Chương 112

Còn Takashi, đang ăn trưa với Shinji tại một nhà hàng tại quận Setagaya, vừa ăn vừa nói chuyện với nhau.

“Em thấy nhu cầu của công ty mình có vẻ đang cao lên, em muốn đầu tư một cái máy in khổ lớn hơn cho dự án này, anh thấy thế nào ạ ?”

“Cũng được, với cả để tôi mua cho, cậu thì bây giờ lấy đâu ra tiền, với cả bữa tới đi giám sát công trình, cậu sẽ gặp hơi nhiều người khó tính đó…”

“Với cả dự án sắp khởi công, ông chủ của chuỗi khách sạn đó mặc dù là người Nhật, nhưng lại sống ở Melbourne, gu xây khách sạn của ông ấy khác với mợi người, ông ta cho xây một khu bể bơi kính trên sân thượng nối giữa hai tòa nhà, bể bơi nước mặn sâu 18m cho khách lặn, ngay ở dưới bể có một phòng lounge mà phần trần, cũng là đáy bể dùng kính chịu lực, khách sạn thông phòng và dịch vụ phục vụ đồ ăn nhà hàng 5 sao ngay trong phòng hạng sang, trông giống Burj Al Arab, có vẻ chúng ta sẽ gặp thử thách thật đó, em nghĩ là lần này thực sự sẽ rất mệt…”

“Tất nhiên thôi, đầu tư khủng mà, họ đã yêu cầu như vậy thì chúng ta phải chiều họ thôi, ngoài đá cẩm thạch ở Ý ra thì cũng sẽ có khá nhiều vật liệu mà lần đầu tiên công ty cậu sẽ thi công đấy, giá chát là cái chắc rồi, với cả vật liệu như nhựa dẻo Acrylic cho bể bơi thì lần này sẽ chưa cần đến, nhưng mà thay vào đó là các tấm Mica chịu lực cho một công trình trên tầng cao nhất, vì thế nhớ cẩn thận…”

“Mồ, anh cứ làm em lo lắng, nhưng mà em với công ty em sẽ cố gắng, nếu sau đợt này mà em không thu được gì thì coi như công ty em phá sản…”

“Cậu nhớ đấy, không được phép thất bại, không còn đường lui nữa, thì không được bỏ cuộc, nhé…”

“Vâng, Takashi-niisan…”

Về phần Hotaru Kojima, vụ kiện đã ngã ngũ, nhưng vẫn có một việc nữa phải làm, bà ta nói với thư kí của mình trong văn phòng…

“Cô đặt cho tôi một vé hạng thương gia, tôi có việc phải đi Hong Kong, gọi lại cho tôi sớm…”

Vé máy bay được đặt ngay lập tức, của hãng Cathay Pacific, sau đó đến buổi chiều, thư kí thông báo lại cho bà ta…

“Bà chủ tịch, vé đã được đặt xong rồi ạ, 12h đêm máy bay sẽ cất cánh đi Hong Kong thưa bà…;

“Tốt lắm, gặp lại cô sau, thư ký…”

Đến buổi tối thì bà ta ra sân bay và bay tới Hong Kong, xuống đến sân bay, một chiếc xe đưa đón riêng chờ sẵn và đưa Hotaru đến một tòa nhà lớn nằm ngay trong khu phố chính của Kowloon, khu vực trung tâm đắt đỏ nhất ở Hong Kong…

Người tài xế mở cửa xe, từ trong tòa nhà có một cô thư kí tới tiếp đón, nói tiếng anh…

“Chào bà Kojima, ông Quách đang chờ bà, mời bà đi theo tôi…”

“Nhân tiện, cô tên là gì vậy, thư kí…”

“Tôi họ Mã, tên là Madeleine, bà có thể gọi tôi theo bất kì cách nào cũng được ạ…”

“Ông ấy chờ được bao lâu rồi, cô Mã…”

“Dạ, mới được 10 phút thôi ạ, bà đừng lo lắng quá, bà Kojima…”

“10 phút hả, thế có vẻ tôi bị muộn rồi…”

Một lát sau, khi thư kí Mã dẫn Kojima tới văn phòng của ông Quách, cô ta mở cửa để bà ta đi vào trong. Ông Quách ở bàn làm việc đứng dậy, cúi chào và nói…

“Chào cô, Hotaru Kojima, mời cô ngồi…”

“Vâng, chào ông Quách, làm phiền vì đã bắt ông chờ lâu…”

“Không sao cả, tôi khá là hào hứng khi trao đổi về bản hợp đồng, như cô biết thì việc đầu tư ở châu á này, người ta quan trọng là không được gấp gáp, những đối tác châu Âu của tôi có vẻ muốn đốt cháy giai đoạn, trong khi tình hình chính trị hiện tại ở đây chưa thực sự ổn định, thực lòng mà nói, ngoài Đài Loan hay người Hoa ở Singapore ra, tôi cũng khá e ngại trước người ở Đại Lục, tất nhiên nói gì thì nói, làm ăn với họ không phải không có lợi, nhưng nguyên tắc làm việc cuả tôi có vẻ hợp với người Nhật hơn, nhân tiện tối nay tôi có đặt một bàn ở khu Lan Kwai Fong, đến Hương Cảng mà lại không thưởng thức đặc sản địa phương, thì hơi phí đó…”

“Cảm ơn ông, ông Quách, nhưng tôi không cần ăn uống gì cả, người Nhật chúng tôi cực kì thẳng thắn và nguyên tắc, vậy nên về vấn đề bản hợp đồng, tôi muốn chúng ta đi vào càng chi tiết càng tốt, có thể nhiều người không ưa làm ăn chung với phụ nữ chúng tôi, nhưng mà tôi có tham vọng, nên…”

“Tôi hiểu ý cô, cô Kojima, nhưng mà tôi cho rằng có những cái phải từ từ, không thể làm ngay được, nếu cứ đòi làm ngay, thì cũng chưa chắc đã tốt đâu, ở đây thì tôi đồ rằng chuyện đó không khác gì cố làm thỏa mãn những đám đông sinh viên ở Victoria Park kia đâu, dù sao nếu cô đã muốn, tôi cũng đồng ý làm theo thôi, tôi biết nước cô quy củ mà, nên ngoài những yêu cầu của cô ra, tôi đề nghị chúng ta thêm một điều khoản đơn giản như thế này thôi, có được không cô Kojima…”

“Ông cứ nói, ông Quách…”

“Tôi không am hiểu lắm trong ngành tài chính ngân hàng như cô vì tôi làm trong ngành dịch vụ cảng biển và xuất nhập khẩu, tôi muốn ngoài bảo hiểm tàu biển ra, chúng ta nên đầu tư thêm vào thanh toán hàng hải, tôi không muốn tàu của tôi đi đâu cũng phải kè kè vài xấp tiền đô để rồi lại gặp cướp biển thì sẽ rắc rối…”

“Cái này thì đơn giản, được rồi tôi đồng ý, tôi biết là ông cũng muốn có những thỏa thuận kèm theo nhưng tất nhiên, đặt bút kí rồi thì sẽ không thay đổi được nữa, vậy nên tôi sẽ mềm mỏng chút vậy, tôi sẵn sàng ký rồi…”

“Được rồi, như cô muốn, đây là bản hợp đồng, cứ thong thả…”

Sau khi đọc kĩ bản hợp đồng, Hotaru Kojima đặt bút kí, kí xong, ông chủ Quách mở một chai Champagne ra rót vào cốc, nói…

“Chúc mừng vì bản hợp đồng của chúng ta, cô Kojima…”

“Nếu ông mời rồi, vậy tôi sẽ xin phép không khách sáo nữa…”

Phòng bên cạnh, thư kí Mã đang nhắn tin cho Jurgen, CEO của Kerschel AG

“Jurgen, có vẻ như là chúng ta sắp có kịch hay để xem rồi…”

“Cưng làm tốt lắm, vậy thì sớm đặt vé máy bay đi Singapore đi nhé, anh có thưởng…”

Cần phải hiểu là Jurgen là tay chơi đích thực, mặc dù đã kết hôn với Eri, nhưng Jurgen vẫn có tình nhân bí mật, anh ta ngoại tình với Madeleine, mặc dù chỉ coi cô thư kí đó như công cụ tình dục, nhưng mà rõ ràng là anh ta không chỉ làm một mình điều đó, mà cũng đang lén lút với chính Kazuha, em gái Eri, mặc dù rằng mối quan hệ giữa Jurgen và Eri vẫn đang cực kì mặn nồng…

Cách đây một tháng, tại khách sạn Ritz-Carlton đắt đỏ ở Singapore…

“Jurgen, em đã phải lén lút quá lâu rồi, với lại anh đi biện mãi vài tháng mới chịu sang, mọi khi anh sang Hong Kong, sao đợt này bỗng nhiên lại bắt em đi Singapore thế, chẳng phải bất tiện sao…”

“Cưng à, đây là đi du lịch, anh đã cho cưng cuộc sống không thể sang chảnh hơn rồi mà, lẽ nào em thấy không đủ, từ căn hộ hạng sang ở đảo Lantau, xe Porsche, đủ mọi chuyến du lịch xa xỉ, em còn muốn gì nữa…”

“Em muốn có anh, vợ anh và em gái anh luôn luôn là vật cản giữa anh và em, em ghét điều đó, Jurgen, em muốn anh phải là của em, anh hiểu chứ…”

“Anh biết rồi cưng, anh đã hứa cái gì, anh sẽ đáp ứng với anh cái đó, Madeleine à, tin anh nhé…”

“Anh đã nói rồi đó, hãy thực hiện lời hứa của mình…”

“Vậy cưng làm anh sướng đi…”

Và họ lại làm tình với nhau, gần như mức độ mà Jurgen và Madeleine làm tình với nhau trong thời gian ở đây cũng tương đối nhiều, và tất nhiên với độ giàu của một Fuckboi như anh ta, ngoại tình cũng là một cách quản lý không mất tiền tài sản nước ngoài vốn bạt ngàn của gia đình anh ta…

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: