Chương 89

Buổi kỷ niệm trường Nhất Trung ngày hôm đó, có hai cậu học sinh ưu tú cùng nhau lươn lẹo bảo với các thầy cô rằng mình muốn về đây để cống hiến cho mái trường mến thương này.

Ban lãnh đạo Nhất Trung cũng lươn lẹo đáp rằng làm thế chi cho phiền phức, chỉ là kỷ niệm trăm năm thành lập trường thôi mà, có đáng gì đâu.

“Chủ nhiệm à, thầy chắc chắn chứ? Thật sự không chào đón sao?” Tiêu Ngạn tựa như lơ đãng hỏi, “Đám học sinh ưu tú của trường thật sự có thể thiếu đi bọn em sao?”

“Các em tuổi còn nhỏ, lại còn bận việc học, không cần tới.” Chủ nhiệm tỏ thái độ kiên định dị thường, “Có tâm ý là tốt rồi, không cần tới ha.”

“Vậy thôi.” Tiêu Ngạn dùng ngữ điệu có hơi tiếc nuối mà nói, “Bọn em vốn định tặng Nhất Trung một tòa nhà để làm cơ sở mới, nếu mà……”

“?Từ từ!” Tín hiệu bên kia ồn ào nhốn nháo một trận, người tiếp điện thoại được đổi thành hiệu trưởng, “Đến chứ, sao lại không đến, kỷ niệm ngày thành lập trường là một dịp quan trọng, tất cả các thầy cô đều hoan nghênh các em.”

Mười lăm phút sau, Lạc Tri Dư khoác chiếc áo tắm dài chậm rì rì lắc lư bước ra khỏi nhà vệ sinh, da cậu vốn dĩ đã rất trắng rồi, giờ lại vì vừa mới tắm xong, nên trên má vẫn còn có chút hồng hồng, còn mang theo vẻ lười nhác thường có.

“Thành công chưa?” Lạc Tri Dư hỏi.

“Đương nhiên.” Tiêu Ngạn nhướng mày nhìn hắn, “Anh chỉ cần bảo bọn mình sẽ về thôi, cũng đã đủ khiến thầy Ngô mừng rỡ rồi.”

“Thôi đi.” Lạc Tri Dư tiện tay cầm khăn lông, tiện tay xoa xoa tóc, Rồi lại ném khăn lông vào tay Tiêu Ngạn, “Em đếch thèm tin anh, thầy ấy mừng rỡ với cái tòa nhà kia chứ chẳng phải chúng ta đâu!”

“Em biết thế là được.” Tiêu Ngạn thuần thục nhận lấy khăn lông, giúp cậu lau khô tóc và bọt nước còn đọng lại trên cổ, “Lúc trước em cũng gây cho thầy ấy không it rắc rối mà.”

“Anh có còn liêm sỉ không thế? Đã bảo rồi, em một cây làm chẳng nên non mà..” Lạc Tri Dư nghiêng người thả lỏng, nửa thân trên đều dựa hết lên người Tiêu Ngạn, mỗi lần khăn lông cọ qua tuyến thể sau cổ, cậu lại nheo mắt một cái, “Đều do anh trêu chọc em trước.”

Tiêu Ngạn không đáp lời cậu, đầu ngón tay cách chiếc khăn lông ươn ướt, nhẹ nhàng vuốt ve phần cổ của Lạc Tri Dư, cổ tay còn dùng chút sức lực, không ngoài dự liệu, hắn liền nghe thấy đối phương phát ra tiếng thở nhẹ khó phát hiện.

“…… Đừng nháo, hôm trước anh mới làm cho cả người em đều đau rồi.” Lạc Tri Dư duỗi tay che chắn cho cổ của mình, né sang bên kia ghế sô pha, “Mai em còn có buổi thực tập triển lãm tranh đó.”

“Làm gì mà phải đi sớm thế?” Tiêu Ngạn duỗi tay ôm eo cậu, kéo cậu về, “Nếu em đã nhớ rõ sáng mai có buổi thực tập như vậy, thì em không nên mặc chiếc áo tắm anh vừa mới cởi ra như thế này.”

Lạc Tri Dư: “……”

Hình như đúng là vậy.

Tiêu Ngạn vứt cái áo tắm cũ ở trên máy giặt, cậu tắm rửa xong mới phát hiện mình quên mang áo ngủ vào, tiện tay vớ đại một bộ vào, cũng chẳng cần biết bộ này là của ai, chỉ đơn giản cảm thấy từ nãy tới giờ, quanh thân mình cứ như thể có mùi quýt vờn quanh.

“Thật ra em đang câu dẫn anh chứ gì.” Tiêu Ngạn ôm lấy cậu từ phía sau, nhẹ nhàng đặt cằm lên vai cậu.

“Tư tưởng của người nào đó ơi, có thể nào đừng huỵch toẹt ra như thế được không?” Lạc Tri Dư khẽ hừ một tiếng, cũng không hề né tránh, chỉ duỗi tay cản đi đôi tay đang lần mò vào áo tắm của mình, “Mượn quần áo anh mặc mà là câu dẫn anh á? Bọn mình đính hôn cũng đã đính hôn rồi, còn ở chung với nhau lâu như vậy, mặc quần áo của anh một chút thì có làm sao?”

“Vậy năm nhất trung học cái lần em cho anh mượn đồng phục.” Tiêu Ngạn duỗi tay nhéo eo cậu một cái, “Lúc đó đã có ý định muốn đính hôn với anh rồi à?”

Lạc Tri Dư: “???”

“Nói không lại anh, được thôi.” Lạc Tri Dư cảm thấy, cần phải dừng ngay cái chủ đề câu dẫn hay không câu dẫn này lại.

Tiêu Ngạn một bên đùa giỡn một bên kéo dây áo tắm của cậu ra, cậu cũng lạnh lùng thờ ơ mà chặn hắn lại, hai người trông thế mà lại hòa hợp cực kỳ.

“Ai, anh Ngạn.” Lạc Tri Dư chợt nhớ tới thứ gì đó, bắt đầu giật giật khuỷu tay, “Anh nói xem, cái tòa nhà mà mình mang tặng Nhất Trung ấy, phải gọi là gì mới được nhỉ?”

“Tòa chăm chỉ học hành?” Tiêu Ngạn thuận miệng nói một cái tên đầy tính nghiêm túc ra, “Cái tên kiểu này đặt cho tòa nhà nghe cũng ổn áp phết đó chứ.”

“Gọi là tòa Tri Dư nha.” Lạc Tri Dư có chút đắc ý, “Nghe hay muốn chết.”

“Tòa Ngạn Tri, gọi vậy đi.” Tiêu Ngạn không cho phép cậu từ chối, đồng thời cũng sấn lại gần con người còn chưa kịp chuẩn bị gì kia, cúi đầu không thèm báo trước mà cắn một ngụm nhỏ lên tuyến thể sau cổ cậu. Lạc Tri Dư nửa thật nửa giả chống cự, toàn bộ thân thể đều mềm mại ngả vào lồng ngực hắn, Tiêu Ngạn cũng nhân cơ hội đó rút thắt lưng của mình ra, áp đảo đối phương lên sô pha.

“Em vừa mới tắm xong đấy, anh có thể làm ơn suy nghĩ chút được không?” Lạc Tri Dư nhỏ giọng oán giận, “Chờ tí nữa người em đầy mùi quýt rồi, thì anh tắm lại cho em ha.”

“Trên người em toàn là mùi tin tức tố của anh thôi.” Ánh mắt của Tiêu Ngạn dần tối lại, “Hơn nữa lần này là em trêu chọc anh trước.”

“Chốc nữa anh tắm cho em.” Tiêu Ngạn nói, “Có phải bạn trai em biết điều lắm không hả?”

……

Buổi kỷ niệm thành lập trường hôm đó ——

Lạc Tri Dư mới sáng sớm đã bị Tiêu Ngạn mạnh mẽ kéo ra từ trong ổ chăn, chỉ có thể khép nửa con mắt tròng đại cái áo vào.

“Sao lại sớm thế này.” Lạc Tri Dư bưng ly sữa đậu nành, ngồi ở ghế phụ ngủ gà ngủ gật.

Thật ra thời gian đã không còn sớm lắm, lúc Lạc Tri Dư và Tiêu Ngạn bước vào hội trường của trường học, trong phòng đã chật ních người ngồi, chủ nhiệm Ngô đứng từ xa thấy bọn họ, giơ tay chào hỏi, Tiêu Ngạn chỉ chỉ hàng ghế phía sau, ý bảo mình với Lạc Tri Dư ngồi vị trí này là được rồi.

Những người trở về vào lần kỷ niệm thành lập trường này chủ yếu toàn là những cựu học sinh thành đạt, phần lớn đều đã có chút tiếng tăm và chức vị trong sự nghiệp, tuổi tác cũng được tính là xấp xỉ các thầy cô trong trường.

Lạc Tri Dư tốt nghiệp chưa đến ba năm, không ít người ngồi ở cuối phòng học tưởng cậu là học sinh của Nhất Trung, có người còn mạnh dạn hỏi cậu, có phải nhóc đến đây để hóng chuyện hay không.

“Thật ra em đã tốt nghiệp.” Lạc Tri Dư nói, “Em chỉ về thăm thầy cô thôi.”

Tiêu Ngạn giơ tay đổi ly nước khoáng trước mặt cậu thành một ly trà mới, ly trà ấy vừa mới được pha nóng hổi xong.

“Hai cháu là người yêu của nhau sao? Vừa mới tốt nghiệp luôn à?” Một ông chú Beta ngồi hàng dưới hỏi, “Trông trẻ thật đấy.”

“Vâng ạ.” Lạc Tri Dư cầm ly ấm trên tay, bàn chân cậu không an phận mà đá Tiêu Ngạn.

“Nhất Trung là một môi trường tốt.” Chú Beta khen ngợi, “Năm đó, chú cũng quen chồng chú ở chỗ này, năm nay bọn chú về để cung cấp chút vật liệu cho trường, trường học mấy năm nay phát triển cũng được tốt lắm, chất lượng học sinh cũng cao, nghe nói còn có người muốn quyên góp cho trường cả một tòa nhà.”

“Nghe hay đấy ạ.” Lạc Tri Dư lại đá chân Tiêu Ngạn thêm một lần nữa, Tiêu Ngạn phải bất đắc dĩ cười một cái, duỗi tay đè lại cẳng chân không an tĩnh của người nào đó.

“Ngồi yên lại.” Tiêu Ngạn ghé lên tai người bên cạnh, nhẹ nhàng nói.

“Hai cháu vẫn còn là sinh viên, học hành cho tốt vào, sau này lại quay về góp công cho trường học.” Rốt cuộc cũng bởi do chênh lệch về tuổi tác, nên người đàn ông Beta ngồi hàng phía trước đành bỏ qua việc trò chuyện với hai người họ, quay sang hàn huyên với những người xung quanh.

Mấy người ngồi trong căn phòng này đều làm quen với nhau rất nhanh, không lâu sau đã có thể thân thuộc gọi “chủ tịch X” “giám đốc X”, nghiễm nhiên biến buổi hội họp ngày hôm nay thành một buổi xã giao quan trọng.

Nhất Trung có một cái bảng đỏ, chiếc bảng ấy dùng để tuyên dương và xếp hạng những cựu học sinh đã có công góp gạch góp đá góp đồ dùng học tập hay thậm chí là góp cả một tòa nhà, tên của Tiêu Ngạn và tên của Lạc Tri Dư, đều vừa vặn xếp trong hàng đầu tiên.

Tiêu Ngạn đi cùng nhóm chủ nhiệm Ngô để bàn bạc vào chuyện, Lạc Tri Dư ngồi lại ở bên cửa sổ, ôm máy tính bảng của mình vẽ tranh.

“Bạn học này.” Chú Beta hàng trước lại quay đầu lại, “Cháu có biết Tiêu Ngạn là vị nào ở đây không nhỉ?”

“Tiêu Ngạn á?” Lạc Tri Dư chớp chớp hai mắt, “Là Alpha nhà cháu đấy ạ.”

Beta: “?”

“Chú có thấy cái người đang đứng ngoài kia nói chuyện với hiệu trưởng không?” Lạc Tri Dư chỉ ra ngoài cửa sổ, “Đó là chồng cháu đấy, ảnh quyên góp cho trường nguyên một tòa nhà bự luôn.”

“Ảnh còn là thủ khoa của kỳ thi đại học thành phố nữa, mấy năm trước đã bắt đầu vào thẳng công ty nhà làm việc……”

“Lạc Tri Dư?” Chủ nhiệm Ngô đứng từ bên ngoài gõ gõ cửa sổ, “Em với Tiêu Ngạn có muốn sang văn phòng thầy ngồi một lát không?”

“Có chứ ạ.” Lạc Tri Dư tay ôm máy tính bảng, để lại phía sau một nhóm cô dì chú bác đang trợn mắt há mồm.

Sau khi ra khỏi văn phòng của chủ nhiệm Ngô, Lạc Tri Dư và Tiêu Ngạn cùng nhau đi dạo xung quanh sân trường Nhất Trung.

“Sân thể dục được sửa lại, ký túc xá được nâng cấp, tiệm tạp hóa cũng mọc thêm vài cái, tiệm trà sữa giờ cũng đã nổi hơn trước.” Lạc Tri Dư suốt đường đi chỉ tập trung quan sát những thay đổi của Nhất Trung, “Anh có phát hiện không, trường mình như thể chờ mình tốt nghiệp xong hết cả rồi mới sửa sang lại cho đẹp hơn ấy?”

“Có phát hiện.” Tiêu Ngạn trả lời tin nhắn nhận được trên điện thoại, “Đào Đào.”

“Hả?” Lạc Tri Dư đứng ở ngoài nhìn vào phòng học của lớp ba năm hai, “Anh gọi làm gì?”

“Khi nãy khen anh ở trước mặt nhiều người như thế để làm gì?”

“Sao anh biết?” Lạc Tri Dư ngẩng đầu liếc nhìn camera, tay chống cửa sổ nhẹ nhàng nhảy lên, chui tọt vào căn phòng học quen thuộc.

Cái bàn bên cạnh cửa sổ này bị lủng một góc, là do lúc trước cậu với Tiêu Ngạn vì cãi nhau ầm ĩ nên lỡ đập phải nó, hai ba năm trôi qua, cái bàn vậy mà vẫn còn ở đó.

“Trong lớp học khi nãy có người quen của anh với bố anh.” Tiêu Ngạn đưa lịch sử trò chuyện trên màn hình điện thoại ra cho Lạc Tri Dư xem, “Khi nãy bố mới kể anh nghe, bảo mọi người đều sợ đến ngây người.”

Dứt lời, hắn cũng theo cậu nhảy vào trong phòng học, động tác của hai người không khác nhau là mấy.

Khu dạy học của trường vào bữa kỷ niệm thành lập trường thật yên tĩnh, Lạc Tri Dư dựa vào vai Tiêu Ngạn, giơ điện thoại chụp ảnh hai người.

“Đào Đào?”

“Hả?” Lạc Tri Dư đang chăm chú chỉnh sửa ảnh để đăng lên vòng bạn bè chợt ngẩng đầu, bị Tiêu Ngạn thơm cái chóc xuống gò má mình.

“Làm gì thế.” Lạc Tri Dư nâng tay phải đầy người kia ra.

“Khen anh thêm một câu nữa, đêm nay đảm bảo sẽ yêu thương em thật nhiều.”

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: