang ở trong tay ta đây.

Đó là lúc Đình Phương nhờ vận dụng khinh công, kịp phóng người lao theo đà bay lên của thi thể lão Dục, đã an tường đứng cạnh lỗ thông phong và nhân cơ hội lão Quái Y đang ngớ người, định tung một quyền chí mạng vào lão Quái Y độc ác.

Tiếng gầm thịnh nộ và đe dọa làm Đình Phương khựng người. Vì kịp nhớ ra người vừa gần đó chỉ có thể là lão Tam Quái. Và nếu lúc nãy đã có lời lão Quái Y bảo lão Tam mau mau đưa ả họ Tiêu đến đây thì lúc này vì lão Tam đã quay lại nên Đình Phương không thể không nghĩ nhân vật đang bị lão Tam giữ trong tay chính là Tiêu đại tỷ.

Đúng như Đình Phương lo ngại, tiếng kêu rít giận dữ của Tiêu Kỷ Ngọc đã vang lên, nhưng là vang lên một cách hữu ý :

- Hảo đệ đệ đừng lo cho ta. Nếu có cơ hội, hãy mau mau chế ngự Quái Y. Nhanh lên.

Chỉ cần nghe được tiếng là Đình Phương nghĩ ngay Tiêu đại tỷ vẫn an toàn, và có thể là bình an vô sự. Do vậy, Đình Phương vẫn theo chủ ý cũ, tung một quyền cực mạnh vào lão Quái Y :

- Đỡ!

Nhưng chỉ với một thoáng khựng lại của Đình Phương là quá đủ cho lão Quái Y kịp có phản ứng đối phó. Một luồng cuồng phong cũng cực mạnh liền từ tay Quái Y quật thẳng vào Đình Phương, mang theo tiếng cười lạnh lùng và độc ác của Trương Quái Y :

- Ngươi đã quá chậm rồi, tiểu tử. Đỡ này!

Quyền của Đình Phương lập tức chạm vào luồng cuồng phong, gây thành tiếng chấn động vang dội.

“Bùng!”.

Đình Phương bật ngửa về phía hậu nhưng vẫn kịp thấy lão Quái Y cũng bị nghiêng ngả lảo đảo không kém.

Nhận ra bản thân đã bất ngờ có một bản lãnh không hề kém chút nào so với lão Quái Y, Đình Phương phấn khích, lập tức bật người, lao trở lại đối mặt với lão Quái Y :

- Là ta chậm hay lão đang chậm? Đỡ!

Chợt có tiếng đe dọa của lão Tam quái một lần nữa vang lên :

- Tiểu tử ngươi nếu muốn ả họ Tiêu toàn mạng thì mau mau dừng tay. Ngược lại đừng trách Đổ Quái này độc ác.

Đình Phương tuy có nghe nhưng vẫn cố ý chờ Tiêu Kỷ Ngọc lên tiếng như lúc nãy, vì không tin rằng Tiêu đại tỷ vừa tỏ ra bình an vô sự nhưng bây giờ lại bị lão Tam Quái đe dọa sinh mạng.

Nhưng vì không nghe Tiêu Kỷ Ngọc cất lời, Đình Phương chợt hiểu Tiêu đại tỷ đã thật sự bị Tam Quái đe dọa, nên Đình Phương thêm một lần nữa khựng người lại.

Trương Quái Y thấy thế, lập tức quật một luồng kình phong cực mạnh vào Đình Phương :

- Ngươi phải chết!

“Ầm!”

Đình Phương lãnh trọn một kình khiến toàn thân như một cội cây bật rễ, ngã ập về phía hậu, đập thật mạnh vào nền đất.

“Huỵch”

Còn đang choáng váng, Đình Phương chợt nhìn thấy một nhân vật lỏng khỏng vừa cao vừa gầy đột ngột xuất hiện ngay trước mặt. Trong tay nhân vật đó còn có thêm một người, đó là Tiêu Kỷ Ngọc với tóc tai y phục xốc xếch rũ rượi và khắp dung mạo thì đầy những vết trầy xước, mặt sưng húp.

Đình Phương giật mình ngồi bật dậy, nhìn sững vào Tiêu Kỷ Ngọc :

- Sao Đại tỷ lại ra nông nỗi này? Bọn ác ma vô loại đã đối xử với Đại tỷ tàn tệ đến thế này sao?

Trong tay nhân vật nọ, Tiêu Kỷ Ngọc tịnh không một lời thốt ra, chỉ biết nhỏ lệ chan hòa nhìn Đình Phương bằng những ánh mắt bi thảm.

Chỉ cần nhìn thế thôi là toàn thân vụt dâng lên một nỗi niềm bi phẫn tột cùng.

Và niềm bi phẫn đó đã làm Đình Phương đứng bật dậy, lao như tên bắn vào nhân vật cao gầy :

- Bọn ác ma đáng chết!

Đình Phương tung liên tiếp hết quyền này đến quyền khác nhắm vào nhân vật cao gầy khiến nhân vật cao gầy chỉ biết ngớ người kêu thất thanh :

- Chẳng phải ngươi đã bị lão Lục quật cho một chưởng chí mạng sao? Nhờ đâu ngươi vẫn toàn mạng, lại còn có đủ đầy nội lực, hung hăng xông vào ta như hổ đói thế này?

“Bung bung...”

Đình Phương đánh mãi cho đến khi thân thể của nhân vật cao gầy chỉ còn là đống thịt xương lầy nhầy mới chịu dừng tay.

Cạnh đống huyết nhục nát bét là Tiêu Kỷ Ngọc vẫn ngồi bất động, miệng không hé ra dù chỉ để thốt lên một lời. Tuy vậy, qua ánh mắt nhìn hả hê đang được Tiêu Kỷ Ngọc dành cho đống huyết nhục từng là nhân vật cao gầy, Đình Phương cũng hiểu Tiêu Kỷ Ngọc rất hả dạ khi mục kích cảnh Đình Phương hạ sát kẻ vừa gieo thảm họa trên thân xác Tiêu Kỷ Ngọc.

Đình Phương chợt quay đầu nhìn quanh :

- Vẫn còn lão Quái Y nữa! Úy! Lão đã chạy đâu rồi?

Việc Trương Quái Y bỗng biệt dạng, không làm Đình Phương lo lắng bằng việc Tiêu Kỷ Ngọc cho mãi đến lúc này vẫn không lên tiếng.

Đình Phương vội ngồi xuống cạnh Tiêu Kỷ Ngọc :

- Sao Đại tỷ không lên tiếng? Hay đệ đã làm điều gì sai khiến Đại tỷ phiền não, không còn muốn nói gì với đệ nữa?

Tiêu Kỷ Ngọc vẫn thinh lặng, chỉ có ánh mắt là bắt đầu nhìn Đình Phương ai oán.

Và với ánh mắt đó của Tiêu đại tỷ, Đình Phương đủ thông tuệ để hiểu Tiêu đại tỷ không lên tiếng không vì phiền trách Đình Phương. Mà trái lại có lẽ đã xảy ra điều gì đó bất ổn như trước kia từng xảy đến cho Đoàn Khắc Phượng.

Nghĩ thế, Đình Phương chợt lo lắng hỏi :

- Có phải Đại tỷ đã bị khống chế huyệt đạo? Là huyệt đạo nào? Nếu muốn giải khai đệ phải làm gì?

Hỏi xong, Đình Phương bỗng tự đánh vào đầu :

- Đệ thật ngu xuẩn. Đại tỷ đã không nói được đệ còn huyên thuyên hỏi. Nhưng mà thế này, đệ từng nghe nói huyệt đạo đã bị điểm chủ một lúc sẽ tự giải khai. Có lẽ đệ nên nhẫn nại chờ đến lúc đó?

Vừa hỏi Đình Phương vừa nhìn vào mắt Tiêu Kỷ Ngọc. Nhờ đó, Đình Phương đọc được sự đồng tình của Tiêu Kỷ Ngọc qua đôi mắt biểu lộ vẻ hài lòng.

Hiểu như thế, Đình Phương lại nói :

- Nhưng đệ không muốn chúng ta chờ ở đây. Hay là đệ đưa Đại tỷ đến một nơi khác, trông thuận mắt hơn.

Vì Tiêu Kỷ Ngọc không thể mở miệng đáp nên Đình Phương cứ theo đó thực hiện. Và cũng do Tiêu Kỷ Ngọc không thể cử động nên Đình Phương đành dùng đôi tay rắn chắc nhấc bổng Tiêu Kỷ Ngọc lên và đưa đi.

Sau một lúc đi loanh quanh kiếm tìm, cuối cùng Đình Phương đưa Tiêu Kỷ Ngọc vào một gian thạch thất có chứa nhiều loại sách và các loại dược thảo.

Đình Phương lẩm bẩm :

- Không lẽ nơi này là Đan phòng của Trương Quái Y? Chỉ có là Đan phòng mới tàng chứa nhiều dược thảo và đủ các loại y thư như thế này.

Trong đan phòng có một mặt thạch sàng thật phẳng, Đình Phương đặt Tiêu Kỷ Ngọc lên thạch sàng, sau đó quay lại đóng kín cửa, đề phòng Trương Quái Y quay lại và lẻn đột nhập vào.

Trong thời gian chờ đợi Tiêu Kỷ Ngọc tự giải khai huyệt đạo, Đình Phương vô tình mở xem một vài quyển y thư. Và có một quyển làm Đình Phương chú tâm :

- Võ Y Kinh bút lục, Trương Sinh tự bút? Người lưu tự là Trương Sinh, ắt là Trương Quái Y? Nếu đã là Võ Y Kinh bút lục do chính Trương Quái Y tự thân lưu lại ắt phải là những kiến thức y thuật vừa cao minh vừa bí truyền, khiến Quái Y sợ sớm quên đi đành dùng chữ viết lưu lại.

Tự nói như thế xong Đình Phương đưa mắt nhìn Tiêu Kỷ Ngọc :

- Đệ hy vọng trong quyển bút lục này thế nào cũng có cách giúp đệ giải khai những huyệt đạo đang không chế Đại tỷ. Nếu được thế thì tốt không phải bắt Đại tỷ chờ đến lúc huyệt đạo tự giải khai.

Và Đình Phương tìm chỗ ngồi xuống, bắt đầu chăm chú đọc quyển Võ Y Kinh bút lục.

Được một lúc Đình Phương bật kêu :

- Sao lại có khẩu quyết võ học ở đây? Để xem nào. Ở chỗ này Trương Quái Y có ghi rõ, đã thu thập được yếu quyết luyện Phích Lịch Lôi Đại Phong Chưởng qua lần ra tay, dùng y thuật cứu tử cho một nhân vật ở tân Bắc Hải. Hóa ra đôi khi lão Quái Y cũng có nhiều yêu sách oái oăm, buộc bệnh nhân nếu muốn được chữa trị phải đáp ứng yêu sách của lão.

Sau đó, Đình Phương lại kêu :

- Ôi chao, công phu võ học của từng người trong Giang hồ Lục quái cũng được lão Quái Y tìm cách chiếm hữu và lưu cả trong quyển Võ Y Kinh này. Tửu Quái thì có Tửu Khí Công, Sắc Quái thì có Nhiếp Hồn Mê Tông quyền, Đổ Quái thì là khẩu quyết luyện ám khí, Cầm Quái thì có Âm Luật phổ Cầm Địch Nhị Kiếm, Dục Quái thì là...

Đột ngột có tiếng Tiêu Kỷ Ngọc kêu hộc lên thật to, làm Đình Phương giật mình quay lại.

Và Đình Phương kinh hoảng lao nhào đến, kịp lúc đón đỡ Tiêu Kỷ Ngọc đang chao đảo và thổ huyết lai láng. Đình Phương kêu thất thanh :

- Đại tỷ?!

Tiêu Kỷ Ngọc đã có những cử động đầu tiên sau một lúc lâu bất động. Và từ đó, từng lời lào thào phẫn hận cũng được Tiêu Kỷ Ngọc thốt ra, nói vào tai Đình Phương :

- Quái Y quá độc ác. Không ngờ y cũng am hiểu Tửu Khí Công của Tửu Quái, đã dùng công phu này phong tỏa toàn bộ kinh mạch ta. Và lúc nào huyệt đạo của Tiêu Kỷ Ngọc này giải khai thì cũng là lúc sinh mệnh ta chấm dứt. Đệ đệ hãy hứa với ta, phải hạ sát Quái Y để báo thù cho Đại tỷ.

Đình Phương bàng hoàng :

- Quanh đây có nhiều y thư do Quái Y lưu lại. Đại tỷ hãy vững lòng, ắt sẽ có lúc đệ tìm ra phương cách giúp Đại tỷ toàn mạng.

Tiêu Kỷ Ngọc bỗng lả người và nếu không nhờ Đình Phương giữ lại có lẽ đã ngã vật xuống :

- Không thể chờ được nữa. Đại tỷ thật ân hận là đã quá xem thường Quái Y, để lúc cuối đời vừa bị bọn khốn làm nhục vừa mất luôn sinh mạng. Đệ đệ hãy hứa giúp Đại tỷ báo thù.

Đình Phương nghe nao lòng :

- Đệ hứa. Và đệ quyết lòng sẽ cho Quái Y nhận một kết cục bi thảm hơn lão Lục, lão Đổ bội phần.

Tiêu Kỷ Ngọc cười mãn nguyện :

- Nếu được vậy, ta thật yên lòng nhắm mắt. Chỉ hiềm một nỗi là ta không còn cơ hội quan tâm hoặc chỉ điểm gì thêm cho đệ đệ. Nhưng dù sao, được nhìn thấy đệ đệ có một thân thủ như thế này ta cũng phần nào yên tâm. Có lẽ bản thân đệ đệ không còn bị nhiễm độc nữa?

Đình Phương xót xa đáp :

- Nhờ Quái Y tiết lộ, đệ mới biết bản thân không những đã vô sự mà Tinh độc gì đó của Ngân Xà Độc Tuyến ngàn năm còn giúp đệ đột nhiên có nội lực thâm hậu. Đa tạ Đại tỷ vẫn quan tâm đến đệ.

Tiêu Kỷ Ngọc chợt thở hắt ra :

- Có phải lúc này diện mạo của Đại tỷ xấu xa lắm, phải không?

Đình Phương liền xiết chặt vòng tay, ôm sát Tiêu Kỷ Ngọc vào lòng :

- Nhưng đối với đệ, Đại tỷ vẫn là một mỹ nhân không ai sánh bằng.

Tiêu Kỷ Ngọc vụt nấc lên :

- Nhưng thân ta đã ô uế, ắt đệ đệ đang ngấm ngầm khinh thường ta?

Đình Phương lắc đầu quầy quậy :

- Đại tỷ đừng nói nhảm. Là bọn ác ma đã cưỡng bức Đại tỷ. Nhưng chúng chỉ chiếm đoạt thân xác Đại tỷ. Còn tấm lòng Đại tỷ vẫn Huệ chất Lan tâm, vẫn nguyên vẹn trung trinh như thuở nào.

Tiêu Kỷ Ngọc chợt cựa mình như muốn thoát ra khỏi vòng tay ôm giữ của Đình Phương.

Hiểu ý, Đình Phương vội đỡ Tiêu Kỷ Ngọc ngồi lên :

- Đại tỷ còn gì muốn căn dặn đệ?

Tiêu Kỷ Ngọc gật đầu :

- Trước lúc chết, ta muốn cho đệ đệ biết một sự thật. Ằt đã có lúc đệ đệ khinh rẻ ta vì cho rằng ta không nên, cũng là không có quyền tỏ lộ tình ý với đệ đệ?

Đình Phương bối rối :

- Quả thật... quả thật cũng có lúc đệ nghĩ như thế. Tuy nhiên...

Tiêu Kỷ Ngọc gượng cười :

- Đệ đệ dám thú nhận điều này chứng tỏ đệ đệ quả là hạng người trung hậu, thật đáng cho ta gởi gấm tâm sự. Kỳ thực ta đã qua hình bóng của đệ đệ để gởi lòng thương tưởng đến một người đã từng cùng ta minh sơn hải thệ ba mươi năm trước.

Đình Phương nghe nhói đau trong lòng :

- Nếu có chuyện này, tại sao Đại tỷ và nhân vật đó không kết tóc xe tơi, nên đôi phu phụ?

Tiêu Kỷ Ngọc thở dài :

- Y đã cùng ta ước hẹn. Nhưng khi kỳ hạn đến, ta chờ mãi chờ mãi và cho đến tận bây giờ bóng dáng y vẫn biệt tăm.

Đình Phương chợt buột miệng :

- Y là hạng người gì, sao dám sai hẹn với Đại tỷ? Nếu có cơ hội, đệ quyết bắt y quay về, tạ lỗi với Đại tỷ.

Tiêu Kỷ Ngọc lắc đầu :

- Đệ đệ đừng hiểu sai ý của ta. Y không đáng trách. Và ta biết y vẫn một lòng một dạ với ta. Việc y sai hẹn có lẽ chỉ là chuyện bất đắc dĩ. Vì thế, dù ta có suốt đời chờ y, như Ngưu Lang luôn đợi chờ Chức Nữ, ta vẫn cam tâm và không hề trách y.

Tiêu Kỷ Ngọc nhắc đến truyền thuyết Chức Nữ Ngưu Lang, Đình Phương chợt nhớ đến một việc. Nhưng vừa toan hỏi thì Đình Phương đã nghe Tiêu Kỷ Ngọc bảo :

- Vì ta vẫn thương tưởng y nên dù lâm vào tình thế không thể không cùng Tửu Quái kết tình phu phụ ta vẫn có cách giữ vẹn tấm thân xử nữ để chờ y. Đệ đệ có thể hứa giúp ta một việc thứ hai?

Đình Phương đáp ứng :

- Đại tỷ cứ nói. Đệ quyết không phụ lòng ủy thác của Đại tỷ.

Tiêu Kỷ Ngọc giải thích :

- Nếu gặp y, phiền đệ đệ hãy thay ta giải thích cho y hiểu rằng, ta có ra thân ô uế này cũng là điều ngoài ý muốn. Là ta bị cưỡng bức chứ không phải ta thay lòng đổi dạ, phụ bạc y. Hãy hứa với ta đi, đệ đệ.

Đình Phương thở dài :

- Đó là phận sự của đệ. Và nếu y cố tình không hiểu, lúc đó đệ sẽ thay Đại tỷ trị tội y.

- Đứng. Ta tin rằng nếu được giải thích rõ ngọn nguồn y sẽ hiểu. Vì y từng nói sẽ mãi mãi tin yêu ta.

Đình Phương chợt lo ngại vì nghe giọng nói của Tiêu Kỷ Ngọc đã ra chiều yếu ớt.

- Đại tỷ?! Tính danh y là gì? Đại tỷ không nói, đệ biết ai mà tìm?

Tiêu Kỷ Ngọc đã như đèn cạn dầu :

- Y ở họ Nam Cung, gọi là Nam... Cung... Đạt...

Đình Phương hốt hoảng, gọi thật to :

- Đừng như thế mà, Đại tỷ. Hãy còn một việc có lẽ chỉ có Đại tỷ mới giúp được đệ.

Tiêu Kỷ Ngọc chợt hồi dương, như có mãnh lực nào đó cố níu kéo lại :

- Phải rồi, ta nhờ đệ đệ đến hai việc. Ta đâu thể ra đi nếu chưa có gì báo đáp. Đệ đệ muốn ta giúp gì?

Đình Phương vội hỏi :

- Ngưu Lang kiều. Có một nơi được gọi là Ngưu Lang kiều. Hy vọng Đại tỷ biết nơi đó.

Tiêu Kỷ Ngọc đáp :

- Ngưu Lang kiều nằm ở dãy Vân Mộng sơn. Đệ đã có ý trung nhân chờ ở đấy ư?

Đình Phương thất vọng, lắc đầu :

- Há không phải đó là nơi Đại tỷ và Nam Cung Đạt hẹn gặp ư?

- Không phải. Vì nếu hẹn gặp ở đó có khác nào ta tự cầu mong chuyện của ta cũng giống như Ngưu Lang Chức Nữ? Không... phải... đâu...

Đình Phương do bất chợt nhìn vào Thiết Chỉ Hoàn đã có lần tự đeo vào ngón tay nên không nhận ra đó là những lời nói sau cùng của Tiêu Kỷ Ngọc.

Đến lúc nhận ra thì Tiêu Kỷ Ngọc đã hóa người thiên cổ, miệng vẫn giữ nguyên nụ cười mãn nguyện vì vẫn kịp giúp Đình Phương lần cuối.

Sau khi an táng Tiêu Kỷ Ngọc, Đình Phương vì muốn báo thù nên cố tình lưu lại một thời gian lâu tại nơi Trương Quái Y từng lưu ngụ và gây họa cho Tiêu đại tỷ.

Nhưng Trương Quái Y vẫn bặt vô âm tín, không một lần quay lại.

Tuy vậy, thời gian chờ đợi này không hề gây nuối tiếc cho Đình Phương. Vì nhờ đó Đình Phương đã có cơ hội luyện hết những tuyệt kỹ do chính Trương Quái Y lưu lại trong quyển Võ Y Kinh bút lục.

“Gậy ông đập lưng ông” Đình Phương càng nghĩ đến câu này càng gắng công khổ luyện, quyết sẽ có ngày dùng chính sở học của Quái Y bắt Quái Y đền tội.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: