Chương 10

Chương 10: Sắp phải xa nhau rồi

Vác balo chạy đến trường, cổng lớn của trường đã đóng lại chỉ còn lại cổng nhỏ, Hạ Ánh Hy phi thẳng vào trong rồi chạy lên lớp. Quả nhiên, giáo viên dạy hoá của cô hay đến trễ nên lần này không bị ghi tên vào sổ.

Hạ Ánh Hy ngồi vào chỗ, nhìn xung quanh mọi người đều yên lặng, không giống ngày thường chút nào. Quay sang nhìn Tuyết Ngân hỏi: "Tiểu Nhã đâu mất rồi ?"

Tuyết Ngân mắt dán vào cuốn sách, đáp gọn: "Bị cô Trương gọi phụ huynh vì sáng nay ăn vụng trong tiết tin, đang ở phòng giáo viên rồi."

"Thế tại sao không khí trong lớp lại ngột ngạt như vậy ?" Hạ Ánh Hy tiếp tục hỏi

Tuyết Ngân dời mắt khỏi cuốn sách trên bàn, nhìn cô đáp: "Tuần trước thầy nói hôm nay kiểm tra lại, cậu không nhớ sao ?"

Hạ Ánh Hy ngơ ngác: "Kiểm tra lại thôi mà, cần gì làm căng thế ?"

Tuyết Ngân chán nản nói tiếp: "Vì trong lớp ngoài cậu và lớp trưởng, lớp phó ra thì ai cũng kiểm tra lại hết...trong đó có mình."

Hạ Ánh Hy gật gật đầu rồi ngồi xuống, giáo viên vào lớp cùng lúc Thanh Nhã bước theo, trên mặt cô không hề lộ vẻ buồn bã do bị trách phạt mà hiên ngang bước vào lớp, ngồi vào ghế tỉnh bơ

"Các em không kiểm tra lại, di chuyển lên bục giảng ngồi." Giáo viên đứng trước bàn nói to, Hạ Ánh Hy cùng hai bạn nữ khác đứng lên, đi đến bục giảng.

"Tiểu Hy Hy may mắn thoát khỏi kiếp nạn mà bỏ mặt chị em, ta ghi hận." Thanh Nhã nằm gục trên bàn, giương đôi mắt tỏ vẻ đáng thương về phía Hạ Ánh Hy

"Lát mình chỉ cậu, đừng lo, chị đây không bỏ mặt bạn bè đâu !" Tuyết Ngân giở giọng trêu chọc, Hạ Ánh Hy mang nụ cười khúc khích mà đi lên bục giảng

"Lý Thanh Nhã ! Lên bàn giáo viên làm bài !" Giáo viên tất nhiên nhận ra sự khác thường ở chỗ dành cho những "học sinh có thể tự lo cho mình" kia.

Nơi Hạ Ánh Hy ngồi là bàn cuối ở dãy giữa, theo lời cô Trương thì những học sinh giỏi và học sinh có thể tự lo cho mình trong kỳ thi tuyển sinh sắp tới sẽ được xếp ngồi ở phía cuối lớp, phía trên là những học sinh cần kèm cặp.

Thanh Nhã nghe giáo viên gọi thẳng họ tên của mình, một mặt thảm hại, chán nản đi lên ngồi vào bàn. Nếu hôm nay giáo viên không gọi cả họ lẫn tên của Thanh Nhã thì Hạ Ánh Hy chắc cũng quên Thanh Nhã mang họ Lý mất.

.......

Kiểm tra xong, tinh thần của mọi người trong lớp đều ổn trở lại, chỉ duy nhất mình Thanh Nhã là rũ rượi trở về chỗ ngồi, môn cô dỡ tệ chỉ có hoá học, cho dù có bao nhiêu người kèm đi nữa cũng không thông nỗi mấy cái hoá trị đến phương trình hoá học kia.

"Này Tiểu Hy Hy, cậu định sẽ vào trường nào ? Không vào cùng bọn mình sao ?" Thanh Nhã úp mặt lên bàn, ủ rũ nói

"Cậu lo mà học tập cho tốt đi, không cần quan tâm đến mình làm gì đâu." Hạ Ánh Hy tỉnh bơ đáp lại

Mục tiêu của Hạ Ánh Hy là sau khi tốt nghiệp cấp hai, cô sẽ đi đến một vùng quê để học tiếp cấp ba, vì nghe nói dưới quê học phí ít hơn trên thành thị vài phần.

Nhớ lại lần đầu gặp Thanh Nhã và Tuyết Ngân, Hạ Ánh Hy có một ấn tượng không thể phai nhoà. Lúc mới chuyển đến khu trọ, Hạ Ánh Hy liền đi tìm việc làm thêm, khi đi ngang qua công viên gần đó thì cô nghe tiếng la hét rất náo nhiệt. Cô theo tính tò mò mà đi vào xem thì thấy Thanh Nhã đang trèo trên cây.

Phải nói, người như Thanh Nhã rất ít thấy, vì cô có cha là ông chủ của một công ty lớn. Dù sống trong giàu sang nhưng tính cách của Thanh Nhã không theo đó mà kiêu ngạo hay khinh thường người khác như những cô tiểu thư được nuông chiều từ bé kia. Ở Thanh Nhã, bộc lộ một tính cách rất giản dị, rất chân thật và cô luôn mang niềm vui đến cho mọi người xung quanh.

Lí do Thanh Nhã trèo trên cây là vì muốn lấy quả bóng bay có hình chú chó rất đáng yêu. Tuyết Ngân đứng ở dưới nhìn lên trông khuôn mặt cô có vẻ rất bình tĩnh.

Tuyết Ngân là con của một giáo viên dạy ở Đại học nổi tiếng, có mẹ là giáo viên nên thành tích của cô cũng tương đối cao nhưng cũng có lúc bất cẩn mà thành tích tụt xuống, cô sở hữu nét đẹp từ mẹ, tính cách cũng rất giống vì ở ngoài cô luôn điềm đạm nhưng bên trong lại nói nhiều.

Khi Hạ Ánh Hy đứng từ xa nhìn Thanh Nhã cực khổ trèo lên cây để với lấy quả bóng kia thì cô cũng hơi tò mò, không biết người như Thanh Nhã - một cô gái nhỏ nhắn, có thể lấy quả bóng kia ?

Kết quả là tay Thanh Nhã vừa chạm vào thì quả bóng liền bị nổ, đứa bé phía dưới cũng khóc theo. Hạ Ánh Hy thấy vậy, cũng may trong balo của cô lúc đó có vài cây kẹo, cho đứa bé kia để nó khỏi phải khóc nữa cũng tốt.

Thanh Nhã vội trèo xuống, xin lỗi đứa bé kia. Cứ tưởng thằng nhóc đó sẽ nói những câu như "Chị có sao không ?".... Nhưng thằng nhóc đó chỉ nói một câu làm cho Hạ Ánh Hy cũng phải đứng hình:

"Không lấy được thì chị đừng có mà trèo lên, bóng cũng không còn, lòng em còn đau hơn khi nó vướng trên cành cây ấy !"

Thanh Nhã không hề tức giận mà cười trừ: "Xin lỗi xin lỗi mà, chị sẽ mua cho em cái mới."

Thằng nhóc nghe vậy liền lật mặt ngay: "Chị không bị thương ở đâu chứ ?"

Hạ Ánh Hy cùng Tuyết Ngân lúc ấy: "...."

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: