Tác giả
Đang Cập Nhật
  • choc vao hao mon cha dung dung vao me con - can nien

    Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

    Cận Niên

    Thể loại: Hiện đại, hào môn, ngược, sủng, H, HE
    Chính văn: 339 chương + 72 ngoại truyện
    Convert: Ngọcquynh520
    Edit: hoalala

    …..Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?

    Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: “Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?”

    “Cút!” Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: “Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!”

    Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.

    Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới: 

    “Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!”

    Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.

    *****

    5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....

    Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.

    Trong khách sạn, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên dừng trên người một đứa bé trai, gương mặt của cậu bé tuấn tú đến mức khiến người khác hít thở không thông, còn có một loại khí thế bức người, làm anh có cảm giác rất thân thiết.

    “Cháu bị vứt bỏ ở chỗ này sao?” Anh nheo mắt, không nhịn được hỏi cậu bé.

    Cậu bé nhìn anh, lạnh nhạt xoay xoay vành nón: “Cháu luôn ngoan ngoãn, mẹ biết cháu đi lạc, sẽ trở về tìm cháu.”

    Nam Cung Kình Hiện nhíu mày: “Vậy sao? Tại  sao không nhắc đến cha cháu?.....Cháu không có cha sao?”

    Cậu bé hơi giật mình, cũng nhíu mày, động tác giống anh như đúc.

    “Có a!” Cậu giảo hoạt cười mỉm: “Chú à, chú thật nhiều chuyện! "

  • tong tai thuc dang so - can nien

    Tổng Tài Thực Đáng Sợ

    Cận Niên

    Edit + Beta: Nhóm Vficland (Muathuvang + Coemho phụ trách)

    Hai năm trước, trong một lần âm kém dương sai cô nhầm bước vào một căn phòng
    Ngay lúc đó cô muốn thoát đi nhưng đã muộn
    Cô bị một bàn tay to lớn che miệng, không thể phát ra tiếng kêu, thậm chí không thể thở
    Cô cảm giác được đối phương là một người đàn ông cường tráng
    Người đó cũng đang đánh giá cô, áp sát vào đường cong lả lướt trên cơ thể cô
    Trong không khí giằng co này, cô cảm thấy sự ẩm ướt từ khóe môi hắn hôn lên khuôn mặt
    Cô nghe âm thanh trầm trầm mang tiếng thở dài
     “Nhỏ như vậy….”

    Lâm Hi Hi hoàn toàn bị chiếm đoạt, vượt qua một đêm thống khổ nhục nhã…

    ***

    Hai năm sau gặp lại, cô nhẹ nhàng gọi hắn “Tiên sinh”, lễ phép mà dè dặt.

  • khe uoc hao mon - can nien

    Khế Ước Hào Môn

    Cận Niên

    Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, ngược, tổng tài, báo thù
    Độ dài: 400 chương +1 phiên ngoại
    Edit: Dương Quỳnh

    "Tần Mộc Ngữ, trên đời này ngoài Cẩn Lan ra thì chẳng còn ai xứng đáng làm mẹ của con ta"

    Đêm khuya thanh vắng, nàng đã rời bỏ hắn trốn đi.

    Tại sao lại trốn? Vì sao yêu mà nàng lại phải làm việc đấy...tất cả vì sự tàn nhẫn của anh.

    "Đừng động đến đứa bé, xin người, nó là con của ngươi" Tần Mộc Ngữ nhìn bóng đêm thăm thẳm tuyệt vọng kêu lên.

    Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai nàng, đầu gối mãnh lực đá vào bụng nàng vốn đã hơi lớn lên.

    Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm…

    Môi hắn chậm rãi tiến gần tai nàng thủ thỉ: “Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không có gì quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết…”

  • tuyet ai no phi - can nien

    Tuyệt Ái Nô Phi

    Cận Niên

    Đôi lời trước khi vào truyện:

    Để đỡ khỏi vừa đọc vừa hận chửi, xin quý vị làm theo các yêu cầu sau:

    – Truyện này có nhiều chỗ phi nhân tính, nên những ai không thích hãy nhấn back quay ra!

    – Những ai kêu gọi bình đẳng giới, quyền phụ nữ… xin hãy nhấn back quay ra!

    – Những ai sợ các cảnh Hot, các cảnh bạo lực máu me, các bạn yếu tim, thần kinh yếu… mời quay ra ngoài!

    – Những ai ghét ngược luyến, ngược thân, ngược tâm…. tốt nhất quay đầu là bờ, thỉnh đi ra ngoài!

    Không nghe theo lời khuyên mà vẫn tiếp tục coi tiếp, chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm!

    Tóm lại, truyện này chỉ hợp cho những fan cuồng của thể loại ngược… và chịu được sức nóng của các cảnh H tàn bạo!

    Văn Án:

    “Nô nhi, lại đây…” Bên ao hơi nước mù mịt, hắn tà mị thấp giọng khẽ gọi nàng.

    Nàng chật vật đi tới giúp hắn thay y phục, mắt nhắm lại không dám nhìn thẳng. Hắn cười khẽ, bàn tay tiến vào dò xét tấm lưng trơn mềm của nàng…

    Nàng nghẹn ngào kinh hô, “Phù phù”, tiếng bọt nước bắn tung tóe khắp nơi, nhuyễn hương ôn ngọc, mê người giống như nước.

    Công chúa của dị tộc, trở thành tù binh chiến bại bị hắn bắt. Trong một lần săn giết tàn bạo, nàng bị một cây tên sắc bén xuyên qua ngực phải, nàng bẻ gẫy tàn tên, liều mình chạy trốn, nhưng lại bị hắn bắt lại!

    Nhìn thấy hắn lấy máu xử nữ cho mãnh thú ăn, khi nàng cực đói thì hắn đưa bánh bao nhân thịt người, nàng lại một lần nữa xác định rằng kẻ nam tử tà mị, mỹ lệ đến nghẹt thở này chính là một ác ma!

    “Nghe lời ta, nô nhi, đừng chống lại ta, có vậy ngươi mới sống lâu dài được…” Hắn cười cười lãnh đạm, nhưng không hề ôn nhu một chút nào.

    Trong đại điện hoàng thất sáng trưng, nàng phản kháng không được, nuốt lệ hầu hạ! Nhưng hắn chỉ là lấy thân thể của nàng làm vật hi sinh, chỉ vì để bảo vệ an bình cho một người con gái khác ở hậu cung…

    -Trong ngự hoa viên hậu cung, chỉ vì ẩn nấp, nàng lại nghe phải cái bẫy tròng của đế vương, kinh hãi làm quấy nhiễu thánh giá, người kia nhìn thẳng vào nàng với ánh mắt lệ khí, khiến nàng không thể nhúc nhích cựa quậy.

    Nàng giống như con hát, miễn cưỡng vui cười, lại càng giống như quân cờ, thân bất do kỷ.

    Mặc cho lại bị nhiều tay người đùa bỡn, nàng kiên quyết chôn hận, chỉ hăm hở chờ ngày chống đối kháng cự lại, chờ tới lúc mây tan trăng sáng.

1