Chương 46

Nửa đêm, Tần Ngạo cả người nồng nặc mùi rượu trở về nhà. Xảo Vấn một mình đợi y ở phòng khách. Thấy y lảo đảo bước vào, cô vội vàng chạy đến đỡ.

"Ngạo, sao anh lại uống nhiều vậy?"

Mùi rượu cùng mùi thuốc lá phả ra từ người y, thoang thoảng lẫn lộn thêm mùi nước hoa của phụ nữ.

"La Thư Anh...cô trốn cái gì chứ?"

Tần Ngạo cảm thấy đầu óc một trận choáng váng, bước chân không vững vàng. Miệng lẩm bẩm gọi tên La Thư Anh rất nhiều lần.

"Ngạo, em dìu anh lên phòng."

Tần Ngạo dứt khoát gạt tay xảo vấn ra, y bước đến gần sofa ở giữa phòng khách, cơ thể cao lớn vô lực đổ xuống.

Đưa tay lên day hai bên thái dương, hàng lông mày đen rậm của y nhíu lại vì ánh đèn đang chiếu thẳng xuống người. Xảo Vấn đứng lặng một chỗ, hai tay siết vạt áo đến nhàu nát, cô có nên nói cho y biết không?

Rằng La Thư Anh hiện tại có lẽ đã đang say ngủ trong vòng tay của người đàn ông ấy, còn y ở đây đang mơ tưởng cái gì?

Xảo Vấn bình tĩnh khống chế cảm xúc, cô vào nhà tắm lấy khăn ấm, đem ra lau mặt cho Tần Ngạo.

Lông mày kiên nghị, mũi cao, môi mỏng, cằm nhọn cao ngạo, gương mặt góc cạnh rõ ràng, Xảo Vấn thất thần nhìn Tần Ngạo hồi lâu.

"Tiểu Nhu...Tiểu Anh..."

Tần Ngạo vô thức gọi tên của cả La Thư Nhu và La Thư Anh. Xảo Vấn nắm tay y, dùng khăn mặt chuyên tâm lau từng ngón tay. Bàn tay y rất to với những ngón tay dài, đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Động tác của cô dừng lại ở cổ tay y, cô nhận ra chiếc lắc này là của La Thư Anh.

Ở vị trí khóa móc được đặc biệt thiết kế thành một bông hoa anh thảo, lần đầu cô biết đến loài hoa này là nhờ Triệu Minh.

Khi cô còn làm thư ký cho Triệu Minh, để ý thấy trên bàn làm việc của Triệu Minh lúc nào cũng đặt một lọ hoa anh thảo nhỏ nở rộ.

"Chủ tịch, anh thích loài hoa này sao? Tên nó là gì vậy?"

"Hoa anh thảo."

"Hoa anh thảo? Cái tên thật đẹp."

Xảo Vấn hôm sau gặp Triệu Minh, cô vô cùng hứng khởi nói cho anh biết cô đã tìm hiểu về ngôn ngữ của loài hoa anh thảo.

"Chìa khóa nhỏ của thiên đường. Ý nghĩa thật thú vị."

Triệu Minh đặt ly cafe còn nóng xuống bàn, anh vươn tay chạm nhẹ vào một bông hoa nhỏ còn đang e ấp chưa kịp nở rộ hết.

"Xảo Vấn, cô có biết một ý nghĩa nữa của loài hoa này không?"

"Một ý nghĩa nữa? Tôi không biết."

"Anh thảo nở muộn - tình yêu thầm lặng. Bao giờ em mới biết tôi yêu em."

Bao giờ em mới biết tôi yêu em...

Xảo Vấn như bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức, cô đưa mắt nhìn Tần Ngạo. Tình yêu của Triệu Minh đối với La Thư Anh là như vậy, thầm lặng, sâu sắc và cả hiến dâng.

Ngày ấy vì bị sự ghen tị và lòng hận thù che mờ lí trí, cô mới liều lĩnh quyết định để La Thư Anh ngã xuống dưới, không phải chưa từng nghĩ đến nếu La Thư Anh may mắn sống sót thì sẽ như thế nào.

Phải, đúng là đã từng nghĩ qua. trong một khoảnh khắc ngắn ngủi Xảo Vấn vô thức nói với La Thư Anh: "La Thư Anh, nếu hôm nay cô không chết, thì cô sẽ có thể trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời này."

Người phụ nữ của Triệu Minh chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất, đáng để ghen tị nhất.

"Ngạo, anh sẽ giành lại được sao? Vì sao không buông tay chứ?"

Triệu Minh không phải là một người đàn ông tầm thường. Anh là chủ tịch của tập đoàn Đại An, là đại thiếu gia của Triệu gia danh tiếng. Thông minh và nguy hiểm.

Anh cũng phải tự nhiên xuất hiện rồi tự nhiên cướp đi La Thư Anh.

Triệu Minh là người cùng La Thư Anh lớn lên, nuông chiều cô, bao dung cô, nắm rõ tất cả mọi cảm xúc vui buồn giận hờn yêu ghét của La Thư Anh, anh không đến cướp đi, mà là đến đòi lại.

Bốn năm trước, Triệu Minh vì một lý do không ai biết đến, buông tay để La Thư Anh đến cạnh Tần Ngạo.

Bốn năm sau, Triệu Minh đòi lại cô, người phụ nữ ngay từ đầu đã định là của anh.

Đôi lông mày của Tần Ngạo vẫn còn đang nhíu chặt, có lẽ y đang không thoải mái. Xảo Vấn vươn tay vuốt nhẹ, sự tiếp xúc mềm mại khiến hàng lông mày của Tần Ngạo bất giác giãn ra, biểu cảm gương mặt cũng không còn cứng nhắc.

"Ngạo, anh có bao giờ tự hỏi. Người anh yêu là La Thư Nhu hay La Thư Anh không?"

Nhân duyên trên đời vốn là thứ nực cười như vậy, Xảo Vấn biết bản thân không có lấy một chút chỗ đứng nào trong lòng y, dù cô yêu y điên cuồng. Nhưng ít ra cô biết được cô yêu ai, cần ai, tham vọng điều gì.

Xảo Vấn yêu Tần Ngạo, cô cần y, tham vọng có được cuộc sống bên y, tham vọng một ngày đường đường chính chính bước vào Tần gia.

Mỗi khi cô nghĩ đến việc bản thân Tần Ngạo còn không biết mình thật sự yêu ai, mong muốn điều gì, trong lòng đột nhiên vừa chua chát vừa không cam lòng.

Cô yêu y như thế, y không thèm bận tâm đến. Y lại đi yêu La Thư Nhu như thế, và rồi bị đắm chìm trong cảm xúc lẫn lộn cùng La Thư Anh.

Triệu Minh yêu La Thư Anh, La Thư Anh yêu Tần Ngạo, Tần Ngạo yêu La Thư Nhu, La Thư Nhu yêu Triệu Minh và Triệu Minh lại yêu La Thư Anh. Bốn người bọn họ cứ như vậy tạo thành vòng tròn luẩn quẩn không thoát ra được.

Có thể chính vì vậy mà tai nạn năm xưa xảy ra chăng? Một hình tròn chỉ có thể bị bóp méo khi ai đó lấy mất một phần, và La Thư Nhu chính là phần quan trọng bị lấy đi ấy, khiến tất cả trở nên chênh vênh.

Triệu Minh lạnh nhạt xa cách, Tần Ngạo sống trong hận thù, La Thư Anh ưu thương tuyệt vọng.

Còn cô Xảo Vấn, dù vô tình dù cố ý, cũng đã bị kéo vào sự ràng buộc nghiệt ngã này giữa bọn họ.

Điện thoại trong túi áo vest của Tần Ngạo rung chuông, Xảo Vấn cầm máy lên, gương mặt nhất thời kinh hãi.

Triệu Minh?

Cô sao có thể không nhận ra số điện thoại của anh, bây giờ đã là hơn 12h đêm, anh cố tình gọi Tần Ngạo vào lúc này là có ý gì?

Xảo Vấn không tắt máy, nhưng quyết định để chế độ im lặng.

Một hồi những tiếng "Tút...tút..." ngân dài nhưng không có người trả lời. Triệu Minh để điện thoại sang mặt tủ bên cạnh. Tiểu tử này có vẻ nhàm chán hơn anh tưởng.

Dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt, La Thư Anh ngủ rất an yên, sợi duy băng đã tháo ra đặt ở bên cạnh.

Triệu Minh chạm tay lên hàng mi diễm lệ của cô, di chuyển dần từ cánh mũi đến môi, sang bên gò má vẫn còn hơi xương xương.

"Vẫn gầy quá."

Triệu Quân tỉnh dậy đi uống nước, đi qua phòng của chị dâu, thấy cửa phòng không đóng, nhìn vào bên trong lại chỉ phát hiện bóng lưng của anh trai.

Không phải hồi tối chị dâu kiên quyết muốn ngủ riêng phòng sao? Ông anh này của cậu lại nhân lúc người ta ngủ say mà lẻn sang nằm cùng thế này.

Ngẩn người một lúc, Triệu Quân tự cảm thấy bản thân suy nghĩ hơi ngu ngốc.

Anh cậu là ai cơ chứ, là Triệu Minh, Triệu Minh cơ mà. Sao có thể ngoan ngoãn cam tâm tình nguyện ngủ riêng phòng với chị dâu được.

Thở dài một hơi, Triệu Quân vô cùng tốt bụng vươn tay giúp hai người đóng cửa phòng. Triệu Minh nghe thấy âm thanh cánh cửa đóng lại, hơi nghi hoặc về người vừa mới đi qua phòng.

La Thư Anh ngủ cong người như con tôm, tư thế ngủ này thường xuất hiện ở những người luôn thiếu cảm giác an toàn. Ngay khi Triệu Minh nằm xuống bên cạnh, cô vô thức rúc vào lòng anh như mèo nhỏ, cảm giác ôm La Thư Anh trong lòng khiến Triệu Minh như bị mê hoặc, cong khóe môi cười.

Đêm nay, có giấc mơ nào tràn đầy tình ý nhẹ nhàng ghé qua...
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: