Chương 46: Tôi sẽ hủy hoại cô ta

Hắn đúng là có thấy đầu gối nàng bị thương, sắc đen trong đôi mắt một mảnh mị hoặc mà lạnh nhạt, tự mình kéo thân ảnh mảnh khảnh của nàng hướng về phía trước mặt mình, ưu nhã mà cúi người ôm lấy nàng bế lên. Tần Mộc Ngữ cả kinh, vì hốt hoảng mà tay vòng qua cổ hắn, nhìn hắn sâu sắc, ánh mắt tỏa ra mị hoặc như hồ sâu trong vắt, khoảng cách như vậy gần thật gần.

“Cho nên mới nói sau này đừng tùy tiện đi ra ngoài với một tên không ra gì, bị thương cũng là do bản thân cô thôi...” Hắn thâm tình nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trong veo của nàng, dùng giọng ôn nhu mà nói “Tôi nhìn thôi cũng biết là rất đau.”

Trong nháy mắt, Tần Mộc Ngữ có chút run rẩy, cảm thấy mơ hồ không rõ, không biết rốt cuộc hắn nói thật hay là giả.

“Mày...” Ngự Phong Trì nghe thấy những lời châm chọc của hắn, tức giận đến hai mắt bốc hỏa.

Đem Tần Mộc Ngữ bỏ vào xe, Thượng Quan Hạo vừa đóng cửa xe xong thì đứng thẳng người, đá văng cái mũ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm về phía Ngự Phong Trì, bình thản nói: “Ngự thiếu, quả thật là mày có thể chạm vào tất cả phụ nữ, nhưng mà người này, thì không được. Cho nên nếu có đầu óc thì cút ra xa một chút, tao hy vọng đây là lần cuối cùng mày động tay động chân với cô ấy.”

Ngự Phong Trì cười đến mức rét lạnh không chịu thua, nói: “Mày cho là chỉ bằng một mình mày mà có thể đe dọa được tao sao? Khi nào mày lấy được Tần Thị rồi hãy nói nhé! Chỉ có điều mày cho rằng, Tần Chiêu Vân sẽ cho mày cơ hội trở lại giống như xưa sao?”

Thượng Quan Hạo nhếch miệng chỉ nói một câu, cười khẩy: “Nếu mày nghĩ như vậy thì lầm rồi.”

Ngự Phong Trì sửng sốt một chút, mà tên kia cất giọng nói đầy từ tính mà mang hàm ý: “Nếu tao phát hiện mày và cô ta còn liên hệ, tao đương nhiên sẽ không hủy diệt mày... Tao sẽ hủy hoại cô ta. Mày thử nghĩ xem, tao có bản lĩnh đó hay không?”

Trong ngực Ngự Phong Trì một trận chấn động, sắc mặt tái nhợt, thâm trầm nhìn gã đàn ông trước mặt.

Trước đây hắn chỉ biết Thượng Quan Hạo ở Tần Thị là một kẻ nỗi tiếng tàn ác, hắn lòng lang dạ sói, dã tâm của hắn biểu hiện rất rõ rệt, hắn nguy hiểm mà bá đạo, không thể trêu chọc cũng không thể đụng vào, đến ngày hôm nay, hắn mới nhìn thấy được một phần tàn khốc của gã đàn ông này.

Nói xong, Thượng Quan Hạo thu hồi ánh mắt băng lãnh, xoay người lên xe.

**************************************

Lúc trở lại thì bữa tiệc cũng gần kết thúc.

Sắc mặt Tần Chiêu Vân tái mét, rõ ràng rất tức giận, thế nhưng khi nhìn thấy trên người đứa con gái nhỏ của mình đầy vết thâm tím, nhếch nhác mà ủy khuất, tính khí hung hăng đã bị ép xuống, phân phó bọn người làm giúp con gái sửa sang một chút, lúc này mới đẩy xe lăn rời đi.

“Ba...” Tần Cẩn Lan kêu lên một tiếng, nhíu mày, quay đầu lại nói với nàng “Tiểu Ngữ em trước tiên sửa soạn sạch sẽ, ba đang nổi giận chị đi trông chừng ông, ba hiện tại tính khí không tốt, nếu em muốn xin lỗi thì ngày mai đến thư phòng ba, nghe chưa?”

Tần Mộc Ngữ cắn môi gật đầu: “Em biết rồi. Chị, cám ơn.”

Tần Cẩn Lan cười cười: “Đừng ngại, trước đây chị cũng thường xuyên khiến ông mất hứng, ba đối với em có kỳ vọng rất cao, em thực sự không nên tùy hứng như vậy, khiến cho ông không hài lòng.”

Nàng cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Dạ, em đã biết rồi.”

“Chị đi trước đây!”

Tần Cẩn Lan cười rồi xoay người đi hướng lên lầu, nụ cười trên môi dần dần trở nên lạnh lẽo, cô thật muốn nhìn, cô em gái của cô làm sao có thể quản lý tốt Tần Thị, khiến người cha khó tính của cô hài lòng. Cô trước đây đã phải chịu đựng những cái nhìn khinh thường, bất mãn, và khinh bỉ, cô muốn nàng phải nếm trải từng cái từng cái một.

**************************************

Sau khi tắm rửa qua, đem chiếc khăn ấm xoa xoa lên đầu gối, ở miệng vết thương máu thịt vẫn đỏ tươi như trước, khiến người khác nhìn cũng phát sợ.

“Tiểu Tình, rốt cuộc là có băng gạc hay không?” Ngón tay xanh nhạt của nàng chạm vào một chút mà đau đến thấu xương.

Cánh cửa chậm rãi bị đẩy ra.

“Tìm thấy chưa? Em giúp chị đem qua đây một chút!” Tần Mộc Ngữ ngồi ở trên giường, đôi mắt nhìn lên.

Trong nháy mắt vừa nhìn thấy người ở cửa, nàng hít một hơi lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên một tia sợ hãi, tay vô thức rất nhanh mà giữ chặt cái khăn trước ngực.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: