Chương 9

Chương 9: Dạy kèm

Hạ Ánh Hy đứng trước cửa, cố nhìn xem cái tên Du Tử Hạo kia đang làm gì thì hắn bất chợt quay lại: "Cô nhìn cái gì !?"

Hạ Ánh Hy đang trong tư thế khom lưng về phía cậu thì bị gọi cho giật mình, vội đứng thẳng lên vờ nhìn về hướng khác.

"Ánh Hy đến trễ quá đấy, lại đây phụ chị xếp hàng lên kệ, trông cửa hàng giúp chị, chị đi đón Tiểu Ý." Vừa quay đi thì đã bị chủ cửa hàng gọi đến. Hạ Ánh Hy cũng quên đi luồn sát khí từ tên Du Tử Hạo kia, cởi balo xuống bỏ vào phía dưới quầy tính tiền rồi chạy đến chỗ chị chủ cửa hàng.

Hạ Ánh Hy đưa tay cầm mấy hộp kẹo xếp lên kệ, mắt cũng không buồn nhìn xung quanh nói: "Chị đi đi, em trông cửa hàng cho."

Chủ cửa hàng nghe vậy liền chạy đi ra ngoài, Hạ Ánh Hy xếp kẹo xong hết thì đi đến chỗ quầy tính tiền làm việc, nói là làm việc nhưng thực ra cô đang học bài, đợi có khách đến thì cô mới dời mắt khỏi cuốn tập.

Cứ ngồi đó học hết bài rồi Hạ Ánh Hy như bị ma xui quỷ khiến, cô đi đến chỗ Du Tử Hạo đang ngồi, thì ra cậu ta đang làm bài tập

Hạ Ánh Hy nhìn một loạt bài tập trước mặt Du Tử Hạo rồi chỉ tay vào bài của cậu: "Chỗ này sai rồi, kết quả ra là phương trình vô nghiệm mới đúng."

"....lo chuyện bao đồng làm gì thế, đi làm việc của cô đi kìa !" Du Tử Hạo nghe cô nói về bài toán của mình, liền cảm thấy tức giận mà quát lên

"Khó tính thật." Hạ Ánh Hy để lại một câu rồi bỏ đi.

Sau khi Hạ Ánh Hy đi rồi, Du Tử Hạo mới nhìn lại bài toán lúc nãy cô nói sai, cậu ngồi cứ tính mãi vẫn không xong. Để lại đống bài tập ở đó, Du Tử Hạo đi đến kệ bày bánh sandwich tiện tay lấy vài ba cái rồi vứt trước mặt Hạ Ánh Hy đang đứng ở quầy tính tiền

Hạ Ánh Hy vừa thấy hành động của cậu khẽ cau mày lại, những vẫn vươn tay lấy những cái bánh sandwich lên mà tính tiền:

"Tổng cộng là 20.000 đồng, quý khách muốn thanh toán bằng hình thức nào ?" Hạ Ánh Hy bỏ từng cái bánh vào túi ni lông nói

Cậu lấy trong túi ra vài tờ tiền rồi đưa tất cho Hạ Ánh Hy, cầm tiền trên tay rồi cô mới yên tâm đưa túi sandwich kia cho cậu. Du Tử Hạo quay đầu đi được vài bước rồi quay lại nói:

"Bài toán lúc nãy....cô nói lại cho tôi xem." Cậu không biết là vứt bao nhiêu lòng tự trọng xuống mới có thể kêu cô giảng lại bài tập lúc nãy nha. Nếu nhìn kỹ thì có thể thấy, mặt cậu ta đang đỏ lên đấy.

Hạ Ánh Hy sẽ không bỏ qua cơ hội để châm chọc cậu và lần này cũng vậy, cô cất cao giọng nói: "ai da, nếu muốn giảng lại thì phải có thù lao nha."

Du Tử Hạo mặt đen như đít nồi, đáp: "Không cần cô nữa, có chết cũng không nhờ cô !" Nói xong cậu dọn đồ bỏ vào balo rồi đi ra ngoài.

Du Tử Hạo đi chưa được bao lâu thì lại có khách đi vào, Hạ Ánh Hy căn bản là không chú ý đến vị khách kia nhưng trông ông ta có vẻ rất quen.

"Chào cô, tôi có chuyện muốn bàn bạc với cô." Vị khách 'trông có chút quen' kia vừa vào đã tiến đến trước mặt Hạ Ánh Hy. Cô lúc này mới nhớ ra, ông ta là bác tài xế lái xe tối hôm nọ.

"Vâng, bác muốn nói gì ?" Hạ Ánh Hy không dám nhìn thẳng vào mặt ông ta, chỉ có thể lấy nụ cười che đi nỗi sợ hãi đang lấn át lấy cô.

Ông ta đưa điện thoại ra cho cô xem, điện thoại đang trong một cuộc gọi, theo phản xạ Hạ Ánh Hy nhìn chiếc điện thoại bằng ánh mắt khó hiểu: "Cái này...."

"Mời cô nói chuyện với phu nhân của chúng tôi." Ông ta nói, tay vẫn giữ tư thế kia như không biết mỏi là gì

"Alo, Hạ Ánh Hy đâu rồi ?" Giọng nói của một người phụ nữ phát ra từ chiếc điện thoại. Hạ Ánh Hy chắc chắn một điều là người ở đầu dây bên kia cô không quen. Nhưng phải làm gì trong tình huống này đây, người đứng trước mặt cô trông rất đáng sợ, lỡ như không làm vừa lòng hắn thì cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu.

Hạ Ánh Hy đưa hai tay nhận lấy điện thoại, giọng run run đáp: "Vâng, Hạ Ánh Hy là tôi...nghe."

"Cháu là Hạ Ánh Hy đó sao ? Cháu biết Du Tử Hạo nhà bác đúng không ? Cái thằng có tướng tá cao ráo, đẹp trai ngời ngời ấy, cháu biết không ?" Người đầu dây bên kia như đang tự khen chính mình.

"Cao ráo ? Đẹp trai ngời ngời sao ? Nực cười !" Hạ Ánh Hy thầm nghĩ trong lòng, cái tên Du Tử Hạo kia ngoài cái cao ráo là đúng thì đẹp trai ngời ngời cũng không tính là gì so với cái thái độ đối với người khác vừa khinh thường vừa tự cao kia.

"Vâng, bác có chuyện gì cần nói với cháu ?" Cô dẹp bỏ đống suy nghĩ kia một bên, đi thẳng vào vấn đề

"À, chuyện là vầy, thằng bé Tử Hạo nhà bác, bác đã mời rất nhiều gia sư giỏi để kèm nó học nhưng thành tích vẫn không tiến triển gì cả. Tháng trước đột nhiên thành tích của nó đi lên, bác tìm hiểu mới biết là nhờ cháu. Không biết...cháu làm cách nào...?" Người kia tiếp tục nói, giọng nói không giấu được sự vui sướng

"Cháu...không biết, cháu chỉ mới gặp cậu ta vài lần. Thật sự không có ấn tượng về cậu ta." Hạ Ánh Hy nói, nhưng thật ra, lần đầu gặp đã để lại ấn tượng rất sâu sắc.

"Không có ấn tượng cũng không sao, bác muốn nhờ cháu dạy kèm cho thằng bé, giúp nó đậu kỳ thi tuyển sinh sắp tới thôi." Người kia tiếp tục thuyết phục cô.

"Chuyện này thì..." Hạ Ánh Hy bắt đầu bối rối, cô chả hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Gặp tên Du Tử Hạo kia rồi bị hắn lấy mất cuốn tập, rồi lại có người gọi đến nhờ dạy kèm, ai có thể giải thích cho cô chuyện gì đang xảy ra không ?

"Cháu muốn lương bao nhiêu cũng được." Người kia nói

"Thế thì mười triệu." Cô trả lời ngắn gọn, vấn đề tiền bạc thì cô rất thẳng thắn, không hề e dè hay ngại ngùng

"Được." Người kia như không để ý đến câu nói của cô, đồng ý ngay lập tức

Hạ Ánh Hy tiếp tục ra giá: "Vậy hai mươi triệu thì sao ?"

Người kia: "Ok nốt."

Trên trán Hạ Ánh Hy chỉ toàn mồ hôi, ra giá bao nhiêu cũng chịu, thế là phải giàu đến mức nào đây ?

Hạ Ánh Hy: "Hai triệu thôi, cháu không có nhiều thời gian, chỉ có thể dạy vào hai ngày cuối tuần."

Người kia chả thèm suy nghĩ, đáp: "Được tất, cháu cứ dạy vào hai ngày cuối tuần, miễn sao thành tích của thằng bé có tiến triển."

"Vâng." Hạ Ánh Hy vừa đáp, điện thoại cũng tắt đi. Cô nhìn đồng hồ, một giờ bốn mươi bốn phút, trễ rồi !

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: