Chương 144

Quay trở lại, Tối hôm nay thì ba gia đình ăn tối với nhau, gia đình quý bà Touka-san, gia đình chủ tịch Hiroshi và gia đình Daisuke-san, tài phiệt và là cổ đông lớn của tập đoàn, vừa hay sau 15 phút kể từ khi chủ tịch Hiroshi về nhà cũng là lúc mà tất cả các vị khách đến, như gặp được người hợp cạ, chủ tịch Hiroshi mời mấy quý ông xem hầm rượu riêng của mình, họ tán gẫu về rượu…

Thực ra hầm rượu vốn chỉ là một cái nhà kho được cải tạo lại, tại hầm rượu đó có rất nhiều chai rượu vang quý hiếm, vốn vừa là đồ mà cả hai vợ chồng chủ tịch sưu tầm, bên ngoài thì như đã biết, chủ tịch có một tủ rượu Whiskey cùng các loại rượu khác, rượu Nhật thì được trữ riêng ở một tủ khác, những chai vang sử dụng tới thì sẽ để sẵn ở tủ rượu trên phòng ăn gia đình…

Bên trên thì Phu nhân và Touka-san đang xem đầu bếp và quản gia sắp xếp mọi thứ ra sao, họ cần đảm bảo bữa tối nay phải hoàn hảo, vừa hay lúc này thì Miori-san, mẹ của Makoto cũng đến…

“Sao hôm nay đến muộn vậy Miori-san, chúng mình chờ lâu lắm đó…” – Touka-san nói.

“Em xin lỗi, với cả mấy anh đàn ông vẫn đang tán phét ở dưới hầm rượu đó các chị…”

“Thôi kệ mấy ông ấy, nhân tiện hôm nay, chị có hai lựa chọn rượu vang, vang trắng và vang hồng, hôm nay thì mấy ông chồng dưới kia sẽ không có quyền lựa chọn , thế nên chúng ta sẽ lựa chọn xem hôm nay uống loại vang gì ?” – Phu nhân Chifuyu nói.

“Em thấy chị có vẻ hợp cạ nói chuyện với mấy anh đàn ông dưới kia đó, em không biết chọn cái nào đâu”

“Mấy ông ấy chọn Whiskey mà, có liên quan tới chúng ta đâu, với cả nếu không biết uống gì thì…”

“Chọn cả hai đi Chifu-senpai, em nghĩ là đấy là cách lựa chọn công bằng nhất” – Touka-san nói.

“Hai chai vang là hơi nhiều đó, cơ mà hôm nay có 8 người mà, thoải mái đi”

“Vâng thế cũng được” – Miori-san đáp lại.

Còn tối hôm nay, Vợ chồng Makoto và Miyuu ăn tối tại nhà, để tiếp đón Miyuu thì Mako làm món lẩu bò Sukiyaki, Toumai cũng bảo cô ấy ở lại một tối rồi mai hẵng về, Miyuu đồng ý…

“Công nhận là gia đình có trang trại bò có khác, lúc nào đồ biếu tặng cũng là thịt bò…” – Makoto nói.

“Thịt bò đắt lắm đó, có để ăn là tốt rồi, đừng nên phàn nàn chứ Mako ?” – Toumai nói.

“Em có phàn nàn gì đâu, với cả đợt trước Haruka và Takashi tặng lại nguyên con cá hồi đó, phải cảm ơn lại thôi, tuần trước thì quên chứ tuần này họ đi du lịch hết…áy náy ghê đó…”

“Thì em cảm ơn họ đi, dạo này bố mẹ bảo nếu không lấy thịt nữa có thể lấy cải thảo, với cả Miyuu-chan này, hôm nay ăn có vừa miệng không em ?”

“Ngon lắm ạ, bố mẹ thật tốt vì đã gửi, nhưng mà em vẫn muốn hỏi một chuyện…”

“Chuyện gì sao ?” – Makoto hỏi.

“Nói đi em gái” – Toumai nói.

Nói đoạn, Miyuu đưa cho Toumai cặp vé, rồi nói tiếp.

“Em mới kiếm được hai vé đi du thuyền ra đảo, anh chị đi một chuyến cho khuây khoả..”

“Thế có được không vậy, Miyuu-chan…” – Toumai thắc mắc.

“Được chứ Onii-chan, anh chị phải đi hâm nóng lại tình cảm của nhau chứ em thấy không ổn đâu đó…”

Suy nghĩ một chút, Toumai cầm lấy hai tấm vé rồi nói thêm.

“Thôi được, anh sẽ suy nghĩ, dù sao thì cũng phải để cho Mako-chan được nghỉ ngơi chút…”

Quay lại gia đình Kaneki, 3 gia đình đang ăn tối với nhau, vừa hay lúc mọi người chuẩn bị vào bàn ăn thì Cecilia cũng đi tới phòng ăn…

“Cecilia-chan, ăn tối thôi nào, càng đông càng vui…” – Miori-san nói.

“Vâng, mọi người chờ con chút ạ…”

Cecilia ngồi xuống bàn ăn, với một ly vang hồng đã được rót sẵn… Daisuke-san hỏi.

“Công nhận dạo này thấy cháu có vẻ rất chăm chỉ, Cecilia-chan, thế tương lai cháu tính thế nào…”

“Công việc cháu đã đảm nhận cũng được 3 năm rồi ạ, nói chung là cháu thấy cháu không hợp lắm với công việc này nên cháu cũng nói với bố và làm đơn sớm thôi ạ…”

“Chú thấy cháu làm việc ở mảng quản lý dự án cũng tốt lắm chứ, sao phải chuyển mảng ?”

“Cháu thích thiết kế ạ, thế nên chắc sau này khi mọi thứ đã ổn thoả thì cháu sẽ chuyển mảng”

“À, hoá ra như vậy, chúc cháu thành công, cạn ly thôi chứ mọi người…” – Daisuke-san nói.

Sau đó, Phu nhân Chifuyu nói trong lúc mọi người thưởng thức các món ăn…

“Sò điệp thì không thiếu ngoài chợ, nhưng mà bởi vì mùa này đang là mùa cua Hoàng Đế Alaska nên em mua, chứ bình thường thì em vẫn sẽ mua cua nhện Nhật Bản, nói chung là hôm nay gia đình em chỉ có thể mời mọi người như vậy thôi nên mong mọi người không chê…”

“Anh chị cứ khách sáo, hôm nay nhiều món ngon như thế này làm sao mà chê được chứ…” – Sir David nói, rồi tiếp tục thưởng thức món ăn.

“Cá tầm hôm nay mọi người thấy thế nào, cái này đặt riêng từ một công ty chuyên nuôi cá tầm ở Hokkaido đó, nói chung là tại vì nuôi thuần tự nhiên nên không phải lúc nào cũng có…” – Chủ tịch hỏi.

“Cá tầm hôm nay nếu em đoán không nhầm thì là giống Beluga thì phải, mà đã là giống đó thì miễn chê rồi, trước đây thì nếu muốn ăn trứng cá tầm thì toàn là trứng cá tầm nhập Nga, giờ có nhiều trang trại nuôi cá tầm trong nước rồi thì thật tốt…” – Miori-san nói

“Thế thì tốt rồi, riêng về thịt cá tầm làm Sashimi thì nếu là thịt cá nuôi thì có thể ăn sống, nhưng nếu đánh bắt tự nhiên thì cũng hơi lo, nhưng mà nấu lên thì ăn được hết thôi mà…” – phu nhân Chifuyu nói…

Mọi người vẫn còn ăn tối và trò chuyện khá lâu…

Tại văn phòng của mình, bà chủ tịch ngân hàng Hotaru Kojima đang hút Kiseru và uống trà, tối nay thì bà ta không định về nhà luôn mà cứ ở mãi ở văn phòng, chợt có cuộc điện thoại, từ người con riêng của bà ta, Kazuha…

“Lâu rồi không gặp mẹ, mấy hôm nữa con sẽ sớm trở về Nhật, mẹ nhớ ra đón con nhé…”

“Mẹ biết rồi, với cả chuyện mẹ giao cho con từ lúc con sang Đức, con đã làm rồi chứ…”

“Vâng, con đã làm ạ, xong việc rồi con mới tính về, con không nghĩ là mất nhiều thời gian thế.”

“Vậy sao, thế còn Erika-chan, chị gái con, con bé dạo này thế nào…”

“Vẫn vậy thôi ạ, có điều dạo này anh Jurgen đi công tác nhiều quá, tình cảm vợ chồng cũng ko gần gũi nhiều với nhau ngày trước, chị ấy thì dạo này toàn đi Shopping thôi ạ…”

“Thế à, bảo chị gái con điều tiết lại đi, thế nhé, có gì về rồi chúng ta nói chuyện sau”

Xong xuôi thì bà ta cúp máy, hồi còn làm ở tập đoàn của gia đình Kaneki, Kazuha vốn là chuyên gia tư vấn tài chính, đồng thời cũng là thư kí của ban giám đốc, bản thân gia đình chủ tịch cũng không hề hay biết đến Kazuha, bởi cô ta cũng là con riêng của bà Kojima, trong khi đó Eri mới là con chung giữa bố Haruka và bà ta.

Hôm sau, về chuyện khách sạn, công trình đã ngày càng hoàn thiện, ngày thẩm định cuối cùng khá bận và cả Cecilia vầ tiểu thư Kang cùng với nhau, ngay khi công trình được khai trương thì tiểu thư Kang cũng sẽ về nước, mặc dù khác nhau về quan điểm thiết kế nội thất, nhưng cả hai người họ đều là những nhà thiết kế có thực lực… Sau khi buổi thẩm định kết thúc thì cả hai người họ chạm mặt nhau.

“Không ngờ chúng ta lại chạm mặt nhau ở đây, cô Kang, mời ngồi…” – Cecilia mở lời trước.

“Nếu cô đã có nhã ý như vậy, tôi xin mạn phép…với cả tôi xin phép cậu, Cecilia-san”

“Mời cậu” – Cecilia nói, thực ra cuộc hẹn này thực ra là một cuộc hẹn đã lên kế hoạch trước.

Chuyện là dịp cuối tuần vừa rồi, Haruka hẹn Cecilia tới sân Tennis, Cecilia thi thoảng vẫn chơi Tennis, còn Haruka mãi tới bây giờ mới chơi lại, tuy nhiên Haruka cũng đã sớm lấy lại cảm giác bóng nên vào trận rất nhanh…

Sân Tennis họ chơi nằm ở quận Shinagawa, trong một khu toàn chung cư cao cấp, giá thuê theo giờ cũng khá mắc, họ chơi trong vòng một buổi sáng...

“Lâu mới thấy chị chơi lại môn này đó, hồi trước em cũng thấy chị chơi suốt mà, hồi ở Canada đó.”

“Hồi ấy cũng cách đây hơn vài năm rồi, cũng đã lâu không chơi môn này, hôm nay mới có dịp chơi lại, nương tay nhé chứ tôi không theo kịp tốc độ của Cecilia đâu…”

“Chị khiêm tốn thật đó, mình làm một set thôi nhỉ…” – Cecilia nói.

“Rất sẵn lòng…” – Haruka nói, cả hai người họ khởi động đôi chút rồi vào trận.

Cecilia giao bóng đầu tiên, sau cú đánh bóng, cả hai cô nàng đều có những đường cắt bóng, những động tác đánh trả rất chuẩn xác và vừa lực, cả hai vừa chơi vừa nói chuyện với nhau…

“Em thấy chị đánh mạnh ghê đấy, có vẻ như chị đã chơi rất thường xuyên chứ không phải lâu rồi mới chơi, em thực sự bất ngờ đó…” – Cecilia nói…

“Vậy sao, thế thì cứ chơi hết sức đi nhé, không phải nhường tôi nữa đâu…”

“Vâng, thế em không chịu thua đâu…” – Cecilia trả lời lại.

Haruka làm một cú đập bóng từ trên cao, bóng nảy lại về phía phần sân của Haruka, rất cao, rất khó với, nhưng Haruka có chiều cao tốt và cô đã nhảy lên đập bóng trở lại, cú đánh đó khiến Cecilia không đỡ nổi…Haruka ăn một điểm…

“0-15…” – Đồng hồ điểm số kêu…

“Em nghĩ người cần nương tay là chị rồi đó, nếu em cao bằng chị, em sẽ ăn đứt quả đó…”

“Em đâu có thấp đâu Cecilia, cao hơn 5 feet 5 (169cm) thì đâu phải thấp đâu nhỉ ?”

“Chị yên tâm là em sẽ chơi hết sức, em không nhường chị đâu nhé…”

“Cứ tự nhiên” – Haruka trả lời lại

Haruka nắm quyền phát bóng, cô phát bóng rất mạnh nhưng cú đầu tiên bóng trúng lưới do phát hụt, nên Haruka lại phát bóng phát thứ hai, lần này thì Cecilia đánh bóng uyển chuyển hơn nên đã ăn thêm một điểm, tỷ số lúc này là 15-15, cả hai vẫn tiếp tục chơi trong vài tiếng đồng hồ nữa…

Lúc chuẩn bị ra về, sau khi chia đôi tiền thuê sân, Cecilia nói.

“Trưa nay thì bố mẹ em đi ăn trưa với đối tác, Shinji-kun cũng không ở nhà, chị em mình đi ăn trưa có được không ạ ?, em mời…”

“Cảm ơn Cecilia-chan nhưng thôi, tôi ngại lắm đó…”

“Chị sợ anh Takashi ở nhà một mình sao, không sao em mời anh ấy là được thôi mà…”

“Cecilia-chan, thực sự hôm nay thì không được… À tối nay thì có khi cũng được đó, hẹn nhau tối nay nhé..” – Haruka liền đổi ý…

“Vâng, thế cũng được, tối nay hẹn anh chị ở nhà hàng ESqUISSE ở Ginza nhé, em chờ…”

“Cần gì phải đi ăn chỗ đắt như thế…chịu em đấy…” – Haruka phàn nàn.

“Em mời nên mong chị đừng ngại, anh chị mà ngại em buồn lắm đó, vậy nhé…”

“Thôi được rồi, tối gặp lại nhé…”

“Vâng, chị về cẩn thận ạ…” – Cecilia nói.

Sau khi chào tạm biệt Haruka, Cecilia nhảy lên chiếc Porsche 911 của mình, ném chiếc túi Hermes Constance ưa thích của mình xuống hàng ghế sau, cô định lái xe về dinh thự, nhưng bỗng nhiên từ ghế sau lại có cuộc gọi, từ

Cecilia quay ra đằng sau, cố với lấy chiếc túi rồi mở túi ra, lấy chiếc Iphone trong túi để xem tin nhắn.

“Mặc dù nói thật thì tôi và cậu cũng không ưa nhau lắm, nhưng thực sự tôi vẫn muốn gặp cậu, thứ 6 đầu tháng sau tôi có thể gặp cậu được không, bởi tôi sắp về nước rồi.”

“Cô ta thật là, mà thôi kệ vậy…” – Nói xong Cecilia bỏ điện thoại xuống rồi lái xe đi khỏi.

Quay trở lại, tiểu thư Kang nói với Cecilia.

“Tôi muốn đề nghị một thoả thuận hoà hoãn với cậu, tôi thấy nếu cứ cạnh tranh với cậu mãi như thế này, chẳng ai hơn ai cả, thực sự là không thể phủ nhận cậu cũng có tài, mặc dù trông nó có vẻ không sang trọng lắm như tôi kì vọng…” – Tiểu thư Kang đứng dậy và đưa tay ra…

“Có vẻ cậu vẫn không từ bỏ được tính kiêu ngạo của mình, nhưng mà thế mới là cậu, dù sao tôi nghĩ hãy cứ cạnh tranh sòng phẳng đi, điều đó tôi thấy thực sự tốt cho cả hai ta…” – Cecilia bắt tay cô Kang.

“Cậu làm tôi bất ngờ, nếu cậu thực sự muốn thế thì tôi cũng sẵn sàng, thực sự dự án lần này cũng khiến chúng ta hao tổn nhiều công sức phải không ?”

“Chắc chắn là như vậy rồi, nếu không tính những lần tôi suýt muốn cãi nhau với cậu, nhưng mà với tư cách thẩm định thì tôi không thể làm vậy, chung quy lại thì chúng ta hoà nhé…”

“Ừm, nhân tiện mai tôi về rồi, nên tôi muốn tặng cái này cho cậu…”

Tiểu thư Kang lấy ra một bức ảnh, một trận đấu thể thao mà cả hai người họ đều không quên…

“Hồi đấy ở King’s College có giải tennis cấp trường, chơi hẳn trên sân cỏ như kiểu Wimbledon, chúng ta đã chơi một trận mãn nhãn, tôi cá rằng chắc chắn là cậu vẫn còn nhớ…”

“Sao quên được, nhưng mà cũng thật vui vì cậu là đối thủ của tôi… xin cảm ơn vì điều đó…”

Họ còn nói chuyện với nhau khá lâu, trước lúc ra về Cecilia có nói.

“Ngày hôm nay tôi nghĩ sẽ căng thẳng lắm, hoá ra cũng bình thường, nhưng mà hi vọng là sớm có cơ hội gặp cậu trở lại…” – Cecilia đứng dậy, đến lượt cô ấy đưa tay ra.

“Rất sẵn lòng, hi vọng lần sau tôi thấy cậu ở một đẳng cấp khác, và yên tâm là sẽ không nương tay…”

“Nói vậy tôi rất vui, chào tạm biệt cậu, Kang Hye-jin”

“Hẹn gặp lại, Cecilia Kaneki” – Tiểu thư Kang rời khỏi khách sạn, rồi bay về nước trong hôm sau.

Rất tiếc là tiểu thư Kang có việc bận nên phải về nước trước khi khai trương, có lẽ Takashi sẽ không kịp chia tay và chào tạm biệt cô ấy.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: