Chương 10

Ôm lấy thê tử quần áo không chỉnh tề, ý thức mơ hồ, khóe miệng

Thiệu Đình cười cười, ý cười tràn đầy thương yêu và luyến tiếc.

Tiểu Dao nhi, nàng rốt cục đã trở về!

Lữ Thiệu Đình dịu dàng ôm Phương Quân Dao đi vào phòng chính,

trực tiếp bước vào phòng tắm, trong bồn tắm thật lớn đã chuẩn bị

sẵn nước nóng từ lâu. Hắn cởi bỏ y phục rách nát trên người Phương

Quân Dao, lại tự cởi quần áo của chính mình, ôm nàng đi vào trong

nước ấm áp, để nàng dựa vào lưng hắn, một đôi cánh tay rắn chắc

chặt chẽ khóa chặt tiểu mỹ nhân trong lồng ngực cường tráng.

Hàm dưới của hắn dán sát vào hai má trắng mịn của nàng, đôi chân

cường tráng ma sát với hai chân trắng nhỏ của nàng, dùng nước rửa

sạch vết tích hoan ái còn lưu lại.

Hắn trông chờ ngày này đã lâu! Từ ngày nàng rời đi, hắn giống như

phát điên, chỉ điên cuồng tìm người, tìm không được, hắn không ăn

không ngủ, cả người hệt như cái xác không hồn, ngày đêm cầm đọc

lá thư duy nhất mà nàng để lại, hết đọc lại đọc, hết nhìn lại nhìn, hết

sờ lại sờ.

Nàng thật tàn nhẫn, muốn hắn trải qua ba năm ngày ngày không có

nàng!Hắn đóng cửa không ra ngoài, không có tâm tình đọc sách, hắn

không có hứng thú với bất kỳ thứ gì trên đời.

Hắn đột nhiên nghĩ trên thế gian này không hề có lý do để hắn tồn tại!

Hắn thậm chí nghĩ rời nhà trốn đi, đi ra ngoài tìm nàng, ba năm sau

sẽ trở về. Hắn không thể chịu đựng được căn nhà tràn đầy hồi ức!

Tiểu Dao nhi của hắn sao lại có thể dễ dàng rời bỏ hắn đi như vậy !

Cuối cùng chính nhạc phụ tới khuyên hắn——

“Thiệu Đình, con cũng xem như là từ nhỏ nhìn nó lớn lên, tính nó quật

cường, tùy hứng, thậm chí có chút đanh đá không nói lý lẽ.”

Nào có ai lại nói con gái của mình như vậy ? ! Nhưng mà… Nhạc phụ

đại nhân nói cực kỳ đúng!

Phương lão gia sờ sờ râu mép, tiếp tục nói: “Thế nhưng Dao nhi có

một ưu điểm rất lớn, chính là nó nói được thì làm được. Cho dù ba năm

sau nửa thân dưới của nó vẫn còn liệt, dù bò nó cũng sẽ bò đến đây.”

Đúng vậy!

“Cho nên Thiệu Đình, trong ba năm này con hãy theo cha con học buôn

bán, cho qua thời gian, cũng thay Dao nhi gom góp chút sinh hoạt phí.

Ba năm sau nếu như nó thực sự vui vẻ trở về, con dùng số tiền lớn đó —

— nuôi thê tử hiếu động cũng hệt như nuôi con gái hiếu động vậy, thật

sự là cần rất nhiều bạc.”

Đúng vậy! Sao hắn lại không nghĩ tới cuộc sống của hai người sau

này? Trong thư của Quân Dao để lại lúc đó chẳng phải cũng nói như

vậy sao?Cho nên hắn sau nửa năm chán đời, một lần nữa tỉnh lại, theo phụ

thân học việc buôn bán. Mà cha hắn thấy hắn toàn tâm toàn ý chờ

Quân Dao trở về như vậy, cũng không tiếp tục buộc hắn nạp thiếp.

“Tiểu Dao nhi, nàng đã trở về. Vi phu quả thực là rất nhớ nàng a!” Hắn

dán sát trên má phấn của nàng khẽ nói.

“Ưm…” Phương Quân Dao chuyển động thân thể, phát ra tiếng ưm.

“Tiểu Dao nhi, nàng có chỗ nào cảm thấy khó chịu không!” Thấy nàng

tỉnh, Lữ Thiệu Đình lập tức hỏi nàng, rất sợ trận hoan ái kịch liệt lúc

nãy làm nàng bị thương.

Phương Quân Dao ngước đôi mắt mờ sương, nhìn khuôn mặt tuấn

tú trước mắt trở thành màu lúa mạch, nức nở nói: “Thiệu Đình ca,

sao huynh lại trở thành như vậy? Huynh trở thành nô tài hả? Không…

Không được! Ta không muốn huynh trở thành nô tài! Chúng ta đến

mượn bạc của cha ta đi, trả nợ cho Lữ gia, nếu không huynh phải làm

nô tài…”

“Tiểu Dao nhi, ai nói ta trở thành nô tài? Lữ gia chúng ta nào có thiếu

tiền người ta? Nơi này có cảm giác không?” Hắn xoa bóp bắp đùi của

nàng, rất sợ trận hoan ái vừa rồi làm nàng bị thương.

“A! Có… Thiệu Đình ca, huynh không nên sờ nữa, bằng không lại

muốn…” Vẻ mặt Phương Quân Dao đỏ bừng.

“Tất cả đều phải trách vi phu, nhưng ta thực sự rất nhớ nàng. Tiểu Dao

nhi, nàng để ta đợi ba năm! Thật khổ đấy!” . Hắn ngửi mùi thơm phát

ra từ nàng.”Xin lỗi! Vô Ngôn nói ta có thể khỏi hẳn, ba năm xem như là còn ngắn,

đây đều là ta bền lòng hơn nữa phải gắng sức mới có công hiệu… A!

Không nói cái này nữa. Thiệu Đình ca, nếu như huynh không phải nô

tài, thế nào lại. . . Thế nào lại không giống với trước đây? Thân thể của

huynh thể hiện rõ là lao động quá độ a.”

“Nàng là nói thân thể của ta trở nên to lớn, da biến đen, bàn tay cũng

đầy vết chai, còn mặc xiêm y bằng vải thô?”

Tiểu mỹ nhân trong lòng gật đầu.

“Tiểu Dao nhi thân mến, đây đều là nàng hại. Nàng đúng là không có

trái tim, nói đi là đi, đi đến ba năm, vi phu không có tâm tình đọc sách,

cả ngày chán chường, chính nhạc phụ đại nhân nhắc nhở ta, ba năm

sau nếu như nàng thực sự trở về, ta nên kiếm thật nhiều bạc mới được,

cho nên ta liền theo cha học buôn bán, bôn ba khắp nơi, nên mới sạm

đen. Y phục của mọi người thường là áo vải bình thường, là ta ngại bộ

dáng công tử bột cho nên mới không mặc tơ lụa vải vóc như trước đây.

Ta cũng không qua lại với đám bằng hữu thư sáchtrước đây.” Bàn tay

to của hắn vuốt ve hai bầu ngực căng tròn của nàng, thật trơn, thật

mềm!

“Thì ra là như vậy a. Được rồi, vì sao cha ta lại muốn huynh kiếm nhiều

bạc vậy? Lữ gia không phải có rất nhiều sao?” Nàng ngẩng đầu nhìn

hắn.

“Nhạc phụ đại nhân nói nuôi thê tử hiếu động, cũng giống như nuôi con

gái hiếu động, cần rất nhiều bạc.” Lữ Thiệu Đình cười khẽ.

“Cái miệng của ông già chỉ toàn nói bậy!” Mặt nàng đỏ lên.”Tiểu Dao nhi, đừng rời khỏi ta lần nữa. Vi phu trải qua ba năm này…”

Thân thể cường tráng của hắn bỗng chốc run rẩy, nói không nên lời,

ba năm này hắn nhớ nàng đến ngớ ngẩn. Đó là loại đau nhức đến

khắc cốt minh tâm! Hắn sợ nàng đi không trở về, hắn sợ không tìm

được nàng, chỉ cần vừa nghĩ đến nàng có thể xảy ra chuyện, hắn liền

sợ!

Phương Quân Dao trở tay sờ sờ cái cằm có chút râu của hắn, dịu

dàng nói: “Không phải ta đã nói sao? Chờ ta ba năm, ta nhất định

sẽ trở về. Cho dù cả đời ta không thể đứng lên được, ta bò cũng sẽ bò

đến.”

“Thực sự là hiểu con gái chỉ có cha, cha nàng cũng nói như vậy.” Lữ

Thiệu Đình cười khổ.

“Cái miệng của ông già chỉ toàn nói bậy!” Mặt nàng lại đỏ lên.

Một đôi bàn tay to lớn cực kỳ không an phận, đi đến hoa huyệt giữa

hai chân nàng tìm kiếm, ngón tay có vết chai giữa hai chân mềm mại

của nàng tạo nên từng đợt kích thích thân thể.

Hắn —— hắn sẽ không phải là lại muốn chứ?! Phương Quân Dao đỏ

mặt, cố gắng trấn định.

“Thiệu… Thiệu Đình ca, lúc ta đến, sao ngay cả một bóng người cũng

không có?”

“Nhạc phụ đại nhân nói, nếu như con gái hiếu động của ông ấy chữa trị

không được, thật sự sẽ bò trở về. Để duy trì hình tượng của nàng, đã

bảo tất cả người hầu đều tránh đi.” Lữ Thiệu Đình cười thầm.”Cái miệng của ông già chỉ toàn nói bậy!” Nàng lần thứ ba đỏ mặt.

Làm gì có người cha nào nói con gái mình như vậy? Nàng không thể

không tìm ông lý luận!

Nàng đang muốn đứng dậy, nhưng cảm thấy bên hông bị tay ai đó

níu lại, nâng lên, buông xuống.

“Thiệu Đình ca! Ưm ——aa” hắn lần thứ hai xỏ xuyên qua nàng!

Hắn thổi hơi bên tai nàng, khàn khàn nói: “Tiểu Dao nhi, câu nói cuối

cùng là lừa nàng. Sở dĩ toàn bộ Lữ phủ không có ai, là bởi vì ta hạ lệnh.

Vi phu phải cùng nàng ân ái ba ngày ba đêm, không cho bất luận kẻ nào

quấy rối, kể cả tiểu Toàn.”

“Hả? Tiểu Toàn cũng là… A!” Thắt lưng tráng kiện của hắn hẩy lên

trên, chày lửa nóng bỏng giữa háng nhấm chìm vào đóa hoa sưng đỏ

trong tiểu huyệt.

“Tiểu Dao nhi, nàng không thể bị vi phu đè, để vi phu cho nàng đè là

được!” Hắn thở ồ ồ nói.

Hắn nói rất huỵch toẹt!

“Thiệu Đình ca! Huynh… Huynh trước đây không thô lỗ như vậy.”

Phương Quân Dao ngồi trên đùi hắn, áp dụng kiểu đưa lưng về nhau,

hai người quấn quýt.

“Nàng không thích?” Hắn cắm vào trong cơ thể nàng sâu hơn một

chút.”A! Đừng như vậy… Ta không thể bình tĩnh…” Nàng có rất nhiều

chuyện muốn nói với hắn, bao gồm cả chuyện của Liễu Nhữ Nhã,

nhưng hắn vừa thấy mặt là đã——

“Vậy đừng bình tĩnh. Dù sao ba ngày tới trong nhà cũng không có

người. Tiểu Dao nhi, vi phu tuyệt đối không buông nàng ra nữa! Tỉnh

ngộ đi!” Hắn nói hệt như hai quân tuyên chiến.

Lữ Thiệu Đình nâng Phương Quân Dao dậy, để nàng nằm úp sấp

bên cạnh thùng tắm, lần thứ hai từ phía sau tiến nhập vào nàng.

Xác định thân thể nàng không có việc gì, hắn sẽ không khách khí

nữa. Tuy rằng hắn cũng có thật nhiều điều muốn nói với nàng, nhưng

lúc này trước tiên phải dập dục hỏa ba năm nay của hắn!

Ba năm, hắn thay đổi rất nhiều. Quay đầu nhìn lại cách thực hiện

cùng quan niệm cổ hủ của mình trước đây, liền cảm thấy bản thân rất

ngụy quân tử! Rõ ràng thương yêu thê tử, vì sao phải quan tâm người

khác lời ra tiếng vào? Rõ ràng rất muốn, vì sao lại cấm dục chứ?

Tồn thiên lý, diệt nhân dục —— thiên lý và nhân dục nhất định là thề

không lưỡng lập sao? Chỉ cần không tận hưởng, nhân dục sẽ không

tồn tại sao?

Những thứ này đều là Phương Quân Dao sau khi bước vào cuộc đời

của hắn, dẫn dắt cho hắn. Tiểu Dao nhi của hắn! Hắn nhất định sẽ

thương yêu nàng cả đời! Nhìn bộ dáng tiểu Dao nhi yêu kiều ướt đẫm

bên thùng tắm, cái mông tuyết trắng vểnh cao, tiểu huyệt hồng hồng

xinh đẹp… Hắn chịu không nổi tư vị tiêu hồn kia, lại một lần nữa ở trong cơ thể nàng bắn ra dục vọng nóng cháy!

Trải qua ba ngày ba đêm giao hoan, Lữ Thiệu Đình cực kỳ thoả mãn,

nhưng Phương Quân Dao lại mệt chết. Có lẽ nàng phải dốc sức

tuyên truyền đạo lý cấm nhân dục của Chu Hi kia, miễn cho bản thân

luôn mê man ở trên giường.

Do hắn rất nhiệt tình, Phương Quân Dao tin tưởng ba năm qua hắn

thực sự “rất ngoan ngoãn”, không chỉ nói đến nạp thiếp, ngay cả nữ

nhân hắn cũng chưa từng chạm qua —— À! Phải nói hắn ngay cả

nhìn nữ nhân khác cũng không nhìn một cái, hắn rất chuyên tâm đợi

nàng.

Thật vất vả, vài ngày sau, hai người cuối cùng cũng có thể nói

chuyện một cách “bình thường”.

“Liễu Nhữ Nhã không chết? Ông trời vẫn còn có mắt. Liễu Nhữ Nhã

cực kỳ tài hoa, để nàng tuổi còn trẻ liền rời xa nhân thế chính là không

công bằng. Triệu Vô Ngôn kia thực sự là y thuật inh a!” Lữ Thiệu

Đình ở tại thư phòng uống trà bích loa xuân của Tô Châu, sớm đã

bưng một chén cho thê tử thân yêu.

“Ừm! Vô Ngôn quả thật là thần y nha! Lúc ta vừa đến Ngọa Vân hiên ở

Tô Châu thì nghe cô ấy nói ta cả đời tuyệt không có khả năng khôi phục

thành hình dạng trước đây, ta suýt chút nữa thấy khó mà rút, sau đó

mới biết được, cô ấy nói chính là dấu vết dùng dao sau lưng ta, dấu vết

kia không thể tan biến.” Phương Quân Dao ưu nhã cầm lấy chén trà ngửi mùi hương của Bích loa xuân.

“Dấu vết kia thì tính là cái gì. Nhìn bàn tay nhỏ bé của nàng tràn đầy

vết sẹo cùng vết chai, tiểu Dao nhi, để đứng lên ba năm qua nàng nhất

định chịu không ít cực khổ. Bây giờ ta chỉ cần nàng bình an là đủ.” Hắn

nhẹ vỗ về tay nàng.

“Được rồi, Thiệu Đình ca, lúc ở Ngọa Vân hiên ta cùng Nhữ Nhã tỷ nói

chuyện phiếm, nói tới việc người và cá, thật sâu xa khó hiểu nha! Tỷ

ấy nói người và cá thuộc hai thế giới khác nhau… Tiếp theo là cái gì?

Ta quên mất rồi… Thiệu Đình ca, huynh có biết Nhữ Nhã tỷ là có ý gì

không?”

“Ừm… Có thể Liễu Nhữ Nhã là ám chỉ quan hệ giữa người với người.

Ta trước đây cùng nàng thư từ qua lại, không có nhắc đến chuyện trên

phương diện này. Nếu biết nàng còn sống, hôm nào hỏi lại nàng. Được

rồi, tiểu Dao nhi, nếu Triệu đại phu nói nàng trong nửa năm tốt nhất

không nên vận động kịch liệt, vậy nàng tạm thời không nên cưỡi ngựa.”

Lữ Thiệu Đình xoa nhẹ tấm lưng xinh đẹp của nàng.

“Nhưng ta rất nhớ cảm giác cưỡi Lôi Điện. Thiệu Đình ca… Ta muốn…”

Nàng nháy mắt mấy cái.

“Không được!” Hắn kiên quyết cự tuyệt.

Nàng đừng hòng lại dùng bộ dáng làm nũng kia! Lần trước chính là

vì cưỡi ngựa mới xảy ra chuyện, lần này nói cái gì cũng không thể lại

mạo hiểm!

“Huynh nghe người ta nói đi! Để huynh cưỡi Lôi Điện, ta chỉ ngồi ở

trong lòng huynh a, như vậy huynh có thể theo sát ta, nhất cử lưỡng

tiện, huynh có chịu không?”"Không tốt! ” Nàng đừng hòng lại lên ngựa, sẽ lại khiến cho hắn

phập phồng lo sợ

“Thiệu đình ca… Xin huynh mà! Xem như là nguyện vọng năm nay của

ta.”

“Không còn kịp rồi, mùa đông đã qua, tiểu Dao nhi, nàng muốn ước

nguyện, phải chờ mùa đông sang năm.” Hắn tuyệt không thỏa hiệp!

Lữ Thiệu Đình cầm lấy cây quạt mà Tạ Cảnh Dương mới đưa tới vuốt

vuốt, đó là mặt quạt giấy đen phủ vàng, đương thời là độc nhất vô

nhị.

Hắn lúc nào trở nên cương quyết như thế? Hừ, nàng mới không tin

không cưỡi được Lôi Điện!

“Thiệu Đình ca ——” Nàng mở to hai mắt mờ sương, thâm tình nhìn

hắn, giọng nói còn hơi nghẹn ngào.

Lữ Thiệu Đình trong lòng rùng mình, suýt tý nữa là nhẹ dạ ôm lấy

nàng thẳng tiến chuồng ngựa.

“Không được chính là không được! Tiểu Dao nhi, ngày hôm nay nói cái

gì cũng không được!” Hắn mở cây quạt nhanh chóng quạt gió, che

giấu bản thân đang chột dạ.

Ta van nàng! Tiểu Dao nhi, đừng cầu xin thêm nữa, bằng không đến

cuối cùng người giơ cờ đầu hàng nhất định là hắn…

“Thiệu Đình ca… Người ta năm nay không kịp ước nguyện, nhưng

huynh là sinh vào mùa xuân, huynh liền thay người ta ước nguyện đi!

Để người ta có thể cưỡi Lôi Điện, người ta sẽ tự mình xuống bếp nấu cháo Bát Bảo, đặc biệt nấu thật nhiều đậu đỏ… Được rồi, còn có rượu,

người ta cũng sẽ chuẩn bị rượu a… Cho nên…” Nàng mềm mại uốn éo

trên người hắn.

Rượu? Sao hắn lại không nghĩ tới ha? Như vậy có thể quang minh

chính đại hòa cùng một thể rồi!

Hắn cười khẽ thu hồi cây quạt trân quý, quay sang nói với tiểu thê tử

đang nỗ lực làm nũng mong đạt được mục đích: “Tiểu Dao nhi, nàng

nói thành tâm như vậy, vi phu không đáp ứng nàng, xem ra ta rất nhẫn

tâm…”

“Đúng vậy! Đúng vậy!” Phương Quân Dao khẩn trương, đôi mắt xinh

đẹp lóe sáng, hệt như thiếu nữ ngây thơ nhìn trượng phu.

“Cũng được! Ngày mốt là sinh nhật 28 tuổi của ta, tiểu Dao nhi, chỉ cần

khoản đãi ta thật tốt, có cháo Bát Bảo, có mì trường thọ, còn có…” Hắn

cố ý ngừng lại.

“Còn có rượu!” Nàng cười hì hì bổ sung giúp hắn.

“Đúng, còn có rượu. Chỉ cần nàng cùng ta uống hết một vò rượu, ta sẽ

mang theo nàng cưỡi Lôi Điện.” Hắn cười thần bí.

Phương Quân Dao không nghi ngờ gì, nở một nụ cười rực rỡ như

hoa, vui sướng nói rằng: “Chuyện này không thành vấn đề! Ta biết

Thiệu Đình ca đối với Dao nhi là tốt nhất!”

Nàng đứng dậy, hôn Lữ Thiệu Đình một cái, lập tức nhắm thẳng

hướng phòng bếp mà đi. Nàng phải nhanh chóng chuẩn bị cháo Bát

Bảo, mì trường thọ, còn có rượu… Thiệu Đình ca nói một vò rượu, một vò là bao nhiêu? Ai, dù sao coi như uống nước là được rồi!

Nàng vô cùng cao hứng tính toán vài ngày sau có thể cưỡi Lôi Điện,

trong lòng còn cười trộm không ngớt.

Kết quả cuối cùng nàng thực sự cưỡi được Lôi Điện, cũng là chuyện

nửa năm sau đó.

Nửa năm sau, trên lưng tuấn mã Lôi Điện truyền đến một trận đối

thoại.

“Thiệu Đình ca, huynh gạt ta! Nói cái gì uống hết một vò rượu sẽ mang

ta đi cưỡi Lôi Điện, nhưng uống xong cũng hết nửa năm.” Cái miệng

nhỏ trề ra, không thuận theo làm ổ trong lồng ngực rộng lớn.

“Oan uổng a! Tiểu Dao nhi, ta không phải nói phải uống xong một vò

rượu sao? Ai biết tửu lượng của nàng kém như vậy, vừa uống xong

cũng đã nửa năm.” Hắn cẩn thận ôm chặt thiên hạ trong lòng.

“Mới không phải đâu, là Thiệu Đình ca, huynh… Huynh mỗi lần uống,

liền lừa gạt người ta lên giường…” Thanh âm hờn dỗi bất mãn.

Phía sau vang lên một tràng cười. “Tiểu Dao nhi, là nàng sau khi uống

rượu xong ghét nóng, chủ động cởi y phục của ta, sao lại đổ tội lên đầu

vi phu nè?”

“Nhưng lúc ta cởi y phục của huynh, huynh có thể cự tuyệt a, không

nên mỗi lần khi ta tỉnh lại… Tỉnh lại liền phát hiện… Phát hiện…” Hai

người trần truồng giống nhau chỉ khoác một cái áo ngủ bằng gấm!

“Phát hiện cái gì a? Tiểu Dao nhi.” Thanh âm khàn khàn ác ý tra hỏi.”Không nói với huynh nữa! Mỗi lần đều như vậy, chỉ biết ăn hiếp người

ta.” Tay nhỏ bé đấm hắn một cái.

“Ăn hiếp ra sao vậy? Nói cho vi phu nghe một chút, ta sẽ cải thiện!”

Bàn tay to không an phận di chuyển trên cơ thể mềm mại.

“Chính là… Chính là… A! Đừng vậy nữa, đây là ở trên lưng ngựa nha!

A…” Tiếng thở gấp từ cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi bật ra.

“À… Tiểu Dao nhi là không thoải mái hay sung sướng vậy?”

“Thật xấu xa!”

Theo tiếng vó ngựa dần xa, tiết tấu hai người hoan ái trên lưng ngựa

đang bắt đầu!

Ngước mắt lên nhìn, nghìn dặm không mây, gió nhẹ khẽ thổi, chính

là thời tiết quang đãng cuối thu, tình nhân thành đôi a!

Ha ha…

HẾT

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: