Chương 1

Tôi tìm mãi không thấy bản tên trước cổng căn nhà sẽ trở thành nhà mới của chúng tôi. Chắc chủ cũ đã tháo ra khi họ dọn đi. Chiếc xe đạp của tôi đã được dỡ ra khỏi xe tải. Tôi nhảy lên xe rồi đạp một vòng loanh quanh, lúc về thì thấy mẹ và người của công ty chuyển nhà đang đứng nói chuyện trước cổng. Tôi lẻn vào nhà trước, ngắm nghía không gian vẫn còn trống huếch trống hoác.

Phòng khách ở tầng một khá rộng. Bất giác, tôi múa ba lê. Căn phòng lát gỗ chưa có đồ gì khiến tôi nhớ đến lớp học múa ba lê chỉ mới đây thôi vẫn còn theo học. Tôi giữ thăng bằng trên một chân, chân còn lại duỗi thẳng về phía sau. Tôi xoay vòng uyển chuyển bằng động tác như đang trượt, rồi di chuyển từ mép này đến mép kia của căn phòng.Cả cơ thể sải rộng ra, như cây trường xuân vươn mình lúc rạng đông, như những cánh chim dang cánh đón gió bay. Một chân làm trụ, tôi xoay một vòng, tầm nhìn và mọi vật xung quanh xoay tròn, như thế giới mà ta thấy khi ngồi trên ngựa gỗ quay. đúng lúc đó tôi thấy gì đó đáng nghi ở phía cửa sổ.

Cửa sổ ở đây vẫn chưa có rèm. Ánh sáng mặt trời tha hồ chiếu vào trong phòng. tôi tiến lại gần cửa sổ , đập vào mắt là ngôi nhà hàng xóm. Tôi có cảm giác như từ trên tầng hai ngôi nhà đó , nơi cửa sổ vẫn buông rèm , có người đang nhìn chằm chằm về phía này. Rèm cửa khẽ động đậy, không thể là do gió thổi được vì cửa sổ vẫn còn đang đóng kín .

''Mẹ , mẹ ơi!''

''Sao thế?''

Từ tầng hai tiếng mẹ uể oải vọng xuống. tôi cố len qua chú nhân viên chuyển nhà đang bê đồ, rồi leo lên tầng hai. Trong một căn phòng tầng hai, mẹ đang dỡ đống quần áo từ thùng các tông ra.

''Có người, nhà bên cạnh có người.''

''Thì đương nhiên rồi, nhà người ta đang ở mà.''

'' Nhưng mà người đó lén nhìn trộm sau tấm rèm.''

''Thế thì làm sao?''

''Mẹ không thấy thế rất khó chịu à?''

''Chứ không phải người ta mở toang rèm ra rồi đứng đấy nhìn chằm chằm mới khó chịu hả ?''

''Thì đúng vậy. Nhưng mà con ghét bị nhìn như thế.''

''Thế con cũng nhìn lại người ta đi .''

mẹ vẫn tiếp tục việc dỡ đồ như thể chẳng có hứng thú gì với câu chuyện của tôi . Tôi nghĩ một chút, thấy mẹ nói cũng có lý. Trong phòng mẹ, một thùng các tông rỗng đang nằm chỏng chơ . Tôi bật ngón tay đánh tách , nhấc nó lên rồi tiến về phía ban công , nơi có thể nhìn thấy ngôi nhà bên cạnh. Tôi quyết tâm tìm ra chủ nhân của ánh nhìn đó.

thùng các tông tôi kiếm được khá to nên dù trốn trong đó cũng sẽ không thấy khó chịu . Vấn đề nằm ở chiều cao của lan can ban công . Nếu phần lan can này được thiết kế theo kiểu rào chắn thì tôi đã dễ dàng dòm sang nhà bên cạnh từ một cái khe nào đó rồi. Nhưng lan can của căn nhà mới lại là một bức tường , cao tầm đến rốn . Nếu cứ thế mà đặt các thùng các tông ở đấy thì sẽ bị chắn tầm mất tầm nhìn.

Vừa đúng lúc chú chuyển đồ mang đống thùng các tông còn chứa đồ tới . Tôi khuân hai cái ra ban công, thử chồng lên nhau , rồi đặt cái thùng các tông rỗng lên trên cùng. Cuối cùng thì cũng cao hơn lan can ban công , giờ thì chẳng còn cái gì chắn tầm nhìn nữa cả . Tốt rồi .

tôi xoay mặt đáy thùng hướng về phía nhà đối diện , còn lòng thùng hướng về phía mình . Ở bên trong , tôi cố gắng thở thật khẽ. Mấy chỗ dán băng dính ở đáy thùng bị hở nên tôi dùng ngón tay nới rộng ra . Thế là đã có một cái lỗ vừa đủ để nhòm , ánh mặt trời chiếu thẳng qua cái lỗ , rọi ánh sáng vào bên trong thùng . tôi ghé mắt tới gần cái lỗ nhỏ , bắt đầu theo dõi động tĩnh ở cửa sổ nhà bên cạnh.

Vì phần lưng hở ra khỏi thùng các tông nên tôi cảm nhận được sự hiện diện và ánh nhìn của mấy người chuyển đồ đang ra ra vào vào căn phòng. Mọi người đang thì thầm gì đó . Chắc ở phía sau mẹ tôi đã giải thích cho họ rồi , nhưng có vẻ bộ dạng tôi ngồi trong mấy cái thùng các tông chồng lên nhau ngoài ban công kì cục lắm. Có điều hôm đó , tôi chẳng để ý đến những việc như thế . Trong bóng tối mờ mờ của thùng các tông , tôi đang đối mặt với cái lỗ nhỏ kết nối với bên ngoài.

đó là một ngày tháng Mười se lạnh nhưng trong thùng các tông lại khá ấm áp . Ở đây tối , hơi chật nhưng không khó chịu , thậm chí tôi đã nghĩ là muốn ở đó mãi. Tôi nhìn thế giới bên ngoài từ cái lỗ nhỏ , chợt nghĩ những em bé trong bụng mẹ cũng có cảm giác như vậy chăng.

Không lâu sau, rèm cửa tầng hai của nhà bên khẽ lay động . tôi nín thở, nhìn chăm chú qua cái lỗ nhỏ. Ở chỗ giữa hai tấm rèm , một ngón tay thon nhỏ vén hai tấm rèm ra.

Từ trong bóng tối của căn phòng , gương mặt một cô bé hiện ra . Dưới ánh nắng mùa thu rực rỡ , cô bé nhăn mặt như bị chói . Có lẽ cô bé đó trạc tuổi tôi. Cô bé đang hướng ánh nhìn về phía căn nhà mới của tôi và mẹ.

Vì muốn nhìn rõ nét mặt của cô bé đó hơn nên tôi cố dí sát mặt vào đáy thùng .

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: