Tác giả
Đang Cập Nhật
  • nien hoa - tinh thuy bien

    Niên Hoa

    Tĩnh Thủy Biên

    Editor: Mr.Downer 

    Thể loại: Hiện đại, ấm áp, tình hữu độc chung, HE.

    Độ dài: 21 chương và 2 phiên ngoại.

    Diễn viên chính: Thẩm Lạc x Hạ Nhất Dương

    Không còn gì có thể biến thái hơn lại còn ẫn nhẫn cố chấp công cùng với tiểu thụ ngoan ngoãn đáng yêu.

    Hỗ sủng, tình yêu cuồng theo dõi.

    Tránh lôi: Thiên về hiện thực văn, bối cảnh vẫn là Tô Châu, công thụ đều sắp 40, không thể một chút kinh nghiệm tình dục cũng không có, như vậy không thực tế, nhưng thói quen của tôi chính là sau khi hai người cùng một chỗ chỉ có lẫn nhau.

    Chậm nhiệt văn, độ ngọt về sau tuyệt đối tăng mạnh, mong các bạn nhẫn nại.

  • tinh thieu - tinh thuy bien

    Tình Thiêu

    Tĩnh Thủy Biên

    Thể loại: ABO, tương lai, đoản văn, niên hạ, ngọt
    Tình trạng bản gốc: hoàn 21 chương
    Editor: Mắm

    Một câu chuyện ngắn kể về Dương Lực vốn là một người thanh niên mạnh mẽ có thân hình cường tráng lại là một quản gia ưu tú đã có kinh nghiệm tám năm trong nghề, còn cách ba tháng nữa là tới kỳ động dục cũng vì vậy mà cậu cần tìm chỗ an toàn yên tĩnh cho nên đã lựa chọn xin làm quàn gia cho Hoắc tiên sinh.

    Nhưng vị Hoắc tiên sinh này tính cách vô cùng khó chịu, lại bị khuyết điểm không thấy đường trước cậu thì đã đuổi hết 199 quản gia. Liệu cậu có làm được hay không?

  • anh muon thoi thoi - tinh thuy bien

    Anh Muốn Thổi Thổi

    Tĩnh Thủy Biên

    Thể loại : đam mỹ, đoản văn, hiện đại, 1×1, HE, bình tĩnh thụ X yêu vợ nhị hóa công.
    Biên Tập: Ying Ying

    Đây là câu chuyện kể về cuộc sống đầy muối của 2 phu phu hạnh phúc Ngải Kỳ và Đàm Đỉnh.

    Ying hỏi: Làm thế nào để kết thúc chiến tranh lạnh?

    Ngải Kỳ: thổi thổi a (─‿‿─)

    Đàm Đỉnh:........

  • bao duong - tinh thuy bien

    Bao dưỡng

    Tĩnh Thủy Biên

    Editor + Beta: Vịt
    Số chương: 24
    Tên khác: Máy may chi luyến
    Nội dung nhãn: Đô thị tình duyên

    Thâm quỹ (*) sợ hãi ngạo kiều tổng tài công & ôn nhu quan tâm thông minh tiểu tâm cơ thụ, bao dưỡng văn phi điển hình.

    ((*) "Thâm quỹ" đối lập với "xuất quỹ (come out)". Không dám come out = thâm quỹ)

    Keywords: Nhân vật chính: Từ Niên, Trình Sâm ┃ phối hợp diễn: Trần Đệ, Lý Phương

  • chung tinh - tinh thuy bien

    Chung Tình

    Tĩnh Thủy Biên

    Thể loại Sentinel (Lính gác) and Guide (Dẫn đường), không hiểu cũng không sao, không ảnh hưởng đến việc đọc truyện.

    Cả câu chuyện là quá trình đi tới tình yêu của một lính dẫn  đường với tính cách rất đàn ông cùng với một lính gác vô cùng táo bạo. 

    Trãi qua nhiều sóng gió đôi khi còn có chút ngạo kiều, lại có thiếu nữ tâm […] cố gắng trở thành nhị thập tứ hiếu hảo lão công; cường cường, ấm áp, ngọt, manh.

    Biên tập đánh giá:

    Tần Vân sinh ra làm 1 Dẫn đường cấp thấp, tuy rằng không có tinh thần hệ, chỉ có thể khổ bức liều mạng tại tiền tuyến, còn bị người khác xem như “Băng vệ sinh”… nhưng ưu điểm là dũng cảm kiên cường lại có thực lực. Giấc mộng lớn nhất là sau khi xuất ngũ có thể lấy trợ cấp của chính phủ, kết hôn sinh tử, làm 1 hảo thanh niên. Đáng buồn thay, hắn gặp Mặc Xá Lý, người này bệnh thần kinh rất nghiêm trọng a! Làm gì phải hôn đến hôn đi, sao có thể tập trung chiến đấu cho tốt nha!? Hắn thầm nghĩ làm 1 mảnh “Băng vệ sinh” thầm lặng a!! Tần Vân tuy rằng chỉ là thấp cấp Dẫn đường, thế nhưng năng lực rất mạnh, tính cách đàn ông, có bốc đồng, cũng có trách nhiệm. Vốn tưởng rằng cả đời chỉ có thể ở tiền tuyến phát huy, không nghĩ tới lại có 1 cơ hội ngẫu nhiên, chỉ duy nhất hắn mới có thể  khai thông ý thức vân cho Thần cấp Lính gác hoàng đế Mặc Xá Lý. Hai người từ hiểu nhau đến yêu nhau, gặp được khó khăn cùng nhau vượt qua, hoàng đế bệ hạ ôn nhu, có chút ngạo kiều cùng lãng mạn, lại thêm 1 tinh thần hệ cự long có thiếu nữ tâm thích pha lê lóng lánh, phu phu mỗi ngày đều manh manh đát.

  • dai lau - tinh thuy bien

    Dài Lâu

    Tĩnh Thủy Biên

    Tên gốc: Kinh cửu
    Chuyển ngữ: diuisca
    Thể loại: Thanh mai trúc mã, thể thao, chữa lành trái tim, dịu dàng phú nhị đại võ sĩ quyền Anh công & hiền lành lạc quan vũ công múa ba-lê thụNhiệt huyết và dịu dàng, khát vọng và trưởng thành, cuộc sống và mến thương.

    Một câu chuyện tình nơi thôn dã bình yên tuyến mười tám.

    *tuyến mười tám: ít ai biết

  • tinh quai - tinh thuy bien

    Tinh Quái

    Tĩnh Thủy Biên

    Tên gốc: 精怪.
    Thể loại: Hiện đại, linh dị thần quái, HE, huyền huyễn, đam mỹ, cẩu huyết, 1x1. 
    Hán Việt: Tinh quái.
    Nhóm edit: Khổng Vương Hội.

    Đại cương: 

    Châu tròn ngọc sáng yên tĩnh độc miệng thụ vs không rõ thuộc tính công...

    Tiểu thuyết đi trên con đường ba tục*... các loại cẩu huyết mở bàn tay vàng thần kì...

    E hèm, đây là một câu chuyện xưa, kể về một người bình thường, trợ giúp tinh quái tu luyện, độ kiếp, vượt qua thiên kiếp, biến thân thành tiên... (nói đùa thì bề ngoài giống như ngoáy mũi nuôi rồng vậy, người ta theo Tiểu Thanh mới đi trên con đường ra sức dễ thương làm gay).

    Văn này coi như sinh sính lễ của cô nương nào đó nhiệt liệt theo đuổi LZ, không nên cười! Tui nghiêm túc!

    *Ba tục: gọi tắt của tục tằng, thấp kém, a dua nịnh hót.

    Nhân vật chính: Trần Uyên, Trầm Bạch.

  • thay day lai xe xin giup do - tinh thuy bien

    Thầy Dạy Lái Xe, Xin Giúp Đỡ

    Tĩnh Thủy Biên

    Thể loại: Mặt lạnh táo bạo công x nhát gan trong sáng thụ, đoản văn, có miếng thịt vụn, HE
    Vai chính: Tiêu Thủ, Tiêu Cống
    Biên Tập: Ying Ying
    Tình trạng văn bản: Hoàn (10c)

    Văn Án

    Một miếng bánh ngọt nhỏ, lại kèm chút thịt vụn, mời mọi người thưởng thức!

    【 Mặt lạnh táo bạo công x nhát gan trong sáng thụ 】

    Thầy dạy lái xe, xin giúp đỡ ạ QAQ



    Lời biên tập

    Đây là một đoản văn rất đáng yêu, câu chuyện về một bạn thụ nhát gan đi học lái xe lại đụng phải thầy giáo mặt lạnh (´・ω・`) Cùng tìm hiểu nhá ~ ~

  • cai goi la khong quen khong biet - tinh thuy bien

    Cái gọi là không quen không biết

    Tĩnh Thủy Biên

    Văn án Lâm Mậu đào đất trong sân, cậu muốn trồng cho mình một gốc cây sồi xanh, cây non này là mấy hôm trước ông nội mua từ chợ về cho cậu nghịch, từ sáng sớm Lâm Mậu đã đội mũ cầm xẻng bắt đầu đào hố, giữa trưa, ánh mặt trời gay gắt, cậu vùi đầu đào được một cái hố nông trên mặt đất thì cả người đã đầy mồ hôi, không để ý lau qua một cái, bùn liền dính hết lên mặt. Trước khi Lâm Thế Đông vào đến sân thì đã lớn tiếng gọi từ xa: “Mậu Mậu! Mau ra mà xem! Ông nội mua gì về cho con này!” Lâm Mậu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, thứ đầu tiên nhìn thấy là cái lồng chim trên tay Lâm Thế Đông, cậu ném xẻng chạy tới, Lâm Thế Đông cười giơ lồng chim cho cậu xem. Lồng chim bằng sắt rất lớn, bên trong có hai con vẹt xám châu Phi, đang mổ lông cho nhau, thấy Lâm Mậu tò mò nhìn mình mà cũng không sợ hãi, thỉnh thoảng liếc qua một cái còn mang theo ánh mắt vinh nhục đều không sợ. Lâm Thế Đông nhéo nhéo mũi Lâm Mậu, gương mặt mang theo nụ cười dắt tay đứa nhỏ vào trong nhà, ông treo lồng chim lên ban công, rồi ôm Lâu Mậu ngồi xuống ghế xích đu lắc lư lắc lư. “Hai con chim này ấy.” Lâm Thế Đông chỉ vào lông chim ở đối diện: “Thông minh lắm, chỉ cần dạy là bọn nó sẽ biết nói chuyện, con dạy nhé?” Lâm Mậu phồng má, không gật đầu cũng không lắc đầu. Lâm Thế Đông cười cười, ông xoa đầu đứa nhỏ, buông câu ông nội đi nấu cơm, rồi để một mình Lâm Mậu ở lại với hai con chim ngốc. Hai con vẹt vẫn đang mổ lông cho nhau, mỏ nhọn vùi vào trong cánh, Lâm Mậu nhìn một lúc, lấy dũng khí tiến lại gần lồng chim hơn một chút. Một con trong đó cuối cùng cũng chịu ló ra, nghiêng đầu nhìn cậu chăm chú. Lâm Mậu nuốt nước bọt, cậu há miệng, cố gắng nói: “Mày, mày… Chào mày!” Hai con vẹt yên lặng liếc mắt nhìn nhau. Lâm Mậu không ngừng cố gắng: “Cung, cung, hỉ… Hỉ phát, phát phát… Tài!” Con vẹt hơi giương cánh ra, một con trong đó thò móng vuốt thong thả ung dung đi lại trong lồng, mở mỏ chim, nói một câu cực kỳ to rõ: “Chào cậu! Cung hỉ phát tài!” Lâm Mậu bị dọa giật nảy mình, cậu ló đầu nhìn về phía bếp một chút, vừa mới thở phào nhẹ nhõm rụt đầu về, thì nghe thấy một con vẹt khác trong lồng dường như cũng được cổ vũ, vỗ cánh nói một câu: “Cát tường như ý!” Lâm Mậu lập tức cũng vô thức nói theo: “Cát, cát cát… Tường như, như… Như ý!” Con vẹt tiếp tục nói: “Bao nhiêu tiền?!” Bé ngoan Lâm Mậu nối gót: “Bao, bao… nhiêu, nhiêu tiền!” Con vẹt: “Rẻ hơn chút!” Lâm Mậu: “Vậy, rẻ hơn, hơn… một chút!” Hai con vẹt im lặng, lại thỏa mãn rụt về mổ lông cho nhau, Lâm Mậu sững sờ một lát mới phát hiện hình như chỗ nào đó có vấn đề, cậu chẹp miệng, lúc xoay người thì thấy ông nội Lâm Thế Đông đang nhìn mình cười không đứng lên nổi. Ngày hôm đó Lâu Mậu tám tuổi khóc rất đau lòng, cho dù sau đó Lâm Thế Đông làm chè trân châu dỗ cậu thì cũng không thể làm cho đứa nhỏ lấy lại sức được. Ông nội không biết làm thế nào ôm cháu trai nhỏ khóc đỏ cả mắt vào lòng, hai con vẹt yên lặng đứng dựa sát vào nhau trong lồng sắt, ông ngồi trên ghế mây, thỉnh thoảng lại vỗ lưng Lâm Mậu. “Mậu Mậu nhà ta ấy à, cho dù nói lắp cũng không sao cả.” Ông nội cười nói: “Ba mẹ ở trên trời sẽ phù hộ con.” Lâm Mậu sưng mắt nấc một cái, cậu có chút tủi thân nghẹn ngào nói: “Con, con không… Chim, chim biết, biết, biết… Nói, nói chuyện.” “Rất nhiều chim, cũng không biết nói chuyện.” Ông nội cười dùng râu mép cọ hai má Lâm Mậu: “Nhưng bọn nó đều hót rất êm tai.”

1