Tác giả
Đang Cập Nhật
  • thien gioi hoang hau - ngo tieu tieu

    Thiên Giới Hoàng Hậu

    Ngô Tiếu Tiếu

    Thể loại: xuyên không, cung đình, chiến tranh, HE.
    Nhân vật chính: Mộc Thanh Dao x Mộ Dung Lưu Tôn, phối hợp: Mộ Dung Lưu Chiêu, Sở Thiển Dực, Vô Tình, Trưởng Tôn Trúc…
    Dịch: QT và Google ca ca ^^
    Bản convert: Yappa- tangthuvien
    Kết hợp bản convert + Raw của ngocquynh520 ()


    Hoàng thượng, hưu!

    Phủ thừa tướng tam tiểu thư, Mộc Thanh Dao bị Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu một quyền đánh chết, nhưng lại nghênh đón một nữ nhân hoàn toàn mới, hào quang bắn ra bốn phía, sức quyến rũ kinh người.

    Mộc Thanh Dao, mặc dù ngươi là hoàng đế cao quý, cho ta thiên giới sính lễ, nhưng ta đường đường tham mưu trưởng lục chiến, quân đoàn thứ 17, lại cùng nữ nhân khác cộng thị nhất phu sao? nam nhân như vậy ta hưu!

    Mộ Dung Lưu Tôn, hoàng đế tuấn mỹ túc trí đa mưu trong thất quốc, lại bị một nữ nhân háo sắc hưu, đôi mắt đen nhuộm tia sáng chói mắt, hắn sẽ không chịu để yên!

    Mộ Dung Lưu Chiêu, Huyền Nguyệt quốc Nam An vương, lạnh lùng tà mị, xem nữ nhân là vật hạ đẳng, một đấm đánh chết nữ nhân háo sắc, nhưng lại nghênh đón một người hoàn toàn mới, mê đắm hắn!

    Sở Thiển Dực, con trai của Huyền Nguyệt quốc hữu thừa tướng, phúc hắc vô địch, mắt cao hơn đầu, nhưng lại thích cái háo sắc nữ nhân kia, đây là không phải là gọi tự gây nghiệt không thể sống?

    Vô Tình, quỷ y của Vô Tình cốc, trích tiên mỹ nam, mới gặp gỡ nàng, thoáng như ngàn năm hiểu rõ đợi chờ, ta nguyện từ bỏ qua này thân, hóa thành cây hứa nguyện, một thân đơn độc từ đây.

    Trưởng Tôn Trúc, Thanh La quốc thái tử, yêu nghiệt duy mỹ, Người đời không nhìn được vàng cẩn ngọc, lại đem minh châu xem như bụi đất, ta nguyện ý lấy Thanh La quốc thái tử phi vị cưới ngươi làm vợ.

    Trời hiện dị tướng, phượng rơi tướng phủ, người được phượng  thống nhất thất quốc, có ai biết? Phượng lại là cái nữ nhân mang danh háo sắc khắp thiên hạ.

  • ai dong bao boi dong chinh nuong - ngo tieu tieu

    Ai Động Bảo Bối Dòng Chính Nương

    Ngô Tiếu Tiếu

    Thể loại: Xuyên Không, Nữ cường, sủng, hài và 2 chữ S nha
    Nhân vật: Thượng Quan Vãn Thanh + Hạ Hầu Mặc Viêm
    Converter: ~watery~
    Editor: Alexandra Do

    "Không tuân thủ đức hạnh lại có con trước khi thành thân, ta từ hôn với ngươi"

    Một tờ từ hôn đưa đến trước mặt nàng, mọi người chưa kịp định hình thì nàng liền nói: "Cảm ơn ngươi, tạm biệt, không tiễn".

    Một câu nói khiến cho những người đương trường đầy kinh ngạc, nhất là đệ nhất công tử tại Sở Kinh. Nhưng không một ai trong lúc ấy nhìn thấy tia sáng sắc bén trên gương mặt yêu kiều của nàng.

    "Mộ Dung Dịch, ngươi từ hôn cũng mặc ngươi, nhưng nếu ngươi là một trong những người đặt bẫy ta thì ta sẽ để ngươi sống không bằng chết.

  • nhiep quoc dich phi - ngo tieu tieu

    Nhiếp Quốc Đích Phi

    Ngô Tiếu Tiếu

    摄国嫡妃
    Converted: Củ Lạc (TTV)
    Editor: Thiên Vi
    Số chương: Gần 200 chương (1 chương siêu dài)
    Nội dung: Nữ cường, Vương phi, công chúa, chuyên tình Vương gia, cung đấu, 1v1

    Nàng là Thái tử Dung Trăn tam vô (3 không) của Đại Lịch quốc, không tài không đức vô năng.

    Nàng là mỹ dung truyền kỳ, tổng giám đốc tập đoàn “Lan Chi”, 26 tuổi lại giống như cô gái 18 tuổi, tinh xảo động lòng người, mỹ mạo, trí tuệ, khí phách.

    Khi tổng giám đốc thành Thái tử.

    Thay đổi như chong chóng, phúc thủ vì vũ*, tay áo khinh la hương(?_?)tàng Càn Khôn, bàn tay trắng nõn tinh xảo loạn kinh hoa, trêu đùa Thái phó, khiêu khích Tần vương thế tử, đánh công chúa, mắng Vinh thân vương gia, phát sinh đủ loại chuyện, kỳ thật chỉ vì một sự kiện, đó là phế Thái tử.

    Hắn là nhi tử được tiên đế nhận nuôi, sau đó kế thừa Vinh thân vương phủ.

    Hắn trẻ tuổi lại là Vương gia của Vinh thân vương phủ, tà mị yêu dị, lòng dạ độc ác, đẹp nhất thế gian lại có độc, giống như một đóa mạn châu sa hoa màu xanh da trời, hết lần này tới lần khác các thiên kim tiểu thư xu chi nhược vụ*, lấy hắn làm mục tiêu truy đuổi.

    Một đạo thánh chỉ, hắn thành thái phó của Thái tử.

    Đoạn ngắn đặc sắc:

    “Sau này Bổn vương nói chính là thánh chỉ , Bổn vương nói một ngươi không được nói hai.”

    “Được.” Ta nói ba chắc không sai đi, đây không tính là chống lại thánh chỉ đi.

    “Bổn vương nói trời gió, ngươi không thể nói trời mưa.”

    “Được.” Ta nói tình thiên* cũng có thể đi, chẳng lẽ muốn Bổn cung mở mắt nói mò.

    “Bổn vương để cho ngươi học tập luyện kiếm, ngươi không thể đánh đàn.”

    “Được” Bổn cung phú thơ không có sai đi, Bổn cung đối với luyện kiếm cùng đánh đàn đều không cảm thấy hứng thú.

    “Còn có sau này không cho phép tùy tiện ném mị nhãn đối với nam nhân khác, giống như mắt bị rút gân.”

    “Được” Mẹ kiếp, mẹ kiếp, tỷ tỷ ta lúc nào mắt bị rút gân, là những nam nhân kia mắt bị rút gân.

    “Sau này đi bộ không được nữu nữu bãi bãi (chắc là đi õng ẹo ấy), giống như không có xương sống, giống như các cô nương.”

    “Vương thúc, thật ra thì Bổn cung có long dương đoạn tụ chi phích*, cho nên ngươi phải coi chừng. ”

    Một Thái tử nào đó cắn răng nghiến lợi, rốt cục không nhịn nổi……

    Lược đoạn đắc sắc:

    Nguyệt thượng liễu sao đầu*, tẩm cung Thái tử, màn trướng châu sa nhẹ nhàng khơi mào, một nam tử thản nhiên tà mị mặc y sam, vóc người như ẩn như hiện, hơi tựa vào lê hoa mộc khắc hoa trên giường lớn, bày ra một loại tư thế dụ người, trường sam mở rộng, trước ngực lộ ra hai điểm đỏ tươi làm người ta phun máu.

    Thái tử vừa đi ra từ phòng tắm rửa, sắc mặt khó coi nhìn nam tử đang nằm trên giường lớn:

    “Xin hỏi Vương thúc, ngươi đây là đến đây làm cái gì.”

    “Thái tử điện hạ không phải nói mình là một người đoạn tụ sao? Vương thúc quyết định làm người nam nhân duy nhất được điện hạ cưng chìu.”

    Sắc mặt thái tử tối sầm, chỉ vào nam nhân đang nằm trên giường:

    “Cút cho Bổn cung.”

    Đang lúc ấy thị vệ ngoài điện liền chạy vào, bẩm báo thật nhanh:

    “Vương gia, bên ngoài phủ Thái tử có tầnVương thế tử người mặc giá y màu hồng, đầu đội kim quan, người khoác hồng sa, một đường chạy đến phủ Thái tử.”

    Vinh thân vương tà mị cương nghị, trên mặt bì tiếu nhục bất tiếu*:

    “Hắn tới làm cái gì?”

    “Hắn nói, hắn phải làm người nam nhân duy nhất được Thái tử đện hạ cưng chiều.”

    Một Vương gia nào đó hung tợn ra lệnh:

    “Người đâu, người vừa tới, lập tức đem Tần vương thế tử đuổi đi xa cho Bổn vương, vị trí người nam nhân duy nhất được Thái tử đện hạ cưng chiều, Bổn vương ngồi. ”

    Từ Thái tử đến công chúa , từ công chúa đến phi được cưng chìu, nàng một đường kinh tài tuyệt diễm, tùy ý trương dương*, tùy tâm sở dục, được thì ta làm, không dựa dẫm vào nam nhân, không vì nam nhân thương tâm thương phế, nữ nhân muốn sống phải tự tới để lấy.

    Phúc thủ vì vũ*: Ngửa tay làm mây, lật tay làm mưa

    Nguyệt thượng liễu sao đầu*: Ánh trăng sáng đầu giường

    Xu chi nhược vụ*: theo sau như vịt

    Tình thiên*: trời nắng

    Trương dương*: công khai cho mọi người biết

    Bì tiếu nhục bất tiếu – 皮笑肉不笑 – pí xiào ròu bù xiào (da cười thịt không cười, tóm lại là giả vờ ngoài mặt tươi cười).

    Long dương đoạn tụ chi phích: là câu ghép nói về 2 điển tích “Đoạn tụ chi phích” và “Long dương chi hảo”:

    1. Đoạn tụ chi phích: điển tích này được bắt nguồn từ mối tình “đoạn tụ” giữa Hán Ai Đế và Đổng Hiền. Đổng Hiền là nhân vật chính trong câu chuyện “tình yêu cắt áo” của Hán Ai Đế rất nổi tiếng. Ai Đế vì Đổng Hiền đã cam tâm tình nguyện bỏ đi không ít những người đẹp trong hoàng cung để sủng ái một mình ông ta, thậm chí còn muốn đem giang sơn nhường lại cho ông ta. Mối tình giữa họ trở thành hình mẫu cho những người đồng tính luyến ái ở đời sau. Theo sử sách còn ghi chép lại, Đổng Hiền không chỉ có khuôn mặt giống mỹ nữ mà từ ngôn ngữ cử chỉ đều giống phụ nữ, “tính tình dịu dàng”, “giỏi quyến rũ”. Vì vậy Ai Đế ngày càng súng ái Đổng Hiền hơn. Có một lần ngủ trưa, Đổng Hiền gối lên cánh tay áo của Ai Đế mà ngủ. Ai Đế muốn quay người nhưng cũng không muốn làm tỉnh giấc của Đổng Hiền nên lấy kiếm cắt đứt cánh tay áo của mình. Người đời sau gọi mối tình đồng tính là “mối tình cắt tay áo” cũng là có nguồn gốc là điển cố này.

    2. Long dương chi hảo: Thời Chiến quốc có Long Dương Quân là một cậu học trò vô cùng khôi ngô tuấn tú. Anh ta được Ngụy vương say mê vô cùng, đồng sàng cộng chẩm (ăn cùng ngủ cùng), rất được sủng ái.

    Một ngày hai người cùng đi thuyền câu cá, Long Dương Quân câu được hơn mười con cá,cá cắn câu ngày càng nhiều, thế nhưng nước mắt lại rơi, Nguỵ vương thấy vậy liền hỏi có chuyện gì, Long Dương Quân nói: ““Khi đại vương câu được con cá lớn, trong lòng sẽ rất vui vẻ. Thế nhưng lưỡi câu rất nhanh chóng sẽ được thả xuống nước để tìm con cá to hơn, còn con cá vừa câu được sẽ bị vứt đi mà không được ngó ngàng tới nữa. Thần không dám liên tưởng đến, như nay thần có thể được sự sủng ái của đại vương, có được một địa vị hiển hách trong triều đình, thần dân thấy thế, đều rất kính trọng thần, nhưng khắp trời đất này, người dung mạo tuấn tú nhiều không đếm xuể, bên ngoài người ta đồn đại rằng thần sở dĩ được đại vương sủng ái, là vì dung mạo của mình. Thần tự lo lắng rằng mình cũng giống như con cá vừa bị mắc câu, sợ ngày mình bị bỏ đi không còn xa nữa, như thế thần làm sao mà không khóc được?”

    Sau đó Ngụy vương ra một sắc lệnh trong cả nước rằng: Từ nay về sau nếu có người bàn luận mỹ nhân, nếu bị phát hiện sẽ bị giết mà không cần định tội. Câu thành ngữ “Long Dương chi hảo” cũng bắt nguồn từ đây.

  • quy y ngoc hau - ngo tieu tieu

    Quỷ Y Ngốc Hậu

    Ngô Tiếu Tiếu

    Thể loại: xuyên không, cung đấu, nữ cường, HE
    Editor: Ngạo Thế Tuyệt Trần

    Giới Thiệu:
    Vân Tiếu, con gái của Nhiếp Chính Vương nước Đông Tần, nổi tiếng là ngốc hậu. Nàng phải chịu mọi sự bắt nạt của phi tần, thậm chí là đám nô tài trong hậu cung. Một lần bị sủng phi của Hoàng đế lừa nhảy xuống hồ, sau khi tỉnh lại, ánh mắt lại trở nên tinh tường.

    Một cây trâm hoa đã đẩy sủng phi của hoàng đế xuống hồ.

    Một ly trà có thể biến hoàng đế thành “bất lực”, cho dù tìm danh y khắp thiên hạ nhưng không người nào có thể chữa trị.

    Bắt được kẻ thông dâm với Thái Hậu đương triều, đánh cung nữ, đạp thái giám.

    Từ đó về sau ở trong cung, chỉ cần nơi nào có sự xuất hiện của nàng thì xung quanh sẽ lặng ngắt như tờ.

    Thái Hậu bệnh nặng, quỷ y tiến cung, một chiêu “ám độ trần thương”*, ngốc hậu thuận lợi bị hưu.

    *Ám độ Trần Thương (“minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương”) – ngoài sáng giả vờ làm thế này để che giấu việc chính làm ẩn mật trong tối, chọn cách tấn công không ai nghĩ tới

    Từ đó xuất hiện một y quán Anh Túc, danh chấn thiên hạ. Cây anh túc, tuy mang độc dược nhưng cũng mê người, giống như chủ nhân của nó, nửa chính nửa tà. Quỷ Y quái thai, một cây đao giải phẫu mỏng như cánh ve, có thể cứu được người từ trong biển lửa, cũng có thể trong nháy mắt đoạt mệnh của kẻ khác.

    Đôi lời của Editor:
    "Truyện này do nhà Phượng Vũ Sơn Trang làm nhưng hiện tại các tỷ ấy nói đã drop truyện, ta có vào xin edit tiếp nhưng không thấy trả lời gì cả. Truyện này là cùng tác giả với Thiên Giới Hoàng Hậu và Độc Y Vương Phi nên ta thấy tiếc quá, cho nên quyết định edit lại toàn bộ. Hy vọng mọi người ủng hộ nhiệt tình nhé."

  • quy y quan vuong phi - ngo tieu tieu

    Quỷ Y Quận Vương Phi​

    Ngô Tiếu Tiếu

    Thể loại: Xuyên khôngnữ cường, HE
    Tình trạng bản gốc: 
    Hoàn thành
    Converter: 
    Củ Lạc
    Edit + Beta: 
    haquynh1812

    Hắn, Yến Kỳ phong hào Yến quận vương, ngọc thụ lan chi, danh tiếng bay xa, tay nắm binh quyền khuynh đảo thiên hạ, làm vô số nữ nhân mong nhớ ngày đêm.

    Nàng, Vân Nhiễm cốc chủ Lãm Y cốc , đại danh Lãm Nguyệt công tử y thuật cao siêu, âm hiểm phúc hắc, có thù tất báo, làm vô số người đau đầu,.

    Giang hồ đồn đại danh xưng quỷ y, Diêm vương muốn người chết canh ba, Lãm Nguyệt giữ người đến canh năm.

    Đêm hội hoa đăng, lần đầu tiên găp mặt, hắn ép nàng vào góc tường lạnh lùng uy hiếp: “Đừng cử động, ta mượn một nụ hôn.”

    Vân Nhiễm vốn định dùng một châm đẩy hắn vào chỗ chết, lại phát hiện ra hắn đang bị trọng thương bèn ra tay cứu giúp.

    Vân Nhiễm, đích nữ phủ Vân Vương, ở kinh đô Đại Tuyên nổi danh là nữ ma đầu, giết người, phóng hỏa, không chuyện ác nào không làm, sự thật tất cả chỉ là tin đồn nhảm. Một hồi cao trào, bị vị hôn phu từ hôn nhận lấy vô số châm chọc khiêu khích, Vân Nhiễm nàng dễ bị người khác bắt nạt lắm sao?

    Hạ nhân quấy phá, không ngại tiễn các ngươi về Tây Thiên.

    Tỷ muội tính kế, liền tương kế tựu kế đáp trả.

    Kế mẫu giả nhân giả nghĩa, xé rách bộ mặt giả dối của ngươi, làm cho thiên hạn nhìn thấy bộ mặt ác độc.

    Tổ mẫu lạnh lùng, dùng lời ác độc khiến ngươi tức hộc máu, khiến ngươi bán thân bất toại.

    Trằn trọc biết được, kẻ nàng cứu trước kia chính là vị hôn phu từ hôn, Vân Nhiễm lớn tiếng mắng, “Yến Kỳ, ngươi là đồ tiểu nhân, lang tâm cẩu phế, vong ân phụ nghĩa, tỷ không thu thập ngươi sẽ không mang họ Vân.”

    Hoa vương yến, khiến hắn nhận ra nàng, cũng làm cho nàng tỏa sáng rực rỡ, kinh diễm thiên hạ, người tới cầu thân đạp nát cửa phủ Vân vương. Rất nhanh trước cửa Vân vương dán thông báo chọn rể.

    “Không thông phòng, chưa nạp thiếp, không vụng trộm tư tình, chỉ thú nhất thê, giữ mình trong sạch.”

    Một tờ thiếp canh đưa tới, trên có ghi bát tự của Yến quận vương, cộng thêm bốn chữ châm ngôn: “Giai ngẫu thiên thành.”

  • than y the tu phi - ngo tieu tieu

    Thần Y Thế Tử Phi

    Ngô Tiếu Tiếu

    Editor: Mạc Tuyết Y

     Truyện Thần Y Thế Tử Phi của tác giả Ngô Tiếu Tiếu với một thế giới đầy màu sắc sinh động đến tột cùng. 

    Nữ chính là Đường Thấm, hậu bối của Đường Môn nổi danh trong giới y thuật, có tay nghề cao siêu, nhưng lại chết bởi chính vị hôn phu của mình. 

    Thật khó mà chấp nhận được chuyện này. Sống lại kiếp sau làm người mà nàng 
    mang theo lời thể trả thù, trả bằng hết những gì nàng đã phải chịu đựng.

  • ta vuong tuyet sung chinh phi doc dia - ngo tieu tieu

    Tà Vương Tuyệt Sủng Chính Phi Độc Địa

    Ngô Tiếu Tiếu

    Độ dài: 140 chương (hơn 2000~ trang word)
    Editor: Tuyết Ảnh Nhi, Yến Nhi, Tiểu Liên, meoluoivip96, Tử Ngân
    Beta: Nguyệt Nha, Thần Vương Tiên Trang, Tuyết Ảnh Nhi0052
    Poster: Tuyết Ảnh Nhi)

    Lịch post: 2-4 chương/tuần

    Giới thiệu:

    “Thái tử điện hạ, hôm nay không phải ngươi hủy hôn, mà là ta hủy hôn. Ta Hoa Kinh Vũ không lấy thứ chồng cặn bã, không lấy thứ lợn giống nam, phải gả thì gả cho nam nhân sủng ta đến tận trời thương yêu ta đến tận đất, cả đời chỉ thú một thê tử.”

    Một đạo thánh chỉ đưa đến trước mặt Thái tử, sắc mặt của Thái tử trong nháy mắt đen thành một mảnh, tân khách cả sảnh đường cũng thay đổi sắc mặt.

    Nàng, bậc thầy chế độc kim bài của tổ chức Quỷ Quái, lại xuyên qua trở thành Thái tử phi đáng thương mặc người khi dễ, cha không thương muội muội không yêu, còn bị khi dễ đủ kiểu.

    Mắng nàng, nàng độc ác mắng lại. Đánh nàng, nàng hung hăng đáp trả. Tính kế nàng, nàng liền tính lại gấp trăm ngàn lần.

    Nhưng mà những thứ nam nữ cặn bã kia từng người một đến cửa đòi thu thập nàng, vậy đừng trách nàng máu lạnh vô tình, tâm ngoan thủ lạt, khiến ngươi không chết cũng tàn phế.

    Hắn, đế quốc nổi tiếng, Tà Vương thị huyết nghe mà biến sắc, chưa có vật nào lọt vào mắt, lại cường thế bá đạo quấn vào nàng, mặt mày sáng quắc, tà mị quyến rũ: “Ta sủng nàng đến tận trời, thương yêu nàng đến tận đất, muốn hay không?”

    Đối thoại phấn khích 1:

    “Vũ Nhi, lần này ta thật sự thành tâm thành ý cầu hôn với nàng, thú nàng làm Đông Cung Thái tử phi của ta, Hoàng hậu nương nương tương lai của Yến Vân quốc.”

    “Cây không có vỏ ắt phải chết không thể nghi ngờ, người thiên hạ vô địch không biết xấu hổ, da mặt của Thái tử điện hạ có thể nói là như thế.”

    “Vũ Nhi, ta sai rồi, nàng tha thứ cho Bổn cung một lần đi.”

    “Ta thấy khuôn mặt này của ngươi liền muốn phế ngươi, càng khỏi phải nói đến cái tên phá thuyền nhà ngươi, cút!”

    Đối thoại phấn khích 2:

    “Bắc U Vương điện hạ, người không phải nói mình không thích nữ tử sao?” Nữ tử hổn hển hừ lạnh.

    “Không phải ta nói, là nàng nói.”

    “Vậy người nói cái gì nan ngôn chi ẩn*, nói cái gì mà kêu ta giúp người trị, thì ra là chiếm tiện nghi của ta ăn đậu hũ của ta.”

    *Việc khó nói.

    “Có vẻ như bổn vương là người chịu thiệt hơn, nàng ăn đậu hũ của ta nhiều hơn so với ta ăn đậu hũ của nàng.” Nam tử tuấn mỹ khí phách vẻ mặt đầy ủy khuất.

    “Ý là Vương gia người chịu thiệt rồi?” Nữ tử híp mắt lại, mở miệng âm hiểm.

    “Không chịu thiệt, chỉ cần nàng đối với ta phụ trách là được.”

    “Dựa vào cái gì muốn ta phụ trách?”

    “Bổn vương phụ trách cũng được, ta sủng nàng, ta thương yêu nàng, được chứ?”]

  • doc y vuong phi - ngo tieu tieu

    Độc Y Vương Phi

    Ngô Tiếu Tiếu

    Nhân vật chính: Phượng Lan Dạ, Nam Cung Diệp, Nam Cung Trác, Nam Cung Liệt, Tây Môn Vân, Bách Lí Hốc……

    Phượng Lan Dạ. Mười hai tuổi là Tiểu công chúa mất nước , bởi vì không đựng được nổi nhục đâm đầu vào cột trụ hôn mê, một lần nữa mở mắt, ngông nghênh lạnh lùng, lấp lánh tao nhã bức người. Trên tứ hôn yến Một khúc 《 giang sơn như họa  》, tài năng kinh động bốn phương, trở thành nhân vật chính được nhiều người tranh đoạt nhất tại hôn yến ngày đó, các vị Vương gia hoàng tử rối rít yêu cầu ban hôn, Hạo Vân đế ban thưởng cho thất hoàng tử Tề vương làm phi. Thất hoàng tử Tề vương, rất được thánh thượng yêu thương, là người nghiêng nước nghiêng thành , tính tình lạnh lùng, số mạng cứng rắn, khắc mẫu khắc thê, liên tiếp cưới hai người vợ, đều bị mất mạng trong đêm động phòng, kinh đô người người nghe tiếng đều biến sắc. Ngày đại hôn, không có tân lang, lại cùng con gà trống bái đường, tân vương phi giận dữ độc bất tỉnh tất cả khách mời ở sảnh đường, từ đó được gọi là “độc phi”.

    Tân hôn ngày đầu tiên: Tề vương phủ chính sảnh, nha đầu hoàng thượng ban thưởng, thái độ ngạo mạn nói chuyện cay nghiệt, tân vương phi thưởng cho nàng một viên thuốc, từ đó về sau miệng không thể nói, còn bị bán đến kỹ viện. Tân hôn ngày thứ hai: Quản gia đem gà trống nhốt vào lồng gà, lập tức bị phạt hai mươi đại bản, tân vương phi trước mặt của tất cả hạ nhân trong phủ lời nói nghiêm túc rõ ràng: “Từ nay sau Gia (ý là Tề vương) chính là gà,  gà chính là Gia.” Từ đó, Tề vương phủ rối loạn, Vương Phủ gia quy điều thứ nhất, ở nơi này, lời của Vương Phi chính là thánh chỉ, Vương gia ở phía sau. . . . . .

    Đoạn ngắn một: Tấn vương phủ đại sảnh, có mấy mỹ nữ quỳ bên dưới, một người nam nhân đang ngồi ở trên cao, cuồng phóng tà mị cười: “Phượng Lan Dạ, Tề vương là người khắc thê, chỉ cần ngươi nguyện ý, Bổn vương sẽ cho ngươi một vị trí trắc phi.” Mấy kẻ mỹ nhân đang quỳ, ghen ghét cùng tức giận liếc nhìn, bóng dáng ngạo nghễ  đứng thẳng như tùng, cao quý như Lan lạnh lùng như Mai, đôi mắt tà lãnh âm trầm  nhìn thẳng vào nam tử trước mặt. “Bản thân ta muốn thử xem hắn có thể khắc đến Bổn công chúa hay không” một lời rơi ra, thanh âm như hút không khí cả điện, còn có nam tử ngồi phía trên nhiều lần bị tức giận điên cuồng.

    Đoạn ngắn hai: Một ngày, tân khách tề tụ ở chính sãnh Tề vương phủ, tiếng nói châm biếm như nhau, ngữ điệu trào phúng thỉnh thoảng vang lên. “Trên đời không có chuyện kỳ lạ gì mà không xảy ra, lại có người cùng gà trống bái đường, ” tiếng nói vừa rơi xuống cả sảnh đường rộ lên cười. Bỗng nhiên từ trong sảnh đường đi ra một nam tử tuấn mỹ tựa yêu nghiệt, lạnh như hàn băng, âm ngao thấu xương  ra lệnh: “Ai dám khi dễ nàng, nàng chỉ có Bổn vương mới có thể khi dể, tất cả đều bị đánh rồi ném ra ngoài.” Đáng tiếc những người châm biếm lúc trước giờ phút này toàn bộ đều bị trúng độc rồi, sắc mặt xanh lét đen thui không nhúc nhích, mặc cho gia nô Vương Phủ đánh xoa, sưng mặt sưng mũi như một cái mềm rách ném ở trước đại môn Vương Phủ.

    Tề vương Nam Cung Diệp: “Giang sơn đối với ta chỉ như tờ giấy, trước kia không cần, hiện tại chỉ có Phượng Lan Dạ, nếu có người nào dám can đảm đả thương nàng dù chỉ một chút, cho dù hủy thiên diệt địa ta cũng sẽ không bỏ qua.”

    Tấn vương Nam Cung Trác: “Nữ nhân này ban đầu là ta không cần , Tề vương bất quá chỉ nhặt thứ ta không muốn , huống chi nàng so với giang sơn, căn bản là không đáng kể.”

    Sở Vương Nam Cung Liệt: “Ta cho rằng nàng chỉ là một con cờ, tuy nhiên ở trong lúc lơ đảng lại rơi vào địa ngục vạn kiếp bất phục, nếu như có thể, ta tuyệt đối sẽ không đem ngươi làm quân cờ.”

    Tướng quân Tây Môn Vân: “Ngươi là con cờ của bọn hắn, ta dẫn ngươi đi, , , từ đây lưu lạc thiên nhai.”

    Thần y Bách Lí Hốc: “Ta nguyện vĩnh viễn  chờ đợi ở bên cạnh ngươi, bất ly bất khí, cuộc đời này đã thấy đầy đủ.”

    Vị hôn phu Nạp Lan Cửu: “Tiểu Dạ, chúng ta từ nhỏ chỉ phúc vi hôn, ta sinh là của ngươi người, chết là quỷ của ngươi.”

    Lâm Phong quốc thái tử: “. . . . . .”

    Mất nước hoàng tử: “. . . . . . . .”

  • doc nhat the tu phi - ngo tieu tieu

    Độc Nhất Thế Tử Phi

    Ngô Tiếu Tiếu

    Đoạn ngắn đặc sắc

    Nữ tử ngồi trong một căn phòng tinh xảo, dung nhan thanh tĩnh, sáng trong tựa tuyết. Ngồi giữa căn phòng, tay khoanh trước ngực, nhìn nam nhân tuyệt mỹ trước mặt.

    "Ngươi vẫn luôn đi theo ta làm gì? "

    "Ngươi ngủ với ta, ít nhất chúng ta phải nói một cách rõ ràng"

    "Ta ngủ ngươi một lần, cứu ngươi một lần, không phải không nợ nần gì rồi sao? "

    "Ta vẫn thấy mình chịu thiệt"

    "Cho nên ý ngươi là muốn ngủ lại một lần nữa? " Nữ tử bình tĩnh đi về phía giường lớn phía sau, nằm lên:" Đến đây đi, ta ngủ ngươi một lần, ngươi ngủ lại một lần, chúng ta huề nhau, về sau không liên qua gì đến nhau nữa, đừng lại ra vẻ như ta thiếu ngươi cả trăm vạn không bằng"

1