Tác giả
Đang Cập Nhật
  • du chang can cau - co linh

    Dụ Chàng Cắn Câu

    Cổ Linh

    Editor: hazuka
    Beta: cafe_chaud + nganguyen.acc

    Điều gì có thể khiên mội vị Vương gia đường hoàng ngạo nghễ nhất, cũng là vị Đại Nguyên soái thống lĩnh trăm vạn đại quân của Đại Liêu tức giận đến muốn hộc máu như vậy???
    Đó chính là bị "gài bẫy"
    Để kết hôn
    Nhưng đối tượng chết hết rồi ư? Sao lại đem cái "Lão xử nữ khô khan xấu xí nhận không ra hình người" làm tân nương của hắn chứ?????
    Aiiii
    Aiiiii
    Ai........! Thờ dài, thở dài, lại thở dài

    Hắn đành phải hy sinh bản thân "Một người vì mọi người", quyết đoán nhắm mắt đưa chân đẩy cửa tân phòng ra.

    Hắn mở to hai mắt
    "Oa! thật đẹp, tân nương thật là xinh đẹp."

    Ai nói nàng vừa già vừa xấu? Nhìn khuôn mặt nhỏ bé của nàng, phấn trắng nõn nà, bộ ngực "đẫy đà"
    Thanh âm của nàng so với hắn còn lớn hơn, tính cách nàng càng bốc lửa hơn.

    Hơn nữa, mới uống mấy ly rượu nàng liền mơ mơ màng màng đưa tới cửa để cho con sói lớn ăn...

  • the no - co linh

    Thê Nô

    Cổ Linh

    Thể loại: Hiện đại, sủng (nam chính sạch 100%)
    Nguồn conver: Tàng thư viện
    Editor: Ngược Ái + Kiều Nhi
    Beta: Lâm Nhi + Linh Nhi + Ngược Ái

    Lần đầu tiên gặp mặt, cô chỉ biết hắn là một người khá điển trai, có IQ trên 200 và có những hành động kì quái.

    Lần gặp thứ hai, hắn tới nhà cô, giơ cờ hô khẩu hiệu kháng nghị việc người nhà “áp bức”, yêu cầu “đối đãi ngang hàng” với cô.

    Kháng nghị.... không có hiệu quả?

    Được. Vậy hắn kéo cô về nhà “ở chung”!

    Hắn suốt ngày “giảng đạo” cho cô “nhu cầu cần thiết của quốc dân”, khiến cô ngày một “thông minh” ra.

    Cô chỉ cần giặt đồ, nấu cơm, giúp hắn dọn dẹp và làm vài việc lặt vặt là được.

    Tới một ngày, hắn nói muốn dạy cô “giáo dục sức khỏe”, “giảng giải chuyên sâu”, “giải thích thực tế”.

    Nhưng hiện tại cũng sắp 12h rồi nha! Sao hắn lại nói đây là thời gian tốt?
    Còn cười đến kỳ quái, giống như con sói đói bụng đã lâu, muốn “ăn” cô vậy.

    Chỉ thấy hắn kéo khăn tắm ra....

    - Oa! Vật kỳ quái này còn có thể cử động nha! - Cô chỉ vào “nó”, sợ hãi kêu wow 1 tiếng.

    - Muốn sờ thử hay không? – hắn ái muội nói.

    - Muốn! – cô tích cực hiếu học, nhìn chăm chú vào “nó”.

    - Nóng quá! Bên trong có xương sao?

    - Có! Kế tiếp sẽ càng thú vị. Đầu tiên, cởi quần áo của em... Sau đó là lấp đầy khoảng trống của em...

    Theo sự “giảng giải” của hắn, tay cùng đầu lưỡi cũng bắt đầu di chuyển, xoa xoa, bóp bóp trên thân mình trẻ trung của cô.

    Giải thích rõ ràng, hắn còn tiến thêm một bước “tự mình làm mẫu” cho cô!

  • nuong tu thinh chi giao nhieu hon - co linh

    Nương Tử, Thỉnh Chỉ Giáo Nhiều Hơn

    Cổ Linh

    [Kinh thành tứ đại cấm vệ hệ liệt]
    Độ dài: 7 chương + chương kết
    Edit: chikarin11906

    Dựa vào tài mạo và tư cách, trên đời này căn bản không có nam nhân nào xứng đôi với nàng!
    Oa Lý Liệt ~~ nghe lời này chính là nói đến cái gì a?

    Nàng tốt xấu gì cũng là đại lão bà hắn cười hỏi đàng hoàng mà!

    Hắn chính là nghĩ đến có “kẻ thứ ba” hoành đao đoạt ái, cư nhiên dám trắng trợn coi thường công việc tướng công này của hắn, còn muốn xin hắn chủ động “hưu thê”, trả tự do cho nàng?!

    Tuy rằng bắt đầu từ ngày thành thân, hắn biết rõ là thê tử hắn xem thường hắn, thế nhưng, hắn bây giờ không phải rất nỗ lực muốn có được sự chấp thuận của nàng sao?

    Cho dù ngày thường bị nhốt bên ngoài cửa, khiến hắn hít không ít gió tây bắc, nhưng hắn không oán, không hối, không sợ chết, không sợ khổ cứ dũng cảm tiến lên, vẽ tranh, viết chữ, đánh đàn, chơi cờ đủ hết mọi thứ, đều một lòng một dạ muốn gây sự chú ý của lão bà thân yêu,

    Đột nhiên, một tháng một năm nào đó, khí trời sáng sủa, một ngày không gió không mưa—

    Ai đó không hiểu tại sao cư nhiên mở rộng cửa nghênh tiếp hắn, còn hiền tuệ xuống bếp làm thức ăn cho hắn?!

    Hắn nhéo mặt, nhéo tay, nhéo chân, nhéo mông, nhéo hông,

    Cho đến khi toàn thân bị chính mình nhéo đến một mảnh bầm tím,

    Hắn rốt cuộc mới tin đây thật sự không phải là giấc mộng!

    Thế nhưng… sao lại như vậy? Lẽ nào lão bà thân yêu của hắn cuối cùng phát hiện được hắn tốt rồi sao?

  • ca ca ba ba that vi dai - co linh

    Ca Ca, Ba Ba Thật Vĩ Đại

    Cổ Linh

    Thể loại: Hiện đại, niên hạ, có hài có ngược tâm, công sủng thụ, HE
    Editor: A- Moon

    Hắn cảm thấy ông trời thật bất công. Cho người ta một bộ dạng tuấn tú, chẳng những được hưởng một babyface còn sống lay lắt, ngày ngày cùng với đứa con nhu thuận có vẻ đẹp trời sinh, hai người thật giống như thiên sứ.

    Hại hắn lúc đầu nhìn thấy họ thật giống như bị yểm bùa. Chỉ cần rời xa bọn họ quá một mét là hắn cảm thấy toàn thân khó chịu.

    Nhìn bọn họ trải qua những ngày khốn khó khiến hắn đau lòng tới chết. Vì thế hắn đã quyết định bao dưỡng bọn họ. Hắn tuyên bố sẽ làm trụ cột trong nhà, không cho y đi làm kiếm tiền, mỗi ngày tẩm bổ để y dư ra một ít thịt. Không những thế lại mua chuộc con trai bé bỏng của y làm gián điệp theo dõi nhất cử nhất động của y.

    Haiz, đối mặt với thằng nhóc mang tính tình trẻ con như hắn, y thật sự không còn cách nào khác phải cùng sống chung mái nhà với hắn, hưởng thụ sự ưu ái của hắn nhưng hắn vẫn sợ bí mật mình giấu kín bấy lâu nay bị phát hiện a!

  • de ac danh soi - co linh

    Dê Ác Đánh Sói

    Cổ Linh

    Độ dài: 9 chương + hồi cuối
    Coverter: ngocquynh520
    Editor: vân cherry

    Tại gia tòng phụ cũng được,

    Bây giờ còn muốn ép nàng xuất giá tòng phu,

    Phi! Không có cửa đâu,

    Nàng nhưng là có lý tưởng, có hoài bão,

    Dự định làm nữ hiệp vĩ đại hành hiệp trượng nghĩa!

    Tại sao có thể chấp nhận  nhảy vào “cạm bẫy” hôn nhân,

    Cả ngày ở trong ôn nhu hương lăn qua lăn lại đây?

    Nhưng cha nàng lại len lén giúp nàng tìm đối tượng tất cả đâu vào đấy rồi,

    Muốn"Gả" nàng trở tay không kịp,

    Hắc hắc! Cũng may nàng trời sinh thông minh gặp khó khăn có chí tiến thủ,

    Từ lâu đã sớm xem thấu “chút tài mọn” của cha nàng,

    Vội vàng thừa dịp một đêm đen,

    Mang tất cả"Gia sản" bên người,

    Chọn trúng một “ca ca xui xẻo” trắng trẻo thuận mắt,

    Ở trong bóng tối đưa tay không thấy được năm ngón,

    Lặng lẽ leo lên giường của hắn,

    Tính toán để nàng "Bá vương ngạnh thượng cung",

    Vậy mà, sắc đẹp, nguyên bảo** cũng tự động đưa tới cửa,

    Hắn lại còn"Giận dỗi", chậm chạp không chịu"Động thủ",

    Nàng tức giận đến nói không nên lời,

    "Ngươi. . . . . . Ngươi thật không phải nam tử. . . . . . A!"

    Lời còn chưa nói hết, nàng liền "khua tay múa chân" bị túm lên giường. . . . . .

    **đĩnh bạc hoặc đĩnh vàng thời xưa ( 1 đĩnh bạc thường nặng 50 lượng, 1 đĩnh vàng thường nặng 5 hoặc 10 lượng)

  • cuoi hoi sinh tu duyen - co linh

    Cười Hỏi Sinh Tử Duyên

    Cổ Linh

    Hệ Liệt Thất Tu La (Bộ 1)
    Thể loại: cổ trang, HE.
    Số chương: 11
    Converter + editor: A Tử

    Ai! Nếu không phải thời gian cấp bách, nếu không nàng thật sự không để vị hôn phu có sẵn vào mắt.

    Nàng thế nào mà cấp bách tùy tiện tìm nam nhân để gả đâu?

    Nhưng người nam nhân này có thể hay không cũng quá tùy tiện a? ! Nghe nói khi cha nàng thân chinh nguyện ý gảnàng cho hắn thì…

    Hắn chỉ cưới nàng với duy nhất một điều kiện ── nếu có thể làm việc nặng!

    Khư ~~ tuy rằng nàng chưa từng đem chính mình xem như là thiên kim đại tiểu thư, tuy rằng nàng từ trước đến nay đem chịu khổ là việc đương nhiên.

    Nhưng nàng cũng rất thực tế, đem nàng làm như là “Thôn phụ” chân chính!

    Phàm là tất cả việc nông gia lớn nhỏ tất cả đều giao cho nàng xử lý; mà nàng cũng nhân quật cường, cá tính không chịu thua.

    Đến nỗi cắn răng muốn làm tốt đến nổi phu quân nàng có thể khích lệ nàng một câu, hoặc là cho nàng một cái ánh mắt yêu mến.

    Bất quá. . . . . . Đương nhiên không có!

    Cho nên hắn vẫn đều nhận định nàng gả cho một cái “Nông phu” chính gốc, còn là một nông phu thực vất vả cần cù──

    Sớm cũng cấy mạ, gieo; trễ cũng cấy mạ, gieo. . . . . .

    Chẳng qua là khi nàng mang thai, hắn bắt đầu thay đổi, trở nên săn sóc, trở nên ôn nhu.

    Trở nên. . . . . . Không hề giống cái nông phu? ! Thật sự! Nàng càng lúc càng không biết phu quân của nàng . . . . . .

    Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? ? ?

  • ach duong tinh quanh co - co linh

    Ách Dương Tình Quanh Co

    Cổ Linh

    Thất Tu La Hệ Liệt Chi Tứ
    Edit: Vân Nhi
    Beta: Quảng Hằng & Khuyên

    Hắn là một người bình thường nhưng không hề tầm thường_ Tuy rằng là hậu nhân của một võ lâm thế gia…

    Lại vì một nhân duyên nào đó, nghèo túng đến nỗi phải lấy đánh cá làm nghề nghiệp, nhưng dù vậy

    Hắn vẫn là một người giữ chữ tín, một nam tử hán đỉnh thiên lập địa.

    Khi hắn bị bắt phải cưới một thiên kim tiểu thư hết sức bá đạo, nàng lại xuất hiện…

    Không nói một lời, chỉ là đưa ra tín vật đính thân yêu cầu hắn thực hiện hôn ước.

    Ách… Đừng nói hắn cảm thấy kinh diễm khi gặp nàng…

    Chỉ là khi hắn cùng nàng nhìn nhau, hắn liền không hiểu được tâm ý của hắn.

    Cái này làm hắn tưởng vui vẻ nhận nàng làm thê tử của hắn, cùng nàng sống qua đời còn lại

    Thẳng đến khi suy sự đến cửa, thẳng đến lúc hắn bị kẻ gian hãm hại, nàng lại đột nhiên “Đại biến thân”

  • ac duong phac lang - co linh

    Ác Dương Phác Lang

    Cổ Linh

    Thể loại: ngôn tình cổ đại, HE
    Convert: meoconlunnar
    Editor: tieunguyennguyen

    Ở nhà tòng phụ cũng liền thôi, Bây giờ còn tưởng ép nàng xuất giá tòng phu. Phi! Không có cửa đâu, Nàng cũng có lý tưởng, có khát vọng, trở thành đại nữ hiệp hành hiệp rượng nghĩa nha.

    Làm sao có thể nhảy vào “cạm bẫy hôn nhân”, suốt ngày trải qua nhuyễn ngọc ôn hương chứ?

    Nhưng phụ thân lại vụng trộm tìm giúp cho nàng đối tượng tốt, còn muốn gả gấp, làm nàng chút nữa là trở tay không kịp.

    Hắc hắc! Cũng may nàng trời sinh thông minh, thừa dịp ban đêm nguyệt hắc phong cao mà bỏ của chạy lấy người. Lại còn cố tình tìm một “ca ca xui xẻo” nhìn thuận mắt, trong bóng đêm, lặng lẽ leo lên giường của hắn, dự tính “bá vương ngạnh thương cung “ hắn để phá vỡ ý đồ của phụ thân, để lại cho hắn chút tiền rồi bỏ đi hoàn thành giấc mộng nữ hiệp của nàng.

    Nhưng mà, sắc đẹp, nguyên bảo đều tự động đưa lên cửa, Hắn cư nhiên còn ” giận dỗi “, chậm chạp không chịu ” động thủ “, nàng tức giận, không nhịn được, mắng luôn “ ngươi…ngươi thực sự không phải là nam nhân…a”

    Còn chưa nói xong, nàng đã bị bắt lên trên giường….

  • chi so tuong tu kho - co linh

    Chỉ Sợ Tương Tư Khổ

    Cổ Linh

    Covert: Pratchett
    Edit: V.A
    Beta: darkangel
    Hệ liệt: Mân Côi hôn RK108
    Nam nhân vật chính: Lý Mộ Bạch (thư sinh).
    Nữ nhân vật chính: Nhiếp Đông Nhạn.
    Những nhân vật khác: Nhiếp Văn Siêu, Nhiếp Nguyên Xuân , Tư Mã Thanh Lam.
    Bối cảnh của truyện: Cổ đại.
    Loại truyện: Quen biết, đào hôn, ân oán giang hồ.

    Ai nha! Rốt cuộc Tiểu bạch xà mà nàng đợi tám năm cũng được đưa tới!

    Nàng kinh ngạc mở hai mắt nhìn vào giỏ trúc dò xét. Thật lâu sau, vẫn không thấy có âm thanh.

    “Vị công tử này, ta muốn chính là tiểu Bạch xà.”

    “Ta biết.”

    “Phải là màu trắng.”

    “Ta biết.”

    “Phải có hình dạng của rắn.”

    “Ta biết.”

    “Phải nhìn thấy được.”

    “Ta biết.”

    “Như vậy, Tiểu bạch xà của ta đâu?”

    “… Ách, không… Không thấy .”

    Không thấy?! Thật sự là ông trời cũng giúp nàng, vừa vặn, nàng có thể trao đổi điều kiện với hắn!

    Hắc hắc hắc, trông người này khi tức giận mà vẫn thanh tú, nói chuyện còn nhỏ giọng hơn so với cô nương nhà người ta.

    Nhìn nhã nhặn như vậy, chắc là người đọc sách rồi, cá tính ôn hòa như con thỏ con, bộ dạng thoạt nhìn có vẻ rất dễ khi dễ.

    Sau khi thử một lần, quả nhiên là không phải dễ lừa gạt một cách bình thường.

    Cái này… Nàng từ từ lừa hắn mới được.

  • doc nhat nam nhan tam - co linh

    Độc Nhất Nam Nhân Tâm

    Cổ Linh

    Bộ 2 Hệ Liệt Thất Tu La
    Thể loại: cổ trang, lãng mạn
    Chuyển ngữ: Liễu Mi (ucuc_nhoxinh)
    Độ dài:  10 chương
    Couple: Quân Lan Chu vs Gia Cát Mông Mông

    Đối với nàng mà nói, đạo lý tam tòng tứ đức – tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử – là đạo nghĩa ngàn năm từ nhỏ đã được mẫu thân răn dạy. Vì thế, bất kể có xảy ra việc đại sự gì, bất luận thị phi đúng sai, nàng sẽ nhất nhất tuân theo.

    Nàng, cho dù có thao thao bất tuyệt với người khác bao nhiêu đi nữa, chỉ cần huynh trưởng của nàng bảo ngừng, nàng cũng chỉ có duy nhất một đáp án “Vâng, đại ca!”

    Ngoại trừ thành viên gia đình, tất cả ngoại nhân nàng đều không thích, chỉ có với hắn, nàng tự nhiên cảm thấy một lực hấp dẫn lớn.

    Vì thế, nàng chủ động cầu hôn hắn, hắn không nói hai lời bèn đáp ứng, để cho nàng trở thành “người trong nhà”. Đương nhiên, hắn không phải là người dễ hầu hạ, nhất là những lúc nàng nói nhiều.

    Hắn sẽ ngay lập tức triển hiện phu uy, lành lạnh quát: “Câm miệng!” Mà nàng cũng sẽ lập tức nhận mệnh đưa ra duy nhất đáp án: “Vâng, tướng công.” Hắn tuyệt đối không nghĩ đến nàng chính là chân mệnh thiên nữ mình ước ao.

  • on nhu no tuong cong - co linh

    Ôn Nhu Nộ Tướng Công

    Cổ Linh

    Bộ thứ năm thuộc
    Edit: khanhdoan

    Cuộc đời của nàng không có chí lớn, cũng chỉ muốn thực hiện được ước nguyện của cha già…

    Gả cho một trượng phu bình bình thường thường, làm một thê tử bình bình thường thường…

    Trở thành một đôi phu thê bình bình thường thường, trải qua những tháng ngày bình bình thường thường trong cuộc sống.

    Như vậy đâu có gì khó khăn lắm phải không nà? Nhưng biết nói thế nào đây?

    Nói khó cũng không phải khó lắm, nói không khó cũng không phải không khó!

    Nguyên nhân là vì hôn nhân của nàng phải tuân theo lệnh của mẫu thân.

    Mà mẫu thân chỉ xem nàng như một quân cờ.

    Một lòng xem nàng là công cụ để lợi dụng!

    Nàng dứt khoát lên tiếng kháng cự, muốn tự quyết định trong hôn nhân của mình.

    Cũng được thôi! Nhưng ngược lại, nàng phải chấp nhận chịu mạo hiểm.

    Ngay trong hôn lễ của mình, tự chọn một phu quân để gả ngay lúc đó!

    Cũng may, vận khí của nàng không tệ lắm.

    Tuy hắn thực thô lỗ, cũng hơi bá đạo;

    Làm việc không câu nệ tiểu tiết, lại rất gia trưởng.

    Nhưng đối với nàng, chẳng những hắn hiền hậu, khoan dung,

    Còn thực lòng săn sóc nàng, rất dịu dàng với nàng.

    Điểm duy nhất không như mong muốn là,

    Thân phận của hắn dường như quá khác biệt với mẫu phu quân lý tưởng mà nàng ấp ủ trong lòng từ trước đến nay…

    Tèng teng teng teng…

    “Con mẹ nó… Ai da, sao cha đánh ta?”

    “Ta đã nói ngươi bao nhiêu lần rồi, không được chửi bậy, bọn trẻ càng ngày càng lớn, không được để bọn chúng học theo cái miệng thúi của ngươi!”

    “Bịch, bịch, bịch… Ai da, ai da, ai da… đánh chết ta rồi, đánh chết ta rồi!”

    “Tốt nhất là đánh cho ngươi chết phứt đi, dù sao ta cũng còn ba đứa cháu ngoan.”

    “…Xem như cha lợi hại!”

    “Nói đi! Là ai chọc tức ngươi?”

    “Còn ai vô đây nữa, chẳng lẽ không phải là lão tam ngu ngốc kia sao!”

    “Hắn lại chọc ngươi cái gì?”

    “Tứ thúc nói, nếu vấn đề của Tiểu nghiên mực kia đã giải quyết xong, kế tiếp cũng nên lo kiếm lão bà cho lão tam ngốc nghếch nhà ta!”

    “Rồi sao?”

    “Cho nên ta đã đuổi lão tam ra ngoài tìm lão bà a!”

    “Hắn không chịu sao?”

    “Ta là đại ca của hắn, hắn dám không nghe lời ta?!”

    “Vậy thì còn vấn đề gì nữa?”

    “Tại vậy nên giờ mới lớn chuyện nè chứ!”

    “Rốt cuộc là làm sao?”

    Hắn nói muốn bắt chước ta và Lan Chu, lão cha, lão nương nào muốn gả nữ nhi bảo bối cho hắn, hoặc khuê nữ nhà ai tự nguyện gả cho hắn, hắn sẽ…

    “Vậy thì tốt rồi, theo tính tình của hắn, cũng chỉ có cách này mới tìm được lão bà, không phải sao?”

    “Nếu chỉ như vậy thì còn gì để lo nữa… Aizz!”

    “Ngươi có thể đừng úp úp mở mở như vậy nữa hay không?

    ”…”

    “Ngươi nói gì ta không nghe rõ, thử nói lại lần nữa coi?”

    “Không có gì!”

    “Tốt nhất là không có gì!”

    “Tóm lại, chính là vì tính tình của Thanh Dương, nên hắn mới không thể bắt chước ta và Lan Chu.”

    “Tại sao lại nói vậy?”

    “Cha à, ngài tự mình ngẫm lại xem, tuy rằng Tứ thúc tính tình nóng nảy, hễ khó chịu một chút là nổi trận lôi đình, nhưng ít ra thúc cũng không ngu ngốc, còn Thanh Dương hắn…”

    “Thanh Dương cũng đâu có ngu ngốc!”

    “Phải, hắn không ngu ngốc, còn rất là thông minh, nhưng khổ cái thật thà đến không chịu nổi, tính tình thẳng tuột như ruột ngựa, không có nửa chỗ cong quẹo, vừa đáng thương mà cũng thật đáng buồn, thuận miệng nói đùa với hắn thôi, hắn cũng tưởng thiệt; gặp phải chuyện nên kiên trì thì không chịu kiên trì, lúc không nên cố chấp thì hắn lì như trâu, thực không hiểu trong đầu hắn rốt cuộc chứa đựng cái quái gì… Aizz aizz, đáng giận, đáng giận, không cẩn thận cái miệng một chút cũng không được sao?”

    “Ngươi cứ nói tiếp đi?”

    “Mẹ nó, …ih ih, ngươi còn đánh nữa ta sẽ không thèm nói nữa đâu a!”

    “Cẩn thận cái miệng của ngươi, mau nói coi!”

    “Thật ra ngài thử nhìn bộ dáng Thanh Dương một lần là phải hiểu rồi, râu ria xồm xoàm, tục tằn thô lỗ, lại còn là một gã buôn ngựa tầm thường, cha nghĩ xem có khuê nữ nào thèm để ý tới hắn, hoặc là có cha mẹ nào chịu đem nữ nhi bảo bối gả cho hắn ?”

    “Chỉ sợ… . . Khục khục, cũng không nhiều lắm ha!”

    “Vậy ngài tưởng sẽ gặp đúng lúc có người vì chuyện cấp bách nào đó cầu Thanh Dương hỗ trợ, hoặc là phải cấp tốc gả gấp nữ nhi ra ngoài để tránh một hôn sự bi thảm hơn sao?”

    “Cái này… Ờ, cơ hội quả thật là không cao!”

    “Cho nên nha, muốn con rể như Thanh Dương, cũng chỉ có ba loại người…”

    “Sao? Ba loại nào?”

    “Muốn kiếm người ở rể…”

    “Cái này không được! Thanh Dương đường đường là nam tử hán đại trượng phu, hắn đương nhiên hiểu rõ, ở rể như chó chui gầm chạn, phải dựa vào nữ nhân, chỉ có nam nhân nào mồ côi mồ cút không thân không thích bất đắc dĩ lắm mới chịu, chứ đánh chết hắn, hắn cũng sẽ không nguyện ý.”

    “Đúng vậy, cho nên loại này không có khả năng xảy ra rồi.”

    “Vậy còn loại thứ hai là gì?”

    “Loại thứ hai là, nữ nhân đó có khuyết điểm, thí dụ như bẩm sinh câm điếc hoặc thiếu tay thiếu chân, hoặc là diện mạo xấu xí như quỷ, hoặc là từ nhỏ đã ngu ngốc khờ khạo…”

    “Cái này cũng không phải là không được, nhưng mà…”

    “Chính xác, trời sinh không trọn vẹn cũng không phải là lỗi của cô nương nhà người ta, nhà chúng ta cũng không để ý bề ngoài lắm; ngu ngốc khờ khạo nhưng lại đơn thuần thiện lương, ai nói là không tốt? Nhưng mà…”

    “Tứ đệ muội tuyệt sẽ không đồng ý, nàng đã sớm cảnh cáo Thanh Dương rồi!”

    “Không phải là Tứ thẩm nông cạn, mà vì cậu của Tứ thẩm chính là một người trời sinh mặt thịt lại khờ khạo ngờ nghệch, đại phu nói là bị di truyền từ thế hệ trước do người cùng chung huyết thống lấy nhau, hài tử sinh ra hoặc thân thể không trọn vẹn, hoặc chín phần mười là bị ngu si ngốc nghếch như vậy, cho nên…”

    “Cái này cũng không được, dù sao trên đời này người không để ý đến bề ngoài như chúng ta cũng không có nhiều, nhưng nên suy nghĩ vì tương lai của hài tử, tốt nhất vẫn nên tránh đi.”

    “Vậy chỉ còn lại loại thứ ba…”

    “Loại này lại ra sao?”

    “Nữ nhân khinh thường Thanh Dương.”

    “Nếu khinh thường hắn, sao lại nguyện ý gả cho hắn?”

    “Tưởng hắn dễ bị ăn hiếp, gả cho hắn là có thể ăn cả thịt lẫn xương hắn, khống chế hắn cả đời nha!”

    “Ờ, nói vậy cũng phải, loại nữ nhân vọng tưởng khống chế nam nhân này cũng nhiều à, đa phần là loại khôn khéo giảo hoạt, hoặc là tùy hứng ương ngạnh, hoặc là dã man bá đạo, mà Thanh Dương ngoại trừ lâu lâu nổi cơn hung bạo khủng bố lên, còn thì cũng không có gì đáng sợ, tuy tính tình không nhẫn nại cho lắm, nhưng…”

    “Tứ thẩm nhi dạy dỗ hắn rất kỹ, dù không kiên nhẫn, không vui, hắn cũng chỉ dám nói chuyện với khẩu khí không tốt mà thôi, dù trong bụng thật sự rất khó chịu, đầu óc bốc lửa, cùng lắm hắn chỉ quay đầu bỏ đi, cũng không dám tùy tiện nổi cơn giận dữ. Cái này cũng phải qua huấn luyện dữ lắm mới được a, hắn cũng không muốn lại bị Tứ thẩm nhi lột hết quần áo trần truồng như nhộng lôi đi từ đầu thôn đến cuối thôn hoặc bắt hắn đem chim đi dạo nơi vắng vẻ tĩnh mịch a!”

    “Hahaha… cha con Tứ thúc ngươi cũng chỉ có Tứ thẩm nhi của ngươi mới chế phục được a!”

    “Nhưng người mới quen biết hắn lại không hiểu được tính nết của hắn, cứ tưởng rằng hắn ngu ngốc thật thà, dễ dàng khi dễ hắn, ăn hiếp hắn, khống chế hắn. Thành thật mà nói, nếu gặp phải người thông minh thì làm như vậy cũng không khó gì, bởi vì nếu hắn thực lòng cưới người ta, vậy sẽ là người một nhà, đối với người của mình, từ trước đến nay hắn không hề cảnh giác, cũng không biết phải đề phòng người ta quanh co lòng vòng âm mưu gian trá, nhưng…”

    “Ờ, cái này điều quan trọng phải là…”

    “Chính xác! một khi thực sự có người có can đảm dám khiêu chiến tính nhẫn nại của hắn đến cực điểm, không trực tiếp khóc lóc om sòm vật vã thì hùng hổ giương oai đòi tiểu lên đầu hắn, vậy tính tình nóng nảy của hắn do Tứ thúc di truyền sẽ bộc phát mà bùng nổ lên, không những mất lý trí, không còn biết suy nghĩ, không biết ai là thân ai là sơ, trời đất cũng không tha, ai cũng không ngăn cản hắn nổi, sau đó tám phần là…”

    “Một chưởng đánh chết người đàn bà kia!”

    “Bởi vậy, Cha, ngươi nói đi, Thanh Dương có thể bắt chước ta và Lan Chu hay không?”

    “…Không thể!”

    “Vậy tiểu tử ngốc kia sao có thể cố chấp, cương quyết, ngoan cố bắt chước theo phương pháp của bọn ta để cưới lão bà. Ngươi nói đi, ta có thể không giận hay sao?”

    “Ngươi không phân tích cho hắn nghe sao?”

    “Vô nghĩa! Ta nói tới nỗi thiếu điều hộc máu ra cho hắn coi, nhưng tiểu tử đó ngày thường vốn nghe lời ta, giờ chỉ trả lời có hai câu”

    “Nói gì?”

    “Thấy ta và Lan Chu như vậy, hắn tin rằng câu Thiên định lương duyên này tất có đạo lý, cho nên cứ để Lão thiên gia quyết định thay hắn đi!”

    “Phụt…”

    “Cha, xin hỏi ngươi sặc như vậy là có ý tứ gì?”

    “Hắn… . . nói rất có đạo lý a!”

    “Có đạo lý cái quỷ gì!”

    “Tiểu tử, để ta hảo hảo dạy ngươi một chút, trong thiên hạ sự việc kỳ lạ con người cổ quái ở đâu cũng có, ngươi có dám nói là ngươi biết hết thấy hết rồi hay sao?”

    “Đương nhiên là không, ai dám nói vậy? Cha hả?”

    “Cho nên mới nói, có người vì muốn tránh né hôn sự bi thảm, cho nên mới chọn đại một đối tượng nào đó để gả gấp nữ nhi đi, thí dụ như trường hợp của ngươi. Có người vì muốn được giúp đỡ mà cầu hôn, thí dụ như trường hợp của Lan Chu; ngươi làm sao biết Thanh Dương cũng sẽ không gặp phải trường hợp cổ quái như vậy mà được cầu thân chứ?”

    “Cái này…”

    “Ta lo ngươi cả đời cũng sẽ không thành thân, kết quả ngươi cưới được một thê tử hoàn mỹ. Ngươi lo Lan Chu cưới không được vợ, kết quả tự hắn kiếm ra một lão bà tuyệt phối. Còn có Trụy nhi, ai cũng không khỏi lo lắng nàng gả đến Phương gia sẽ phải chịu ủy khuất, kết quả hai vợ chồng bọn họ ân ái đến nỗi ngay cả lão cha như ta cũng phải ghen tị. Đến nỗi như Tiểu nghiên mực, ngươi và ta đều lo lắng nàng sống nơi núi non hẻo lánh sẽ phải cô độc cả đời, kết quả…”

    “Trời định sẵn nàng phải gả cho Mộ Dung Vũ Đoạn!”

    “Đúng vậy, Trời định sẵn, lão thiên gia đã sớm an bài tất cả. Cho nên, cứ tùy Thanh Dương đi thôi! Giống như lúc ta đuổi ngươi ra khỏi nhà, ngươi có duyên phận của ngươi, Thanh Dương cũng có duyên phận của Thanh Dương, để tự hắn đi tìm duyên phận của mình đi!”

    “Thôi được rồi! Nhưng mà…”

    “Nhưng mà sao?”

    “Nếu ngày nào đó Thanh Dương đột nhiên chạy về nói hắn đã một chưởng đánh chết lão bà của hắn, vậy lúc đó cha giải quyết hậu quả à nha!”

    “… . .”

  • an nhan thinh chi giao nhieu hon - co linh

    Ân Nhân, Thỉnh Chỉ Giáo Nhiều Hơn

    Cổ Linh

    Ân nhân, thỉnh chỉ giáo nhiều hơn (恩人,请多指教)
    Hệ liệt: Hoàng cung tứ đại cấm vệ (皇京四大禁卫系列)
    Thể loại: cổ đại, tình có chủ ý, ân oán giang hồ
    Convert: Pratchett (nguồn TTV)
    Editor: yue


    Nàng thực sự không phải không có việc gì liền phát huy công phu ‘ma âm truyền não’, là bởi nàng từng có ký ức bất lương biến nàng thành một cái phi thường, phi thường, phi thường nhát gan tiểu bạch thỏ.

    Chỉ cần người khác tới gần nàng một chút, vỗ nhẹ nàng một chút, nàng liền giống như nhìn thấy quỷ mà nhảy dựng lên, còn có thể như bị hỏa thiêu đến mà chuồn mất.

    Người làm nàng sợ hãi, cũng bị nàng dọa tới mức thu kinh, an hồn!

    Cho nên, phương thức tốt nhất cùng nàng ở chung chính là ‘bảo trì khoảng cách, lấy sách an toàn’ lại không nghĩ rằng, một năm một tháng một ngày nào đó, nàng lại ở trước mặt bao người nhảy vào trong lòng một đại nam nhân.

    Chẳng lẽ hắn hắn hắn… hắn chính là sinh mệnh duy nhất của nàng…

  • phu quan mat quy - co linh

    Phu Quân Mặt Quỷ

    Cổ Linh

    Edit: Nhật Nguyệt Nhi
    Beta: Dực
    Nguồn convert: DĐ Lê Quý Đôn

    Giai nhân và quái vật thì giỏi cái tép khô gì?

    Vị hôn phu “chưa từng gặp mặt” của nàng mới là giỏi! Hắn chẳng những có “độc nhãn long”, mặt sẹo, chân thọt, toàn thân trên dưới đều một đống khuyết điểm! Cũng may kiến thức nàng sâu rộng, căn bản không đem những thứ này đặt vào trong mắt…

    Ách… Thật ra là bởi vì nàng thừa cơ chạy đến Giang Nam làm xằng làm bậy! Cho nên, khi cha vừa hỏi ai muốn đi lấy thân báo đáp kiêm báo ân, nàng đương nhiên giơ tay xung phong làm người đầu tiên! Nhưng mà, cha và tỷ tỷ cũng không chừa cho nàng chút mặt mũi! Dám cố ý xem nhẹ sự tồn tại của nàng, còn tăng thêm ngữ khí nói —— “Ta là muốn đi báo ân, không phải đi báo thù!”… Ô ô ô…

    Nàng mặc kệ! Dù sao các tỷ tỷ đều không muốn đến đó, nàng đành phải chịu thiệt thòi một chút. Đầu tiên dùng sắc đẹp mê hoặc hắn, lại dùng tình yêu đi cảm hóa hắn, khiến cho hắn có lòng tin sẽ lại thấy ánh mặt trời.

    Hắc hắc! Nói thật ra, nàng thấy phu quân của mình rất dũng, rất mãnh, rất lợi hại! Vào đêm động phòng hoa chúc, nàng chẳng qua là đem hắn trở thành cái gối ôm ôm một chút! Hắn liền không ngừng, tiếp tục, càng không ngừng đem nàng ăn một lần lại một lần, còn ăn thành nghiện! Hắn không biết nàng được xưng là “nữ ác ma” ở phương Bắc, quỷ thấy cũng phải sợ sao? Nói lầm bầm! Nàng lập tức quyết định cho hắn nhìn thấy bộ mặt thật của nàng, cho hắn biết sự lợi hại của nàng…

1