Chương 79

Khung cảnh loạn lạc, những ngọn lửa cứ châm ngòi cho chiến tranh nổ ra. Cây cỏ đều chết sạch dưới tác động của những sinh vật bị nguyền rủa. Hai đốm đen giữa bầu trời đang bắt đầu nổi cơn giông đang tranh đấu quyết liệt. Mặc Chi nhìn thấy tên quốc sư cứ như phát điên lao thẳng về phía mình. Tên này bị gì à? Sượt qua có hai đường làm gì căng vậy trời? Hay là... gương mặt không phục hồi lại được? Mặc Chi vừa né đòn vừa liếc qua vết thương trên mặt của hắn. Ám nguyên tố đọng lại bám vào thành vết thương nên nó không thể khép lại ngay được. Nhìn thấy hắn tức giận như thế thì chắc chắn gương mặt này à không, cái đầu cỉa hắn là thứ điều khiển toàn bộ cơ thể. Nhưng mà cũng phải làm phép thử ở một vài bộ phận khác.

Mặc Chi xoay người dùng tay không xuyên qua ngực hắn đưa luôn quả tim ra bên ngoài nhưng hắn vẫn mảy may không có việc gì và cười một cách nham hiểm. "Ta đã nói là tấn công rồi thì nó cũng lành lại mà thôi. Ngu xuẩn!", hắn cúi người định dùng tay bóp cổ Mặc Chi nhưng đã bị nàng tránh được. Mặc Chi đứng ra xa với quả tim đầy máu còn trên tay đang đập thình thịch. Nàng dùng một cục đá đập nát nó như bươm nhưng hắn không hề có bất kì động thái gì. Cái lỗ trên ngực hắn bắt đầu liền thịt lại nhưng lại không có tim. Nàng cười nhếch mép nói: "Có giỏi thì tới đây bắt ta. Nếu ta bị ngươi bắt được thì ta sẽ làm thí nghiệm đầu tiên cbo ngươi.", "Ngươi nghĩ làm tổn thương gương mặt của ta mà còn nói được cái câu đó ư? Bây giờ trong mắt ta ngươi chẳng khác gì lũ sâu bọ kia. Chờ ta xử đẹp ngươi rồi sẽ tới phiên bọn chúng.", hắn cười một cách khinh bỉ đáp trả.

"Vậy thì để xem.", Mặc Chi kết một ấn ký kì lạ nhưng lần này lại không có chuyện gì xảy ra. "Kì lạ sao lại không có chuyện gì xảy ra.", Mặc Chi trợn mắt nói. Tên quốc sư thấy vậy cười to rồi chế giễu "Sợ quá quên luôn cả thần chú rồi hả. Ha ha ha!!", hắn nói xong thì lao về phía Mặc Chi với tràn trề sát khí, cầm song đao trên tay nhưng rồi lại buông ra bắt đầu kết ấn thi triển pháp thuật. Hắn triệu hồi một cái chuông, theo mệnh lệnh của hắn nó bắt đầu to dần và đang hạ xuống để nhốt Mặc Chi lại.

"Xin lỗi, ngươi không có cái gì tốt hơn cái này à. Ta không muốn nhốt trong một cái lồng xấu xí.", Mặc Chi bĩu môi lắc đầu. Hắn thì cắn răng khi nghe Mặc Chi khiêu khích thì liền lấy ra một cái hộp gỗ màu đen khắc hoa văn của Huyết Lệ Lâu. Cái hộp này có thể nhốt bất cứ kẻ nào. Cho dù là thần thánh phương nào đi chăng nữa thì một khi đã bị nhốt thì không có khả năng trở lại. Tên quốc sư định bắt Mặc Chi về giao nộp cho chủ thượng. Định mở hộp ra thu Mặc Chi vào bên trong thì một vật gì đó đang tiến đến "Xoẹt!". Hắn khiến hắn đau đớn làm rơi chiếc hộp. Các cơ quan bắt đầu hoạt động tạo thành cánh tay mới nhưng nó lại khá chậm. "Ngươi, ngươi đã làm gì?!!", hắn run rẩy trừng mắt nhìn Mặc Chi. "Có gì đâu, như ngươi thấy đó. Ban nãy ta kết ấn nhưng chằng có gì xảy ra. Bởi vì sao biết không? Làm gì có cái ấn nào kì lạ như vậy. Bản thân vũ khí của ta là boomerang thì khi ném nó đi thì nó sẽ chủ động về lại.", Mặc Chi bĩu môi chế giễu. "Chiếc hộp, chiếc hộp của ta.", hắn nhìn xung quanh tìm kiếm sự hiện diện của chiếc hộp. "A, ngươi nói cái này đó hả. Hồi nãy ta nhặt được nè nhưng mà không biết của ai nên là... ta bỏ túi riêng của mình.", Mặc Chi cười một cách nham hiểm. Đối phó với tên này mà dùng chiếc hộp thì phí phạm quá nên nàng đã ném nó vào không gian Long Mệnh. "

Ngươi không biết cách sử dụng thì đừng có mà tùy tiện cất làm của riêng như vậy.", Hắn cắn răng nói.

Mặc Chi chỉ nhìn lại rồi ra vẻ không biết gì. "Ngươi được lắm!" hai cánh tay của hắn đã phục hồi lại như cũ nhưng hắn không hề biết rằng vết thương trên mặt hắn đang ngày càng ngấm vào bên trong và rồi Mặc Chi chỉ cần búng tay một cái là nó sẽ "bùm!" ngay lập tức. Nên bây giờ nàng phải câu giờ để ám nguyên tố thấm vào bên trong.

"Đúng là đê tiện.", tên quốc sư cắn răng nhăn mặt nói. "Đê tiện thì ngươi đứng hai ta không dám đứng nhất đâu.", Mặc Chi khoanh tay cười khinh bỉ. Tất cả kế hoạch của hắn đều bị Mặc Chi làm cho phá sản. Tuy việc đầu tiên chỉ là tình cờ nhưng càng ngày càng lấn sâu thì không hề có kết quả gì tốt đẹp. Hắn cởi tấm áo choàng lộ ra tấm lưng chi chít vết khâu dày đặc. Những sợi chỉ bắt đầu xuất ra khỏi cơ thể phóng về phía Mặc Chi. "Ẹc, còn ác chủ bài nữa hả trời.", Mặc Chi thân ảnh nhỏ bé né tránh tất cả các đòn tấn công từ những sợi chỉ. Bị dính một đòn là tàn đời luôn! Những sợi chỉ cứ như là những con rắn hết lần này đến lần khác bấu lấy thân thể của Mặc Chi để hút máu. "Lọt vào trong tay ta ngươi chỉ có đường chết!", tên quốc sư cười một cách độc ác liên tục phóng những sợi chỉ về phía Mặc Chi. "Đáng ghét! Bọn này dai quá, cứ tấn công liên tục mà toàn những chỗ không ngờ tới.", Mặc Chi cầm Yêu Nguyệt Cơ chém đứt đám chỉ nhưng nó vẫn cứ dài ra và tiếp tục tấn công.

"Chậc!", Mặc Chi bị một sợi chỉ đang bị tên quốc sư điều khiển. Nó đâm vào chân và chuẩn bị len lõi vào bên trong cơ thể của Mặc Chi rồi gieo hạt giống vào cơ thể của Mặc Chi nhưng âm mưu chưa kịp thực hiện thì đã bị Mặc Chi chém đứt. "Đau quá! Nó là cái quái gì vậy.", Mặc Chi rạch ngay chân mình móc ra một sợi chỉ nhưng nó cứ quặn quẹo cứ như một con rắn nhỏ. Máu của nàng chảy xuống làm cho hắn lên cơn thèm thuồng đến đỏ mắt nhưng chưa kịp hứng trọn thì nó bắt đầu bốc hơi vì nhiễm độc. Khiến hắn đau rát phải thu tất cả chỉ về cơ thể. Ám nguyên tố bắt đầu có động tĩnh, vết thương bắt đầu lở loét, thịt trên mặt đều dần dần bị ăn mòn rồi lan rộng ra hết gương mặt. "Có chuyện gì vậy?!", hắn đau đớn nhưng không hiểu chuyện gì xảy ra. "Ngươi quên hồi nãy ngươi bị boomerang của ta chém trúng à. Bởi vì nó có máu của ta mà máu của ta do một thời gian dùng thuốc để thử nghiệm cho nên...", "Cho nên cái gì chứ!", khóe mắt hắn chảy máu.

"Cho nên nó là một thứ thuốc độc hoàn hảo nhưng nó chỉ có tác dụng với người còn thực vật thì không.", Mặc Chi cười và nhìn hắn với nét mặt thương hại. "Đáng chết! Ta không thể nào chết như này được!", hắn lấy con dao dùng để khoét rỗng không gian tạo một lỗ hỏng để bỏ trốn. Một thân ảnh màu đen xuyên qua thân thể của hắn với ánh sáng màu trắng. "Ngươi thua rồi.", hắn nhìn Mặc Chi cười lớn. Mặc Chi thu lại kiếm, "Cho ta xin con dao này nhé!", thân thể của hắn như tách rời ra. Đầu lìa khỏi cổ, cả thân thể hắn rơi từ trên trời xuống với khoảng cách khá là dài. Toàn quân thấy tên quốc sư đã bại trận liền tháo chạy về hang ổ. Mặc Chi đáp xuống đất định tìm lại cái đầu của tên quốc sư nhưng lại không tìm thấy chỉ thấy phần thân nát vụn không còn nguyên vẹn. Trong lòng nàng cũng có chút bất an rồi thu thi thể của hắn bỏ vào không gian Long mệnh, bọn chúng rút lui để lại một đống đổ nát và xác chết nằm rải rác khắp mặt đất.

"Mặc Chi! Phải Mặc Chi hay không?", đám người của Bách Thường cảm thấy nhẹ cả người ngồi xuống đất. Nhìn thấy Mặc Chi đang đứng trước mặt bọn họ cảm thấy vui mừng ôm nhau mà khóc sau khi trận chiến kết thúc. Vương Tuấn Khải định gọi Mặc Chi nhưng khi thấy nét mặt vô cảm của nàng thì có chút sợ hãi, cứ như là một người khác, một Mặc Chi trước đây mà mình chưa hề quen. Nhưng khi thấy Mặc Chi mỉm cười thì trong lòng Vương Nhất Hào cũng có chút nhẹ nhỏm mà nói: "Chắc khi nãy mình nhìn nhầm thôi!"

"Mặc Chi à! Muội ổn chứ?", Vương Tú Lệ khi trận chiến bắt đầu diễn ra thì tỉnh dậy và đứng lên chiến đấu cùng với mọi người. "Tú Lệ tỷ, Nhất Hào huynh vẫn ổn chứ!", Mặc Chi đi bộ về phía kết giới nói.

"Ta vẫn ổn, huynh muội ta khỏe re ấy mà. Đều nhờ muội hết đấy!", cả hai người đều cười rất tươi và vỗ ngực chắc chắn. "Mặc Chi! Mặc Chi! Con đây rồi làm chúng ta một phen sợ chết khiếp.", Ngũ trưởng lão đưa tay chạm vào kết giới với vẻ mặt lo lắng. "Không có gì đâu sư phụ. Đấy chỉ là một ảnh phân thân mà con tạo ra khi đi làm việc khác.", Mặc Chi cười và cảm thấy vô cùng tự hào về bản thân. Miếng đất đó bị nàng thu làm của riêng rồi và Hà Hoàng không còn nữa chỉ còn đất của những lãnh địa khác trong nước mà thôi. Đất kinh thành bị Mặc Chi thu tóm nên chỗ đó bây giờ chỉ còn là một mảnh đất hoang trống rỗng. "Nói sao thì con an toàn là ta cảm thấy yên tấm rồi." Ngũ trưởng lão thở một hơi nhẹ nhõm cả người. "Để con giải trừ kết giới để mọi người ra ngoài.", Mặc Chi kết ấn nhưng đang giữa chừng thì thân thể bắt đầu đau nhứt, tim đập nhanh liên tục khiến nàng cảm thấy khó thở. Sắc trời bỗng dưng thay đổi, mây tụ đen tụ lại ngày càng nhiều. Mặc Chi đau đớn quỳ gối xuống đất ôm ngực. "Mặc Chi! Muội bị sao vậy?", ai nấy cũng đều hoang mang thấy Mặc Chi ngã quỵ xuống đất. "Khí sắc thế này chắc là sắp tấn thăng rồi!", Tam trưởng lão vuốt râu lắc đầu. "Tại sao người lại lắc đầu. Tấn thăng là chuyện tốt mà.", nhiều người cũng bắt đầu lùm xùm. "Đó là con không biết. Tấn thăng để lên một đẳng cấp mới là chuyện tốt nhưng ít ai có thể tấn thăng thành công cho nên nói tỉ lệ đó rất thấp.", ngũ trưởng lão cũng chỉ biết lắc đầu. Vừa mới thở phào nhẹ nhỏm thì bây giờ lại xuất hiện một mối nguy khác. Tim nàng đập lúc nhanh lúc chậm. Khóe mắt chảy máu, gương mặt tái nhợt vô cùng khốn khổ và đau đớn.

"A!", Mặc Chi bị tia sét đánh thẳng vào người. Xương cốt như muốn tách ra khỏi cơ thể. Ai thấy cảnh tượng này cũng đều trợn mắt kinh hoàng. Mặc Chi gắng gượng đứng dậy đi ra xa kết giới triệu hồi Yêu Nguyệt Cơ ra. Huyền Ly từng nói đợt sét này có thể rèn dũa Yêu Nguyệt Cơ. "Chết tiệc cái thân thể yếu ớt này. Khi nãy mất máu nhiều quá nên bây giờ đầu có chút choáng.", Mặc Chi cố gắng thật tỉnh táo cầm Yêu Nguyệt Cơ hướng về phía tia sét đang chuẩn bị giáng xuống.

"A!", đợt sét thứ hai giáng xuống càng giữ dội hơn đợt sét ban đầu. Nó đau đớn gấp trăm lần khiến nàng như sống không bằng chết.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: