Chương 79

Hai người nói chuyện một hồi, Minh Lạc nắm được bảy tám phần tình hình Dục anh đường ở Vân châu, liền hỏi Quách phu nhân NGũ thị “ Phu nhân, ngươi quản lý Dục anh đường lâu như vậy, cảm thấy hiện tại Dục anh đường còn thiếu gì, triều đình có thể làm gì?”

Ngũ thị nhìn Minh Lạc một chút sau đó cúi đầu cung kính nói : “ nương nương,vốn Dục anh đường là việc thiện của triều đình, cũng là một loại an ủi đối với các chiến sĩ biên cương, để bọn họ không phải lo lắng mà hiến dâng cho đất nước. nhưng Dục anh đường tuy tốt nhưng cũng chỉ tiếp nhận được một phần cô nhi, không biết có bao nhiêu cô nhi trôi dạt khắp nơi, bị chết đói, hoặc bị bán đến nơi hẻo lánh. Nương nương có biết cô nhi chỉ cần vào được phổ thông đường của Dục anh đường là đã vô cùng may mắn.”

Ngũ thị cười khổ “ rất nhiều tướng sĩ, trước khi ra chiến trường thậm chí còn nhờ quan hệ đưa con vào Dục anh đường trước, vì bọn họ sợ, nếu mình chiến tử trên sa trường, con của bọn họ sẽ không nơi nương tựa. nghe thì như là đặt niềm tin vào Dục anh đường, nhưng thực ra là không tín nhiệm, vì bọn họ biết, nếu bọn họ chiến tử thì con của họ có khả năng sẽ không vào được Dục anh đường.”

nói đến đây không biết nàng ta có phải vì xúc động hay không mà mắt ngấn lệ

Làm trong long Minh Lạc cũng rầu rĩ.

Hài tử không cha không mẹ giống như lục bình trong nước, mệnh không do mình quyết định.

Nàng nén lại đau nhức trong lòng và cái mũi chua xót, nói : “ phu nhân, do đâu lại xuất hiện vấn đề như vậy? Vì vật tư không đủ hay quản lý có vấn đề?”

Ngũ thị ngẩng đầu nhìn Minh Lạc, mắt xoẹt qua vẻ châm chọc.

Nàng ta cúi đầu nói: “nương nương, biên cảnh vốn khổ, chỉ cần có chiến loạn thì sẽ có vô số cô nhi quả mẫu, một chiến dịch, có khả năng tử thương mấy vạn, Dục anh đường không có khả năng nhận nhiều hài tử như vậy, không có nhiều người để chiếu cố bọn hắn, cũng không có nhiều lương thực để nuôi bọn hắn.”

Trong chiến tranh, ở biên cảnh thiếu thốn vật tư như thế nào, há một tiểu thư được nuông chiều lớn lên như ngươi có thể biết?

“ cho nên nguyên nhân là do thiếu người và vật tư?” Minh Lạc cũng không để ý lời nói mâu thuẫn của Ngũ thị, nàng nhìn nàng ta, nói “ đã như vậy vì sao phải chia thành tinh anh đường và phổ thông đường? vì sao không xây dựng thêm phổ thông đường, tận lực thu nhận càng nhiều hài tử vào phổ thông đường?”

Nàng nhìn Ngũ thị, gằn từng chữ: “ theo ta quan sát tiêu sài của tinh anh đường, cầm kì thư họa, bút mực giấy nghiên, còn có đồ ăn, sợ là nuôi được một hài tử tinh anh đường có thể nuôi một trăm hài tử phổ thông đường. Phổ thông đường có sư phó, sách vở, nếu là hài tử có năng lực xuất chúng, chưa hẳn không thể nổi bật, cần gì phải tước đoạt cơ hội sinh tồn của những người khác?”

“ nhất là khi ta xem tư liệu của nữ hài trong tinh anh đường, các nàng không phải tất cả đều có năng lực xuất chúng hay xuất thân tốt hơn, chỉ vì các nàng có dáng dấp tốt, chẳng lẽ chỉ vì các nàng có dáng dấp tốt hơn, thì phải rút tiền triều đình dùng để dưỡng dục trẻ mồ côi của các tướng sĩ, đưa ra nuôi dưỡng các nàng như một đại tiểu thư khuê tú sao?”

Mặt Ngũ thị trắng bệch.

Nàng ta đến cùng vẫn xem thường nàng, hoàn toàn giống như nghĩa mẫu nói, Túc vương phi không phải hạng người bình thường, đầu tiên sẽ làm ngươi tâm thần đại loạn, dụ ngươi vào cạm bẫy của nàng, cho nên phải cẩn thận 12 phần.

Nàng ta mấp máy môi, cười khổ, nói “ nương nương nói đúng, giống như thiếp thân, ở tinh anh đường, không nói cẩm y ngọc thực nhưng cũng là hao phí không ít vật tư, số đó có thể cứu nhiều tính mệnh trẻ mồ côi. Thiếp thân nông cạn, nương nương dạy phải.”

Minh Lạc lắc đầu, ôn nhu nói : “lời vừa rồi của bản cung cũng không nhắm vào ngươi, trẻ con có tội gì đâu, mặc kệ hài tử được nuôi lớn ở phổ thông đường hay tinh anh đường thì những chuyện đó cũng không liên quan đến bọn chúng? Bậc cha chú của bọn chúng đã vì Đại Ngụy mà rơi xuống giọt máu cuối cùng, bọn chúng vốn là nên được nuôi lớn thật tốt.”

“ ba mươi năm trước, Lăng hoàng hậu cho lập Dục anh đường, giống như ngươi nói, dự định ban đầu là an ủi các chiến sĩ biên cương, để bọn họ tận tâm vì nước, đây vốn là việc quan trong triều phải làm. Chỉ là thành lập đã lâu, Dục anh đường ở các nơi cũng đều phát triển, nhưng lại khác xa lúc đầu. bản cung thấy Dục anh đường ở vân châu rất tốt, nên đã cho người điều tra Dục anh đường các nơi khác để làm so sánh, hi vọng mình có thể làm chút gì đó cho những tướng sĩ biên cương và những đứa trẻ mồ côi.”

Ngũ thị cười khổ: “thiếp thân hiểu ý tứ của nương nương, nhưng lời của nương nương nếu truyền ra ngoài sợ là sẽ bị người ghi hận. hiện nay hài tử của tinh anh đường cơ hồ ở khắp các châu, quân đội Yến Bắc, còn có tướng sĩ chính lục phẩm trở lên nếu chiến tử sa trường thì con của bọn họ chắc chắn sẽ được nuôi dưỡng ở tinh anh đường, đây là ân điển của yến bắc đô tư dành cho bọn họ. lời của nương nương đã động vào lợi ích của rất nhiều người.”

Bà ta phát hiện, khi mình nói chuyện với vị Túc vương phi này luôn phải cười khổ.

Minh Lạc cười, nàng muốn nói chính là cái này, nếu vì cử động mà làm liên lụy đến lợi ích của một nhóm người, thì không nên cất bước sao?

Nhưng những lời nói đấy chỉ là để thăm dò. Nếu muốn cải thiện Dục anh đường thì phải lên phương án cụ thể, tính trước các tình huống có thể xảy ra, sau đó mới định đoạt, cho nên lúc này chỉ cười không nói.

***

biệt viện Bàng gia.

Bàng đại phu nhân và Ngũ thị ngồi đối diện nhau.

Bàng đại phu nhân nói “ a Quyên, ngươi thấy vị Túc vương phi nương nương này như thế nào?”

Ngũ thị ôn nhu nói : “ hồi bẩm nghĩa mẫu, Túc vương phi rất hứng thú với chuyện của Dục anh đường, nàng còn tra tư liệu của Dục anh đường ở một số nơi khác, muốn làm so sánh để cải thiện lại DỤc anh đường một chút, tận tâm tận ý với tướng sĩ, xem ra rất có tâm.nghĩ chắc cũng không giống bên ngoài đồn, đại tiểu thư ương ngạnh được nuông chiều từ bé, có bề ngoài mà không có hàm dưỡng.”

Bà ta nở nụ cười nói “ cũng đúng, trước nay Túc vương điện hạ không gần nữ sắc nhưng lại cưới nàng làm vương phi, thiết nghĩ nhất định là có nguyên nhân. Lời đồn bên ngoài 8,9 phần là không thể tin.”

Bàng đại phu nhân nhíu mày, bà ta không muốn nghe những thứ này.

Bà ta bắt lấy trọng điểm, nói : “ hứng thú với DỤc anh đường? chẳng lẽ nàng ta muốn moi gì từ DỤc anh đường?”

Ngũ thị lắc đầu, ôn nhu nói : “nàng có thể moi gì? nghĩa mẫu yên tâm, việc mà nghĩa phụ nghĩa mẫu nhiều năm nay làm vì Dục anh đường, không nói toàn bộ Yến Bắc,chí ít những hài tử lớn lên ở Dục anh đường đều nhìn trong mắt, không có nghĩa phụ, nghĩa mẫu thì không có chúng ta của hiện tại.coi như Túc vương phi muốn moi ra gì đó, thì thứ nàng moi được cũng là mảnh trung tâm của nghĩa phụ, nghĩa mẫu với triều đình, với tướng sĩ biên quan, nếu nàng có chủ tâm không tốt, thì tự mình phải xấu hổ”

“ nhưng theo a Quyên thấy, những việc Túc vương phi làm là vì lấy lòng Túc vương điện hạ. Túc vương điện hạ không giống người thường, xuất thân củaTúc vương phi lại có chút xấu hổ, nàng nhất định sẽ vắt óc tìm cách buộc chặt Túc vương điện hạ”.

Bàng đại phu nhân gật đầu “ đúng vậy, đến cùng thì nữ nhân cũng là vì nam nhân và hài tử của mình. Hai ngày nay ta cũng đang tra Túc vương phi, trước và sau khi có hôn ước nàng ta biến hóa rất lớn, vì Túc vương mà phí rất nhiều tâm cơ.”

nói đến đây bà ta cũng thở nhẹ ra, giống như nghĩ đến cái gì, nhìn Ngũ thị nói : “ nói đến việc này, A Quyên, ngươi và Quách chỉ huy sứ thành thân đã hơn 3 năm, nhưng lại chưa có con nối dõi. Tuy ngươi ở lại vân châu ta rất vui, cũng thấy nhẹ nhõm, nhưng ngươi và Quách chỉ huy sứ mãi như vậy cũng không phải biện pháp. Quách chỉ huy sứ yêu thương ngươi như vậy, ngươi cũng không cần quá nhường nhịn nhi nữ của hắn,có rảnh hãy đến Việt châu ở mấy ngày, có hài tử thì tương lai mới có chỗ để dựa vào.”

Ngũ thị rủ mắt, nói : “ như hiện tại,có thể phân ưu với nghĩa phụ nghĩa mẫu, làm bạn với các đệ đệ muội muội trong Dục anh đường, a Quyên đã thấy thỏa mãn. Quách đại nhân rất tốt, nhưng mỗi lần nhìn thấy đại công tử và đại tiểu thư, a Quyên liền nghĩ đến mình khi còn bé ở cùng phụ thân- a Quyên không đành lòng để tình cảm cha con họ sinh khe hở.”

Bàng đại phu nhân bình tĩnh nhìn nàng ta, nói : “A Quyên, ngươi nói thật cho nghĩa mẫu biết, có phải ngươi vẫn băn khoăn về TRịnh Hoa sao?”

Mặt Ngũ thị tái đi.

Bàng đại phu nhân thở dài, nói “ A Quyên, ngươi đừng vờ ngớ ngẩn, nghĩa mẫu cũng là vì tốt cho ngươi. Trịnh Hoa tốt thế nào thì cũng đã qua đời 4 năm, coi như ngươi vì hắn thì cũng đã quá đủ rồi, ngươi cũng nên cân nhắc cho mình,bước về phía trước. Quách chỉ huy sứ nhớ tình nghĩa với phụ thân ngươi, lại thâm tình nghĩa trọng với ngươi, nhịn ngươi, chờ ngươi nhiều năm như vậy, là mười phần khó có được, ngươi không nên đem tâm người sống chơi đến chết mới bắt đầu hối hận. nghĩa mẫu cũng đều muốn tốt cho ngươi.”

Ngũ thị lại nâng mắt lên, miễn cưỡng nở nụ cười, nói : “ A Quyên biết, nghĩa mẫu yên tâm, qua thời gian nữa con sẽ đi Việt châu, lúc đầu con nghĩ Túc vương điện hạ đến thành Vân châu thì Quách đại nhân cũng đến thành Vân châu bái kiến Túc vương điện hạ.”

Bàng đại phu nhân gật đầu, nói “ ngươi hiểu là tốt rồi, a Quyên, ta không có nữ nhi, luôn con ngươi như con gái ruột, chỉ mong ngươi sống tốt, sẽ không hại ngươi.”

“ con biết” Ngũ thị hạ mắt, thấp giọng nói.

***

Vân châu thành, phủ đệ tạm thời của Túc vương

Dưới ánh đèn,Diệp Ảnh mặt không đổi sắc báo cáo tin tức thăm dò được hai ngày nay.

Nàng nói “ nương nương, nơi này là tư liệu của Quách phu nhân. Năm nàng 7 tuổi, phụ thân nàng vì cứu một thiên hộ trong chiến tranh với Bắc Cốt mà chết. về sau thành Việt châu bị phá, người nhà của nàng đều bị người Bắc CỐt giết chết. nàng liền bị đưa đến DỤc anh đường ở Vân châu, mới đầu được nuôi dưỡng ở phổ thông đường, mãi đến 2 năm sau, vị thiên hộ mà phụ thân nàng cứu, cũng chính là nhà chồng bây giờ của nàng- Quách Hằng Quách chỉ huy sứ tới thăm, lúc ấy Quách Hằng đã lên tới chính tứ phẩm chỉ huy thiêm sự Việt Châu vệ tư, nàng liền được nuôi dưỡng ở tinh anh đường, Bàng đại phu nhân thu nàng là nghĩa nữ, rất coi trọng nàng.”

“ năm Quách phu nhân được đưa đến Dục anh đường, còn có nhi tử của một vị bằng hữu của phụ thân nàng, tên TRịnh Hoa. Trịnh gia và Ngũ gia là hàng xóm, năm đó Bắc CỐt công phá thành Việt châu, Trịnh gia và Ngũ gia đều bị tàn sát, là Trịnh Hoa mang Quách phu nhân thoát ra ngoài, lại dẫn nàng đến thành Vân châu, hai người đều mang theo hộ dẫn, Trịnh gia và Ngũ gia đều là thế tập bách hộ của thành Việt châu, cho nên Dục anh đường không khó xử mà nhận bọn hắn.”

“ Quách phu nhân và TRịnh HOa cùng nhau trải qua nhà biến, đào vong, lại cùng vào DỤc anh đường, hai người vốn tình đầu ý hợp, chuẩn bị thành thân, nhưng trước lúc thành thân, trong lúc bảo hộ bách tính TRịnh Hoa bị Bắc CỐt đánh lén, chiến vong.nửa năm sau Quách chỉ huy sứ cầu thân, Bàng đại phu nhân làm chủ, gả Quách phu nhân cho Quách đại nhân.”

Minh Lạc gật đầu, chiến tranh làm cho vô số người nhà tan cửa nát, vợ con li tán.

Ngũ thị tuổi còn trẻ đã phải nếm đủ nỗi khổ thế gian,không biết so với những đứa trẻ không may mà chết đi trong lòng nàng là hạnh phúc hay bất hạnh.

Nhưng còn sống vẫn là tốt nhất, không phải sao?

Nàng hít một hơi, hỏi “ phẩm tính của Quách chỉ huy sứ thế nào? Đối đãi với Quách phu nhân ra sao? Năm đó vì muốn cưới Quách phu nhân có làm ra thủ đoạn gì không?”

“ Quách đại nhân tính tình hào sảng, danh tiếng trong quân cũng rất tốt, sinh hoạt rất tự hạn chết, trước khi cầu cưới Quách phu nhân, nguyên phối đã chết mười năm, bên người cũng không có người phục thị” Diệp Ảnh nói.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: