Tác giả
Đang Cập Nhật
  • xuyen viet thanh truc ma phao hoi cua van nhan me - thiep tai son duong

    Xuyên Việt Thành Trúc Mã Pháo Hôi Của Vạn Nhân Mê

    Thiếp Tại Sơn Dương

    Thể loại: Hào môn thế gia, trọng sinh, hệ thống, xuyên sách
    Vai chính: Tống Dụ
    Cp: Trọng sinh công x Xuyên sách thụ
    Edit/ Trans: Cá Sấu
    Beta: Lee Linh

    Văn án

    Tống Dụ đang đọc một bộ truyện đam mỹ đô thị, là kiểu cường thủ hào đoạt, lại còn ngược luyến tình thâm.

    Trong bộ đó có nhân vật chính Tạ Tuy, là một người có gia thế hiển hách, là người sinh ra đã mang lên vô số hào quang, tính tình thanh lãnh, bề ngoài cao quý cấm dục, cự tuyệt người ngàn dặm.

    Chính vì thế mà thu hút rất nhiều người (bệnh thần kinh) theo đuổi, nào là học trưởng ôn nhu, giám đốc thâm tình cố chấp, đối thủ ngạo kiều,...ai ai cũng là người có quyền thế, đều là nhân tài trong các lĩnh vực, thế nhưng tất cả đều vì Tạ Tuy mà điên cuồng

    Sau khi vượt qua một loạt quá trình ngược tâm ngược thân, ba người quyết định liên thủ lật đổ Tạ gia, giam cầm Tạ Tuy, đập nát tự tôn của hắn, biến hắn thành sủng vật chỉ có thể dựa vào mình.

    Lúc một nhóm độc giả gào thét “Oa oa oa, thiệt cảm động~” thì –

    Tống Dụ giận điên lên, không muốn đọc cái truyện làm cay con mắt này nữa, mắng một câu “Ngớ ngẩn”, lập tức tắt máy.

    Kết quả, vừa tỉnh dậy, cậu đã xuyên không.

    Xuyên thành tam thiếu gia Tống gia, thanh mai trúc mã của Tạ Tuy, nhân vật trong sách sẽ chết vì bệnh tật dưới vài nét bút của tác giả.

    Tống Dụ rất khổ sở, đồng thời trong lòng cũng làm ra quyết định – ba cái tên khốn nạn óc chó kia, đừng hòng tới gần tiểu trúc mã của cậu!

    Tạ Tuy trời sinh tính tình lãnh đạm, sống hai đời đều chưa từng thử qua cảm giác yêu một người, cũng chưa từng có cảm giác được người khác bảo vệ.

    Sau khi nắm giữ được ba nhà hào môn, đâm kẻ thù, hắn trọng sinh về thời mười lăm tuổi, giấu trong lòng sự thô bạo cùng âm lãnh, ngụy trang ra bộ dáng thiếu niên ôn nhu thanh nhuận của mình.

    Mọi thứ đều giống như trước đây, riêng chỉ có cậu trúc mã nho nhỏ ở kiếp trước chỉ là một ký ức xám xịt mờ nhạt, nhưng lần này lại đặc biệt không như cũ.

    Như một làn gió mùa xuân thổi qua mặt đất băng giá, có một người ở trong vực sâu siết chặt bàn tay dính đầy máu tươi của hắn.

    Tống Dụ như đang phát tiết mà xé bức thư thông báo kia, tức giận: “Cậu không cần phải để ý những người kia, đừng tin lời ngon tiếng ngọt của bọn họ. Bọn họ chính là đám cặn bã, chữ ‘thích’ của bọn họ không đáng giá, cậu không được thích bọn họ, được không?”

    Tạ Tuy chăm chú nhìn cậu thật lâu, cười: “Được, tớ không thích bọn họ.”

    Tôi chỉ thích em.

    ∼♥∼

    Giới thiệu vắn tắt tác phẩm

    Tống Dụ đọc một quyển tiểu thuyết tên là ‘Sự khống chế ôn nhu’, trong truyện nhân vật chính Tạ Tuy thân thế bi thảm, lẻ loi hiu quạnh, từ nhỏ đã sống trong những lời đồn đãi cay nghiệt, gặp phải đều là đám cặn bã, chịu đủ ức hiếp cùng lừa dối, khiến cậu tức giận tới uống sạch chai nước khoáng. Vừa xuyên vào trong sách, cậu trở thành người trúc mã nho nhỏ chỉ lên sân khấu vài lần của Tạ Tuy, Tống Dụ tâm tình phức tạp, quyết định bảo vệ hắn, làm bạn của hắn, cách xa đám cặn bã kia. Câu chuyện này thoải mái không ngược, kể về sinh hoạt trong học đường của nhân vật chính cùng quá trình trưởng thành của họ, kiêm thêm vả mặt lũ khốn nạn, là một tác phẩm vườn trường ấm áp.

  • sau khi cam hoa vai chinh that bai - thiep tai son duong

    Sau Khi Cảm Hoá Vai Chính Thất Bại

    Thiếp Tại Sơn Dương

    Văn án

    Xuyên vào trong sách, Bùi Cảnh biết rõ mình nên làm gì. Dựa theo cốt truyện, hắn phải thu nhân vật chính số phận hẩm hiu làm đệ tử, sau đó dùng tình cảm dịu dàng cải tạo, tiếp theo ôm chặt đùi, thuận tiện ngăn cản gã hắc hoá.

    Nhưng kịch bản đột nhiên nhảy số, cuối cùng nhân vật chính gần đèn vẫn đen.

    Nhân vật chính biến chất, tự tay róc xương rút gân, huỷ hết tu vi, diệt cả môn phái, đẩy hắn vào địa ngục vô tận.

    Đối với loại kịch bản não tàn như vậy, Bùi Cảnh tỏ vẻ: Ha ha, thú vị đấy

    Vì thế hắn ở dưới địa ngục cũng hắc hoá.

    Thoát ra từ hang Vạn Quỷ, tiên tôn áo trắng ngày xưa hoá thành Tu La đẫm máu, hắn chặt đứt tay chân nam chính, trấn dưới biển sâu.

    Vốn tưởng rằng đây là kết thúc, không ngờ tới lại chỉ mới bắt đầu.

    Hắn sống lại.

    Nhưng thân thể khi sống lại rõ ràng không phải của hắn.



    Sau khi Bùi Cảnh xuyên vào trong sách, đầu tiên tìm kiếm nhân vật chính, tiếp theo thu gã làm đệ tử, tìm mãi tìm mãi, rốt cục y cũng tìm được người ở góc tường nào đó rồi.

    Bùi Cảnh mở cờ trong bụng, y khom người, chìa tay trước mặt nhân vật chính: “Bạn nhỏ, ngươi đồng ý gia nhập môn phái của ta không?”

    Nam chính ngước đầu bẩn thỉu lên nhìn, vẻ mặt ngơ ngác.

    Mà lúc này, bàn tay Bùi Cảnh bị người khác nắm lấy.

    Toàn thân người nọ mặc đồ đen, dung nhan quỷ lệ. Hắn mỉm cười, xinh đẹp mà nguy hiểm: “Tiên nhân, ngài thấy ta thế nào?”

    Bùi Cảnh:???

    Thế là y lập tức thu một mạch hai đệ tử, nghĩ lại còn cảm thấy rất lợi hại― Khoan, từ từ đã, diễn biến này có gì không đúng lắm?

    Couple: Không hề biết gì về công thịnh thế mỹ nhan thiếu nhạy bén thụ × Hiểu rõ mọi thứ về thụ sống lại trở về hắc hoá công

    Mở toang cánh cửa bình minh, em dẫn ta khỏi miền ký ức điêu linh trước bậc thềm vỡ vụn, em mang ta đón những buổi sương mai chẳng còn le lói vài mảnh sáng tàn được ba hồi rồi tắt lịm vĩnh viễn.



    Một lòng son sắt, thiện lương thuở thiếu thời, ai còn vững lòng dám cam đoan hai chữ Vô Hận sau buổi loạn ly?

    Cách tấm gương địa ngục, ôm ấp vỗ về đưa ta đến thế giới của chàng, che chở ngăn ta khỏi bao mùa bão giông. Chàng gánh khổ đau dắt dìu ta qua những lần lầm lỡ, chàng ôm oán hờn vén màn sáng chỉ từng bước cho ta.

    Chẳng cần vì ta mà buông bỏ thù hằn, ta tình nguyện vững bước bên chàng vượt hết mọi bão giông.



    Cuộc đời này, may mắn gặp được chàng.

    Bao kiếp người, may mắn gặp được em.

1