Chương 118

Translator: Lục Tịnh An

Lúc chạng vạng, sắc trời dần tối xuống.

Người bên cạnh đã cao hơn, dáng người thon dài cao thẳng hơn, vẫn ăn mặc như năm xưa, y phục tím, đầu đội tử kim quan rực rỡ chói mắt, chẳng qua toàn thân lại tỏa ra hơi thở hoàn toàn khác biệt.

Thiếu quân tôn quý cao ngạo, hiện giờ, đã trở thành đế quân không giận tự uy, chỉ đứng yên ở đó, cảm giác áp bức mang tới đã khiến người ta thấy nghẹt thở, không dám nhìn thẳng.

Thẩm Lưu Hưởng ngây ngẩn trong chốc lát, Từ Tinh Thần đi về phía hắn, nửa đường hơi ngừng lại, liếc nhìn trái quýt đã lăn tới bụi cây, cúi người nhặt lên.

"Trả huynh." Từ Tinh Thần đưa trái quýt cho hắn.

Thẩm Lưu Hưởng hoàn hồn lại, những điều muốn nói quá nhiều, lại không biết nên bắt đầu từ đâu, há miệng ra, nhưng mãi vẫn không thốt ra được một chữ.

Từ Tinh Thần im lặng nhìn hắn, cũng không mở miệng.

Rừng cây rơi vào tĩnh lặng, chỉ có âm thanh xào xạc của cành lá.

Thẩm Bặc Bặc nghiêng đầu, chớp đôi mắt trong sáng, nhìn hai người chẳng hiểu gì mà lắc đầu, đưa tay về phía Thẩm Lưu Hưởng, định tiếp tục làm đồ trang trí trên chân hắn.

Nhưng hai bàn tay mũm mĩm lại chộp vào khoảng không.

"Lâu ngày gặp lại…" Thẩm Lưu Hưởng đã quyết định xong, tiến lên hai bước ôm người có ánh mắt lạnh nhạt, "...Ôm… ôm huynh trưởng một cái trước nào!"

Hắn muốn làm nóng bầu không khí một chút, nhìn phản ứng của Từ Tinh Thần, ai mà biết hắn lại chẳng nhúc nhích, cũng không mở miệng, trầm ổn tới mức không tưởng tượng nổi.

Thẩm Lưu Hưởng thở dài, không dễ nhìn thấu như năm xưa nữa, Từ Tinh Thần hiện giờ, đang suy nghĩ gì cân nhắc gì, hắn cũng chẳng nhìn thấu nổi nữa.

"Cha quên Bặc Bặc rồi!"

Thẩm Bặc Bặc nhìn thấy Thẩm Lưu Hưởng ôm người khác mà không ôm hắn, liền vội vã chạy tới, "Bặc Bặc cũng muốn!"

Sao lại quên Bặc Bặc mất rồi.

Thẩm Lưu Hưởng nghiêng đầu nhìn đứa nhóc đang kéo góc áo hắn, lầm bầm không vui, liền nhếch môi cười, buông Từ Tinh Thần ra, định ôm hắn một cái.

Lúc này, Từ Tinh Thần đột nhiên hành động.

Hắn đưa tay ra, ôm chặt lấy Thẩm Lưu Hưởng, hơi cúi đầu, cằm đặt trên vai hắn: "Thẩm Lưu Hưởng, hóa ra huynh còn biết sống lại, biết truyền âm cho ta, ta còn tưởng rằng……"

Hắn nói mãi nói mãi, giọng điệu đã trở nên dịu dàng.

Từ đế quân tỏa ra uy áp vô thượng, biến thành con thú nhỏ bị vứt bỏ, bị thương, vùi mặt vào hõm cổ Thẩm Lưu Hưởng, cọ cọ với nét mặt buồn bã.

"Ta còn tưởng là khi nào gặp lại đế phụ, ta sẽ phải chịu trách phạt vì huynh."

Thẩm Lưu Hưởng chớp mắt, đột nhiên không còn cảm giác xa cách kia nữa, cong khóe môi: "Ừm, ta trở về rồi."

Hắn nói xong, phát hiện Thẩm Bặc Bặc đang đứng bên chân, đưa hai cánh tay nhỏ lên, đòi ôm không có hiệu quả, nước mắt đang quẩn quanh hốc mắt: "Cha quên ôm Bặc Bặc rồi, có phải không thích Bặc Bặc nữa không?"

Thẩm Lưu Hưởng vỗ cánh tay Từ Tinh Thần để hắn buông ra, sau đó bế Thẩm Bặc Bặc lên: "Nặng hơn rồi."

Thẩm Bặc Bặc bĩu môi.

Thẩm Lưu Hưởng: "Sao các ngươi tìm tới được đây?"

Ngón tay Thẩm Bặc Bặc chỉ xuống dưới: "Nhân sâm muội muội truyền tin đó, nhưng cách xa quá, Bặc Bặc không bắt được vị trí cụ thể, mãi tới khi tin tức trước kia lại truyền tới, thì đại ca ca mới mang Bặc Bặc theo tới."

Thẩm Bặc Bặc nói xong, ôm cổ Thẩm Lưu Hưởng, tựa sát vào vai hắn: "Bặc Bặc nhớ cha lắm."

Thẩm Lưu Hưởng sờ đầu hắn, chưa an ủi được bao nhiêu, thì Từ Tinh Thần lại xách Thẩm Bặc Bặc về mặt đất: "Phải về rồi, Tinh Liên vẫn đang giận ta, nếu huynh quay về, chắc muội ấy sẽ rất vui."

Nghe nói tới Tinh Liên, Thẩm Lưu Hưởng lập tức có rất nhiều lời muốn hỏi, chẳng qua quả thật nơi này không phải chỗ để nói chuyện, hắn gật đầu rồi nói: "Đợi lát nữa, Chu Huyền Lan vẫn chưa quay lại, phải nói với y một tiếng."

Bóng cây bao phủ trên người Từ Tinh Thần, sắc mặt hắn trở nên âm trầm: "Không cần đợi y, đi với ta bây giờ luôn."

Thẩm Lưu Hưởng nghĩ một lát, lấy bùa truyền âm ra: "Nếu không đợi được, thì ta truyền âm cho y."

Từ Tinh Thần chợt rủ mi, giành lấy bùa truyền âm, vò nát nó dưới tầm mắt sửng sốt của Thẩm Lưu Hưởng: "Trong khoảng thời gian ngắn y không rảnh chạy tới, huynh trở về với ta là được."

Nói xong, hắn kéo Thẩm Lưu Hưởng, trực tiếp mang theo người biến mất tại chỗ.

Cổ tay Thẩm Lưu Hưởng chợt đau, người đã ở Đế cung rồi, hắn suy xét lời Từ Tinh Thần vừa nói lúc nãy, vừa muốn hỏi thêm, thì đã có một đám thị nữ từ phía xa đi tới, nhìn thấy Từ Tinh Thần liền hành lễ, sau đó lại nhìn Thẩm Lưu Hưởng với ánh mắt tò mò.

Từ Tinh Thần hỏi: "Tinh Liên đâu?"

Thị nữ đi đầu trả lời: "Đế cơ không khỏe, đang nghỉ ngơi trong phòng, không cho bất cứ ai đi vào."

Từ Tinh Thần nhíu mày, kéo Thẩm Lưu Hưởng đi về nơi ở.

Mấy thị nữ phía sau trừng to mắt, ngơ ngác nhìn nhau, hồi lâu sau mới nhỏ giọng hỏi đây là ai, một thị nữ đã ở trong cung khá lâu hoàn hồn lại, nói: "Là… là Lưu Hưởng thiếu quân!"

Mọi người im bặt.

Từ Tinh Thần ngừng ở ngoài cửa: "Muội ấy gặp ta sẽ không vui, huynh đi gặp muội ấy đi."

Thẩm Lưu Hưởng nhớ tới lời Ngao Nguyệt từng nói, hơi gật đầu, giơ tay gõ cửa, sau khi gọi một tiếng nhưng không ai trả lời, bèn đẩy cửa đi vào phòng.

"Tinh Liên."

Trong phòng yên tĩnh, nữ tử có dung mạo xinh đẹp đang ngồi bên cạnh bàn, trên mặt hiện lên vẻ mệt mỏi, vừa đặt chung trà xuống, nghe thấy tiếng bước chân thì tưởng là Từ Tinh Thần, vừa gọi một tiếng bực mình: "Ca……"

Vừa nâng mắt nhìn, thì lập tức đứng dậy từ trên ghế: "Huynh trưởng?!"

Thẩm Lưu Hưởng chớp mắt với nàng: "Là ta."

Môi đỏ của Từ Tinh Liên cong lên, chạy tới ôm chầm lấy hắn khẽ nức nở.

"Sao vậy?" Thẩm Lưu Hưởng sờ đầu nàng, "Tinh Thần để muội chịu thiệt thòi à?"

Từ Tinh Liên gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Năm đó khi nàng tỉnh lại, đã gần một năm sau ngày Thẩm Lưu Hưởng vẫn lạc, không chỉ không còn đế phụ, mà huynh trưởng cũng đi mất, ca ca duy nhất là Từ Tinh Thần cũng thay đổi hẳn.

Từ Tinh Thần trở nên lạnh nhạt, khiến người ta không nhìn thấu được, cứ ép nàng phải tu hành bất kể ngày đêm.

Trong thời gian dài, Từ Tinh Liên thấy hơi phiền, thỉnh thoảng lại chuồn ra khỏi cung, có lần gặp được một tán tu ở tu chân giới, tên là Lục Thanh Vân, nàng cực kì vui mừng. Nhưng lại lo Từ Tinh Thần sẽ không đồng ý, nên không nói cho hắn nghe, mà âm thầm thư từ qua lại.

Kết quả vẫn bị Từ Tinh Thần phát hiện, nên mới có chuyện lúc sau.

"Ca ca muốn hắn rời khỏi ta, hắn không chịu, suýt nữa là hồn phi phách tán…" Bây giờ Từ Tinh Liên nhớ lại còn thấy rùng mình, "...Sau đó ca ca tha cho hắn, nhưng không cho ta qua lại với hắn nữa, cứ cách nửa năm, nhân lúc ca ca bế quan, mới có thể tới tu chân giới gặp mặt hắn."

Thẩm Lưu Hưởng nhíu mày: "Tại sao?"

"Không biết…" Từ Tinh Liên lắc đầu, lát sau lại thở dài, "...Nhưng ta đoán, có thể ca ca sợ ta đi theo Lục Thanh Vân, bỏ huynh ấy ở lại Đế cung một mình. Huynh ấy từng nói huynh không còn nữa, huynh ấy chắc chắn phải đợi ta phi thăng, rồi mang ta đi gặp lại đế phụ một cách bình yên vô sự."

Trong lòng Thẩm Lưu Hưởng hơi trầm xuống, chắc không phải Từ Tinh Thần đâm vào ngõ cụt rồi chứ.

Hắn hỏi thêm vài câu liên quan tới Lục Thanh Vân: "Có tu vi gì?"

Từ Tinh Liên: "Thiên tư của huynh ấy không phải là quá tốt, mười mấy năm trước là Nguyên Anh cảnh, chẳng qua cách đây không lâu ta trốn khỏi cung gặp huynh ấy, thì sắp đột phá tới Hóa Thần cảnh rồi."

Thẩm Lưu Hưởng: "Muội trốn ra à?"

Từ Tinh Liên gật đầu, nắm chặt tay hắn: "Huynh trưởng, chắc ca ca sẽ nghe lời huynh, huynh khuyên ca ca đi."

Thẩm Lưu Hưởng không ở đây, nàng trở thành nơi gửi gắm duy nhất của Từ Tinh Thần, cho nên quá quan tâm, bảo vệ quá cẩn thận, mới không khoan nhượng được một chút gió thổi cỏ lay nào.

Từ Tinh Liên biết những điều này, hơi đau lòng, nên cho dù bị Từ Tinh Thần đối xử như vậy, nàng cũng chưa từng oán trách thật sự.

Nàng khẽ than: "Ta biết ca ca chấp chưởng Đế cung một mình, những năm nay sống rất không tốt, cũng biết huynh ấy chỉ muốn tốt cho ta, ta không trách huynh ấy, chỉ là…… ta không thích, không thích như thế này."

Thẩm Lưu Hưởng im lặng rất lâu, giơ tay đặt lên đầu nàng, xoa nhẹ: "Đừng lo lắng, giao cho ta."

Từ Tinh Liên "ừm" một tiếng, hơi cong môi: "Có cơ hội ta sẽ dẫn Thanh Vân tới gặp huynh trưởng, con người huynh ấy rất tốt, chắc huynh trưởng sẽ không ghét đâu."

Thẩm Lưu Hưởng thấy khi nàng nhắc tới Lục Thanh Vân, chân mày giãn ra, trên mặt đều là vẻ vui mừng, đã qua mười năm vẫn yêu thích thế này, xem ra không phải hắn thì không được.

Thẩm Lưu Hưởng đột nhiên có loại cảm giác chua xót khi cải trắng nhà trồng không còn nữa, mà trở thành của nhà người ta rồi.

Hắn mà còn như vậy, chỉ e Từ Tinh Thần yêu thương Từ Tinh Liên từ nhỏ, còn có cảm giác như thế hơn hắn cả ngàn lần vạn lần, nghĩ tới lúc mà đế phụ biết……

Thẩm Lưu Hưởng lắc đầu.

Đáng sợ!

Hắn âm thầm thắp một nén hương cho Lục Thanh Vân trong lòng.

Thẩm Lưu Hưởng dặn dò Từ Tinh Liên nghỉ ngơi thật tốt, rời khỏi phòng, không thấy bóng dáng Từ Tinh Thần bên ngoài nữa.

Thẩm Bặc Bặc vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, tới giờ buồn ngủ rồi, hóa thành nguyên hình nằm lại trong Hàn Linh Thổ, Thẩm Lưu Hưởng hỏi hắn, một cọng râu lập tức chỉ chỉ: "Ở trong căn phòng trước kia của cha."

Thẩm Lưu Hưởng chạy tới, một đám thị nữ vừa rời đi, Từ Tinh Thần đặt mâm trái cây lên bàn, nói mà đầu cũng không quay lại: "Mới sai người sắp xếp lại như mới, huynh nhìn xem có vừa ý không."

Thẩm Lưu Hưởng suy tư trong chốc lát rồi nói: "Không cần chuẩn bị, ta sẽ không ở lâu."

Thân hình Từ Tinh Thần chợt cứng đờ, xoay người lại, sắc mặt sa sầm: "Huynh muốn đi đâu?

Thẩm Lưu Hưởng: "Ta chỉ tới thăm đệ và Tinh Liên, bình yên vô sự thì yên tâm rồi, tới tạm biệt đệ, rồi trở về Thương Tuyết Cư."

"Về Thương Tuyết Cư?" Từ Tinh Thần bỗng cười giễu, trên mặt hiện ra vẻ dữ tợn, "Nếu ta đã đón huynh về, tuyệt đối không thể để huynh rời đi!"

Thẩm Lưu Hưởng chợt nhíu mày.

Từ Tinh Thần đột nhiên sinh ra rất nhiều oán hận, ép lại gần hắn: "Hôm đó ta bị huynh nhốt trong kết giới, tu vi yếu ớt, không thể làm gì được, chỉ có thể đợi được tin tức huynh đã chết, giờ tu vi của ta đại thành, sau này chuyện gì cũng phải theo ta, không theo huynh được!"

Thẩm Lưu Hưởng lùi về sau một bước, lại bị nắm chặt cánh tay.

Từ Tinh Thần rủ mắt, ánh mắt âm trầm, trong tay hiện lên một chiếc lông đuôi phượng, giơ tay lên cài vào tóc hắn: "Ta sẽ không giao huynh và Tinh Liên cho bất kì ai nữa, các ngươi đều phải sống ở Đế cung, chuyên tâm tu hành, sớm ngày phi thăng đi gặp đế phụ."

Thẩm Lưu Hưởng nhìn hắn hồi lâu: "Nếu ta không làm vậy thì sao?"

"Ta đã nói, không theo huynh được…" Môi Từ Tinh Thần khẽ nhếch lên, nhìn như đang cười, nhưng ánh mắt lại cực kì lạnh lẽo, "...Huynh đang đợi Chu Huyền Lan sao, y không tới được."

Thẩm Lưu Hưởng nhíu mày: "Đệ đã làm gì?"

"Nhốt y lại mà thôi…" Từ Tinh Thần thấy hắn lộ ra vẻ lo lắng, thì sắc mặt càng khó coi hơn, "...Y để huynh chết, ta ghét y nhất, tại sao huynh không dễ gì mới quay lại được, mà sau đó lại vẫn lựa chọn đi tìm y chứ?"

Thẩm Lưu Hưởng giải thích: "Đệ hiểu lầm rồi, không phải là y hại ta."

"Đối với ta mà nói đều giống nhau, kết quả đều là huynh chết rồi!"

Bàn tay nắm cánh tay Thẩm Lưu Hưởng của Từ Tinh Thần đột nhiên chặt hơn, ngón tay hơi tái, "Ta sẽ không tin y nữa! Cũng không tin ai nữa! Ta phải tự mình bảo vệ huynh và Tinh Liên, cho tới ngày gặp được đế phụ!"

Thẩm Lưu Hưởng rủ mi, rơi vào im lặng.

Từ Tinh Thần nhìn hắn chăm chú, từ từ buông tay ra, lạnh giọng nói nghỉ ngơi sớm đi, rồi phất tay áo rời khỏi.

Cùng lúc đó, một tầng kết giới bao trùm cả căn phòng.

Thẩm Lưu Hưởng đi tới bên cạnh bàn, cầm quýt trong mâm lên cắn một miếng, liền ngây người, rủ mắt nhìn chằm chằm.

Không biết quýt lấy từ đâu, ngay cả vỏ cũng ngọt.

Thẩm Lưu Hưởng hơi thất thần, mãi tới khi vảy ngược trên người có động tĩnh, hắn mới lấy vảy ngược ra, không kịp đề phòng mà nghe thấy hai chữ "sư tôn".

Thẩm Lưu Hưởng trừng to mắt, đang kinh ngạc vì vảy ngược còn biết nói chuyện nữa, thì bỗng nhiên phát hiện là động tĩnh truyền tới ngoài cửa sổ.

Thẩm Lưu Hưởng đi tới bên cửa sổ, giơ tay vén rèm ra, đúng lúc nhìn vào một đôi mắt đen nhánh đang lộ ra ý cười.

Bóng người áo đen đứng ngoài cửa sổ, ẩn trong sắc đêm, đưa tay về phía hắn, giọng nói trầm thấp: "Đệ tử lại tới trộm sư tôn."

Tim Thẩm Lưu Hưởng đập thình thịch, nắm chặt bàn tay thon dài, nhảy ra ngoài cửa sổ: "Ngươi khôi phục trí nhớ rồi à?" Đây là lời nói khi Chu Huyền Lan tìm tới lúc nửa đêm ở thành Kỳ Lân, Từ Tinh Thần theo dõi hắn không cho ra ngoài.

Chu Huyền Lan không trả lời, hoặc là nhất thời không nói nên lời, chỉ ôm chặt eo Thẩm Lưu Hưởng, ôm người thật chặt trong lòng.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, một phiến lá bị gió thổi tới bên chân Thẩm Lưu Hưởng.

Thẩm Lưu Hưởng cũng không biết mình đã được ôm bao lâu, đưa tay ra vỗ lưng Chu Huyền Lan: "Sao vậy? Còn giận ta sao, ta… ta không cố ý chết mà, sư tôn mang ta đi vội quá, ta ở Ma cung mười mấy năm, nghĩa huynh cũng không chịu truyền tin tức ra ngoài vì muốn ta điều dưỡng thật tốt."

Ngón tay Chu Huyền Lan gập lại: "Ta đã tưởng rằng…… sư tôn nỡ bỏ rơi ta vì đại nghĩa."

Khi đó Thẩm Lưu Hưởng đột nhiên nói xin lỗi qua ngọc giản, y phát điên mà chạy tới, kết quả dưới gốc cây…… chỉ còn lại thi thể lạnh như băng.

"Sao… sao có thể…" Tim Thẩm Lưu Hưởng đập như đánh trống, sau đó nói lớn, "...Ta không nỡ để ngươi buồn đâu!"

Trong lòng Chu Huyền Lan lập tức như được nhét đường vào, ngọt tới mức không biết làm sao, hồi lâu sau, mới đè khóe môi đang cong lên xuống.

Giây tiếp theo, y lại nghĩ tới gì đó, nét mặt thay đổi liên tục.

Chu Huyền Lan thấp thỏm không yên.

Y đã ném sư tôn ra khỏi tẩm cung, để sư tôn ngủ ngoài hành lang mười ngày, y còn cưỡng ép sư tôn……

Yết hầu Chu Huyền Lan cuộn lên: "Đệ tử… đệ tử biết sai rồi."

"Hửm?" Thẩm Lưu Hưởng nghi hoặc, rồi lập tức bừng tỉnh, "Không sao! Thật ra hành lang không lạnh, cũng không cứng lắm, sau này ngươi có ngủ ngoài hành lang thì cũng không cần lo là ngủ không ngon!"

"...... Được…" Chu Huyền Lan nói, "...Nghe lời sư tôn."

Thẩm Lưu Hưởng vô cùng hài lòng mà cong môi cười, ra khỏi vòng tay y: "Vậy ngươi còn nhớ kí ức trong nguyên thần không?"

Chu Huyền Lan nhìn hắn chăm chú, ánh mắt trở nên u tối sâu xa: "Nhớ, ta còn biết tại sao phải dưỡng nguyên thần của sư tôn, tại sao dù nghịch thiên cũng phải mang sư tôn về."

Thẩm Lưu Hưởng vừa định hỏi thêm, thì Chu Huyền Lan đã nắm chặt cổ tay hắn: "Chuyện này kể ra rất dài, sư tôn rời khỏi đây với ta trước đi."

Thẩm Lưu Hưởng ngây người.

Từ Tinh Thần sống trong tẩm cung rộng lớn, đêm khuya không thắp đèn, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, chiếu lên mặt đất, lộ ra cảm giác lạnh lẽo.

Lư hương ở một góc đang tỏa ra khói xanh trong yên tĩnh, khí an thần nồng đậm tỏa ra từ đó, tràn ngập trong không khí, người bình thường ngửi một hơi thôi đã thấy đầu váng mắt hoa.

Nhưng Từ Tinh Thần không có cảm giác gì.

Hắn tháo quan buộc tóc chói mắt xuống, mái tóc dài xõa ra, ngồi một mình trên đất rót rượu, sau khi cảm nhận được động tĩnh của kết giới, hơi cong môi, ngẩng đầu uống một ngụm rượu.

Chắc Thẩm Lưu Hưởng bị hắn dọa không nhẹ, nên đi rồi nhỉ……

Tinh Liên… Tinh Liên cũng sắp đi rồi.

Đều muốn đi.

Từ Tinh Thần lặng lẽ nghĩ, như vậy là sao, không phải bọn họ là người một nhà ư, tại sao đều phải rời đi, bỏ lại một mình hắn ở Đế cung lạnh lẽo này.

Hắn không bằng đế phụ, không chịu nổi sự cô đơn này.

Nhưng ngoài nhẫn nhịn ra, thì không còn cách nào khác.

Trước khi Tinh Liên chưa tỉnh lại, hắn một mình chống đỡ qua một năm đằng đẵng, ban ngày ở trước mặt người khác, giống như đeo một lớp mặt nạ, biểu hiện hoàn mỹ, không lộ ra bất cứ sơ hở nào, chỉ có ban đêm mới được yên ổn, canh giữ bên cạnh Tinh Liên, đợi nàng tỉnh lại.

Hắn nghĩ, đợi sau khi Tinh Liên tỉnh lại mọi thứ sẽ tốt hơn, nhưng mà, tất cả mong đợi của hắn không thể thành hiện thực.

Tinh Liên là muội muội, hắn không thể thể hiện mặt yếu đuối cho nàng thấy, ngược lại, phải trở thành chỗ dựa của nàng mới đúng, để nàng sống vô tư vô lo.

Nhưng tu vi của Từ Tinh Liên cách xa hắn vạn dặm, đợi khi lôi kiếp phi thăng tới, nếu hắn rời đi, thì Từ Tinh Liên phải sống cô đơn lẻ loi ở đại lục này, xung quanh đều là hổ báo thú dữ.

Thế là hắn bắt Từ Tinh Liên chăm chỉ tu hành, bắt nàng đề cao tu vi bất kể ngày đêm.

Nhưng Tinh Liên không vui, lần nào cũng nói đừng ép nàng, trong lúc không để ý, thì đã dần dần xa cách hắn, khi bị bắt gặp hẹn riêng với Lục Thanh Vân, trong đôi mắt hắn nhìn từ nhỏ tới lớn kia, có sự sợ hãi đối với hắn.

Từ Tinh Thần không hiểu, tại sao phải sợ hắn.

Rõ ràng hắn là người yêu thương Từ Tinh Liên nhất trên đời này.

Còn có Thẩm Lưu Hưởng…… huynh trưởng xấu xa này, chỉ quan tâm Chu Huyền Lan, người nhớ nhung trong lòng chưa từng là hắn!

Cũng chẳng quan tâm mình đã tốn bao nhiêu công sức để tìm hắn! Vui mừng biết bao nhiêu khi gặp lại hắn! Chu Huyền Lan vừa tới, thì đã chạy theo y như vô số lần trước đó, giống như bỏ trốn vậy!

Hắn và Từ Tinh Liên đều giống nhau, người quan trọng nhất trong lòng đều không phải là hắn.

Từ Tinh Thần hắn, vĩnh viễn là người bị bỏ rơi!

Từ Tinh Thần đột nhiên sinh ra oán giận vô hạn, xách hũ rượu lên cao rồi đập xuống đất, nhưng tiếng vang giòn tan trong dự liệu lại không truyền tới, mà lại là một tiếng "Haizzz!"

Hơi quen thuộc.

Từ Tinh Thần chợt ngây ra, đột nhiên ngẩng đầu lên.

Thanh niên áo đỏ đang xách hũ rượu, lắc lắc, hơi nhướng mày, khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra nụ cười dí dỏm, hỏi: "Khó chịu với ai đó."

Từ Tinh Thần trừng to mắt: "Sao huynh vẫn chưa đi?"

Thẩm Lưu Hưởng ngửi mùi hương nồng đậm trong không khí, chưa gì ý thức cũng sắp mơ hồ luôn, hắn dập tắt lư hương trước, sau đó ngồi trước mặt Từ Tinh Thần, "Thắp loại hương an thần nặng như vậy làm gì, muốn ngạt chết mình hả?"

Từ Tinh Thần mở miệng: "Nếu không sẽ không ngủ được."

Thẩm Lưu Hưởng im lặng, giơ tay phải lên xoa đầu hắn: "Sau này không cần dùng hương nữa."

Từ Tinh Thần thấy là lạ mà nghiêng đầu qua, không cho Thẩm Lưu Hưởng sờ: "Không có hương an thần, ta không ngủ được."

Thẩm Lưu Hưởng nhìn đầu tóc rối loạn của hắn, cười lên: "Không sao, ta có thể kéo đàn nhị để ru đệ ngủ."

Từ Tinh Thần: "....."

Lúc lâu sau, hắn phản ứng lại, trừng to mắt: "Kéo đàn nhị ở đâu, Đế cung sao? Không phải huynh muốn đi ư?"

Thẩm Lưu Hưởng chớp mắt: "Tinh Thần đế quân không cho đi, ta không dám."

Từ Tinh Thần ngây người, biết Thẩm Lưu Hưởng đang chọc hắn, gò má vẫn tự nhiên nóng lên, hơi đỏ: "Bớt gạt người đi, Chu Huyền Lan đâu, không phải tên khốn kiếp đó tới rồi à, y có thể nỡ để huynh lại chắc?"

Cổ tay trái của Thẩm Lưu Hưởng chợt căng, khẽ ho một tiếng: "Ta kêu y đi rồi."

Từ Tinh Thần nghi hoặc nhìn hắn, mặt đầy vẻ không tin là Chu Huyền Lan lại bó tay chịu trói như vậy, cũng không tin Thẩm Lưu Hưởng cứ ở lại thế này.

Dưới tầm mắt hắn, Thẩm Lưu Hưởng nhướng mày, "Được rồi, nói chuyện chính."

"Lục Thanh Vân sao? Không cần nói." Giọng điệu Từ Tinh Thần cứng rắn, y như một người chia rẽ uyên ương, lạnh lùng vô tình.

Thẩm Lưu Hưởng ngạc nhiên: "Đệ trở nên thông minh rồi."

Từ Tinh Thần hừ một tiếng, hắn vẫn luôn thông minh mà, sao không đoán được chuyện chính mà Thẩm Lưu Hưởng muốn nói là gì chứ, "Lục Thanh Vân là một tán tu nho nhỏ, cũng muốn mang Tinh Liên đi, đúng là người si nói mộng."

Thẩm Lưu Hưởng: "Cho nên đệ làm kẻ ác, ngoài sáng thì đạp hắn, trong tối thì chỉ điểm hắn, muốn cho hắn mau chóng tăng cao tu vi."

Từ Tinh Thần vừa nghe, liền hệt như mèo bị giẫm phải đuôi: "Ta không có chỉ điểm hắn! Chỉ vứt cho một ít pháp thuật lợi hại……"

Lời nói được một nửa, Từ Tinh Thần phản ứng lại, nhìn Thẩm Lưu Hưởng đang cười vô cùng càn rỡ, trên mặt lúc xanh lúc đỏ, hận không thể tiến lên bịt miệng hắn lại.

Thẩm Lưu Hưởng cười đủ rồi, tiếp tục nói: "Đệ muốn Lục Thanh Vân rời khỏi Tinh Liên, hắn không chịu, thế là đệ suýt nữa đã đánh hắn hồn phi phách tán, Tinh Liên dùng cái chết ép buộc đệ mới dừng tay."

Từ Tinh Thần cười rất vô tình: "Phải."

Thẩm Lưu Hưởng sờ cằm, suy xét: "Thật ra đệ muốn thử, Lục Thanh Vân thích Tinh Liên nhiều bao nhiêu, cho dù Tinh Liên không làm vậy, nếu đối phương thà chết không rời khỏi, thì đệ cũng sẽ ngừng tay."

Từ Tinh Thần sắp bùng nổ: "Không phải."

Thẩm Lưu Hưởng: "Cứ nửa năm đệ lại bế quan một lần, Tinh Liên sẽ nhân lúc này lén chuồn tới tu chân giới gặp người, là do đệ cố ý phải không."

Từ Tinh Thần khó chịu: "Ta không có."

Thẩm Lưu Hưởng: "Đợi sau khi đệ cảm thấy Lục Thanh Vân có thực lực rồi, có thể chăm sóc tốt cho Tinh Liên, đệ sẽ để Tinh Liên rời khỏi Đế cung, có phải không?"

Tâm thái của Từ Tinh Thần hoàn toàn bùng nổ rồi: "Đừng nói bậy!"

Nghe xong ba câu phủ nhận liên tục, Thẩm Lưu Hưởng lắc đầu, nói lời thấm thía: "Đệ nên nói cho Tinh Liên mới đúng."

Từ Tinh Thần lập tức nói: "Nếu ta nói cho muội ấy, thì Lục Thanh Vân cũng sẽ biết."

Thiên tư của Lục Thanh Vân kia không cao, nếu không kích thích thêm, khiến hắn nỗ lực để mạnh hơn, đợi sau khi hắn phi thăng rời khỏi, người này sẽ không có năng lực để bảo vệ Tinh Liên.

Mà thù hận oán niệm, chính là cách trưởng thành nhanh nhất đối với một người—— hắn sẽ có cơ hội.

Thẩm Lưu Hưởng chớp mắt: "Ôi, thừa nhận rồi."

Sắc mặt Từ Tinh Thần chợt sa sầm, hồi lâu, khô khan mà phất tay áo, "Huynh vẫn đáng ghét như vậy."

Thẩm Lưu Hưởng nói: "Đệ ghét ta à?"

Từ Tinh Thần: "Phải! Hiểu chưa!"

Thẩm Lưu Hưởng khẽ tấm tắc, nghiêng đầu qua, như rơi vào hồi ức: "Nhưng không biết là ai, nói sau này nếu không có ai thích ta, mà đều thích Tố Bạch Triệt hết, thì hắn vẫn sẽ kiên trì thích ta vậy?"

Từ Tinh Thần lập tức đỏ mặt, muốn nắm lấy tay trái Thẩm Lưu Hưởng, bị né qua cực nhanh, thế là nắm cánh tay Thẩm Lưu Hưởng, kéo người dậy, đẩy ra tới ngoài cửa.

"Ta phải nghỉ ngơi, huynh đừng làm phiền, về Huyền Yêu cung đi!"

Thẩm Lưu Hưởng: "Đã nói nếu Tinh Thần đế quân không chuẩn, thì ta không dám."

Từ Tinh Thần: "Chuẩn chuẩn chuẩn."

Thẩm Lưu Hưởng cười phì ra tiếng, nhìn khuôn mặt tức tới mức không xong của Từ Tinh Thần, bỗng đưa tay ra, xoa đầu hắn: "Nghỉ ngơi cho đàng hoàng, đừng đốt hương an thần nữa, ngủ không được thì ra ngoài nói chuyện với ta, ta ở bên ngoài trông đệ."

Khóe miệng Từ Tinh Thần run lên: "Ta không phải con nít mà cần người trông."

Thẩm Lưu Hưởng: "Nhưng đệ nhỏ hơn ta, ta là ca ca."

Đầu ngón tay Từ Tinh Thần hơi gập lại, đóng cửa.

Thẩm Lưu Hưởng rủ mắt, dịch sang bên cạnh, ngồi xếp bằng.

Trong ống tay áo, trong phút chốc có một con rồng nhỏ hiện ra, một cái sừng rồng trên đầu chỉ còn một nửa, vẫn chưa khỏi hẳn.

Rồng nhỏ nghiêng đầu qua, mở đôi mắt đen nhánh nhìn hắn.

Thẩm Lưu Hưởng cong môi cười khẽ: "Ngươi thế này…… khá đáng yêu."

Chu Huyền Lan đen mặt, bực bội không vui mà quấn lên cổ tay trái Thẩm Lưu Hưởng, tính món nợ này lên đầu Từ Tinh Thần.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: