Chương 110

Quay trở lại, Cecilia cũng vẫn mải sửa túi xách cho mẹ mình, Amber thấy có chuyện gì không ổn lắm, mới bảo cô dừng tay lại

“Cecilia, dừng tay lại được không, cậu không tập trung, nói thật với mình đi, được không ?”

Cecilia dừng lại, bỏ chiếc túi ra một bên, mặc dù chiếc túi cô đang sửa là Dolce & Gabbana, không liên quan gì lắm, nhưng có lẽ…

“Mình ổn mà, đừng lo, không có gì xảy ra hết, yên tâm đi Amber…” – Cecilia cười…

“Muộn rồi đó, đi ngủ thôi Cecilia…”

Cũng đã quá muộn nên cả hai đều tắt đèn, đi ngủ…

Ngày hôm sau, Andrea và Naomi đến thăm gia đình Takashi, họ ở đây chơi khá lâu, Takashi thì đang mải làm mấy món trong bếp, Haruka thì đang ngồi nói chuyện với Andrea và Naomi…

“Hai đứa đã đi chơi nhiều chỗ chưa, cả vùng Kanto rộng lớn thế mà…”

“Bọn em cũng chưa, hôm qua có gặp anh em Cecilia-chan với bạn thân người Đức của cô ấy, dù sao thì chúng em cũng đã có một buổi café khá vui vẻ, chị Haruka, sao chúng ta không đi đâu một chuyến nhỉ, dù sao em thấy chị cũng là người quá bận rộn, thử đổi gió chút được không…” – Andrea nói…

“Hay bữa nào chúng ta đi chơi Osaka nhé, Onee-sama, dù sao Andrea lặn lội cả ngàn cây số bay đến đây chỉ là muốn đi chơi với chị thôi mà, chị thấy thế nào, Haruka-neesama…” – Naomi tiếp lời

“Đi đến Osaka, dừng chân rồi vào thành phố đi chơi, cả gia đình chụp ảnh và đi mua sắm chút, rồi hẹn nhau ở một quán Café ở Dotonbori nói chuyện… thế cũng vui mà, mấy đứa nên đi” – Haruka nói.

“Thế bao giờ bọn mình đi được hả chị, Onee-sama” – Naomi hỏi.

“Miễn là chị có thời gian rảnh, dù sao thì hiện tại chị cũng có hơi nhiều việc, nếu hai đứa không sang, chắc chị sẽ dành thời gian cho phòng ngủ hoặc văn phòng tại gia cả ngày cuối tuần…”

“Mọi người ra ăn trưa đi, đồ ăn trưa xong rồi đó…” – Takashi nói…

Quay trở lại Cecilia, hôm sau, có một bưu kiện khá to gửi cho cô, từ nước Pháp…

“Mấy nữa chúng ta sẽ phải làm nhiều thứ đấy, hai chúng ta ngoài làm việc theo hợp đồng thiết kế từng chiếc sofa da, còn phải giám sát công trình nữa, nhiều việc thật đó…”

“Cecilia, nếu không phải vì ông chủ tòa nhà muốn có một bộ nội thất da thuộc độc bản thì sẽ không thuê chúng ta đâu, cậu còn là người nắm rõ về thiết kế nội thất cho tòa nhà, vậy nên cũng phải…”

“Giỏi nhiều thứ quá cũng là vấn đề đấy, nếu không phải bố mẹ cứ khăng khăng bắt mình học kinh tế ở King’s College, mình sẽ chuyên tâm học thiết kế ở Pháp…”

“Ai mà chẳng phải học kinh tế học hay MBA, cũng tốt mà Cecilia…”

Cecilia bóc bưu kiện ra, thấy một chiếc hộp túi Hermes bên trong, cô vẫn chưa hiểu gì hết, lại mở hộp…

“À rế, sao lại có chiếc túi Kelly ở đây nhỉ, mình nhớ là chúng ta có đặt mua túi đâu…”

Cecilia thì khá là rùng mình vì phát hiện ra chiếc túi có nhãn ngôi sao băng, phối màu của ngày hôm đó, ngày mà chiếc túi sản xuất vẫn khiến cô nhớ như in, còn phát hiện dưới chiếc túi đó có một bức thư, từ Jeanne…

“Cecilia thân mến…

Tôi biết là đã lâu chúng ta không gặp nhau, mất liên lạc, vì thế tôi cũng đã tới Anh Quốc để tìm cô, nhưng họ nói cô đã nghỉ việc ở Bentley nên tôi đã quay về Nice, hồi đầu năm tôi bị chẩn đoán mắc ung thư máu, nhưng đã di căn, tôi không biết phải làm thế nào nữa, tôi sợ lắm, nhưng rồi tôi cũng sớm chấp nhận được tình cảnh của mình…

Còn cô, dạo này cô như thế nào, nghe đồn cô tới Nhật Bản rồi đúng không, vậy hãy thành công và quay về Anh Quốc sớm nhé, hoặc hãy làm những điều gì cô thích, miễn vui là được, người ta nói những chiếc túi chúng ta làm ra còn quý hơn vàng, nhưng họ đâu biết những chiếc túi đó thực sự giá trị ở đâu chứ ? Tôi không hối tiếc thời gian đã làm ở Hermes, vì đã gặp được cô, bạn thân. Nhưng tôi tiếc những thứ tôi làm ra, lại tạo ra buồn đau và lòng tham con người…

Tôi cũng đã hứa với cô sẽ không bán túi, nhưng tôi cũng không có nhiều thời gian nên cũng không thể giữ nó mãi, chiếc túi vẫn còn đầy đủ phụ kiện và không tì vết như ngày chúng ta mới làm ra nó, vì thế giữ gìn chúng hộ tôi nhé, với cả nếu thích, mang nó ra dùng cũng được, cô có đặc ân đó vì chúng ta cùng làm ra nó mà, những chiếc túi đó là của chúng ta mà…

Hẹn gặp lại vào ngày đẹp trời khác, vĩnh biệt, Cecilia, người bạn thân của tôi…

Jeanne Bonpland”

Cecilia gục xuống, nước mắt cô chảy hai hàng, cô khóc thút thít, Amber cũng không kìm nổi xúc động, lại gần ôm lấy bạn thân mình, cô nói…

“Đừng lo nữa, có mình ở đây rồi, mọi việc sẽ ổn thôi Cecilia…” – Amber nói

Cecilia khóc nức nở, rồi cứ ôm lấy Amber hoài, một lúc sau khi cả hai đã bình tĩnh lại, Amber mới hỏi…

“Kể cho mình về cô ấy được không, mình mong là mình có thể giúp được cậu, Cecilia…”

Thế là Cecilia kể hết cho Amber về quãng thời gian cô làm ở Hermes, cô đã gặp Jeanne ra sao và như thế nào, như là mọi thứ mới xảy ra ngày hôm qua vậy….

“Mình rất tiếc về những chuyện đã xảy ra, chúng ta nên cầu nguyện cho cô ấy, với cả mình muốn hỏi…”

“Chuyện gì vậy, Cecilia…”

“Cậu có muốn làm túi nữa không, hoặc là những gì liên quan đến đồ da ấy…”

“Có lẽ mình sẽ không thiết kế thời trang nữa, mình có làm túi, nhưng sẽ chỉ làm ra để tặng mẹ thôi, đó là những mẫu mà mình thiết kế, còn lại mình sẽ vẫn làm về nội thất…”

“Vậy sao, hai chúng ta làm một thứ gì đó đi, được không…”

“Được thôi, Amber, chúng ta sẽ cùng làm…”

Cả hai người họ vào trong kho, lấy ra một cuộn da thuộc, lấy dụng cụ của mình và làm một thứ nào đó…

Toumai và Makoto chuyển khỏi nhà Daisuke-sama, họ định tính sẽ chuyển đến Yokohama do công việc của Toumai có thay đổi, do tờ Nikkei quyết định điều chuyển công tác, đó là một chuyến đi dài…

Đến Yokohama, căn hộ ở quận không quá rộng rãi, hồi trước Makoto làm việc tại công ty của bố mình, một công ty dược phẩm ở quận Itabashi, nhưng sau đó cô cũng rời khỏi công ty và giờ làm công việc văn phòng ở Yokohama, mặc dù cũng có chút vất vả nhưng Makoto không thầm trách một ai cả mà cố gắng làm việc, cuộc sống của họ cũng sớm có chút cải thiện…

Buổi tối hôm đó cả hai vợ chồng đến khu Chinatown ở Yokohama chơi, họ đi với nhau nhưng không nói gì với nhau cả, Toumai cứ mải suy nghĩ điều gì đó, còn Makoto thì…

“Anh bỏ gương mặt ỉu xìu đi được không, đi chơi với nhau mà chả có vui vẻ gì cả…”

“Anh xin lỗi, Makoto, anh suy nghĩ hơi thái quá rồi…”

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: