Chương 82: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mẹ Bầu

Đứng ở bên ngoài cửa phòng của Lộ Vân Phàm, An Hồng gõ gõ lên cánh cửa. Không thấy có phản ứng gì, cô dùng chìa khóa mở cửa ra, đẩy cửa bước vào trong phòng.

"Lộ Vân Phàm!" Liếc mắt quanh nhà một cái có thể thấy được trong phòng không có người. Cánh cửa toilet đang khép chặt, An Hồng đi đến gõ cửa, "Lộ Vân Phàm! Lộ Vân Phàm! Anh có ở bên trong không? Anh không sao chứ?"

Cửa mở ra rồi, Lộ Vân Phàm đứng dựa vào khung cửa đàng kia. Anh đã cởi áo ra, chỉ mặc một cái quần bơi màu xanh thẫm in hoa to, gương mặt anh đỏ rực, nhìn thấy An Hồng, liền nở nụ cười: "An An..."

Anh tự tay kéo An Hồng qua, vòng tay kéo vào trong lòng mình, gắt gao ôm lấy cô. Bàn tay ấm áp của anh vuốt ve sống lưng của cô. An Hồng nghe thấy anh cúi đầu gọi tên của cô, một lần lại một lần! @MeBau*diendan@leequyddonn@ Cô biết, anh đã say.

An Hồng tránh thoát khỏi ngực của Lộ Vân Phàm, ảo não nói: "Anh lại nôn rồi phải không?"

"Ừ... Anh đã đánh răng rồi!" Lộ Vân Phàm nhếch môi cười, lộ ra một hàm răng trắng đều đặn, "An An, hôn một cái!"

An Hồng còn chưa kịp nói chuyện, Lộ Vân Phàm đã cúi đầu hôn lên môi của cô.

Trong miệng của anh là hương vị kem đánh răng tươi mát, trên ngườivẫn còn tản ra mùi rượu. An Hồng vốn định đẩy anh ra, nhưng mà khi anh trằn trọc gấp gáp trong khi hôn hít, cô dần dần đã cảm thấy thân thể mình mềm nhũn ra, bắt đầu đáp lại.

Lộ Vân Phàm cảm nhận được sự nhiệt tình của An Hồng, bàn tay anh không thành thật, từ vạt áo T-shirt rộng rãi của An Hồng dò xét vào bên trong, đầu tiên là nhẹ nhàng vuốt ve bờ eo của cô, dần dần liền một đường hướng lên trên, tìm được phía trước ngực cô. Ngón tay của anh lục lọi bơi vào bên trong áo ngực An Hồng, rốt cục nắm bắt được nơi mềm mại của cô.

An Hồng khẽ kêu lên một tiếng nho nhỏ, muốn tránh thoát, nhưng không làm thế nào tránh ra khỏi chàng thanh niên có khổ người quá cao lớn kia. Lộ Vân Phàm giam cầm An Hồng ở trong lòng mình, mang theo cô vào trong toilet. Anh để An Hồng tựa ở trên tường, cúi đầu tự mình đặt những chiếc hôn dầy đặc lên đôi môi của cô, dọc theo cái cằm nhỏ, xuống cổ, đến bả vai, một đường đi xuống bên dưới. Anh điên cuồng cọ sát ở cổ áo T-shirt của An Hồng, ở trên ngực trái của cô nhất loạt nổi lên hàng loạt dấu ấn của những quả ô mai.

An Hồng bị Lộ Vân Phàm hôn đến đầu óc choáng váng, thở gấp liên tục. Thân thể Lộ Vân Phàm dần dần trở nên trầm trọng. Anh gắt gao ôm lấy An Hồng, thấp giọng rên rỉ. Phút chốc An Hồng mở to mắt, cảm giác được phía dưới thân thể mình có một vật gì đó cứng rắn đang đè ép lên cô. Thân mình Lộ Vân Phàm lại còn nhẹ nhàng vặn vẹo một chút, làm cho cái vật kỳ quái ngày một cứng rắn lên theo động tác của anh, từng phát từng phát cọ sát vào cô. An Hồng bị sợ tới mức không nhẹ. dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Cô biết đây là cái gì. Cô cũng biết thời khắc dưới loại tình huống này, ở tại trong căn phòng nho nhỏ này có ý vị như thế nào.

"Lộ Vân Phàm! Đừng làm rộn! Anh uống say rồi!" An Hồng nhỏ giọng gọi tên anh. Nhưng Lộ Vân Phàm cũng không để ý tới, anh chỉ cúi đầu cười ra thành tiếng.

"Ai nha, anh còn ở đó cười ngốc cái gì! Mau thả em ra!" An Hồng nóng ruột, tay cũng dùng sức, ra sức đẩy anh đá anh một hồi, nhưng cũng chỉ phí công.

Lộ Vân Phàm dừng hôn môi lại, tay lại túm 

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: