Chương 39

"Tần Ngạo, anh vĩnh viễn không thể quên La Thư Nhu trong tiệc sinh nhật năm 9 tuổi tỏa sáng như một cô côngchúa.

Vĩnh viễn không quên La Thư Nhu xinh xắn dễ thương luôn đi bên cạnh anh trên đường tới trường mỗi ngày.

Vĩnh viễn không quên buổi hẹn hò đầu tiên của hai người, cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên.

Vĩnh viễn không quên những bó hoa cúc họa mi nở rộ anh tặng chị ấy, vĩnh viễn không quên quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp của hai người.

Tất nhiên, anh lại càng không quên thời khắc La Thư Nhu ở trong vòng tay anh, toàn thân đẫm máu, yếu ớt nói những lời cuối cùng.

Anh không quên giọt nước mắt nóng bỏng của La Thư Nhu rơi xuống mu bàn tay anh khiến trái tim anh như bị đốt cháy.

Thế nhưng, cũng chính anh đã dễ dàng quên.

Anh dễ dàng quên lần đầu gặp một cô bé lạc đường, dễ dàng quên ánh mắt trong suốt lấp lánh của cô ấy.

Anh dễ dàng quên lần hai gặp lại cô bé ngốc nghếch, quên lúc anh mời cô ấy đi ăn kem còn tặng một sợi dây chuyền rất đẹp.

Anh dễ dàng quên một La Thư Anh ngày nào cũng đi đằng sau anh trên đoạn đường tới trường.

Anh dễ dàng quên những mảnh ký ức tuy chắp vá nhưng cũng rất sâu đậm của chúng ta.

Anh cũng quên ngày La Thư Nhu ra đi, còn có một người ở phòng cấp cứu bên cạnh, đang trong tình trạng hấp hối. Nước mắt của cô gái ấy, anh biết không?

Anh không biết.

Không gì cả, không ai cả.

Anh quên em, rất dễ dàng, rất lạnh tâm.

Anh yêu La Thư Nhu bao nhiêu? Em lại yêu anh bao nhiêu? Câu chuyện này của chúng ta có phải đã sai lầm ngay từ khi bắt đầu.

Ngày ấy, giá như không phải anh, cũng chẳng phải em.

Không gặp gỡ sẽ không sai lầm.

Không sâu đậm sẽ chẳng ưu thương.

Tần Ngạo, hôm nay em buông rồi. Con người ta chỉ còn đau lòng khi còn yêu thương, một khi đã cạn lòng, mọi thứ đều trở thành vô nghĩa.

Đúng vậy, anh hiện tại đối với em đã là điều vô nghĩa, mãi mãi cũng như vậy.

Tạm biệt"

Xe ô tô của Tần Ngạo tăng tốc trên đường, y điên cuồng nhấn chân ga, vượt qua mấy chặng đèn đỏ, phía sau còn vang lại mấy câu chửi thề từ những chủ xe khác. Y liếc nhìn hai quyển sổ đang đặt ở ghế xe bên cạnh, sắc mặt chuyển xanh chuyển trắng.

Y tin.

Y không tin.

Tâm trạng như một mớ dây bị thắt hàng trăm nút không có cách gỡ bỏ.

"La Thư Anh."

"La Thư Anh"

"Chết tiệt!"

Tần Ngạo vung tay đấm mạnh xuống vô lăng, nhấn còi xe cướp làn đường liên tục. Có một điều y biết rõ lúc này, y cần phải gặp La Thư Anh.

La Thư Anh thu gối ngồi ở đầu giường, nếu cô đoán không nhầm, Tần Ngạo có thể đang trên đường trở về đây.

Nói ra cũng tốt, trở về cũng tốt, tin hay không tin cũng tốt. Cô thật sự không muốn quản điều gì nữa.

[La Thư Nhu, chị có ngờ không, rằng ngày này sẽ đến]

[Bốn năm rồi, chị đã hài lòng chưa?]

[Em hạnh phúc được chưa?]

La Thư Anh đột nhiên hơi cười, thứ hạnh phúc kia xem chừng cô cũng không đủ sức chạm đến nữa rồi.

Cả tâm hồn và thể xác của La Thư Anh đều đã bị Tần Ngạo đem nhúng chàm, không thể gột sạch được nữa. Sẽ có một ai đó trên đời chấp nhận bao dung cô ư?

Sẽ không.

Cửa phòng bị mở ra, người vừa mới xuất hiện là người La Thư Anh không ngờ đến nhất: Xảo Vấn.

"La Thư Anh, cuối cùng cũng tìm ra cô."

Nhìn La Thư Anh yếu ớt ngồi một góc, cả người toàn vết thương, có vết đã lành để lại sẹo, có vết chưa lành hẳn, lại có những vết bầm tím nổi bật trên da thịt trắng xanh, trong lòng đột nhiên vô cùng khó chịu.

Chính là vì một đứa con gái người không ra người, ma không ra ma này mà tính mạng của hai mẹ con cô đều bị đe dọa. Chính là vì cô. Nhưng suy nghĩ trái với biểu hiện bên ngoài, Xảo Vấn lấy trong túi xách ra hai chiếc chìa khóa nhỏ.

La Thư Anh bình tĩnh theo dõi hành động tiếp theo, không ngờ việc mà Xảo Vấn làm chính là mở khóa sợi dây xích ở tay và chân cho La Thư Anh.

"Tôi không giúp cô được lâu đâu. Mau trốn đi."

La Thư Anh phải vịn vào thành giường mới có thể đứng dậy, cô nghi hoặc nhìn Xảo Vấn.

"Đừng nhìn tôi. Tôi chẳng thương xót gì cô, nhưng Tần Ngạo và ba của đứa con trong bụng tôi. Tôi không muốn anh ấy có bất cứ dính líu gì với cô nữa."

La Thư Anh tuy chưa gỡ bỏ nghi ngờ, nhưng cô biết mình trước tiên cần ra khỏi đây.

"Cô không thể đi cửa trước được, tôi phải lừa đám vệ sĩ mới có thể vào đây."

Xảo Vấn vừa nói vừa tháo hoàn toàn hai sợi dây xích ra, móc lại với nhau, sau đó ra móc vào cột đá ở ngoài ban công, để sợi dây chạy dài xuống dưới đất.

"Nắm theo sợi dây này để xuống dưới, cô còn đủ sức không?"

La Thư Anh toàn thân vẫn đau nhức mệt mỏi, tuy nhiên đây là con đường tốt nhất và duy nhất mà cô có thể lựa chọn, cô nhìn Xảo Vấn lặng lẽ gật đầu.

Từ phòng này là tầng năm, trượt tay có thể sẽ chết. Xảo Vấn nhìn La Thư Anh đang nắm sợi dây xích tuột xuống đến tầng 3, nếu cô giết La Thư Anh, La Cao Dự chắc chắn không tha cho cô. Nhưng lại không cam lòng bỏ qua cơ hội này.

"La Thư Anh, vì sao cô mới là bản gốc còn tôi chỉ là bản sao"

"Một cô gái thảm hại như cô không xứng đáng có được gương mặt xinh đẹp thế kia."

La Thư Anh trên trán đã ướt mồ hôi, cả người cô bỗng nhiên nhẹ bẫng, một làn gió trượt qua làm vài lọn tóc bay lên, sợi dây xích bị đứt ư?

Hóa ra nhảy lầu là như thế này đây, La Thư Anh bỗng nhiên cười nhạt.

Hóa ra là thế này.

Thân thể chạm đất truyền đến một trận đau kịch liệt, khiến La Thư Anh nhớ lại vụ tai nạn ô tô 4 năm trước.

Chính là cảm giác này, toàn thân đau đớn, máu loang khắp người, thần trí mơ hồ, cổ họng nghẹn đắng.

Trong giấc mơ đen sẫm cuối cùng của cô, La Thư Anh cảm nhận được bản thân mình được người nào đó bế lên, vòng tay người ấy vừa chắc chắn vừa an toàn, giống như hết thảy những thiếu sót cô đang tìm kiếm đều được lấp đầy trong một giây phút.

Giọng người đàn ông khàn khàn nhẫn lại, nhưng nộ khí bức người vẫn không ngừng tỏa ra trong từng câu chữ.

"Đốt! Đốt hết cho tao!"
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: