Chương 24

Nói lại tới Song Diệp Ân.

Y chạy về Quỷ Điện, Nguyệt Lão đã trực sẵn gần đây.

Nếu như mọi lần có lẽ lão sẽ không ngần ngại lao vào trong Quỷ Điện ngồi đợi. Nhưng đấy là xưa rồi. Chưa kể mới đây lão nhìn trộm vợ chồng Quỷ Vương người ta ân ái bị Quỷ Vương đánh cho ngã ngửa, nếu giờ nam nhân như lão vác thân vào phòng ái thê người ta liệu có bị đập tan bản mặt đẹp trai này không? Đáp án tất nhiên là có.

Vậy cho nên đến khi Song Diệp Ân vào tới cửa phòng vẫn không thấy Nguyệt Lão đâu. Dưới gầm giường, dưới gầm bàn, trong tủ, trên lóc nhà cũng không thấy.

"Đã bảo chỗ cũ rồi mà. Lão già này."

Liên hệ ngay với Nguyệt Lão.

"Đại bàng gọi chim ri. Chim ri nghe rõ trả lời."

Lúc này Nguyệt Lão đang thập thò bên ngoài Quỷ Điện đột nhiên nhận được truyền âm nhảy dựng lên.

"Chim ri nghe rõ. Nhưng mà… ta thấy sợ."

Bên ngoài Quỷ Điện tuy rất bình thường, không hề lọt ra quỷ khí cùng tử khí từ bên trong nhưng không khí vẫn lạnh hơn bình thường và tất nhiên là vắng vẻ. Nó tốt hơn so với trước rất nhiều.

Nhưng nếu tự dưng bị Quỷ Vương phát hiện lôi ra ngoài vứt thì sẽ không tốt đẹp chút nào đâu.

Song Diệp Ân khó hiểu.

"Sợ? Lúc trước còn rất tốt mà sao bây giờ lại sợ? Ngươi có vào không thì bảo? Có tin ta bứt trọc đầu ngươi không?"

Nguyệt Lão nhăn nhó mặt mũi thò đầu vào nhìn trộm. Không có khả nghi.

"Đợi chút"

Thôi thì liều mạng vậy.

Nghĩ rồi Nguyệt Lão nhanh chân chạy vào phòng Song Diệp Ân.

Vừa vào đến cửa đã chui tọt vào giường, đắp chăn trốn kĩ.

"Quỷ Vương có ở đây không?"

Song Diệp Ân ngồi trên ghế vắt chéo chân, hơi dựa vào bàn, uống trà.

"Vương Minh Dạ ăn thịt ngươi sao ngươi lại sợ hắn vậy hả? Hắn không có ở đây, ra đây mau."

Trong phòng chỉ có Song Diệp Ân, Nguyệt Lão hơi bình tĩnh chui xuống.

"Trên đời kẻ không biết kiêng dè Quỷ chắc chỉ có ngài thôi tiểu Ân. Nhỡ như ta đột nhập vào Quỷ Điện bị Quỷ Vương phát hiện xác định cái mạng này khó giữ được."

Lão vừa tiến tới gần Song Diệp Ân thì đột nhiên y đứng phắt dậy không nói không rằng đá bay Nguyệt Lão lên giường. Tay chân nhanh nhẹn đậy kín Nguyệt Lão bằng chăn bông dày.

Vừa lúc y một lần nữa ngồi xuống ghế thì cửa phòng bật mở. Người bên ngoài không ai khác chính là Vương Minh Dạ.

Hắn mang bộ mặt đầy sát khí hằm hằm bước vào. Quan trọng hơn, hướng nhìn của hắn lại không phải nhìn về Song Diệp Ân mà nhìn đảo khắp xung quanh.

Song Diệp Ân thấy tình hình không ổn liền thức thời nhẹ giọng hơi chặn hướng nhìn của hắn.

"Tôn thượng, ngài đã bàn chuyện xong rồi sao? Hôm nay xuống âm phủ quả thật rất không ra gì, vẫn là Quỷ Điện của chúng ta vừa mắt nhất."

Nếu bình thường tiểu miêu tử hạ giọng lấy lòng như thế này phỏng chừng Vương Minh Dạ sẽ bỏ qua hết thế nhưng việc chứa chấp nam nhân khác là không thể.

Từ khi vào phòng hắn đã không cảm nhận thấy thần khí của lão già Nguyệt Lão kia nữa thế nhưng chắc chắn gã ta đã trốn đâu đó trong phòng này. Hắn không tin có kẻ có thể chạy đi dưới mí mắt Quỷ Vương được.

Hắn lướt từ trên xuống dưới Song Diệp Ân xác định không có dị trạng gì mới lầm lì lên tiếng.

"Ngươi là ở trong phòng một mình?"

Hỏi như vậy chắc chắn Quỷ Vương đại nhân đã biết gì đó, Song Diệp Ân cảm thấy mồ hôi của mình bắt đầu tuôn như mưa hạ rồi. Chỉ mong sao Nguyệt Lão đủ năng lực ẩn đi khí tức của mình, còn chuyện Vương Minh Dạ y có thể kéo dài chút nào thì hay chút ấy. Một kẻ là thần, một kẻ là Quỷ Vương cho dù không đến mức đối địch nhưng chẳng vui vẻ gì khi đụng độ. Y không muốn bị gán cho cái danh phản bội.

Giấu đi bàn tay đã run rẩy của mình, Song Diệp Ân chỉnh giọng rất tự nhiên.

"Tất nhiên là ở một mình rồi. Kỹ thuật của mấy quỷ hồn kia rất không tốt, đi muốn chậm hơn rùa bò đến ê hết hông cũng chưa tới nơi. Lần sau ngài mà xuống âm phủ nên đổi quỷ hồn khác khiêng kiệu thì hơn."

Tám quỷ hồn khiêng kiệu "kỹ thuật rất không tốt" oanh liệt bị lôi ra phê bình. Cũng may quỷ hồn cấp thấp như thế chẳng khác gì xác rỗng, không linh hồn, không sự sống cho nên không thể hắt hơi và cũng sẽ không cảm thán, nếu không chúng phải ôm nhau ăn mừng vì…

"Ta không bao giờ ngồi kiệu cả."

Đúng. Quỷ Vương có kiệu nhưng không bao giờ ngồi cũng như hắn ăn thịt chứ không bao giờ ăn rau.

Tiếp đó hắn lại đánh mắt khắp căn phòng, cuối cùng dừng lại ở… trên giường.

Song Diệp Ân sợ đến mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Y vội vàng tiến lên bắt lấy cẳng tay của Vương Minh Dạ.

"Tôn thượng, người ta ngồi kiệu cả nửa ngày eo cũng muốn gãy, bụng đói muốn chết rồi. Hay là…"

Vương Minh Dạ trừng mắt nhìn Song Diệp Ân thành công khiến y từ bỏ chiêu dỗ ngọt.

Chết thật rồi. Bình thường chỉ cần ẻo một chút là được, bây giờ…

Nguyệt Lão ơi là Nguyệt Lão. Cái miệng thối nhà ngươi hại thân rồi.

"Chỗ kia. Ai?"

Song Diệp Ân đã cố ý đứng chắn hướng tới giường rồi nhưng Vương Minh Dạ không đợi y tránh ra đã tự mình lé qua sải chân bước tới.

"Ấy ấy tôn thượng, ngài làm gì vậy? Mới quá giờ trưa làm gì có ai ngủ trưa nữa đâu. Tôn thượng à. Đừng."

Đây là lần đầu tiên Song Diệp Ân hận chân mình quá ngắn. Ngắn đến mức có vài ba mét cũng không đuổi kịp Vương Minh Dạ chân dài.

Song Diệp Ân bắt đầu mơ thấy thảm cảnh sẽ xảy đến với mình cùng Nguyệt Lão. Là Quỷ Y được Hồ Quý bà tìm tới giải quyết căn bệnh nổi điên đột xuất từ việc bị người bằng hữu thân thiết phản bội đâm cho một đao sau lưng, Song Diệp Ân biết rất rõ Vương Minh Dạ căm ghét kẻ phản bội như thế nào. Mình sẽ bị Quỷ Vương nghị ngờ là phản bội ném vào tra tấn, Nguyệt Lão sẽ bị quỷ hồn xé tanh bành ra rồi ráp lại xong lại xé ra. Từ đó Nguyệt Lão cùng Vạn Duyên Quân oanh liệt hi sinh không ai khóc đám cả.

Chỉ tội cho Nguyệt Lão.

Chăn trên giường là do Vương Minh Dạ sợ tiểu miêu tử tại Quỷ Điện thấy lạnh căn dặn chuẩn bị. Tuy rằng dày nhưng chui thêm một người trưởng thành vào thì cũng sẽ bị phát hiện.

Lão ở trong, Quỷ Điện thì lạnh mà mồ hôi vã ra như tắm. Căng hết mắt mũi ra tự nhủ sẽ không sao. Thế nhưng giây tiếp theo, Vương Minh Dạ tức giận giật phắt chăn ra tay kia lôi Nguyệt Lão từ trên giường vứt duỳnh xuống đất.

Thật to gan.

Giấu nam nhân thì thôi đi còn giấu trên giường. Làm gì lại giấu trên giường?

Vương Minh Dạ chẳng quản Nguyệt Lão run như cầy sấy co quắp dưới đất mà thoáng cái giữ chặt lấy Song Diệp Ân.

Cảm xúc vốn dĩ ở trước mặt Song Diệp Ân luôn ôn hoà lại bừng bừng lửa giận. Gân xanh nhảy lên liên tục, gương mặt bắt đầu vặn vẹo dần. Áp suất xung quanh cũng theo tử khí bắn ra mà giảm xuống đột ngột.

Hắn gằn giọng.

"Đây là thế nào?"

Làm thế nào bây giờ? Diễn!

Song Diệp Ân đột nhiên quỳ sụp xuống.

"Tôn thượng, xin ngài nghe tiểu nhân giải thích. Tiểu nhân… tiểu nhân không phản bội Quỷ Điện, không phản bội tôn thượng. Xin tôn thượng suy xét."

Nguyệt Lão muốn chạy cũng không được. Không phải là sợ đến mức không chạy được mà là lão không thể bỏ mặc Vạn Duyên Quân ở lại được.

Vì vậy lão cũng giữ lấy bình tĩnh trước một Quỷ Vương sắp bạo phát có thể bóp chết mình bất cứ lúc nào.

"Ta không có ý đối địch với ngài, Quỷ Vương."

Để diễn vai cho tròn, Song Diệp Ân không dám liếc nhìn trộm cho nên khoảng yên tĩnh hồi hộp tiếp theo y không biết vẻ mặt Vương Minh Dạ biến đổi ra sao.

Liệu mình có bị thêm một trưởng không?

"Tại sao ngươi lại phải xưng là tiểu nhân? Ta đâu có nói ngươi phản bội?"

Vương Minh Dạ ấm ách nhìn Song Diệp Ân cùng Nguyệt Lão cúi đầu trước mình.

Rõ ràng hắn chỉ đang bắt gian. Bao giờ thì nói tiểu miêu tử phản bội Quỷ Điện, phản bội hắn?

Mà tằng tịu cùng nam nhân khác tính ra có phải là phản bội không? Hình như đây gọi là ngoại tình này. Vậy nó có phải phản bội không? Thuộc hạ hắn không có nói.

Bao nhiêu suy tính lời lẽ cùng chuẩn bị chịu đòn đau, Song Diệp Ân cùng Nguyệt Lão đều không ngờ được đáp lại lại là câu hỏi đầy ủy khuất của Vương Minh Dạ.

Hai người nhìn nhau rồi lén nhìn Vương Minh Dạ.

Bộ dạng hắn đang suy nghĩ gì đó sâu xa, không còn gân xanh gân trắng dữ tợn nữa.

"Tôn, tôn thượng? Ngài nói không nghi ngờ ta phản bội?"

Vương Minh Dạ đột nhiên ngây ngô nhìn y:

"Hồng hạnh xuất tường có được tính là phản bội không?"

Hồng hạnh xuất tường gì ở đây? Ngoại tình thì liên quan gì vấn đề bọn họ gặp phải?

Trong khi Song Diệp Ân ngu ngốc chưa hiểu thì Nguyệt Lão dày dặn kinh nghiệm đã ngẫm ra.

Hoá ra lão không phải kẻ thông đồng với kẻ phản bội, Quỷ Vương cũng không bắt xâm phạm Quỷ Điện mà là bắt gian, bắt thông dâm, bắt kẻ gian phu dâm phụ.

Nhưng mà nó có tốt hơn tý nào đâu!

Lão nhanh miệng giữ lấy mạng.

"Quỷ Vương. Chúng ta thật sự trong sạch không hề có gian gì, vừa rồi trên giường, chỉ là chỗ trốn, do ta sợ ngài sẽ gây khó dễ, nghi ngờ tiểu Ân phản bội mới vội vàng tìm đại mà thôi. Quỷ Vương anh minh."

Song Diệp Ân lại nhìn Nguyệt Lão. Rốt cuộc hồng hạnh xuất tường thì liên quan gì tới chúng ta trong sạch hay không? Thì chúng ta đâu có đối địch với Quỷ Vương.

Vương Minh Dạ bố thí cho Nguyệt Lão một ánh mắt thế nhưng chẳng mấy thân thiện. Hắn điệu thấp giọng xuống nhấn mạnh.

"Tiểu Ân?"

Lại sai mất rồi. Miệng tiện khốn kiếp.

"Là, là Song công tử. Không phải tiểu Ân."

Nghe được đáp án vừa lòng, Vương Minh Dạ không còn doạ nạt Nguyệt Lão nữa. Lão cũng từ từ đứng lên.

Hắn nhìn lại Song Diệp n lập tức vội vàng tiến tới ôm lấy người đứng dậy còn không quên phủi bụi hai đầu gối y.

"Đừng quỳ, dưới đất lạnh lắm ngươi sẽ nhiễm phong hàn mất."

Thái độ, cảm xúc Vương Minh Dạ thay đổi nhanh hơn lật sách khiến Song Diệp Ân không thích ứng kịp.

"Tôn thượng?"

"Ân?"

Y thấy Vương Minh Dạ lại trở về ngốc hề hề như trước thì trái tim treo lên cũng được thả xuống.

Việc kích động Vương Minh Dạ khiến hắn trở nên cuồng bạo là điều không thể nào xấu hơn. Đơn giản y bị đuổi, Nguyệt Lão bị đá. Phức tạp là bản tính khi xưa trở lại, hắn lại là Quỷ Vương điên, khát máu thì Quỷ Điện còn nguy hiểm hơn trước.

Vương Minh Dạ định đưa tiểu miêu tử ngồi trên giường nhưng lại nghĩ vừa rồi có một nam nhân nào đó nằm trên lại ghét bỏ kéo y tới ghế ngồi.

Sau đó, ánh mắt sắc lạnh lia qua Nguyệt Lão ra hiệu đuổi khách. Nguyệt Lão mong chờ điều này hơn bao giờ hết vội vàng cúi lễ rồi chạy biến.

Chạy rồi thì tốt. Nhỡ mà tên này phát điên thêm lần nữa thì y cũng sợ khó mà đỡ nổi.

Sau khi căn phòng chỉ còn mình Vương Minh Dạ ngồi bên cạnh Song Diệp Ân. Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc y.

"Ta sẽ không ép ngươi phải nói ra bí mật của mình, ta rất tin tưởng ngươi. Nhưng ta không tin tưởng vào kẻ khác nữa. Kẻ đó lại ba lần bảy lượt tiến vào Quỷ Điện lén lút còn luôn gần gũi với ngươi. Ân Ân, ta không thích bất kể kẻ nào quá gần với ngươi. Ngươi lại còn giấu ta. Trở về Quỷ Điện cũng không tới gặp ta đã gặp mặt người khác."

Song Diệp n trợn tròn mắt.

Thật sự là đã bị phát hiện từ lâu. Không hổ là Quỷ Vương nổi danh thiên hạ, không có gì là che mắt được hắn.

"Ngươi đã phát hiện, vậy tại sao lại không ngăn cản? Không sợ ta là gián điệp, thông đồng với người ngoài phản bội Quỷ Điện sao?"

Vương Minh Dạ lắc đầu.

"Không. Ta đã nói tin tưởng ngươi. Cho dù ngươi thực sự muốn phản bội, ta cũng sẽ không truy cứu. Lần này làm tới cùng là do…"

Hắn nói ngắt quãng ra khiến Song Diệp n nín thở chờ đợi lại có một câu ghen tức:

"Ta không vừa mắt Nguyệt Lão kia."

"Không vừa mắt là có ý gì?"

Tiểu miêu tử rõ ràng rất thông minh tại sao giờ lại ngu ngốc như vậy chứ? Làm một phu quân tốt, kể cả phu nhân có ngốc cũng không được chê bai.

Vương Minh Dạ mặt dày làm nũng.

"Từ giờ ngươi không được gần gũi với tên Nguyệt Lão đó nữa. Hứa với ta đi."

Hứa gì mà hứa. Lão tử không gặp mặt Nguyệt Lão thì làm sao nối duyên? Trước mắt là làm sao giải quyết vụ Vãn Tứ Cường? Ngươi khó chiều nó cũng vừa vừa phải phải thôi.

Ngoài mặt Song Diệp Ân không dám gào lên như vậy, y tỏ ra đáng thương.

"Tôn thượng, ta thực sự không phải loại gần gũi thân thiết gì với Nguyệt Lão kia đâu. Chúng ta chỉ là… giống như hợp tác làm ăn thôi. Cho nên, vẫn phải là vụ làm ăn này xong rồi tiếp theo mới tính tiếp được."

Vương Minh Dạ nhăn mày, tay hắn bất giác nắm tay Song Diệp Ân chặt hơn.

"Chuyện gì lại chỉ có thể hợp tác cùng Nguyệt Lão? Là ta không được hay sao?"

Rồi như nhận ra mình vội vã liền sửa miệng.

"Ý tá không phải bắt ép ngươi nói ra đâu. Chỉ là, chỉ là không thể hợp tác với Quỷ Điện sao?"

Dù sao Quỷ Điện ngoài những quỷ hồn cấp cao như quỷ hồn huynh đệ vừa rồi và cấp thượng thừa như Hồ Quý bà rồi còn hộ pháp là yêu thì những quỷ hồn còn lại chỉ là cái xác nhược trí. Như vậy thì sẽ không khiến hắn cảm thấy tiểu miêu tử thông đồng làm bậy.

"Thật sự là… haizz, được rồi. Nể tình ngài luôn ngoan ngoãn thành thật, ta tiết lộ cho ngài cũng chẳng sao."

Nói rồi Song Diệp Ân đứng phắt dậy lấy đối diện với Vương Minh Dạ lấy khí thế nhưng cũng không bắt hắn bỏ tay mình ra.

"Tôn thượng, ngài có biết đến Vạn Duyên Quân không?"

Như đã nói, Vạn Duyên Quân cũng vô cùng nổi tiếng, mặc dù Quỷ Vương ra khỏi Quỷ Điện vô cùng ít thì cũng từng nghe qua.

"Có biết."

"Nói dài dòng thì lâu, nói ngắn gọn thì ta chính là Vạn Duyên Quân. Cái này ta không muốn dấu đâu nhưng mà Vạn Duyên Quân ta cũng chỉ mới làm thôi, cũng không phải ta có sở thích đặc biệt đi làm hạ nhân đâu. Nhưng mà… ngài hiểu không?"

Làm thần thì không làm đi làm hạ nhân cho người ta, dùng đầu gối cũng có thể nghĩ có vấn đề.

May mắn là Vương Minh Dạ vụ sự như thần nhưng trước Song Diệp Ân lại là ngu ngốc thật sự, nói gì nghe đấy. Có ngang ngược như thế nào với hắn cũng thành xuôi tai hết.

"Hiểu. Vậy là Ân Ân có thể được coi là môn đăng hậu đối rồi."

Lại môn đăng hậu đối gì ở đây? Ngày hôm nay mấy người này cứ như vong nhập ấy, nói cái gì y cũng không hiểu được có liên quan gì.

"Ngài… không nghi ngờ gì ta sao? Cũng không ngạc nhiên? Dù sao Vạn Duyên Quân cũng là thần, thần ở trong Quỷ Điện."

Vương Minh Dạ luôn có hướng suy nghĩ khác người mà không ai có thể đuổi kịp. Người thường không nhảy thót lên thì cũng phải ngạc nhiên, đằng này cảm xúc trên mặt hắn lại chỉ có ngớ ra cười như một tên ngốc.

"Ở Quỷ Điện thì làm sao? Nhà có một thần không phải rất đáng tự hào sao? Là gì nhỉ. À, ta phải đi khoe khoang."

Mạch suy nghĩ lại không đụng độ rồi.

Trước khi Vương Minh Dạ chạy đi khoe dọc các giới Song Diệp n đã kịp kéo hắn lại.

"Tôn thượng đại nhân, ngài mà đi khoe thế sẽ loạn hết lên đấy. Cái mặt ta biết giấu đi thế nào, bọn họ có đạp đổ Quỷ Điện để dòm mặt ta không hả?"

Quả thật Vương Minh Dạ dừng lại, sau đó chăm chú nhìn tay tiểu miêu tử ôm lấy eo mình ngẩn ra. Hắn xoay lại nhưng không để tay tiểu miêu tử rớt xuống cùng với chênh lệch chiều cao m40 và m95 thành cái tư thế trẻ em đòi bế.

Tiếp theo, hắn nói một câu vô cùng có lực sát thương.

"Kẻ nào dám dòm mặt người của Quỷ Vương ta? Cột nhà Quỷ Điện thực sự rất chắc, sẽ không bị ép tới sập đâu đừng lo. Ngoan."

Cũng may, Vương Minh Dạ không đi khoe nữa. Hắn lại đòi Song Diệp Ân kể cho mình nghe làm Vạn Duyên Quân nó như thế nào. Và cả chuyện về Vãn Tứ Cường, những gì y thấy ở dưới âm phủ cũng vậy.

Y hơi dướn người. Tư thế này thực không thoải mái, thực ra lúc đầu thì hơi thoải mái nhưng ngồi lâu không thể nào chấp nhận.

Vương Minh Dạ ngồi ghế ôm theo Song Diệp Ân ngồi trên đùi mình. Chân Song Diệp Ân "tương đối ngắn" nếu ngồi không thì tạm được đằng này ngồi trên tấm thảm dày này nữa đành ra không chạm đất.

Y vỗ vỗ vai con cún to xác.

"Cho Nguyệt Lão vào đi. Dù sao lão và ta cùng loại công việc sẽ giải quyết nhanh hơn. Được không?"

Quỷ Vương đại nhân vẫn tỏ vẻ không muốn nhưng rồi nhờ Song Diệp Ân cười lấy lòng mới nhắm mắt cho qua.

Hừ. Dù sao Ân Ân vẫn là của ta.

Nguyệt Lão bị đuổi ra không biết là phải trôi dạt về đâu vậy nên đành ngồi ở gần Quỷ Điện.

Lão ngẫm nghĩ tới miếu Nguyệt Lão. Cũng không rõ bao lâu rồi không trở về miếu, lão bắt đầu nhớ tới cuộc sống an nhàn hưởng hương hoả khi xưa. Tuy ở gần còn có một ngôi miếu là Vọng Hiên mà chưa một lần lão thấy chủ nhân là kẻ nào nhưng vẫn không ảnh hưởng tới hương hoả của lão, bởi lão và người ta không cùng một thế quản.

Ngồi ngẩn ngơ thả hồn một lúc thì có Song Diệp Ân truyền âm.

"Chim ri nghe rõ, mà thôi, làm trò này thật sự rất bẽ mặt. Vào đi, Vương Minh Dạ cho phép rồi."

Nguyệt Lão đứng phắt dậy định cứ thế chạy vào nhưng suy đi nghĩ lại vẫn là giảm giá trị nhan sắc xuống vẫn hơn.

Cửa phòng vẫn đóng y nguyên lúc lão rời đi, hai nhân vật bên trong hãy còn đó thế nhưng tư thế nó hơi đặc biệt.

Ân ái chết tiệt!

Có Quỷ Vương ở đây, dù tính tình Song Diệp Ân phóng khoáng không quan trọng lễ tiết cũng phải chú ý.

"Quỷ Vương, Song công tử."

Song Diệp Ân muốn nhảy xuống thế nhưng vòng ôm của Vương Minh Dạ quá chặt không có ý buông lỏng đành bất đắc dĩ mặc kệ.

"Ta đã nói hết cho hắn rồi, việc Vạn Duyên Quân ấy. Chắc là không sao chứ?"

Nguyệt Lão giật mình vội vàng nhìn vẻ mặt Quỷ Vương nhưng tư thế vùi mặt xuống Song Diệp Ân khiến lão không thể nhìn rõ biểu tình. Chiếu theo tư thế phấn hồng ngập mặt thì có lẽ không sao.

Ngay cả Song Diệp Ân cũng chắc chắn.

"Ngài ấy không dị nghị."

Vậy là tốt rồi.

"Thực ra đâu có sao. Lúc trước ta không phải còn muốn ngài chiếu cáo thiên hạ hay sao. Đây là ngài không muốn mà thôi."

"Vậy được rồi. Ngồi đi, chúng ta cùng thảo luận về việc của Vãn Tứ Cường. Những gì phát hiện tương đối nằm trong dự đoán của ta."

Vợ đã có ý kiến, chồng không thể không nghe. Song Diệp Ân đã nghiêm túc vào việc, Vương Minh Dạ sẽ không vô cớ gây sự, Nguyệt Lão cũng yên lòng ngồi xuống.

"Trước đây Vãn Tứ Cường không có ở đây. Quê hắn là ở vùng ngoại ô, gia cảnh sinh ra bình thường, làm nông. Đến năm hắn 11 tuổi, ngươi biết hắn gặp ai không?"

"Là Thụy Tịch sao?"

"Đúng vậy. Năm 11 tuổi, Vãn Tứ Cường gặp Thụy Tịch 15 tuổi. Ta nhớ không nhầm 8 năm trước khi đó vùng ngoại ô ấy gặp phải hạn hán, triều đình cử người tới giải quyết. Thụy Tịch 15 tuổi đại diện cao nhất. Khi gặp mặt, tình cảnh Thụy Tịch hơi chật vật cho nên Vãn Tứ Cường nhầm thành người gặp nạn mới mời về nhà mình. Vậy mà Thụy Tịch theo về thật, công tử thế gia vậy mà chịu ở nhà rách của Vãn Tứ Cường cho dù thuộc hạ vời về cũng không chịu. Đến khi hạn hán kết thúc, Thụy Tịch cũng không chịu về mà ở lì trong nhà Vãn Tứ Cường. Sinh hoạt bọn họ lại hoà hợp tới kỳ lạ. Mặc dù Vãn Tứ Cường khi đó nhỏ tuổi lại ngây ngốc không rõ nhưng ta chắc chắn Thụy Tịch có ám muội, cả nụ hôn đầu của người ta cũng bị y cướp mất rồi. Cứ vậy được 3 năm, Vãn Tứ Cường 15 tuổi, Thụy Tịch 18 tuổi, chiến sự ép buộc, Thụy Tịch trở về triều đình xung phong đi chiến đấu sau trở thành Thụy đại tướng quân. Trước khi đi, y có hứa hẹn sau này đã chắc chắn sẽ trở về, nói hết mọi thứ và… rước Vãn Tứ Cường. Tuy nhiên câu cuối y không nói rõ, tất nhiên là không dám nói. Tiếp đó là 5 năm không gặp, Vãn Tứ Cường thành niên lại vô tình chuyển tới gần Vũ phủ, đem lòng thương Vũ tiểu thư."

Nguyệt Lão ngẫm nghĩ một lúc.

"Như vậy có gì là lạ đâu? Có duyên quen biết rồi hết duyên bước qua nhau."

Vương Minh Dạ làm vật trang trí từ lúc tới giờ lại đột nhiên lên tiếng.

"Là Cơ Vũ?"

Song Diệp Ân nhướn mày hơi nghiêng người nhìn sườn mặt của Vương Minh Dạ.

"Làm sao ngươi biết?"

Hắn nhớ lại khi Song Diệp Ân hỏi hắn về việc Cơ Vũ đã can thiệp có liên quan gì tới định duyên hay không. Hiện lại nói tới một cuộc tình nào đó có liên tưởng giống hệt với tình huống chen ngang mà hắn từng nói.

"Ngươi không nhớ là từng hỏi ta về việc giống vậy sao? Hoá ra Cơ Vũ đã bành trướng tới vậy. Luân hồi, tình duyên, gã là muốn làm gì?"

Hai người ta ngươi phối hợp nhịp nhàng bỏ mặc Nguyệt Lão vẫn chưa biết rõ chuyện gì.

"Khoan nói tới Cơ Vũ gì đó. Chuyện chen ngang là sao? Ở đây có gì bất bình thường."

Tất nhiên khi nghe qua câu chuyện ai cũng sẽ nghĩ rằng Thụy Tịch đơn phương và đó chỉ là một hồi hứa hẹn tuổi trẻ. Thế nhưng, cũng là một bộ phim chiếu lại, Nguyệt Lão, nhất là Vạn Duyên Quân có thể thấy một thứ cả Diêm Vương hay Quỷ Vương cũng chẳng thể thấy được. Đó chính là thiên tơ hay còn gọi là tơ Vạn Duyên.

"Ta không biết vì sao là nhân loại nhưng tình duyên hai người Vãn Tứ Cường và Thụy Tịch lại được buộc bằng thiên tơ. Cứ bỏ qua vấn đề đó đi. Rõ ràng là khi ta và ngươi nhìn sổ nhân duyên là có tên Vãn Tứ Cường với Vũ Hồng Liên tức là sẽ có dây tơ hồng. Nhưng ta chắc chắn rằng thiên tơ vẫn chưa đứt. Ngươi thấy gì lạ không?"

Nguyệt Lão hốt hoảng:

"Cả thiên tơ cùng tơ hồng đều cùng tồn tại. Làm sao có thể chứ?"

Như đã nói. Tơ hồng dùng cho nhân loại, thiên tơ dùng cho phi nhân loại. Tơ hồng yêu ma quỷ quái đủ tu vi đã có thể nhìn thấy và phá bỏ. Thiên tơ vững như bàn thạch ngoài vị thần liên quan tới tình duyên như Vạn Duyên Quân hay chí ít như Nguyệt Lão mới nhìn thấy, hơn nữa chỉ có trường kiếm cùng kéo cắt duyên mà Song Diệp Ân đang sở hữu nếu không không thể nào đứt. Cuộc tình đến hồi tan, hai bên hết tình cảm nhưng thiên tơ hãy còn, chỉ khi nào bị cắt mới đứt được. Như vậy, chắc chắn thiên tơ giữa Vãn Tứ Cường và Thụy Tịch vẫn còn. Nhưng, có tơ hồng thì không có thiên tơ và ngược lại.

Nguyệt Lão tức giận muốn đập bàn.

"Hay cho một Cơ Vũ. Chính là tên mà ngài đã bảo ta điều tra? Gã làm đảo loạn luân hồi còn với tay tới chuyện bên tình duyên chúng ta? Chuyện như thế nào đây."

Song Diệp Ân nhìn lão gật đầu.

"Chính là Cơ Vũ mà đã từng bảo ngươi điều tra đó. Thân phận gã thực sự có nhiều bí ẩn, tôn thượng, Cơ Vũ có lai lịch thế nào?"

Nhắc tới Cơ Vũ, vẻ mặt của Vương Minh Dạ không thể tốt nổi, nếu không phải đã có Song Diệp Ân xuất hiện thay đổi cuộc đời hắn thì có lẽ cái tên Cơ Vũ sẽ chọc hắn đến phát điên. Cảm giác cơn bạo động của quỷ khí bành trướng cùng thần trí không thể điều khiển bản thân mà đi tàn sát quả thật rất đáng sợ, loại độc mà Cơ Vũ đã gieo không chỉ là loại thuốc độc khiến bản tính khát máu và tàn độc kích động mãnh liệt mà còn là một hồi bi kịch từ nhát dao trí mạng đâm sau lưng.

Để không kích động cảm xúc, Vương Minh Dạ vùi vào cổ Song Diệp Ân hít một hơi thật sâu.

Sau đó, hắn giữ giọng nói cho bình thản nhất.

"Ta và Cơ Vũ đều là yêu quái mạnh. Gã cùng ta coi như hoá hình tương đối nhau. Chỉ từ khi hoá hình, ta cùng gã mới cùng chọn vào Quỷ giới, tiếp cận gần nhất với thượng vị. Nhưng ta có phần mạnh hơn, trải qua nhiều ải nghiễm nhiên trở thành Vương, Cơ Vũ trở thành trưởng lão."

Thấy Vương Minh Dạ khó chịu khi nhắc đến Cơ Vũ, Song Diệp Ân đau lòng mà ngăn hắn lại.

Đứa ngốc này chịu nói ra chuyện liên quan Cơ Vũ đã là tốt lắm rồi, chịu đựng được là rất khó khăn.

"Được rồi tôn thượng. Như vậy là được rồi. Như vậy trước khi hóa hình và cùng bước vào Quỷ giới tôn thượng cũng không hề biết lai lịch của Cơ Vũ. Một kẻ như gã, xảo quyệt, đa mưu làm sao chịu quỳ gối là một trưởng lão nho nhỏ. Vì vậy, gã đã… phản bội Quỷ Điện, làm ra những chuyện kinh thiên động địa mục đích chính là dã tâm thống trị. Có lẽ là như vậy."

Nguyệt Lão khinh thường nhếch môi:

"Từ trước tới nay, người có thể để để khiến tất cả các giới nể mặt ngoài Vạn Duyên Quân phạm vi quản lý mở rộng khắp thì chưa kẻ nào đủ khả năng làm vậy. Cho dù gã chọc gậy bánh xe đi nữa thì cũng chỉ là kẻ tiểu nhân bỉ ổi. Lão khinh."

Khí thế đột nhiên trở nên bừng bừng. Nguyệt Lão chỉ hận không thể ngay lập tức đạp chết Cơ Vũ, phỉ nhổ gã vài câu cho vui vẻ.

Vương Minh Dạ ngây thơ nhớ lại câu hỏi mà mình vừa quên mất, hắn động vòng tay để Song Diệp Ân chú ý tới mình.

"Ân Ân?"

"Ơi?"

"Nụ hôn đầu là như thế nào?"

Khí thế Nguyệt Lão bị gáo nước sôi dội tắt lại giả vờ như gió lớn không nghe được. Và tất nhiên, Song Diệp Ân cũng không tốt hơn. Y cảm thấy tự mình cầm đá đập chân mình, tự dưng còn khoe khoang làm gì chứ.

Ví dụ như Quỷ Vương đại nhân hỏi "nụ hôn đầu là gì" thì y có thể nói "nụ hôn đầu là nụ hôn đầu tiên trong đời trai" nhưng cố tình Quỷ Vương đại nhân lại hỏi "nụ hôn đầu là như thế nào", vậy y phải trả lời sao?

Y cười trừ.

"Ngài muốn thử sao?"

Vương Minh Dạ thật sự vô tội gật đầu.

"Ưm. Nó giống ta thân thân ngươi sao?"

Này, này Nguyệt Lão, đừng tưởng ta không thấy lão cười trộm. Lão tử trong sạch, nụ hôn đầu vẫn còn y nguyên chưa có mất.

Song Diệp Ân muốn mắng Vương Minh Dạ ngu ngốc cũng không thể được. Về mấy chuyện này Vương Minh Dạ đúng là còn non không hiểu gì.

Y rất muốn nhảy xuống khỏi chân ai đó.

"Vậy ngài rước một Quỷ Hậu về đi, hôn thử rồi biết."

Trình độ mặt vô tội thì không ai cướp được của Vương Minh Dạ rồi, hắn lại thắc mắc thêm một câu nữa.

"Vậy nếu ta phong cho Ân Ân làm Hậu vậy có thể thử hôn hôn sao? Có thể hôn trước được không? Đợi phóng Hậu xong thì lâu lắm."

Nguyệt Lão. Tôn trọng hàm răng của lão và ngậm miệng lại.

"Sao có thể chứ. Hậu phải là nữ, là nữ nhân, có ngực có mông, có thể sinh hài tử. Ta là nam. À từ từ. Kể cả ta là nữ cũng không được, cứ ta thì không được."

Bị Song Diệp Ân mắng mỏ, Vương Minh Dạ tỏ vẻ ủy khuất mò tay lên ngực và một tay rờ rờ xuống mông người đang ngọ nguậy trong lòng.

"Ân Ân cũng có ngực có mông đây."

Cây cảnh Nguyệt Lão bị trình độ gây hài của cặp phu phu này chọc cười phì ra tiếng.

Song Diệp Ân trợn trừng mắt nhìn thụi một thụi ra sau dứt khoát bật khỏi người Vương Minh Dạ.

"Vương Minh Dạ, ngươi sờ mó cái gì đấy hả? Ngươi ủy khuất cái gì. Nguyệt Lão, biến cho ta."

Nói rồi y thẳng chân đá Nguyệt Lão ra ngoài, tay vơ ra đùn Quỷ Vương đại nhân vô tội ra khỏi phòng.

Cánh cửa "rầm" một tiếng ngăn cản mắt nhìn vào trong phòng.

"Ta nói có gì sai? Không phải mông ngực cũng có sao?"

Nguyệt Lão xoa mông loạng choạng đứng dậy vẫn cười.

"Quỷ Vương. Nữ nhi có mông có ngực sẽ thành lồi lõm, còn Vạn Duyên Quân tuy có nhưng phẳng lì. Nó rất khác nhau."

"Rõ ràng là có lồi mà, thậm chí là… mềm nữa kìa."

Nguyệt Lão đúng là chẳng phải thứ gì tốt. Hừ.

Mềm?! Cái gì mềm?

Chả nhẽ tiểu Ân là nữ giả nam trang?

Không, không thể nào.

Vậy cái gì mềm? Là… mông hử?

Ha ha ha. Ân ái chết tiệt

----------------------------

Hãy cho lời nhận xét về Vương boss?!

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: