Chương 119: Ngoại truyện 3

Theo ý của La Thư Anh, hôn lễ được tổ chức đơn giản, khách mời cũng chỉ có vài chục người thân thiết, không câu nệ rườm rà, cũng chẳng xa xỉ chói mắt. Lễ đường phủ hoa anh thảo, tiệc rượu bày trí gọn gàng trang nhã.

Lúc này đây, người đang cùng La Thư Anh tiến vào lễ đường là một người đàn ông trung niên, mái tóc điểm bạc, gương mặt phúc hậu cùng đôi mắt sáng, nụ cười trìu mến hiền hòa. Không ai khác chính là lão Mãn.

"Tiểu Anh, cuối cùng cháu cũng đợi được ngày này."

Lão Mãn ở phía sau đẩy chiếc xe lăn, một tay đặt lên vai La Thư Anh, cô cũng lấy một tay mình áp lên bàn tay to ấm áp ấy, tay còn lại cầm bó hoa cưới nở rộ vẫn còn đọng sương sớm, quay sang nhìn ông mỉm cười, mắt như nhiễm lệ.

"Lão Mãn, cảm ơn lão đã đồng ý đứng ở vị trí này"

Vị trí của cha cô dâu, thế nhưng lại được La Thư Anh mở lời mời Thiển Mãn thay thế.

"Là phúc của ta. Là phúc của ta."

Từng bước vững vàng tiến tới, được tới nửa đường, tay trao qua tay, cánh hoa vung đầy không gian, rơi trên mái tóc, rơi trên làn váy, chao đảo rồi hạ xuống nền. Cô dâu tuy không thể đi lại như người thường nhưng dù ngồi trên xe lăn vẫn thập phần xinh đẹp, vô cùng thu hút.

Lời tuyên thệ trầm ổn của chú rể, đôi mắt cong cong đầy ý cười của cô dâu, tình nồng ý đượm, quả thật khiến người khác phải ghen tỵ.

Nhẫn cưới đeo tay, một kiếp không xa không rời. Triệu Minh cúi đầu hôn xuống trán La Thư Anh, không che giấu tâm tình xúc động.

"Cảm ơn em, Tiểu Anh."

Cảm ơn vì đã đến bên anh trong cuộc đời này.

La Thư Anh không đáp, chỉ lặng lẽ lắc đầu một cái. Cảm ơn, lời này là cô nói mới đúng.

Bên dưới vang lên những tiếng vỗ tay, Thi Nhĩ đứng bên cạnh Triệu Quân, mắt không dời khỏi một màn trước mặt, trong lòng lại dâng lên xót xa. Mà lúc này cô căn bản không phát hiện ra, có người đàn ông kia thi thoảng lại liếc mắt sang mình một cái, như muốn thăm dò biểu tình của cô.

Triệu Hàn Nhi mặc váy công chúa, đứng bên cạnh La Thư Anh, trên tay cầm giỏ hoa nhỏ, bắt đầu tung lên từng đợt cánh hoa.

Nghi thức cũng đã xong xuôi, mọi người đều ngồi vào vị trí, La Thư Anh cùng Triệu Minh đi một vòng lớn, rất có tâm ý tới mỗi bàn đều nán lại nhận rượu chúc mừng của đối phương.

Lúc này Lưu Úy tới bên cạnh La Thư Anh, nói nhỏ vài câu, nghe xong biểu tình gương mặt của La Thư Anh hơi cứng ngắc, rời khỏi cái nắm tay của Triệu Minh, mỉm cười hướng tay ra bên ngoài, ý chỉ mình phải rời đi một chút. Nhận được cái gật đầu của anh mới cùng Lưu Úy đi ra.

"Người ở chỗ nào."

"Dưới tán anh đào đằng kia"

"Được rồi, cậu vào trước đi"

"Vâng"

La Thư Anh xách chiếc váy cô dâu hơi dài, thấy có chút bất tiện liền trực tiếp buộc túm một cái, vì sợ cuốn vào bánh xe lăn, sau đó điều khiển chiếc xe đi theo hướng Lưu Úy chỉ ban nãy, quả nhiên một bóng lưng dần dần hiện ra.

Sơ mi xám bạc, mái tóc ngắn, dù chỉ là đang tùy tiện ngồi trên thành của một cái bồn hoa lớn nhưng tư thế vẫn mang theo khí chất cao ngạo khó gần, tấm lưng rộng thẳng tắp, người này sau khi nghe tiếng bước chân thì lập tức đứng lên, xoay người đối diện với cô.

"Là em?"

Trên tay y cầm theo một cây gậy đặc thù của người khiếm thị, biểu cảm gương mặt quá nửa bị chiếc mắt kính màu trà che mất, chỉ thấy bạc môi mấp máy mấy tiếng, thanh âm hình như còn hơi run lên.

"Phải, là tôi đây."

La Thư Anh thấy người đàn ông mình từng rất yêu, rồi cũng từng rất hận thành ra bộ dáng như bây giờ, không biết trong lòng nên có cảm thụ gì. Năm năm trôi qua rồi, thời gian đằng đẵng, tới giờ nhìn lại một đoạn yêu hận, cũng chỉ cảm thấy tựa một trận gió, thoáng chốc chẳng còn ai oán, lại chẳng có tang thương, hóa ra chấp niệm của cô đối với Tần Ngạo, cũng chỉ có như vậy.

Chấp niệm vì quá yêu, chấp niệm vì quá hận, rồi cũng không đấu lại sự bào mòn thời gian. Lại nói đều là con người, có ai vùi mình mãi trong đau đớn mà bỏ mặc được những niềm vui vẻ luôn hiện hữu bên mình. Năm năm qua, La Thư Anh thực sự đã sống rất tốt. Sau này, sẽ lại càng tốt hơn.

"Năm năm qua rồi."

"Ừ, năm năm rồi"

Kể từ cuộc phẫu thuật hiến mắt ấy, đây là lần gặp lại đầu tiên của hai người, còn là trong chính hôn lễ của cô. Không, có lẽ y biết đây là ngày trọng đại nên mới cố tình tới gặp cô. Chỉ là, tới để làm gì?

"Em còn hận tôi không?"

Khác những đôi tình nhân chia xa gặp lại, mỉm cười hỏi nhau một câu đằng ấy có sống tốt không, có hạnh phúc bên nhân duyên mới không, Tần Ngạo lại hỏi cô còn hận y không. Trong giọng nói chứa đựng đầy phiền muộn và chua xót, thậm chí còn dấy lên cả chút sợ hãi.

Y nghe thấy La Thư Anh thở ra một tiếng, không biết trên mặt cô hiện tại có biểu cảm gì, nhưng y đoán cô đang nhìn trực diện vào y mà trả lời.

"Không. Từ rất lâu đã không còn hận nữa."

Tần Ngạo cười khổ, nếu hắn còn có một đôi mắt, nhất định bây giờ đã cay nồng đỏ hoe, hay thậm chí là long lanh đẫm lệ. Cô không hận y nữa, đáng lẽ y phải nên vui mừng, nên nhẹ nhõm, tại sao lại thấy lòng nặng trịch như đeo trì.

Tần Ngạo biết, không yêu sẽ không oán, không hận tức là buông. Rõ ràng, y phải chấp nhận sự thật này từ rất lâu trước đây, nhưng 5 năm không dài không ngắn, y đến một ngày cũng không thể thực sự hạnh phúc. Cảm xúc khô kiệt trong lòng, như một cái cây bị người ta đem chôn giữa hoang mạc, ngày ngày bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt, vắt kiệt.

"Hôm nay, em lại kết hôn rồi."

Lần kết hôn thứ 2 này, người bên cạnh cô không phải là y nữa. Cô mặc váy cưới đẹp biết bao nhiêu, nhưng cũng không phải mặc cho y nhìn nữa. Thật ra nếu có một ước nguyện bây giờ, Tần Ngạo không ước cho thời gian quay lại, vào ngày họ gặp nhau, hay vào ngày họ kết hôn, để y sửa chữa sai lầm, để y làm lại mọi thứ.

Chỉ là nếu có thể, y ước được nhìn thêm một lần, nhìn cô mặc váy cưới, trên tay cầm đóa hoa, mắt long lanh, miệng tươi cười, bước chân nhẹ tênh lướt trên thảm đỏ. Bởi vì, đó có lẽ là hình ảnh đẹp đẽ nhất mà y từng nhìn thấy trên đời này, khắc sâu vào trong tâm trí y.

"Tôi chỉ là muốn..."

Tiến thêm một bước, chiếc gậy đập vào cạnh bánh xe của cô, kêu lên một thanh âm lạnh lẽo, xác định khoảng cách vừa đủ. Giọng y trầm xuống, dừng lời một chút thì mở lòng bàn tay, bên trong là một sợi dây chuyền lồng bông hoa cúc họa mi.

La Thư Anh nhìn chăm chú vào sợi dây chuyền mình đã từng coi trọng và giữ gìn như cả một tòa thành châu báu, rồi cũng chính sợi dây oan nghiệt ấy đã kết nối nên một số phận tăm tối và quá khứ nhục nhã không thể nào trốn tránh, nhưng đôi mắt cô giờ chẳng nổi một tia cảm xúc, trái lại vô cùng tĩnh lặng.

"Tôi đã tặng nó cho em rồi, nên nó là của em."

Như sợ La Thư Anh sẽ nói ra điều gì, Tần Ngạo tiếp lời thêm.

"Em vứt đi cũng được. Nhưng tôi thì không thể."

Không thể giữ lại, bởi vì còn vật nhớ người, lại không thể tùy tiện vứt đi, bởi vì đó là thứ đồ duy nhất của La Thư Anh lưu lại bên cạnh y.

"Anh tới đây chỉ vì thứ này?"

Im lặng một lúc mới nghe thấy Tần Ngạo đáp, lời nói không nghe ra thật giả.

"Phải."

La Thư Anh lấy sợi dây chuyền khỏi lòng bàn tay của Tần Ngạo.

"Được rồi, vậy tôi cầm nó. Anh về được rồi."

Tần Ngạo gật đầu, quả thực xoay người. Cuộc nói chuyện cứ như vậy mà bị chặt đứt, hụt hẫng đến khó hiểu.

Mắt thấy Tần Ngạo đã đi cách một đoạn xa, La Thư Anh vừa định trở lại bữa tiệc thì thấy Triệu Minh từ phía kia tiến lại gần cô.

"Tiểu Anh, sao lại chạy loạn ra tận đây."

Tuy miệng hỏi, nhưng mắt thì đã nhìn thấy bóng người ở phía xa, vài tia cảnh giác đã nổi lên trong mắt.

"Hắn ta tới gặp em làm gì?"

La Thư Anh xòe tay cho Triệu Minh xem sợi dây chuyền hoa cúc, cũng không có gì để giấu diếm mà nói lại cho anh câu chuyện, sợi dây chuyền được cô dơ lên, lắc qua lắc lại, xem xét một chút, sau đó tiện tay ném vào bồn hoa phía bên cạnh, hành động này khiến Triệu Minh cũng phải thoáng lên kinh ngạc, vô thức gọi cô một tiếng.

"Tiểu Anh."

Mà trên mặt La Thư Anh lúc này, rõ ràng chẳng có biểu tình gì bất thường, thậm chí cô còn mỉm cười với anh, như thể tất cả mọi chuyện trước đó chưa từng xảy ra, giọng nói điềm đạm.

"Không có gì, chỉ là một sợi dây chuyền thôi. Không thích nữa thì bỏ đi là được."

Kiểu người phụ nữ như La Thư Anh, nhận định một người, nhất định sẽ thủy chung kề cạnh, không xa không rời. La Thư Anh trước 8 tuổi đã từng nhận định Tần Ngạo, đến 18 tuổi, đến 24 tuổi, vì vẫn chỉ nhận định y, nên dù bị vũ nhục lăng mạ, trăm ngàn đòn roi, cùng quẫn tuyệt vọng, cũng chưa từng nghĩ bỏ cuộc.

Nhưng sau 24 tuổi, người cô nhận định đã không phải là y nữa, vậy thì đời này cũng sẽ không phải. Mà khi đối với một người không còn tâm ý, tự khắc so với ban đầu tuyệt tình gấp ngàn lần, triệt để dứt khoát, một chút cũng không lưu lại.

Triệu Minh xoa đầu cô, cũng không biết nên biểu tình như thế nào. Cô gái nhỏ trưởng thành quá kiên cường, cũng quá bình tĩnh, thậm chí có chút lạnh tâm, đã không phải là cô nhóc cần anh bảo vệ nữa. La Thư Anh thuận tay kéo chiếc cavat màu đen của Triệu Minh, khiến anh khom người xuống, ít khi thấy cô chủ động hôn lên môi anh.

"Dự, hôm nay em hạnh phúc lắm."

Triệu Minh đối với hành động như thế này, sao có thể dễ dàng bỏ qua, cúi đầu liền lập tức biến bị động thành chủ động, một nụ hôn triền miên không dứt.

Tần Ngạo đã đi được một đoạn xa, lúc này có người phụ nữ tiến tới nắm lấy cánh tay hắn, giọng nói không nhanh không chậm, nghe còn có chút bình thản.

"Đã nói chuyện xong rồi chứ?"

Y gật đầu một cái, nhưng cũng không vội theo người phụ nữ kia bước đi, mà quay người lại nhìn về phía ban nãy, dù trước mắt vẫn chỉ toàn là một mảnh tối tăm, miệng lẩm bẩm mấy chữ không thành lời.

"Tiểu Anh, chúc em hạnh phúc."

Mấy chữ này, đến cuối cùng vẫn không có can đảm để nói trước mặt cô. Chúc cô hạnh phúc, y có quyền nói sao? Khi mà người cướp đoạt đi tất cả những vui vẻ và hạnh phúc trong năm tháng thanh xuân của La Thư Anh lại chính là y.

"Ngạo, đi thôi."

Xảo Vấn cũng không biết nghĩ cái gì, giọng nói đôi phần phiền muộn, dẫn tay người bên cạnh rời đi.

Mà ở một góc khác, tình cảnh hoàn toàn không mấy tốt đẹp, Triệu Hàn Nhi vừa ôm chân Thi Nhĩ vừa nháo, nước mắt lưng tròng, gương mặt bầu bĩnh quật cường không cho một giọt nào rơi xuống, nhưng cái miệng nhỏ lại vẹo vọ muốn oa oa hai tiếng khóc lớn.

"Mẹ, mẹ đừng đi."

Thi Nhĩ nhìn một đứa bé biểu tình khổ sở đáng thương, gương mặt lại không có lấy một phần biến sắc, chỉ bình tĩnh xoa đầu nó một cái.

"Linlin ngoan, thả mẹ ra trước được không."

"Không được, thả ra mẹ sẽ bỏ chạy."

Thi Nhĩ thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ, rõ ràng đã lén lút định rời khỏi, thế nào mà để cho tiểu quỷ này phát hiện rồi. Triệu Quân vừa mới chạy tới, thấy con gái đang ôm chân Thi Nhĩ, hơi ngẩn người ra, vừa muốn giận lại vừa muốn cười.

"Linlin, không được như vậy, thả ra đi"

"Ba, tại sao ba lại bảo con thả ra. Ba không cần mẹ ở với chúng ta sao? Ba không cần mẹ nhưng Linlin cần. Ba ác lắm, ba là người xấu"

Linlin lần đầu nói liền một mạch, còn nói đến 3-4 câu dài, đúng là chuyện hiếm có, hàng lông mày của Triệu Quân xô lại với nhau, thái dương có chút đau nhức, cổ họng nghẹn lại không biết nên nói cái gì, tiến lại gần gỡ Linlin đang sống chết dán vào chân Thi Nhĩ giống như bạch tuộc.

"Linlin vào nhà trước có được hay không, ba sẽ nói chuyện với mẹ một chút."

"Ba định nói gì?"

"Chỉ cần nghe ba nói xong, mẹ sẽ không chạy loạn nữa."

Linlin nửa ngờ nửa tin, nhưng nhìn thần sắc có vài phần nghiêm nghị của Triệu Quân, rốt cuộc cũng khiến cho cô bé kìm lại sự ương bướng, lủi thủi bỏ vào trong, mấy lần đi còn quay đầu nhìn lại vài cái.

Thấy con bé đã đi xa, Thi Nhĩ một cái liếc mắt cũng không cho Triệu Quân, nâng chân định lập tức rời đi, có điều chưa tới hai bước, cánh tay đã bị đối phương bắt lấy, tuy không dùng sức nhưng lực đạo vững vàng, hoàn toàn không cho cô gạt ra.

"Nhị thiếu gia, anh đây là tính làm gì?"

Người kia không nói chỉ hôn, một đường chuẩn xác, độc chiếm môi cô, bá đạo xâm nhập. Thi Nhĩ kinh ngạc mở lớn hai mắt, chưa bao giờ cảm nhận được luồng áp bức lạnh lẽo này tỏa ra từ người trầm tĩnh khiêm tốn như Triệu Quân, nhất thời đơ người không kịp phản ứng.

Môi bị hôn đến hơi đau mới phản kháng đẩy Triệu Quân ra, ho khụ khụ liền vài tiếng, Thi Nhĩ rốt cuộc không giữ nổi vẻ mặt lạnh lùng xa cách thường thấy nữa, đôi mắt nổi sóng.

"Nhị thiếu gia, anh đừng có mà quá đáng."

"Quá đáng, tôi thế nào mà quá đáng. Tôi hôn vợ mình là quá đáng?"

Triệu Quân cười trầm một tiếng, Thi Nhĩ lần thứ hai quên mất phản ứng. Người này vì sao mới đây lại biến thành con người khác như vậy, Triệu Quân bình thường kiệm lời, cẩn trọng, là kiểu người kính trên nhường dưới, tuy cũng có vài phần thâm sâu khó đoán nhưng không hề gây cảm giác áp bức nguy hiểm cho đối phương giống như Triệu Minh. Thế mà hiện tại cậu cưỡng hôn cô, lời nói cao ngạo tản ra mùi vị cường ngạnh, thậm chí còn có chút vô liêm sỉ.

"Anh...anh.."

Thi Nhĩ anh anh nửa ngày rốt cuộc cũng không phun ra được lời nào, đưa tay lau lau môi mình, vẻ mặt bài xích cực điểm.

"Nhị thiếu gia, thỉnh anh tự trọng. Còn nữa vị trí vợ này tôi thực sự thấy mình không đủ sức lực đảm nhận, sẽ sớm tự giác nộp đơn lên tòa."

Triệu Quân không giận mà cười, nhún nhún vai.

"Nộp một tờ xé một tờ. Không phải em gọi tôi là nhị thiếu gia? Em lấy gì mà đấu với tôi?"

Thi Nhĩ hừ lạnh khinh thường. Không thèm đáp lời cậu, chỉ lạnh lùng quay người bỏ đi, phía sau Triệu Quân còn rất hảo ý bồi thêm một câu.

"Thi Nhĩ, thứ tôi muốn tôi sẽ tự đoạt lấy, em đừng hòng chạy loạn."

Hiện tại Thi Nhĩ không hiểu ý tứ trong lời nói của đối phương, càng không hiểu sao một khoảng thời gian dài sau đó lại bị ai kia mặt dày đeo bám. Không yêu cô, vậy muốn mang cô về làm bình hoa?

Không yêu cô, vẫn đổ bao nhiêu công sức đuổi theo cô?

Rất lâu sau này rốt cuộc cũng biết, Triệu Quân trong lúc vò đầu bứt tai mắc kẹt ở đường nhân duyên, được hai người nào đó, mỗi người tặng cho một câu.

Thiên Trường Khanh: "Không cho hôn thì cưỡng hôn. Không cho theo thì phải đuổi."

Triệu Minh: "Nửa gần nửa xa, nửa tiến nửa lùi."

Thi Nhĩ đau đầu, thực sự chỉ muốn nhảy xổ ra trước mặt hai vị đang an nhàn uống trà do bà xã pha, ăn quả do bà xã gọt mà chỉ tay hét lớn.

"Hai người có phải cũng dùng cách đó mà theo đuổi hai vị phu nhân không. Hiến kế cái cóc khỉ khô."

Còn chẳng phải vì hai câu này của họ, mà hại Thi Nhĩ bị phá đến phiền, tiết tháo đều mất, không những lần nữa cắn câu của Triệu Quân, lại còn...còn...cmn 3 năm thêm 2 đứa...

Thi Nhĩ: Ta phi phi phi!!!!

***

Ngoại truyện của Thi Nhĩ và Triệu Quân chỉ sơ qua ở đây thôi, vì tui tính viết một bộ truyện trước ngược sau sủng cho hai người này nên sẽ không nói nhiều và chi tiết.

Tất nhiên chỉ là dự định và chưa có thời gian cụ thể để đào hố. Hoặc cũng có thể tui sẽ dừng hẳn viết truyện luôn trong một khoảng dài nên các bạn đừng mong chờ quá nhiều. (mặc dù không biết có ai mong chờ mấy xô cẩu huyết nhà tui không nhưng dặn trước cho yên tâm:)))

Còn một chương ngoại truyện cuối cùng là viết về đôi Thư Nhu và Trình Khánh nhé vì các bạn nhắn tin cho tui cũng nhiều nói tiếc đôi này nên tui quyết định viết một chú ngoại truyện hơi đặc sắc và ảo diệu xíu cho đôi này.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: