Chương 7

thư huyền thức dậy, cô nằm trên sàn nhà , người vẫn ôm tấm ga giường. cô mơ hồ nhìn xung quanh. đầu đau nhất. kí ức hôm qua ùa về . cô ôm đầu thầm trách mình ngu ngốc. sau lại có thể làm ra nhiều chuyện hoang đường như vậy. cái gì mà bán thân. sau có thể theo đi theo người lạ như thế. cô đúng là đầu lợn. cô ôm đầu trong lòng đang tự giáo huấn bản thân. thì từ phòng tấm tiếng khôi vang lên.

- cô làm trò gì thế?

cô theo phản xạ nhìn về phiá anh. khôi vừa tấm xong. trên người mặt áo choàng tấm. cô nhìn anh như ý thức được điều gì đó bật giác lùi mạnh về phiá sau. kết quả đụng phải kệ sách phiá sau. ôm đầu đau điếng. khôi lúc này lại nói.

- đầu cô cứng thật, đụng nhiều lần vậy mà không bể .

cô lúc này bi cơn đau chi phối chẳng hơi đâu trả lời anh. chỉ im lặng nghe anh nói.

- thức rồi thì nhanh chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi đi.

khôi cứ thế bỏ ra ngoài. một lúc lâu cô bước ra. lúc này cô lẳng lặng nhìn anh. chân như chôn tại chổ. chẳng biết làm gì? giống như đứa trẻ làm sai bị người lớn phát hiện. đang đơi chờ hình phạt đến. khôi ngồi trên ghế ngoài phòng ăn. anh nhìn cô lanh lùng nói.

- nấu bữa sáng đi.

cô có chút hoang mang rồi cũng nghe lời anh. mở tủ lạnh ra cô phải há hóc mồm. quả thật là nhà giàu, tủ lạnh ngặp tràn đồ ăn. nhưng cô lại chẳng biết nấu gì cho bữa sáng. cô lấy ra ít tôm , trứng và rau củ. định làm qua loa mấy món đơn giản. cô phát hiện trong tủ bếp có mì. nhìn mì này cũng biết chẳng phải loại 3-4 ngàn cô thường ăn rồi. nhưng thôi cô quyết định nấu mì. món ăn 3 phút có liền này thật tiện lợi. dù vậy tô mì cô nấu cũng 15 phút đồng hồ. bưng bát mì ra cho khôi. bát mì nóng hỏi. mùi thơm nghi ngút. cô đã cho thêm tôm và trứng. bỏ vào ít gốc hành. nhìn mà cô nuốt nước miếng không ngừng. khôi nhìn tô mì. a trước gìơ không ăn đồ ăn đóng hộp hay đồ ăn liền thế này. đồ ăn ở đây cũng là do vĩ mua cho anh. nhìn cũng không tệ. nhưng rồi nhìn cô mày hơi nhíu lại.

- cô không ăn à. .

huyền hơi lúng túng cô nói.

- à tôi không đói , anh ăn đi. tôi phải về đi làm. tối qua phiền a rồi.

cô nói xong định rời đi vì xấu hổ. nhưng cô lại nghe khôi nói.

- 1 tỷ 275 , cô còn bán hay không?

lời của khôi làm cô sững sốt. cô nghỉ anh không xem lời của người say là thật. nhưng hôm nay khi anh nói thế cô có phần không hiểu quay sang nhìn anh.cô máy mốc trả lời bằng 1 câu hỏi khác.

- anh mua.

khôi không nhìn cô. tay anh cầm đũa gấp mì. không nặng không nhẹ đáp ừ 1 tiếng. huyền có chút ngây ngốc. cô đứng đó nhìn anh chậm rãi ăn mình. trong đầu cô bấn loạn. thái độ hờ hững không nặng không nhẹ của khôi khiến cô không biết tin hay không. mà cô cũng không biết bán hay không. 1 tỷ 275 triệu. con số này khiến cô phải từ bỏ tất cả. cũng khiến cô câm hận số phận mh. tuy cô không phải con nợ. nhưng cuối cùng cô vấn nợ bố mẹ cô 1 cuộc đời. bây gìơ có phải là lúc để trả.

cô đứng đó lẳng lặng nhìn anh. trong lòng cô dần an tỉnh lại. người đàn ông trước mắt quả thật có thể trả cho cô cái giá đó. sự giàu có của anh ta cô tưởng tượng ra nôỉ. nhưng cô biết anh có khả năng mua cô. cô từ từ bước lại ngôì xuống cạnh anh. anh liếc mắt nhìn cô. không nói gì. đến khi ăn xong anh đã thấy cốc nước ở trước mặt. anh mĩm cười hài lòng nhìn cô . uống xong ly nước. anh quay sang nhìn cô. thái độ nghiêm túc đó khiến cô thấy lạnh người. anh không cười cợt, cũng không tỏ thái độ xem thường miả mai. anh nhìn cô. lần đầu tiên cô cảm thấy sự cân bằng gĩư anh và cô. bật giác cô hiểu.cái cảm giác cân bằng này là gì. anh và cô đang ở vị trí người bán và người mua. cái thái độ thương nhân chuyên nghiệp này quả thật cô nuốt không trôi. khôi nói.

- cô bán cả thân thể và mạng sống cho tôi sao?

cô nuốt nước bọt. lời nói như nghẹn ở họng.rất lâu cô mới nói được 1 tiếng ừ. thanh âm nặng nề phát ra nhưng dường như trong lòng cô trở nên nhẹ nhõm. cô nhìn anh. trong đôi mắt chân thành , mong đợi có cả biết ơn. anh không ngờ cô là dùng cái thái độ này đối với anh. anh mĩm cười. nhẹ nhàng nâng càm cô lại gần anh.

- số tiền đó đáng để cô bỏ ra nhiều như thế à.

huyền không kháng cự, cô mĩm cười nhìn anh nhẹ nhàng nói.

- nếu anh thấy nó ít vậy tôi có thể nâng giá lên không?. 1 tỷ 500. được không.

cô lúc này quả thật bỏ hết liêm sĩ. bộ dạng bướng bỉnh thường ngày cũng không còn. cô như 1 con mèo nhỏ thu vuốt lại mà mong cầu chủ nhân vuốt ve. giọng cô trở nên êm ái hơn, thái độ ngoan ngoản này tuy anh nhìn thuận mắt nhưng lại rất không vui. nếu cô là loại người bán mh vì tiền thì thật nhàm chán. anh buông cô ra , ngã người dựa vào ghế. nhàn nhạt nói.

- 2 tỷ . thân thể và sinh mạng của cô sẽ là của tôi. từ bây giờ cô sẽ trở thành nô lệ , thú cưng của tôi hiểu không. cô sẽ không còn cái gọi là nhân quyền đâu.

lời anh nói thật nhẹ nhàng nhưng lại thấy rõ sự lãnh lẽo trong ý tứ. cô sao lại không hiểu chỉ là nghỉ đến lại thấy sợ hãi. cô siết chặc tay.cố trấn định nói với anh.

- tôi hiểu.

anh nhìn cô, anh có thể thấy tay cô đang siết lại nhưng mặt cô lại bình thản như không có chuyện gì. anh móc điện thoại. nhắn cho đi 1 Tin nhắn rồi quay ra nói với cô.

- khi cô nhận được tiền, tôi cho cô 1 tuần sắp xếp mọi thứ. sau 1 tuần cô sẽ đi đến thành phố k với tôi.

lời của anh khiến cô hoảng hốt.

- tại sao.?

khôi nhìn cô lạnh lùng nói.

- cần có lí do sao, cô cũng nên biết đi với tôi có nghiã là gì. 1 tuần cũng đủ để cô nói lời tạm biệt rồi chứ.

huyền không đáp lại. cô có thể hiểu ý anh.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: