Tác giả
Đang Cập Nhật
  • muoi dam gio xuan khong bang em - moc thanh vu

    Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

    Mộc Thanh Vũ

    Thể loại: Quân nhân, Sủng, H, HE
    Số chương: 68 + 3 ngoại truyện
    Nhân vật chính: Hình Khắc Lũy, Mễ kha
    Converter: Ngocquynh520
    Editor: Quỳnh Nga + Bí Ngô
    Beta: hoaxua

    Lí tưởng cả đời của Mễ Kha là tìm một người đàn ông yêu thương mình để dựa vào. Nhưng mà tìm kiếm ở quân đội thì kết quả lại là:

    Lúc thổ lộ: Em thích anh, muốn anh thành người yêu của em.

    Lúc bị cự tuyệt: Em thích anh như vậy, thích em một chút anh sẽ chết à

    Lúc sám hối: nếu biết đó là nụ hôn đầu của anh, em nhất định sẽ chú ý điểm mấu chốt, để anh nhớ khoảnh khắc đẹp nhất này.

    Lúc đùa bỡn: Kỹ thuật bắn súng luyện thành do đó, thì sắc lang chính là thế này tạo nên đó

    Lúc nghiêm chỉnh: Em thật nghiêm túc, hiện tại chân thành mà nhiệt tình mời anh yêu đương

    Khi yêu: Trung thành với vợ như với Đảng.

    Vì vậy sự thật chứng minh: Quân nhân tuyệt đối nguy hiểm, cần đầu tư cẩn thận. Cho nên, thật ra đây là câu chuyện về chàng thiếu tá tính tình rất quân sự hóa và côn đồ ỷ lại vào vợ.

    Liệu chuyện tình này sẽ ra sao, kéo dài và kết thúc như thế nào, họ sẽ đi về đâu, liệu có cái kết đẹp cho tất cả hay không, tất cả những câu trả lời đều nằm trong truyện, đọc và theo dõi chuyện tình này nhé.

  • nua doi quen thuoc - moc thanh vu

    Nửa Đời Quen Thuộc

    Mộc Thanh Vũ

    Convert: ngocquynh520 
    Edit: Cellina

    Năm ấy cô tiễn anh lên đường nhập học. Hai người ngồi dựa sát vào nhau cùng nghe MP3. Anh nhìn đồng hồ nói.

    “Nghe hết bài này anh sẽ đi.”

    Cô cười, lặng lẽ nhấn nút Replay. Vì vậy anh lỡ xe. Lúc phải đi anh vẫn cố rướn người nhắc cô.

    “Nhớ phải sống tốt đấy. Nếu như làm chuyện gì có lỗi với anh, em đợi xem anh sẽ trừng phạt em thế nào?”

    Cô hung hăng huých anh 1 cái cảnh cáo.

    “Nếu anh dám trêu chọc cô gái khác, em sẽ vặn gãy cổ anh.”

    Đến khắc mấu chốt , anh nghiêm túc hỏi.

    “Chỉ còn “ phòng tuyến cuối cùng” này, tiếp tục chứ?”

    Cô hơi bực mình, tiếp tục thử thách sức chịu đựng của anh.

    “Anh là quân nhân, có quyền lùi lại sao?”

    Vì vậy, với sự ngầm đồng ý bất ngờ của cô, anh chỉ có thể bất chấp tất cả nắm lấy thắng lợi cuối cùng.

    Tục ngữ nói “Lấy thương nhân làm phu nhân, lấy quan nhân làm bà lớn còn lấy quân nhân chỉ có thể làm chị dâu!”

    Tục ngữ còn nói.

    ” Sắt tốt không làm đinh, lấy chồng không lấy người nhà binh!”

    Vì vậy mới có chuyện nơi nào có áp bức nơi đó có đấu tranh.

  • may di qua bau troi nhu em di vao tim anh - moc thanh vu

    Mây Đi Qua Bầu Trời Như Em Đi Vào Tim Anh

    Mộc Thanh Vũ

    Thể loại: Hiện đại, trùng sinh, sủng, sạch, ấm áp, cực kỳ cảm động, HE
    Editor: Nguyễn Hà
    Vai chính: Cố Nam Đình, Trình Tiêu
    Vai phụ: Nghê Trạm, Hạ Chí, Kiều Kỳ Nặc, Thương Ức 

    Tình cảm âm thầm bấy lâu nay của anh đều đã được đền đáp, đương nhiên là do bày mưu tính kế đã lâu.

    Trình Tiêu trong ấn tượng Cố Nam Đình: "Toàn thân đều tỏa ra hơi thở cường hãn của nam nhân"

    Trình Tiêu kiên định nhận định lại: "Rất kiêu ngạo nhưng lại lịch sự phóng khoáng"

    Cố Nam Đình trong mắt Trình Tiêu: "là kẻ độc mồm độc miệng chưa từng buông tha người nào"

    Cố Nam Đình bình tĩnh bao che khuyết điểm: "Người có bản lĩnh nên thường có cá tính riêng em nên biết thông cảm."

    Khi nam chủ  gặp nữ chủ thì mọi thứ trở nên đảo loạn hết ——

    Như nước với lửa không thể dung hòa cũng không thể ở cạnh nhau,

    Vì yêu mà giấu tài, cố gắng chờ đợi thời cơ?

    Mọi thứ mất đi đều không sợ, chỉ cần còn có thể gặp em.

  • hanh phuc khong ban khong trung bia - moc thanh vu

    Hạnh Phúc, Không Bắn Không Trúng Bia!

    Mộc Thanh Vũ

    Thể loại: Tình cảm nhẹ nhàng ấm áp, hơi hài, nam-nữ chính đều cá tính
    Converter: Ngocquynh520
    Editor: TieuKhang: chương lẻ, MèoMỡ: chương chẵn
    Beta-er: mèomỡ
    Poster: mèomỡ

    Con người anh mang đậm khí chất thiết huyết của người lính, ngay cả khi hai bên gây gổ thì lời anh nói cũng giống như khẩu lệnh, vừa ngắn gọn mà có lực: "Không cho phép em la hét! Cho em thời gian mười giây để tự điều chỉnh hành vi. Thời gian bắt đầu tính, mười, chín..."

    Cô nổi giận nói: "Anh một chút khái niệm thời gian cũng không có sao? Cần tới mười giây để điều chỉnh, lâu như vậy?"

    Anh là người đàn ông chính trực chuyên chế, thường phê bình kín đáo đối với những lần cô diện váy ngắn: "Em cũng thật biết tăng thể diện cho anh" Nhưng khi thấy cô cười một cách ngốc nghếch, anh liền nghiêm mặt giáo huấn: "Để anh nhìn thấy em mặc một lần nữa, coi chừng anh nhốt em lại"

    Cô bĩu môi: "Em cũng chỉ thỏa mãn lòng hư vinh của anh, cứ như em xuất hiện là tổn hại sự ổn định đoàn kết, nhiễu loạn lòng quân vậy"

    Đây là một “Cuộc chiến” quân dân hợp tác chiến đấu, đây là một câu chuyện xoay quanh hồng tâm hạnh phúc, xoay quanh chuyện tình cảm ấm áp, hãy xem họ làm thế nào vừa cười cợt, vừa tức giận trách móc viết ra một câu chuyện khác người — Hạnh phúc chính là tự tay bắn bia!!!

  • nghe noi tinh yeu se den - moc thanh vu

    Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

    Mộc Thanh Vũ

    Truyện Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến của tác giả  Mộc Thanh Vũ gửi đến bạn đọc thuộc thể loại ngôn tình hay, hiện đại với những tình huống mới lạ. 

    Câu chuyện tình yêu của một cô gái tên 
    An Dĩ Nhược, cô làm thị trưởng tại một thành phố đông đúc, nhộn nhịp. Nhưng cuộc hôn nhân của cô không được suôn sẻ như bao cô gái khác, bởi cô lấy phải một người chồng lạnh lùng, khô cứng đến khi cuộc hôn nhân này kết thúc. 

    Tại nơi làm việc, một đồng nghiệp cấp dưới của cô vào sinh ra tử, hoạn nạn không bỏ nhau, tình cảm như được bùng cháy, liệu có một tình yêu tốt đẹp hay không?

  • cho ai sanh cung troi dat - moc thanh vu

    Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất

    Mộc Thanh Vũ

    Thể loại: Hiện đại
    Số trang: 640 
    Ngày xuất bản: Tháng 9/ 2015

    Những tháng ngày tuổi trẻ ai đã từng dùng lời hứa cùng nhau đi suốt những tháng năm còn lại để hứa hẹn?

    giữa cuộc đời này, ai là định mệnh của ai?

    Với Hàn Nặc mà nói, yêu cũng không thể nhưng hận lại càng chẳng xong.

    Ôn Hành Viễn từng nghĩ đã yêu là không thể chạy trốn. Ai từng nói tim vỡ chẳng thể lành, ai từng nói yêu chẳng thể tồn tại ngang với đất trời.

    Trải qua nhiều chuyện, từ đông sang hạ, người đó vẫn nắm lấy bàn tay cô mà cười dịu dàng ấm áp:" Biết phải làm sao khi định mệnh đã để anh yêu em?"

    Nhìn vào nụ cười nơi khóe mắt anh, cô bỗng nhận ra rằng thế giới này vẫn có tình yêu vĩnh cửu.

    Đây là cuốn tiểu thuyết động lòng người về một mối tình thầm lặng và đẹp đẽ. Giờ phút cầm tay cô anh nói:" Từ giây phút này, em có thể dũng cảm thêm một lần nữa vì anh" thì anh đã nhận được câu trả lời đầy kiên định: "Em nghĩ rằng bản thân mình sẽ làm được".

    Dù đợi bao lâu, dù trải qua bao nhiêu sóng gió hay những mong chờ thì sao? Anh chưa từng buông bỏ. Lúc cầu hôn cô anh nói: " Anh chưa từng dám hy vọng xa vời rằng em sẽ đáp lại anh bằng tình yêu. Nhưng anh không thuyết phục nổi bản thân từ bỏ. Chuyện tự hào nhất, đắc ý nhất mà anh đã làm trong cuộc đời này chính là thật lòng chiến đấu đến cùng, cuối cùng đã giành thắng lợi và có được em. Thế nhưng, như vậy vẫn chưa đủ. Điều anh muốn là: Chúng ta tương nhu dĩ mạt, bầu bạn cả đời. Anh ôm ý nghĩ này cầu hôn với em, hy vọng vào tuổi hoa giáp, chúng ta vẫn ở bên nhau”.

    Gặp anh không phải lúc tuổi xuân còn, nhưng thì sao, em nguyện cùng anh đi đến hết cuộc đời.

  • hua voi ai vinh vien sanh cung troi dat - moc thanh vu

    Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

    Mộc Thanh Vũ

    Edit: Jins
    Thể loại: Ngôn tình hiện đại, HE, không phải thanh thủy văn
    (*cười khả ố*, do ban đầu hố này bị hiểu lầm bản chất nên phải chú thích)
    Độ dài: 80 + chương kết + 2 PN

    Trong những năm tháng của tuổi trẻ, ai hứa với ai sẽ sánh cùng trời đất?

    Giữa chốn hồng trần mênh mông, ai là định mệnh của ai?

    Đối với Hàn Nặc, cuối cùng là: Yêu nhưng không thể, hận lại không xong.

    Đối với Ôn Hành Viễn, rốt cuộc là: Đã yêu, không có lối thoát. Là ai nói, con tim vỡ vụn này không thể lành lại? Là ai nói, không có tình yêu sánh cùng trời đất?

    Trải qua nỗi kinh hồn bạt vía như đi trên tầng băng mỏng, kinh qua tháng ngày chảy trôi đông qua hạ đến... Người kia vẫn nắm lấy tay cô, cười ấm áp mà quyến luyến, “Phải làm thế nào bây giờ? Vận mệnh đã định sẵn là anh yêu em!”. Nhìn vào khuôn mặt đong đầy ý cười của anh, nước mắt của Si Nhan, lã chã rơi... Sau những vòng xoay của cuộc sống, bất chợt nhận ra rằng, thế giới này, vẫn có tình yêu vĩnh hằng - sánh cùng trời đất!

    Một cuốn tiểu thuyết cảm động lòng người về mối tình thầm lặng, mối tình đầu. Trong cuộc đời này, sẽ luôn có một người, có thể mang đến cho bạn lòng dũng cảm, khiến bạn trở nên dũng cảm. Khi bày tỏ tình cảm, anh nói: “Từ giây phút này trở đi, em có thể dũng cảm một lần vì anh?”. Cô trả lời bằng giọng điệu kiên định: “Em nghĩ, em có thể”. Chỉ mấy chữ đơn giản, anh lại cảm động nghẹn ngào: “Anh tưởng rằng cả đời này sẽ không có cơ hội nhận được câu trả lời này”. Cô xót xa rơi lệ: “Xin lỗi, đã để anh phải đợi lâu”.

    Đợi lâu, thì có sao? Kết cục đã như anh mong mỏi, quá trình có khó khăn nhường nào, anh đều cam tâm tình nguyện. Lúc cầu hôn, anh nói: “Anh chưa từng dám hy vọng xa vời rằng em sẽ đáp lại anh bằng tình yêu. Nhưng anh không thuyết phục nổi bản thân từ bỏ. Chuyện tự hào nhất, đắc ý nhất mà anh đã làm trong cuộc đời này chính là thật lòng chiến đấu đến cùng, cuối cùng đã giành thắng lợi và có được em. Thế nhưng, như vậy vẫn chưa đủ. Điều anh muốn là: Chúng ta tương nhu dĩ mạt, bầu bạn cả đời. Anh ôm ý nghĩ này cầu hôn với em, hy vọng vào tuổi hoa giáp, chúng ta vẫn ở bên nhau”.

    Nỗi lòng suýt chút nữa đã bị thời gian vùi lấp.

    Em gặp được anh, không phải trong độ tuổi đẹp nhất, nhưng lại vì anh, một lần nữa tin tưởng vào tình yêu.

  • hua voi ai vinh vien sanh cung troi cuoi dat - moc thanh vu

    Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Cuối Đất

    Mộc Thanh Vũ

    Truyện Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Cuối Đất của tác giả Mộc Thanh Vũ khiến người đọc truyện phải suy nghĩ về những lời hứa của mình qua năm tháng với người iu, bạn đã thực hiện nó hay chưa hay chỉ là lời hứa trong phút chốc rùi quên mất? để lại cho ai đó sự hy vọng rùi thất vọng ngập tràn. Truyện thuộc thể loại ngôn tình và đã full chương, có thể đọc truyện trên di động bằng phầm file prc Qua từng ấy năm, ai hứa với ai rằng sẽ bên nhau lâu tựa trời đất? Hồng trần đằng đẵng, ai là người bạn đời định mệnh của ai? Đối với Hàn Nặc, rốt cuộc vẫn là: Yêu không thể, hận không xong. Đối với Hành Viễn, cuối cùng là: Đã yêu thì không trốn chạy được. Là ai nói trái tim tan nát thì không thể lành lại? Là ai nói tình yêu không thể vĩnh hằng tựa trời đất? Trải qua nỗi sợ hãi lạnh lẽo, trải qua những biến đổi của năm tháng, người ấy vẫn nắm tay cô, nở nụ cười ấm áp, “Làm sao đây? Số mệnh đã định trước cho anh yêu em rồi!” Nhìn đôi mắt ngập tràn ý cười, hai hàng lệ của Si Nhan tuôn rơi… Sau khi đi một vòng dài, cuối cùng mới chợt hiểu ra rằng, trên thế giới này, đúng là vẫn có một tình yêu sánh cùng trời đất! Mình chưa đọc truyện, vì đây là thói quen khá xấu của mình, toàn làm đến đâu đọc đến đó. Qua giới thiệu, mình chỉ biết đây là 1 câu chuyện cảm động về tình yêu kiên trì của 1 người đàn ông trong 11 năm, sau khi cô gái bị mất trí nhớ, anh lại kiên trì lại từ đầu. Và phần thưởng cho sự kiên trì ấy của anh là 1 hạnh phúc viên mãn bên cạnh người con gái anh yêu. Mình có thể edit tạm 1 đoạn thế này: “Nhược Ngưng, nếu mình chết, đứa bé có thể an ủi anh ấy!” Cổ họng Si Nhan nghẹn lại, lúc ngẩng đầu, sắc mặt cô đã tái nhợt, “Mình không muốn để anh ấy chờ đợi mười một năm, mà cuối cùng lại là công dã tràng.” “Giữ lại đứa bé thì không phải là công dã tràng? Anh yêu em mười một năm, đợi em mười một năm, chẳng lẽ lại chỉ vì muốn có một đứa bé? Người không còn, anh lại có đứa bé, bàn tay trống rỗng hỏi có ích gì?” Ôn Hành Viễn đứng cạnh cửa, hai mắt phiếm tơ máu, anh khẽ gầm: “Tiểu Nhan, em có biết cái gì gọi là tình yêu không? Em có biết anh yêu em thế nào không? Em cho rằng như vậy gọi là vĩnh viễn sánh cùng trời đất ư? Một mình sánh cùng trời đất ư? Nếu thế, nếu đến cuối cùng vẫn là như vậy, anh thật sự hy vọng mình chưa từng yêu em!” Đường Nghị Phàm đè bả vai anh xuống, ngăn anh khỏi kích động. Giọng nói của Ôn Hành Viễn lại vang lên: “Anh nói cho em biết, nếu em xảy ra chuyện gì, anh sẽ không liếc nhìn đứa bé lấy một cái, anh cũng sẽ không để nó mang họ Ôn. Là con anh thì sao chứ, nếu không phải vì giữ lại nó, có lẽ mẹ nó sẽ bên anh cả đời, chỉ vì nó, anh mới trở về hai bàn tay trắng. Em bảo anh phải yêu thương nó thế nào đây? Anh không yêu nổi, anh hận nó. Tiểu Nhan, đừng trách anh nhẫn tâm, so ra, em còn độc ác hơn anh.” Si Nhan bị vẻ lạnh lùng của anh làm cho hoảng hốt, đến khi khôi phục bình tĩnh mới suy nghĩ kĩ lại lời anh nói, cô khóc thất thanh. Anh nói, anh không cho đứa nhỏ mang họ Ôn, anh nói, anh sẽ không liếc nhìn đứa nhỏ lấy một cái. Biết rõ rằng anh chỉ nói vì tức giận, nhưng cô vẫn không kìm được nỗi thương tâm. Mỗi ngày đối mặt với đứa nhỏ, anh phải sống thế nào để quên cô đây? Quả thật, cô rất nhẫn tâm, muốn an ủi anh, trên thực tế lại là sự tra tấn ác độc nhất với anh. Si Nhan, sao mày có thể ích kỷ như vậy? Hành Viễn, em phải làm sao bây giờ?

  • phia cuoi doi canh - moc thanh vu

    Phía Cuối Đôi Cánh

    Mộc Thanh Vũ

    Truyện Phía Cuối Đôi Cánh của tác giả Mộc Thanh Vũ là một câu chuyện tình giữa "mặt đất" và "bầu trời"

    Em thích anh, giống như một năm bốn mùa, hàng năm lặp lại, vẫn không thay đổi.

    Chim bay tự do trên tầng trời, nhưng anh có dám để máy bay thật sự "tự do"?

    Thân là “cảnh sát giao thông nơi không trung”, công việc hằng ngày của cô là thông qua sóng vô tuyến chỉ huy những “tài xế già”, để họ bay lượn trên tuyến đường hàng không.

    Bầu trời dày đặc sương mù, những chuyến bay quy mô lớn bị trì hoãn, không thể cất cánh, cũng chẳng thể hạ cánh…

    Có đội bay xin được tiến vào đường biên số năm.

    Cô hạ lệnh: “Tân Hàng 2237, tiếp tục bay vòng chờ đợi.”

    Đội bay sốt ruột, “Như Hoa, cô có biết tôi bay thêm một vòng là phải tốn thêm hơn hai vạn đô-la tiền xăng không hả?”

    Cô bình tĩnh đáp, “Vậy thì anh bay hết mười vạn đô trước đi đã rồi nói sau…”

    Đội bay, “… Được thôi.”

    Có đội bay không kiên nhẫn nổi liền gọi: “Tôi là Minh Hàng 5732…”

    Cô nói rất nhanh, dõng dạc ngắt lời đối phương, “Đừng hỏi khi nào cơn giông ngừng, đừng hỏi anh đang được xếp thứ mấy, đừng hỏi có cần ăn cơm trước không, đừng hỏi một vị lãnh đạo nào đấy có tính là khách không, đừng hỏi có thể chen ngang để bay trước không, cũng đừng hỏi quân đội có thể mở rộng phạm vi bay hay không…”. Thoáng dừng lại, cô tiếp tục bằng giọng điềm tĩnh: “Minh Hàng 5732, chào buổi chiều, mời nói.”

    Trong lúc nhất thời, đội bay không nghĩ ra được vấn đề khác, chỉ có thể nói: “… Không có gì.”

    Sau đó, người cũng đang phải xếp hàng chờ là anh bỗng cất giọng nói trong sóng truyền: “Xem ra đêm nay phải trực ca đêm cùng em rồi.”

    Được, anh ngoan ngoãn nghe lời, em dẫn anh về nhà…

  • may bay qua troi em qua tim toi - moc thanh vu

    Mây Bay Qua Trời, Em Qua Tim Tôi

    Mộc Thanh Vũ

    - -------
    Tình cảm âm thầm bấy lâu nay của anh đều đã được đền đáp, đương nhiên là do bày mưu tính kế đã lâu.

    Trình Tiêu trong ấn tượng Cố Nam Đình: "Toàn thân đều tỏa ra hơi thở cường hãn của nam nhân"

    Trình Tiêu kiên định nhận định lại: "Rất kiêu ngạo nhưng lại lịch sự phóng khoáng"

    Cố Nam Đình trong mắt Trình Tiêu: "là kẻ độc mồm độc miệng chưa từng buông tha người nào"

    Cố Nam Đình bình tĩnh bao che khuyết điểm: "Người có bản lĩnh nên thường có cá tính riêng em nên biết thông cảm."

    Khi nam chủ gặp nữ chủ thì mọi thứ trở nên đảo loạn hết --

    Như nước với lửa không thể dung hòa cũng không thể ở cạnh nhau,

    Vì yêu mà giấu tài, cố gắng chờ đợi thời cơ?

    Mọi thứ mất đi đều không sợ, chỉ cần còn có thể gặp em.

1