Tác giả
Đang Cập Nhật
  • yeu anh phu ho sat vach - my nhan vo suong

    Yêu Anh Phụ Hồ Sát Vách

    Mỹ Nhân Vô Sương

    Editor: Kiwi
    Beta: Dâu Tây
    Số chương: 63 chương + phiên ngoại
    Thể loại: ngôn tình, trọng sinh, nữ cường...

    Diêu Mỹ Nhân may mắn trọng sinh, quyết định vì 3 mục tiêu lớn nhất của cuộc đời mà phấn đấu:

    Đầu tiên là trở thành một cô gái xinh đẹp trắng trẻo mỹ miều.

    Thứ hai, cố gắng phấn đấu trở thành con ngoan "trò giỏi" (học bá) 

    Cuối cùng, nghênh đón cao phú soái (thanh niên đẹp trai giàu có) xuất hiện trong cuộc đời mình.

    Hai mục tiêu đầu không có chút áp lực gì hết, mục tiêu thứ ba có vẻ hơi khó khăn, bởi vì cô bị anh thợ hồ sát vách để ý tới.

    Đoạn ngắn 1: 

    Trong phòng, ánh đèn mờ nhạt, Thư Mạch áp cô vào bức tường loang lổ, giữa hai người không có chút khe hở nào.

    "Em sờ nó đi, trái tim tôi đang nhớ em đến điên cuồng."

    Tay Diêu Mỹ Nhân khẽ run lên, cảm nhận được tiếng đập thình thịch của nó, từ trước đến giờ cô chưa từng nghĩ thiếu niên này lại thích trêu ghẹo người khác như vậy.

    Đoạn ngắn 2: 

    Thiếu niên năm đó giờ đã trở thành một người đàn ông, ôm chặt Diêu Mỹ Nhân, ủy khuất nói: "Bọn họ đều nói anh có bệnh."

    Lòng Diêu Mỹ Nhân trở nên nhói đau, dịu dàng lên tiếng: "Không sao, em là thuốc của anh."

  • ban trai toi la xac uop - my nhan vo suong

    Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp

    Mỹ Nhân Vô Sương

    Bạn đang đọc truyện Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp của tác giả Mỹ Nhân Vô Sương. Trước đến nay Ninh Mật Đường chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày mình lại bị một cái xác ướp bám dính không rời.

    Đoạn ngắn: [Trước khi trở thành bạn trai]

    Xác ướp nọ túm lấy góc áo Ninh Mật Đường, ngón tay trắng nõn thon dài nắm chặt.

    Ninh Mật Đường quay đầu lại, hung tợn mà trừng hắn: “Có buông tay ra không?”

    Xác ướp nhấp đôi môi mỏng, đầu ngón tay nắm chặt đến trắng bệch nhưng nhất quyết không buông.

    “Nói rồi, đừng có đi theo tôi, anh như vậy thực khiến người ta ghét.”

    Đoạn ngắn: [Sau khi trở thành bạn trai]

    Trong phòng bật máy sưởi cho nên có chút khô nóng.

    “Đường Đường, em chờ một chút, quần này hơi khó cởi.”

    Mắt Mạc Hoài đen láy, ướt át mê ly, nhìn Ninh Mật Đường bằng ánh mắt khẩn cầu, lại e sợ cô ghét bỏ anh tay chân chậm chạp.

    Giọng Ninh Mật Đường mềm mại, nhẹ trấn an: “Từ từ thôi, A Hoài, anh vội gì chứ?”

    Mạc Hoài dùng sức, lôi lôi kéo kéo thắt lưng: “Tất nhiên là anh vội rồi.”

    Anh ngượng ngùng lại xấu hổ: “Đường Đường, là lần đầu tiên muốn sờ… Sờ anh, anh thực sự vui lắm.”

    Ninh Mật Đường: “…”

1