Chương 13

*Cạch*

Mai Bội Lan vừa chui vào xe chiếc Rolls-Royce liền phóng đi xa tít.

Mấy người đàn bà cùng Âu Dương Cẩm Khê đứng nhìn theo chiếc xe mà nổi đóa.

“Hộc, cảm ơn”

Mai Bội Lan vừa thở phì phò vừa nói không ra hơi.

Nam Cung Tịnh Kì tinh kế đưa Mai Bội Lan khăn tay bằng lụa lau mồ hôi trên trán.

Mai Bội Lan nhận lấy khăn tay, gật đầu cảm ơn.

“Ha, thật không ngờ có ngày nhìn thấy được tổng giám Mai ác ma của Tinh Nhuệ lại bị đuổi đến không ra hơi như thế này”

Nam Cung Tịnh Kì nhếch miệng cười khinh, đoạn lấy son ra bôi tới lui trên môi.

“Tôi có bị đuổi đến thở không ra hơi thì cũng không bằng ai đó quyến rũ cả chồng của chị ruột mình”

Mai Bội Lan khoanh tay, ngồi chễm chệ. Mai Bội Lan đanh đá của thường ngày lại trở về rồi. Cô liếc nhẹ sang Nam Cung Mộc Kì, nhìn thấy cô ấy cúi gầm mặt xuống, tay trắng nõn bấu chặt vào túi xách.

“Cô…. Cô đây có phải hay không vẫn còn ôm hận chuyện cũ? 13 năm chẳng lẽ cô luôn hận tôi?”

“Một tiểu nhân bé nhỏ như cô cũng đòi được tôi chú ý? Chẳng qua là tôi không ngờ cô đổi từ quyến rũ bạn trai của bạn mình sang chị ruột của mình thôi”

“Cô nghĩ Đàm Nhược Vũ xấu xí kia có tư cách để tôi quyến rũ bạn trai cô ta sao? Chẳng qua là hắn cứ bám dính lấy tôi thôi. Ai kêu tôi khí sắc hương trời như thế này chứ”

“Fan hâm mộ của cô mà biết tính cách cô vừa đanh đá vừa chua ngoa như thế này thì có chạy mất dép không?”

Mai Bội Lan cười nhạt. Cũng lâu rồi cô chưa gặp Nhược Vũ.

“Cô…”

“Ồn ào”

Nam Thiếu Phong mày phượng hơi cau lại, khí tức cáu gắt bắt đầu tỏa ra. Nam Cung Tịnh Kì đã ở bên Nam Thiếu Phong bấy lâu, biết điều không nói gì thêm.

Mai Bội Lan lấy điện thoại trong túi vải đeo ở thắt lưng ra định nhấn phím gọi cho Cố Mịch Thành liền nhìn thấy 30 cuộc gọi nhỡ của Bạch Kính Đình. Chọn xóa tất cả. Tiếp tục ý định gọi cho Cố Mịch Thành, nhưng nhấn xong xuôi ngón tay lại dừng lại, cất ngược lại vào túi.

“Muốn gọi cho thư kí Cố của cô sao?”

Nam Thiếu Phong nãy giờ hầu như là không quan tâm tới cô, sao cô vừa nhấc máy hắn liền biết cô định làm gì nhỉ?

“Đúng. Chắc anh cũng đoán ra tôi định điều tra Lý Duệ”

Hắn đã đoán ra thì Mai Bội Lan cũng không muốn phủ nhận.

“Có cần tôi giúp không?”

Muốn lật đổ Lý thị đối với người như cô là không thể. Nhưng hậu quả hắn đem lại cho cô quá đắt rồi.

Phàm là những ai trên đời tát Mai Bội Lan một bạt tay, cô sẽ tát lại hắn mười cái.

Nhưng chuyện lần này không thể đem ra đùa bỡn được. Chẳng qua nếu có sự hậu thuẫn của Thông Tuệ ở phía sau, Lý Duệ chắc chắn sẽ không chống đỡ nỗi.

“Giá cả như thế nào?”

“Miếng đất ở khu C và một điều kiện”

“Được, thành giao”

Mai Bội Lan cười nhạt, cảm thấy trời cũng giúp mình rồi.

“Còn Âu Dương Cẩm Khê thì sao?”

“Dì Cẩm sao? Dì Cẩm là người đuổi cô sao?”

Nam Cung Mộc Kì nãy giờ không nói gì bỗng cất tiếng.

“Ừ”

Mai Bội Lan gật đầu.

“Dì Cẩm không có ý gì đâu, chẳng qua là cô yêu dượng Lý quá, nếu không cô sẽ không làm gi quá phận mình”

Không làm gì quá phận mà kêu một đám phụ nữ đến rượt cô đến bán sống bán chết sao?

Mai Bội Lan vừa cầm điện thoại lên lướt tìm tên Bạch Kính Đình vừa nói:

“Coi như lần này tôi nể mặt cô tha cho bà ta. Chung quy chuyện này bà ta cũng không có lỗi, nhỉ?”

Mai Bội Lan cười bâng quơ.

Nam Cung Tịnh Kì nhìn nụ cười đẹp đẽ của cô thì lòng bực dọc cực kì. Nãy giờ bọn họ mãi nói chuyện mà quên mất cô, thật đáng ghét.

Nam Cung Mộc Kì nhìn Mai Bội Lan ngưỡng mộ. Cô ấy có thể nói những gì mình muốn, làm những gì mình thích, còn có thể xinh đẹp rạng ngời. Nam Cung Mộc Kì cười khổ, bản thân cô có phải hay không là quá thấp kém.

*Tút*

“MAI BỘI LAN! Em có biết tôi chờ em ở sân bay bao lâu rồi không? Em muốn chết sao? Chân tôi sắp rã ra tới nơi rồi đây! Lúc em đến đây nhớ mang theo cả xe lăn cho tôi. Em đây là không thiết sống nữa phải không? Đường đường là Tổng tài tập đoàn giải trí hàng đầu thế giới mà phải đứng cô đơn ở sân bay như thằng đần thế này hả? Em thử tới đây xem tôi có băm em ra hay không”

Mai Bội Lan mặc dù bật loa lớn nhưng lổ tai vẫn đau đau. Nam Cung Mộc Kì và Nam Cung Tịnh Kì cùng nhau phì cười. Tổng tài Bạch lạnh lùng mẫn cảm của họ đây ư?

“Ông chủ Bạch à, ông la đây là cho ai nghe hả? Bên cạnh tôi còn có nhân viên của công ty ông đó?”

Mai Bội Lan ngoáy ngoáy tai, bản tính thật sự của Bạch Kính Đình vừa trẻ con lại nói nhiều. Số ít người biết được mặt này của hắn há hốc tới nỗi cằm muốn rớt xuống đất.

Sở dĩ ở Ảnh Hoàn hắn là một CEO nghiêm khắc và khó khăn, người khác có mơ cũng không ngờ ông chủ Bạch của họ lại thích nhõng nhẽo như thế này.

*Tút*

Vừa nghe đến hai chữ “nhân viên” đầu dây bên kia đã cúp máy.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: