Chương 111

Chuyện là Toumai sau khi chuyển ra ngoài, cũng gặp nhiều vấn đề khi bố mẹ anh giục giã cặp đôi sớm có con, điều này vô hình chung gây ra áp lực cho anh, Makoto cũng gặp vấn đề này và cô cũng suy nghĩ khá nhiều, cô cũng định sẽ nói chuyện với bố mẹ chồng rằng mình chưa sẵn sàng, nhưng sẽ sớm quyêt định với Toumai.

“Nếu đã là chuyện đó, em không từ chối nữa, dù sao chúng ta cũng nên…”

“Ý anh không phải vậy, quan trọng là anh quan tâm đến cảm nhận của em…”

“Em sẽ ổn mà, tin em đi, Toumai-kun”

Mặc dù Makoto nói vậy, Toumai cũng không yên tâm được…

Amber và Cecilia cũng đã vất vả cả đêm để làm ra một chiếc túi duffle, tất nhiên là nó có ý nghĩa hơn so với việc tìm mua một chiếc túi khác của Gurkha, vốn là hàng sản xuất đại trà, ngủ gật ngay trên bàn, Amber và Cecilia cũng mới hiểu rằng đã quá khuya, họ có lẽ nên đi ngủ sớm…

Sáng dậy, Cecilia lại nhìn lại chiếc túi Kelly, cô đặt nó cạnh chiếc túi Birkin của mẹ mình, rồi ngẫm một lúc lâu. Hermes là một đế chế đồ da, giấc mơ của mọi cô gái, nhưng là đấu trường của thợ thủ công, và tất nhiên, Hermes không dành cho tất cả mọi người… cô thấy có vẻ nó đã ở đúng vị trí cần đặt, xong xuôi cô ra khỏi phòng chứa đồ, rồi tới chỗ Amber…

“Muốn ăn chút gì không Amber, với cả ngày hôm nay mình hẹn Andrea qua nhà mình chơi đó…”

“Ừ đúng rồi, mình quên mất, chuẩn bị vài thứ đi chứ nhỉ…”

Còn ở phía bên nhà Hanami, sáng ra cả ba tỉnh dậy, kéo rèm lên nhìn ra cửa sổ lớn, có thể thấy Tokyo Sky Tree nổi tiếng, căn hộ này trong khu phố chính nên giá thậm chí còn chát hơn khu Shibuya, nhà của gia đình Sumimoto, Naomi và cô chuẩn bị bữa sáng cho cả ba người…

“Hôm nay chúng ta đi đâu đi được không, như là đến khu Asakusa gần đây chẳng hạn, có chùa Sensoji với mấy ngôi đền thần đạo chẳng hạn, mọi người thấy thế nào…”

“Sáng nay tôi được mời đến ăn trưa nhà Cecilia, tôi cũng không tham gia được, xin lỗi nhé…”

“Xin lỗi mọi người là hôm nay mình có lịch hẹn với nhà sản xuất, nên mình không tham gia được nhé, để mai ngày kia đi…”

“Chán quá đó…” – Naomi nhăn mặt, cô quyết định sẽ hẹn chị dâu mình hẹn ăn trưa ở văn phòng của của chính Haruka…

Buổi sáng, Takashi vừa thức dậy xong, anh ra trước cửa sổ, kéo rèm, đón ánh nắng ngày mới buổi sáng như mọi khi, có một cảm giác gì đó rất kì lạ, không giống mọi khi chút nào…

“Taka, làm chút gì được không, em đói…”

Haruka ôm Takashi từ đằng sau, tựa đầu lên người anh, trên người cô không mặc gì ngoại trừ chiếc áo sơ-mi rộng thùng thình của Takashi, cũng không có gì đáng nói lắm, bởi vì nếu ngày nghỉ mà Haruka không phải làm gì, cô có thể ngủ cả ngày…

“Haru, anh tưởng em còn đang ngủ nên không đánh thức, sao hôm nay cũng dậy sớm thế…”

“Em còn công việc mà, chốc nữa em cũng phải đi thôi…”

“Để anh chuẩn bị chút đồ ăn sáng với bento”

“Mà này, hôm nay em sẽ ăn trưa với Miyuu-chan và Naomi-chan, vậy nên hôm nay em không thể ăn trưa với anh ở Ueno được nhé, hôm khác em sẽ đền bù, được không ?”

“Được mà, với cả…”

Có cuộc gọi đến, Từ Shinji…

“Takashi-senpai, em có một thứ muốn cho anh xem, bắt xe đến Narita nhé…”

“Ừm, chốc nữa tôi sẽ tới…”

Takashi cúp máy, Haruka đang thay đồ, lát sau hỏi…

“Shinji-kun gọi điện đúng không…”

“Sao em biết vậy ?”

“Em biết hết mà…” – Haruka trả lời thản nhiên

“Không biết lần này cậu ta mang thứ gì về nước nữa đây ?”

Sau bữa ăn sáng, Haruka đi làm, Takashi đến sân bay…

“Anh đến ga hàng như chú đã bảo rồi, giờ sao nữa…”

“Có một chiếc xe golf đến đón anh đó, xe đấy chở anh đến cái máy bay chở hàng to đùng ở sân bay, em đang ở đây này, sớm đến nhé…”

Chiếc xe golf chở Takashi đến trước một chiếc máy bay chở hàng B747-8F to đùng ở sân bay…

“Takashi-senpai, đây là thứ em muốn cho anh xem, siêu to khổng lồ luôn…”

Từ cửa mũi máy bay lôi ra một container to đùng, chủ yếu là đồ pha lê cho công trình sắp tới…

“Là cái này à, cậu kiếm được nó ở đâu đấy ?”

“Hungary, anh ạ, xây khách sạn thì phải chơi cái đèn chùm hoành tráng này chứ ạ, công nhận nó đắt quá, nếu không gấp đôi giá cước thì thuê NCA họ cũng không nhận đâu ạ…”

“Cũng phải, chế tác thủ công, hàng độc bản đặt riêng, với cả ông chủ của tòa nhà cũng giàu nứt vách, cũng phải thôi, ông ấy là người đã cho bọn tôi thuê chuyên cơ của gia đình cậu mà không mất phí mà…”

“Senpai thật là… với cả chốc nữa ăn chung với em được không, ở khu xung quanh Setagaya…”

“Cũng được, với cả chuyển đồ vào xe tải đi, cơ trưởng đang giục cậu kìa Shinji-kun…”

“Vâng, em làm ngay đây…”

Đến giờ ăn trưa, tại văn phòng của Haruka cũng có bàn để nhân viên ăn trưa và uống café, Miyuu và Haruka chuẩn bị cho giờ ăn trưa sau khi giờ làm việc buổi sáng kết thúc…

“Lạ thật đó, sao 10 phút rồi mà Naomi-chan vẫn chưa đến nơi nhỉ…”

“Không sao đâu Miyuu-chan, có thể Naomi-chan bị muộn mất chuyến tàu…”

Haruka vừa dứt lời, Naomi đã mở cửa văn phòng ra, cô nói…

“Xin lỗi mọi người vì em đến muộn, chờ hiệu làm bánh hơi lâu một chút, mong mọi người thông cảm…”

“Không sao đâu Naomi-chan, với cả mọi người đều có bento rồi mà, cần gì mua thêm…” – Miyuu nói.

“Không sao mà, mình nghĩ nếu cậu hoặc Haru-nee đói bụng thì có thể ăn thêm thôi…”

“Thôi, mấy đứa ăn đi, với cả Taka sáng ra anh ấy cũng làm đủ đồ ăn cho chị rồi, không sợ đói đâu”

“Idakimatsu” – tất cả mọi người cùng nói…

“Takashi-senpai lúc nào cũng khéo tay chuẩn bị bữa sáng cho chị ấy, mình thực sự ganh tị đó…”

“Ôi chao, cậu nên tìm bạn trai hoặc lấy chồng đi, rồi bảo anh ta làm bữa sáng giống Onii-chan của mình là được, cơ mà đàn ông biết nấu ăn là tốt, với cả cuối tuần này nếu rảnh chúng mình có thể tới Harajuku ghé mấy cửa hàng mĩ phẩm, lâu cũng không đi rồi…”

“Ừm, Shigeta, The Body Shop,… Càng ngày giá mĩ phẩm càng chát hay sao đấy, cả đồ skincare nữa, tháng này là lại hết tiền rồi…”

“Lần sau chi vừa phải thôi, với cả mình thấy dùng mấy hãng nội địa như Shiseido cũng được mà, không thì giá rẻ hơn một chút, hoặc dùng mĩ phẩm Hàn Quốc…

“Haruka-senpai, chị dùng mĩ phẩm của hãng nào thường xuyên vậy ạ…”

“Shu Uemura, cũng thi thoảng dùng của Lancôme…cũng không rẻ lắm nhưng mà ổn…”

“Chị có thường xuyên tới Department Store không, hay là…”

“Chị quá bận, chủ yếu là đặt đồ trên Rakuten, còn không thì Taka rủ chị đi Omotesando thì thi thoảng chị sẽ tự mua, dạo này người ta cũng không có ra nhiều loại mĩ phẩm mới nên chị không để ý lắm…”

“Thảo nào văn phòng mình nhiều vỏ bưu kiện thế, chị ấy có một tủ mỹ phẩm để ở phòng riêng, có hôm để trong hộp đồ để chất lên xe hơi đó, thảo nào…”

“Thôi, chiều nay hai đứa nhớ nhận hộ chị bưu kiện đó, một cái của chị ở văn phòng, một cái Taka-kun đặt hộ cho bố, vậy nhé…

“Haruka-senpai, chị nên nghỉ trưa một lúc sau giờ ăn, em nghĩ thế sẽ tốt hơn, trong lúc đó em sẽ lo đống hồ sơ còn lại nên chị cứ yên tâm đi ạ…”

“Cảm ơn em, nhưng mà chị tự lo được, không sao đâu…”

“Miyuu-chan nói đúng đó chị, chị nên nghỉ trưa một lúc đi, Onee-chan”

“Ừm, thôi được rồi, cảm phiền hai người vậy…”

Sau bữa trưa, Haruka nằm trên sofa, thiếp đi một lúc…

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: