Tác giả
Đang Cập Nhật
  • thanh xuan cua anh vi em ma thay doi - thach trai cay 1708

    Thanh Xuân Của Anh, Vì Em Mà Thay Đổi

    Thạch Trái Cây 1708

    Giới thiệu: Du Tử Hạo và cha mình như nước gặp lửa, hễ gặp mặt nhau là lại gây gỗ với nhau mặc kệ có ai can ngăn. Trong một lần cãi vã, Du Tử Hạo đã kiên quyết bỏ nhà ra đi. Nhưng dù gì cậu là nhị thiếu gia của nhà họ Du, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, trừ tài nấu ăn cậu được thừa hưởng từ mẹ mình ra thì chẳng có tiền đồ gì sất. Cậu thuê một căn hộ của khu chung cư gần trường Trung học, và tất nhiên, mọi đồ dùng và tiền sinh hoạt mỗi tháng đều được mẹ cậu bí mật gửi vào thẻ ngân hàng. Hạ Ánh Hy là một cô gái có lối sống tự lập, nhận thức về thời gian rất rõ, mục đích sống của cô chỉ tóm gọn: "Sống – Kiếm tiền". Ngoại trừ thời gian đi học ra, cô chỉ đến chỗ làm thêm và nhà Tiểu Băng dạy học Cô và cậu gặp nhau là nhờ tính hống hách của Du Tử Hạo... Lần thứ nhất cậu gặp cô, bị cô phi thẳng dao ngang mặt, bị doạ cho hồn phi phách tán. Lần thứ hai cậu gặp cô, vì ám ảnh bữa trước nên cậu khoá cửa suốt. Đến trưa, đang nằm chơi game trên sofa thì nghe tiếng mở cửa, cậu giật mình ngồi dậy, chưa kịp phản ứng đã thấy cô đứng trước cửa: "Tôi bận việc nên đến trễ, bắt đầu học thôi." Cô thản nhiên đi vào nhà, ngồi kế bên cậu, mở balo ra lấy tập sách để lên bàn. Cậu nhìn cô đầy vẻ nghi hoặc, trán đẫm mồ hôi. Lần thứ ba cậu gặp cô, vẫn ám ảnh buổi học tuần trước, nên cậu trốn ở trường tới tối cho tới khi bị bác bảo vệ phát hiện và đuổi cậu về nhà. Đang đi giữa sân trường, cậu bắt gặp một cô gái tóc dài buông xoã, mặc đồng phục học sinh, quay lưng về phía cậu. Cảm giác bất an khiến cậu đổ mồ hôi lạnh, liền đi nhanh ra khỏi trường. Chưa kịp bước chân ra khỏi trường thì đã nghe tiếng bác bảo vệ lúc nãy: "Cô bé này là học sinh trường nào thế ? Tối rồi sao còn ở đây ?" Cậu quay phắt lại, thì ra là cô ! Lại bị doạ cho đứng tim rồi. Lần thứ tư cậu gặp cô, vì những lần trước đều bị cô hù cho đứng tim nên cậu đã đến sân bóng rổ và chơi đến tối. Đến khi mọi người lần lượt về nhà thì cậu vẫn còn trên sân, chơi lâu cũng chán, cậu dọn dẹp định về thì "vô tình" liếc mắt đến chỗ mấy băng ghế đá, lại một lần nữa bị doạ cho đứng hình: "Cô...cô sao lại biết chỗ này ?" Cậu chỉ tay vào cô, không kìm được mà giọng nói run lên. Lần thứ năm cậu gặp cô, sau bao lần trốn cô, không những thất bại mà còn bị doạ cho đứng tim. Cậu không trốn nữa, ngoan ngoãn học cùng cô, chỉ còn vài tháng nữa là kì thi chuyển cấp bắt đầu, để chuẩn bị thì cậu phải nghe hết những bài giảng của cô.... Cuối cùng kì thi chuyển cấp cũng kết thúc. Cứ tưởng sẽ không cần gặp cô nữa nhưng cậu đã sai, cậu và cô lại học cùng một trường cấp ba. Cậu gặp cô thì lạnh toát người nhưng khi cô gặp cậu thì lại phớt lờ đi....

1