Chương 41

Vũ Lam Ân đứng ở trước cửa phòng bệnh, chần chừ không biết tiến không biết lùi. La Thư Anh nằm yên lặng trên giường, hơi thở đều đặn như đang ngủ.

Vũ Lam Ân trong lòng một trận đau xót, cô đã từng nói sẽ cố gắng bảo vệ cho Tiểu Anh, cuối cùng vẫn là phải gặp một La Thư Anh không thương tích đầy người ở trong bệnh viện. Nhất thời cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

"Tiểu Anh."

[Chị Lam Ân?]

La Thư Anh mấp máy cánh môi, tay cô được Vũ Lam Ân nắm lấy, giọng Vũ Lam Ân nghe như sắp khóc.

"Tiểu Anh, xin lỗi. Thật xin lỗi, chị không bảo vệ được em."

Quyền lực của Tần Ngạo rốt cuộc có bao nhiêu, sự tàn nhẫn của y lại là bao nhiêu. Vì sao có thể hành hạ một cô gái không có khả năng phản kháng đến không thể sống cũng không thể chết như vậy.

Vũ Lam Ân nhìn xuống đôi chân đang bó bột của La Thư Anh, và cô thật sự bật khóc.

[Lam Ân, đừng khóc]

Vũ Lam Ân đọc khẩu hình của La Thư Anh, cuối cùng càng khóc to hơn, tiếng nức nở nghe vô cùng bi thương. Cô làm sao để nói cho La Thư Anh biết đây, rằng La Thư Anh không những không thể nói được, giờ còn không thể nhìn, và cũng không thể tự bước đi trên đôi chân của chính mình nữa.

Cô làm sao để nói ra? La Thư Anh làm sao để chấp nhận? Làm sao có thể chứ?

"Tiểu Anh, tại sao em lại khổ như vậy. Tại sao cứ phải là em chịu đựng, mẹ kiếp"

Vũ Lam Ân đấm liên tục vào tủ đồ bên cạnh đầu giường, tay cô đỏ lên đau nhức. La Thư Anh lặng lẽ lắc đầu, cô hiểu tâm trạng của Vũ Lam Ân bây giờ.

[Không sao. Chị Lam Ân, thật sự không sao]

Không cần ai phải nói với cô cả, cô đã biết rồi. Hai chân phía dưới không hề có lấy một chút cảm giác, La Thư Anh sao có thể không cảm nhận ra.

Một người đến việc bản thân tàn phế cũng không biết, thì có thể biết được điều gì trên đời này chứ.

Trong một khoảnh khắc, Vũ Lam Ân ngẩn người nhìn La Thư Anh đang hơi mỉm cười. Vũ Lam Ân lau nước mắt trên mặt, cô vừa nhìn nhầm sao?

Nụ cười của La Thư Anh ban nãy, đã từ bao giờ cô không còn nhìn thấy nó. Vậy mà La Thư Anh vừa cười ư? Cô ấy thật sự đang cười? Nó không phải là nụ cười uất nghẹn, không phải kênh kiệu hay đầy châm chọc như khi ở cạnh Tần Ngạo.

Nụ cười chân thật của La Thư Anh luôn là thứ có thể khiến người khác rung động trong lòng.

[Chị Lam Ân]

La Thư Anh đột nhiên nắm chặt lấy tay Vũ Lam Ân, cô viết vào lòng bàn tay Vũ Lam Ân.

[Người ấy là ai? Chị biết đúng không?]

Người ấy?

Không gian rơi vào trầm mặc mấy giây.

"Không, chị không biết. Anh ta gọi điện cho chị bảo em đang ở nơi này."

Người ấy là ai? Trên đời còn ai có đủ năng lực đem La Thư Anh về từ tay Tần Ngạo ngoài La Cao Dự chứ. Nhưng cô không thể nói cho La Thư Anh biết.

Điều này, hãy để La Thư Anh tự mình hỏi La Cao Dự. Điều này, hãy để La Cao Dự tự mình trả lời.

[Chị không biết thật ư?]

"Xin lỗi, chị thật sự không biết"

[Em hiểu rồi]

Cả hai người đều đã đi một vòng quá lớn, nếu lúc ấy xảy đến, chắc chắn sẽ là giây phút cảm động nhất trên đời này.

"Tiểu Anh, em có muốn ăn gì không? Em không đói sao?"

[Không sao, em đã ăn rồi]

La Thư Anh đột nhiên nghĩ lại việc người đàn ông xa lạ cho mình uống sữa bằng hôn môi, hai má không tự chủ hơi nóng lên.

Vũ Lam Ân tiếp tục ngẩn người, biểu cảm của La Thư Anh từ bao giờ trở nên đặc sắc như vậy, còn có thể đỏ mặt? Vũ Lam Ân không bỏ qua cơ hội, cười vô cùng vui vẻ.

"Tiểu Anh, em vừa nghĩ đến ai sao? Cũng không biết mặt mũi đỏ lên hết rồi"

Lời nói của Vũ Lam Ân đánh trúng trọng tâm suy nghĩ của La Thư Anh, khiến cô hơi bất động, sau đó vội vàng muốn kéo tấm chăn trên người che mặt nhưng bị Vũ Lam Ân ngăn lại.

"Không cần không cần, chị không trêu em nữa."

Điện thoại trong túi Vũ Lam Ân rung lên báo tin nhắn, cô chăm chú nhìn vào mấy chữ trên màn hình.

"Tiểu Anh, chị ra ngoài mua cho em chút hoa quả nhé. Em nghỉ ngơi đi"

Vũ Lam Ân vội vàng đi lên phòng của Triệu Quân, La Cao Dự cũng đang ở bên trong.

"Chị Lam Ân."

"Ừ, tình hình của Tiểu Anh thế nào."

"Nghiêm trọng hơn em nghĩ."

Màn chiếu trên tường hiện lên bảng đánh giá tình trạng của La Thư Anh, cùng tấm phim chụp X-quang chân của cô. Triệu Quân chỉ lên màn hình.

"Dây thần kinh ở chỗ này bị ảnh hưởng, dẫn đến mất đi thị giác tạm thời, thời gian tuy chưa xác định, nhưng chắc chắn có biện pháp giúp chị dâu tìm lại ánh sáng. Tuy nhiên...hai chân thì không có khả năng phục hồi được nữa."

"Không thể phục hồi? Cậu điên sao? Bằng mọi cách phải giúp La Thư Anh có thể tiếp tục đi lại."

Vũ Lam Ân kích động quát lớn, La Cao Dự nhíu đôi lông mày nghiêm nghị.

"Em xin lỗi, chúng ta không thể. Từ khoảng cách này cho thấy chị dâu bị ngã, hoặc chính xác là bị đẩy từ tầng 3, va đập quá mạnh. Đôi chân có thể đã không cứu vãn được trước khi chị ấy được đưa vào phòng cấp cứu."

"Tần Ngạo, sao tên khốn ấy có thể..."

"Không phải hắn làm."

La Cao Dự im lặng từ đầu đến cuối, hiện giờ mới bình tĩnh mở miệng nói một câu vô cùng chắc chắn.

"Đây không phải phong cách của Tần Ngạo. Ngã từ tầng 3 xuống, La Thư Anh có thể sẽ chết."

Nghĩ đến việc La Thư Anh có thể sẽ chết, tim Là Cao Dự như bị một mũi tên xuyên trúng, khiến đôi mắt anh chốc lát chuyển sang tối tăm đáng sợ.

"Vậy là ai? Có thể là ai chứ..."

La Cao Dự lấy bao thuốc trên bàn của Triệu Minh, rút ra một điếu châm lửa hút, hành động của anh khiến Vũ Lam Ân hơi hoảng, Triệu Minh sắc mặt đã hơi tái.

"Anh hai, anh bình tĩnh đã."

"Dự, cậu đừng làm điều dại dột, giết người sẽ phải vào tù. Cậu định bỏ Tiểu Anh ở lại ư?"

Không phải ngẫu nhiên mà sắc mặt hai người họ biến đổi khi thấy La Cao Dự hút thuốc.

Người đàn ông này cầm điếu thuốc chẳng khác nào người ta cầm súng, từ trước đến giờ, anh chỉ hút thuốc đúng hai lần.

Một lần đầu tiên, năm La Cao Dự 18 tuổi, La Thư Anh bị người ta bắt cóc. Đám côn đồ gần 20 người, ai cũng cao lớn vạm vỡ, vẻ mặt gầm gừ như chỉ chầu trực ăn tươi nuốt sống người khác

Lúc La Cao Dự đến nơi, La Thư Anh bị đánh bất tỉnh trên đất, trán chảy một dòng máu đỏ. Sau đó, La Cao Dự làm một hành động mà có lẽ cả đời này những tên kia cũng không thể quên được.

La Cao Dự mở bỏ hai cúc ngực, mái tóc vì vội vã trên đường mà hơi rối lên, cả người ngang tàn lại phong trần, hoàn toàn không phải là một dáng vẻ mà một chàng trai 18 tuổi nên có. Nụ cười âm hiểm như loài lang sói, hai mắt sáng rực dưới ánh đèn.

"Mấy chú có thể cho tôi một điếu thuốc không?"

Cả đám người phía trước phá lên cười, đó là lần đầu tiên La Cao Dự hút thuốc. Khói trắng xộc vào khoang mũi cay cay, sau đó...tất nhiên làm gì có sau đó.

Tất cả bọn họ đều nhập viện trong tình trạng thương tích đầy mình, có vài tên đã hấp hối. La Cao Dự gãy hai cái xương sườn, áo sơ mi trắng nhuộm đầy máu, tuy không phải máu của anh nhưng vẫn khiến La Thư Anh hoảng sợ khóc lên.

Lần thứ hai, là khi La Thư Nhu tai nạn qua đời. Bốn năm trước vào ngày định mệnh ấy, có những cái chỉ có La Thư Anh biết, có những cái chỉ có Tần Ngạo biết. Nhưng, La Cao Dự mới là người biết tất cả, bao gồm cả điều Tần Ngạo không biết, bao gồm luôn cả điều La Thư Anh không biết.

Giống như La Thư Anh và Tần Ngạo luẩn quẩn không thể thoát ra khỏi sự oan nghiệt của vụ việc khó hiểu năm xưa. La Cao Dự tưởng như không hề liên quan nhưng lại là người quan trọng nhất, là nút thắt không ai gỡ bỏ được ngoại trừ chính bản thân anh.

Trên đời này vẫn đang có những thứ mà chỉ La Cao Dự và La Thư Nhu mới biết. Nhưng La Thư Nhu không còn trên đời nữa, bí mật bị chôn vùi cùng người chết.

Vì vậy nếu ngày nào La Cao Dự chưa chủ động ngả bài, vụ tai nạn năm xưa vĩnh viễn vẫn sẽ chỉ là một câu đố không có được đáp án thỏa đáng.

Bây giờ là lần thứ ba La Cao Dự động đến thuốc lá. Hành động của anh khiến Vũ Lam Ân bất an trong lòng. Chắc chắn sắp tới là một cuộc biến đổi không thể lường trước.

Quả nhiên, khi điếu thuốc cháy hết đến đầu lọc, Triệu Quân và Vũ Lam Ân đều cảm thấy hơi thở có chút khó khăn, người bên cạnh đang không ngừng tỏa ra áp bức băng lãnh cực độ.

"Tần Ngạo, trò chơi bây giờ mới thật sự bắt đầu. Đúng không?"

Nụ cười trên môi La Cao Dự vô cùng đáng sợ, thật khiến người ta toàn thân run rẩy.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: