Chương 50

"Anh trả Tần thiếu phu nhân cho tôi được chưa?"

Tần Ngạo kênh kiệu nhả từng chữ vàng ngọc, Triệu Minh sắc mặt không đổi, cầm ly cafe lên tay đã thấy có chút nguội lạnh.

"Tần chủ tịch thật biết nói đùa, Tần thiếu phu nhân không ở Tần gia của cậu, chạy đến chỗ tôi làm gì?"

"Nói đùa hay không, trong lòng Triệu tiên sinh hẳn rõ hơn tôi chứ?"

"Đúng vậy, trong lòng tôi rất rõ là cậu đang nói đùa. Tần chủ tịch, không biết cậu bất mãn với tôi điều gì mà phải lấy cả phu nhân nhà mình ra làm trêu đùa vậy."

Khẩu khí thật lớn, Tần Ngạo nhếch môi lạnh lẽo. Trên đời này cũng chỉ có Triệu Minh là có thể một lời đối một câu cùng với y như vậy. Tần Ngạo càng nghĩ càng cảm thấy hứng thú.

"Triệu tiên sinh, chẳng phải chính anh vừa nói vì một chiếc vòng nhỏ bé mà phải ra tòa thì thật đáng nực cười sao. Vì một cô gái nhỏ bé mà phải ra hầu tòa thì cũng thật lố bịch. Anh muốn như vậy sao?"

"Tôi muốn? Tôi đương nhiên không muốn cùng Tần chủ tịch cậu đây phải ra tòa phân giải rồi. Nhưng từ đầu đến cuối mấy lời của cậu, tôi căn bản không hiểu."

"Triệu tiên sinh, đừng nghĩ đem La Thư Anh giấu ở Triệu gia thì hoàn toàn có thể khiến cô ta cùng Tần gia rũ bỏ liên quan. Ở đây giấy trắng mực đen rõ ràng, đến lúc cảnh sát vào cuộc, Triệu gia e rằng sẽ mất cả chì lẫn chài."

"Ý Tần chủ tịch là muốn nhờ đến pháp luật cho người lục soát Triệu gia để tìm Tần thiếu phu nhân của cậu?"

"Nói với người thông minh quả nhiên không cần phí nhiều công sức."

Triệu Minh hơi xoay ly cafe trên tay, tỉ mỉ nhìn hoa văn tinh xảo trên thành ly. Sau đó bằng một động tác bất ngờ ném nó bay về phía Tần Ngạo, y nhanh chóng né được. Chiếc ly đập vào mặt tường phía sau, làm rơi bức tranh cúc họa mi bằng chì, cả hai cùng rơi xuống nền, âm thanh đổ vỡ xuyên vào thính giác, không gian phút chốc căng như dây đàn.

Một khoảng im lặng kéo dài, mới nghe thấy tiếng cười của Triệu Minh vang lên, tiếng cười của anh hào sảng lại thư thái, phá vỡ sự lạnh lẽo bức người xung quanh. Đôi lông mày của Tần Ngạo khẽ xô lại, y có ý chờ đợi Triệu Minh lên tiếng.

"Một con ruồi vừa đậu trên bức tranh kia, trông thật nhơ nhuốc. Tần chủ tịch thông cảm, tôi rất ghét lũ ruồi nhặng, hoa đẹp như thế sao có thể để lũ ruồi nhặng chạm vào chứ. Dùng lực không mạnh, vậy mà vẫn rơi cả bức tranh. Có lẽ nó ngay từ đầu vốn đã không hợp với nơi này nhỉ? Haha, ngại quá, dù sao thì hôm nay khi trở về tôi sẽ gửi cho văn phòng của cậu một bộ ly mới, và một bức tranh mới."

Triệu Minh lấy lại mấy tờ giấy chứng nhận trên bàn, sau đó anh đứng dậy đóng cúc áo vest, mỉm cười nói lời cuối với Tần Ngạo trước khi rời đi.

"Hôm nay vật cần lấy đã lấy được, tôi không nên ở lại làm tốn thời gian quý báu của Tần chủ tịch nữa. Tạm biệt."

Triệu Minh vài bước đã ra đến cửa, chạm vào tay cầm, trước khi kéo cánh cửa phòng ra, vẫn kịp nghe giọng nói lạnh giá cực độ của Tần Ngạo.

"Triệu tiên sinh, xem ra anh đã quyết định được địa điểm gặp nhau tiếp theo của chúng ta rồi nhỉ? Tôi thật mong chờ."

Triệu Minh không quay đầu, nhưng giọng nói của anh vẫn khiến Tần Ngạo cảm nhận được anh đang cười nhạt.

"Để Tần chủ tịch thất vọng rồi, thật ra tôi vẫn chưa quyết định sẽ gặp cậu trên tòa hay trong tù. Sao cậu cũng không thử suy nghĩ một chút xem, để hai chúng ta đều dễ dàng nói chuyện"

Nói ra một lời cũng thật mạnh dạn, cả căn phòng còn lại mình y. Tần Ngạo không tin Triệu Minh có thể một tay tạo mưa tạo gió, nhưng những lời cuối cùng làm y phải suy nghĩ nghiêm túc. Trên mặt bàn, giấy đăng ký kết hôn của Tần Ngạo và La Thư Anh nằm im lìm. Trên sàn nhà phía sau, ly cafe vỡ tan từng mảnh, khung kính bên ngoài bức tranh cũng đã nứt toác làm nhiều đường chằng chéo nhau.

Triệu Minh lái xe trên đường, tai nghe vừa kết nối một cuộc gọi, đầu dây là giọng nói của Tư Á.

"Chủ tịch."

"Chuẩn bị cho Hoàng Thế một món quà. Một bộ ly cafe của Pháp và một bức họa."

"Tôi đã hiểu rồi, tôi sẽ tự tay gửi một món quà thật đặc sắc theo ý ngài."

"Được."

Cuộc gọi kết thúc cũng là lúc xe Triệu Minh dừng đèn đỏ, anh vươn tay ấn vào nút nhỏ phía trước, nhạc phát ra với âm lượng vừa đủ nghe, giọng hát của La Thư Anh truyền cảm rung động lòng người, được đệm cùng với guitar tạo nên giai điệu vô cùng mê hoặc.

Chính La Thư Anh cũng không biết những bài hát của cô thời niên thiếu được Triệu Minh âm thầm thu lại. Anh đã nhớ biết bao nhiêu giọng nói của cô, những thứ anh trân trọng nâng niu đều bị Tần Ngạo đem chà đạp dưới chân.

Món nợ này tính bao nhiêu lần mới đủ?

Thật ra mấy chữ "trên tòa hay trong tù" kia lúc nói ra, dành cho y hay dành cho anh, Triệu Minh cũng không dám chắc. Tuy anh chưa từng nghi ngờ năng lực của bản thân, nhưng anh cũng không nghi ngờ năng lực của Tần Ngạo. Bài toán này được đặt ra khi cả hai người đều nhận thức rằng nó không hề dễ dàng.

Một ván cược lớn, hoặc ăn cả, hoặc về không. Chỉ có Tần Ngạo mới có thể làm đối thủ của Triệu Minh và ngược lại.

Hai mươi hai năm, tính đến giờ anh đã đợi La Thư Anh suốt 22 năm. Từ khi cô còn đỏ hỏn nằm trong nôi, đến khi cô chập chững tập đi, bước vào tiểu học, trung học, đại học. Thậm chí ngày cô mặc váy cưới trắng tinh, sánh vai bên cạnh người đàn ông khác. Anh đợi cô đến ngày cô đau lòng một lần, hai lần, nhiều lần. Anh đợi cô đến khi cô rơi vào tuyệt vọng cùng cực, toàn thân thương tích.

Chỉ vì lời hứa với La Thư Nhu quá cố, chỉ vì một vụ việc trời không biết đất không hay của La gia, cô gái của anh phải chịu đủ mọi khổ cực, bản thân anh lại càng đau thương.

Hôm nay, anh không đợi được nữa.

Cột đèn trước mặt chuyển xanh, Triệu Minh nhấn chân ga, điện thoại trong túi anh đồng thời rung lên, cấp dưới Diễn Quân đồng thời cũng là luật sư đại diện của Triệu gia gọi.

"Chủ tịch."

"Nói đi."

"Đơn khởi tố của chúng ta đã được chấp nhận, cảnh sát đã mời toàn bộ người nhà họ La về cục điều tra lấy lời khai. Ngài có hẹn tham dự phiên tòa ngày 17/9, tức thứ 6 tới."

"Làm tốt lắm, Diễn Quân."

"Chủ tịch quá khen, đây là trách nhiệm của tôi. Tôi nhất định đòi lại công bằng cho thiếu phu nhân."

"Cảm ơn cậu."

Triệu Minh mỉm cười, xe anh tăng tốc trên đường lớn, có thể người tính không bằng được trời tính. Nhưng khoan nói đến triệt hạ Tần gia, việc mà Triệu Minh anh trước tiên muốn làm và chắc chắn làm được chính là rửa sạch uẩn khúc năm xưa, trả lại cho cô gái của anh một thân phận trong sạch. Không cần phải ràng buộc cùng La gia như người có tội, như kẻ thấp hèn, càng không phải là Tần thiếu phu nhân của Tần gia.

Cô là vợ anh, là chủ tịch phu nhân của Đại An, cũng là bà chủ tương lai của Triệu gia.

***

(Hôm nay là cuối tuần đồng bào ạ, đồng thời là chương 50, tức anh em đã cùng tôi lết hết 1/3 câu chuyện cẩu huyết ngược quằn quại nhau lên bờ xuống ruộng rồi nhé:))

Với chương số 50 này thì có chút đú đởn đặc biệt như sau. Chương này được 150 vote = mai đăng 1 chương mới. 300 vote = mai đăng 2 chương mới. Tối đa trong khả năng của tôi vào ngày mai là 5 chương mới nhe.

Người ngay thẳng không nói lời gian dối, như vậy nhân lên 750 vote = mai đăng 5 chương. Haha.

Nhắc lại là người ngay thẳng không chơi nói dối đâu đấy. Anh yêu tất cả các em!)
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: