Chương 33

Tần Ngạo đặt một bó hoa cúc họa mi xuống mộ của La Thư Nhu, đồng thời đặt cả hai cuốn sổ trên bia mộ.

Y không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu y tới đây, nhưng chỉ đến ngày giỗ của cô mới mang theo hoa cúc họa mi. Cô vẫn luôn thích loài hoa này.

"Tiểu Nhu, lại một năm rồi."

Tần Ngạo quyến luyến đưa tay chạm lên di ảnh của La Thư Nhu, trong ánh mắt đều là yêu thương. Cảm giác này thật sự không chân thật, cảm giác cô đã không còn bên cạnh y, suốt những năm tháng y dù cố gắng bao nhiêu cũng không thể chấp nhận.

Được một lúc, Tần Ngạo ngồi tựa lưng vào bia mộ, mở cuốn sổ đầu tiên của La Thư Anh. Ngay trang đầu, La Thư Anh viết:

"Bi thương nhất không phải là câu chuyện của một đôi tình nhân âm dương cách biệt, mà là tình yêu lầm tưởng giữa hai người đang cùng tồn tại ở một nơi, như em, cũng là như anh.

Anh từng dẫn em về nhà, từng tặng em sợi dây chuyền, từng cõng em suốt chặng đường, từng cứu mạng em. Thế nhưng, người anh yêu suốt đời suốt kiếp lại không phải là em, mãi mãi không phải em."

***

La phu nhân năm ấy sinh hai đứa trẻ, nếu như chị gái La Thư Nhu khi trưởng thành luôn đạt thành tích văn hóa rất cao thì La Thư Anh lại chỉ giỏi những môn ngoại khóa, cô vẽ rất đẹp, chơi thể thao rất giỏi, cô thích nhảy múa, ca hát, thích chơi cờ vua cùng các bạn trong câu lạc bộ. Vì vậy, đối với gia tộc mấy đời nối tiếp đều toàn người tài giỏi thì một cô nhóc như La Thư Anh quả là sản phẩm thất bại.

Tuy từ nhỏ La Cao Bá cùng La Phu Nhân đã nuông chiều La Thư Nhu nhiều hơn, nhưng La Thư Anh chưa bao giờ tủi thân vì điều này, cô rất yêu quý chị gái của mình.

La Thư Anh và La Thư Nhu lên 8, anh trai La Cao Dự đã tròn 16 tuổi, cũng là lúc La Thư Anh gặp Tần Ngạo.

Một buổi chiều, La Cao Dự bắt gặp em gái đang vừa tìm kiếm khắp căn phòng vừa khóc nức nở.

"Tiểu Anh?"

"Dự...mất rồi...dây chuyền mất"

La Thư Anh khóc đến đáng thương, La Cao Dự xoa đầu trấn an cô, có lẽ thứ cô bé đang nhắc đến là sợi dây chuyền cúc họa mi kì lạ cô bé mang về tháng trước.

"Anh tìm giúp em."

La Cao Dự cùng La Thư Anh chăm chú tìm khắp phòng, cho đến khi La Thư Nhu bước vào, ngẩn người hỏi

"Anh Cao Dự, Tiểu Anh, hai người tìm gì vậy?"

La Thư Anh lau nước mắt nước mũi tèm lem trên gương mặt, đứng dậy nói với La Thư Nhu.

"Dây chuyền..."

Chưa kịp nói hết câu, La Thư Anh ngay lập tức phát hiện sợi dây chuyền của cô bé đang ở trên cổ La Thư Nhu.

La Thư Nhu lúc này cũng hiểu ra vấn đề, tháo dây chuyền đưa cho La Thư Anh.

"Chị thấy nó rơi trước cửa nhà đó, mà lúc chị đi em chưa dậy nên thuận tiện đeo vào luôn. Trả cho em nè."

"Cảm ơn chị Thư Nhu, cảm ơn chị."

La Thư Anh mừng rỡ vô cùng, khiến La Cao Dự nhẹ nhõm thở phào. Nếu để mất sợi dây này, không biết căn nhà có bị nhấn chìm bằng nước mắt của con bé không nữa. Quay sang La Thư Nhu, anh lên tiếng hỏi.

"Buổi gặp mặt với Tần gia tốt đẹp chứ?"

"Vâng, con trai của bọn họ rất yêu quý em."

"Vậy là được."

La Cao Dự giúp La Thư Anh lau nước mắt, bế bổng cô bé lên.

"Được rồi đừng khóc nữa, anh trai đưa em đi ăn gà rán nhé"

"Yeah, gà rán. Cả kem nữa."

La Thư Anh tâm trạng thay đổi như chong chóng, vừa khóc lại có thể cười, không quên rủ chị gái đi chung nhưng La Thư Nhu từ chối vì muốn nghỉ ngơi.

Nhìn lại căn phòng một nửa đồ là màu xanh, một nửa là màu hồng, La Thư Nhu có thể cảm nhận sâu sắc được sự khác biệt giữa bản thân và La Thư Anh.

Kể cả việc La Cao Dự luôn luôn nuông chiều La Thư Anh mà không mấy khi để tâm đến cô khiến cô thấy vô cùng ghen tị.

Ai cần đi gặp mặt rồi định hôn ước với con trai Tần gia kia chứ, cô chỉ cần anh Cao Dự. Tại sao La Cao Dự đối với cô bé không thể thân thiết một chút.

La Thư Anh tay cầm gà rán tay cầm một que kem vani, ăn rất ngon miệng. La Cao Dự thi thoảng dùng khăn giấy lau miệng cô.

"Ăn từ từ thôi."

Từng cử chỉ của anh đều là ôn nhu, mấy nữ sinh bàn bên cạnh đã lén lút chụp vài bức ảnh, vẻ mặt vô cùng ngưỡng mộ.

"Tiểu Anh, sợi dây chuyền này rất quan trọng sao?"

"Vâng. Quan trọng lắm."

"Em có muốn kể cho anh nghe không?"

La Thư Anh ngẩn người mấy giây, cô ăn nốt miếng kem cuối cùng, đặt đùi gà còn đang dở xuống, sau đó bắt đầu kể chuyện cho La Cao Dự. Từ lần đi lạc vô ý đến lời hẹn gặp nhau ba lần sẽ tiết lộ tên giữa cô bé và anh trai tốt bụng kia.

La Cao Dự nghiêm túc lắng nghe, không coi đó là một câu chuyện đùa. Khi nhắc đến cậu thiếu niên ấy, đôi mắt La Thư Anh sáng lên lấp lánh, tâm trạng vô cùng hứng khởi. La Cao Dự để ý xuống sợi dây chuyền cô bé đang đeo.

Cúc họa mi màu cam: sôi nổi, cuốn hút, lòng tin yêu chân thành. Xem ra người này cũng rất coi trọng cô ngốc đang ở trước mặt anh đây.

"Nhưng mà, không biết khi nào mới gặp lại anh ấy."

La Thư Anh gương mặt buồn rầu, mím mím đôi môi đỏ mọng như cherry, hàng mi đen dày rung rinh cụp xuống, bộ dạng như một chú cún nhỏ.

La Cao Dự vươn tay vén một lọn tóc tơ đang rủ xuống của La Thư Anh, giọng nói đang thời kì vỡ vạc nghe trầm trầm.

"Không cần lo lắng. Nhất định sẽ gặp lại."

La Cao Dự không chỉ có một niềm tin mãnh liệt rằng La Thư Anh sẽ gặp lại người kia.

Mà anh còn cảm thụ được mối ràng buộc khó mà tách rời giữa hai người. Thậm chí trong mối ràng buộc ấy, cũng có cả chính anh.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: