Chương 14

Khánh Ninh quận chúa hướng vào Từ gia, một là gia phong nghiêm cẩn, hai là Từ các lão cũng không đứng thành hàng.

Đã muốn nữ nhi gả cao, lại không nghĩ đầu sai chủ, ngày sau chịu liên lụy, nhà chồng nghèo một chút không tính cái gì, chỉ cần của hồi môn phong phú, vẫn như cũ cẩm y ngọc thực.

Lấy Từ các lão thân phận, con dâu tôn tức đều có thể ban cho cáo mệnh……

- Ngươi nghĩ đến thật đẹp!

Diệp Đề %hừa nhàn nhạt chọc phá mộng đẹp của nàng:

- Cẩn Quý Phi vì thay Đại hoàng tử lót đường, có tâm đem Tam công chúa gả đi Từ gia.

- Từ các lão làm sao cho phép con cháu mượn phò mã chi vị lên cao?

Khánh Ninh quận chúa cảm thấy việc này không thể diễn ra.

Diệp Đề Thừa chỉ ra trọng điểm:

- Cho nên là gả.

Pháp lệnh triều đại, sau khi công chúa chiêu tế, tự lập phủ đệ, phò mã dựa theo phẩm cấp được hưởng bổng lộc, nô bộc và nghi thức ngựa xe.

Nếu công chúa xuất giá, không xứng được phủ công chúa, vào cửa nhà chồng, lấy phu vì thiên, phò mã chỉ có tên tuổi mà thôi.

Cẩn Quý Phi là hậu phi duy nhất có con cái song toàn, đây là chi nhất nàng cậy vào.

Nhưng mà Hoàng Hậu mới là nhất quốc chi mẫu, con trai của nàng càng thêm danh chính ngôn thuận, vì làm chủ Đông Cung, không dùng ra thủ đoạn cả người là không thể.

- Đây là đang ép Từ các lão đứng thành hàng…

Lão thái thái nói.

Khánh Ninh quận chúa còn chưa từ bỏ ý định, nói:

- Nếu không nhanh chóng cho hai cô nương làm mai, ai ngờ Nhị hoàng tử có thể hay không có hành động……

- Này không sợ, Hoàng Hậu nương nương sẽ không cho phép hắn tùy ý làm bậy, trắc phi là không có khả năng.

Diệp Đề Thừa dừng một chút, liếc mắt nhìn Diệp Tòng Úy một cái:

- Thiếp thất thì nói không đúng.

Diệp Tòng Úy ngồi không yên, nhắc làn váy hướng trên mặt đất quỳ:

- Phụ thân, chúng ta nếu không muốn leo lên hoàng gia, hà tất nhìn náo nhiệt này, cầu tổ mẫu phụ thân thay ta làm chủ.

Thời gian còn thừa không nhiều lắm, nàng lại không nhân cơ hội mở miệng, sợ sẽ chậm.

Nếu để tình thế tùy ý phát triển, nàng bị Nhị hoàng tử thu làm thiếp thất, mặc dù tương lai hắn thất bại, với thừa thái hầu phủ quan hệ cũng không phải rất lớn.

Thừa thái hầu chức quan thấp kém, khuê nữ cùng lắm là thiếp thất, tội trạng liên quan như thế nào đều không đến mức thương gân động cốt.

Đây là đứng ở phướng hướng hầu phủ suy xét, nếu là đứng ở góc độ người nhà…… Ai quan tâm ngày tháng sau khi kết hôn của Diệp Tòng như thế nào?

Với người khác, Nhị hoàng tử có khả năng trở thành trữ quân, thân phận thiếp thất của nàng nước lên thì thuyền lên; cũng có thể hắn không địch lại Đại hoàng tử, bị tống cổ đi nơi xa xôi làm phiên vương, hoặc là dứt khoát chết đi.

Trên thực tế chính là đã chết.

Diệp Tòng Úy nội tâm run rẩy, con đường phía trước đều là hung hiểm, đều là muốn mạng.

- Câm mồm! Hôn nhân đại sự đều có trưởng bối quyết định, ngươi cầu lung tung cái gì?

Diệp Đề Thừa trừng hai mắt.

Lúc này Khánh Ninh quận chúa không có theo hắn chỉ trích Diệp Tòng Úy, mà là cười nói:

- Lão thái thái đáp ứng ta, đem hôn sự của nhị cô nương định ra, miễn cho bọn muội muội phía dưới nóng nảy chờ.

Nàng lười quản Diệp Tòng Úy như thế nào, chỉ biết nếu như bị Cẩn Quý Phi nhanh chân đến trước, rốt cuộc sẽ không tìm thấy nơi thích hợp hơn Từ gia.

Lão thái thái chưa mở miệng, không nghĩ tới Diệp Từ Chỉ tiếp chuyện.

Nàng nhàn nhạt nói:

- Từ gia chưa chắc xem trọng ta, mẫu thân đây là khó xử tổ mẫu.

- Này không phải trò đùa, cần phải mưu tính từ từ.

Lão thái thái thở dài, nhả ra nói:

- Mắt thấy ngày xuân rất tốt, ta sẽ đi Từ gia uống ly trà.

Từ trước đến nay không có nhà gái mở miệng hỏi thân, trưởng bối qua uống trà, đây là cố ý.

Nếu đối phương cũng nhìn trúng, sẽ chủ động tới đón hiệp.

Loại chuyện này gấp không được, tháng hai đã đến, đại sự quan trọng nhất của hầu phủ là thi hội của hai vị công tử.

………

Ở trong viện lão thái thái nói xong, từng người tan đi.

Diệp Tòng Úy trở lại viện Vũ Thuyền, tâm sự nặng nề.

Tư Lan cho rằng nàng bị chuyện của Nhị hoàng tử dọa, nhỏ giọng khuyên:

- Cô nương chớ có lo lắng, chúng ta hành vi cử chỉ chưa từng làm lỗi, ai cũng trách không được, nếu thật sự bị chọn, chưa chắc không phải chuyện tốt……

- Đại khái đi……

Diệp Tòng Úy lắc đầu.

Nhất hư tính toán, chính là làm thiếp thất của Nhị hoàng tử, đến lúc đó không tránh được sẽ bị liên quan mà xử tử.

Kiếp trước vẫn không nghe nói tin tức liên quan, nghĩ đến chỉ cần không có con nối dõi, một nữ quyến có thể có có thể không sẽ bị khó xử như thế nào.

Nhưng nàng lưu lạc đến nước này, thủ tiết sống quãng đời còn lại, không khỏi cũng quá uất ức.

Sống lại một kiếp, chỉ nghĩ mệnh chó như này sao?

Diệp Tòng Úy lại nghĩ tới Đào Trì, đợi lát nữa kết quả vừa ra, giá trị con người hắn tự nhiên nước lên thì thuyền lên.

Cho đến thi đình thành Thám Hoa lang, trong lúc nhất thời chạm tay là bỏng.

Không sợ Đào gia cũng không nhiều hiển quý, bằng vào tự thân học tài và bộ dạng cũng có thể vào mắt nhiều quý nữ.

Không được, nàng không thể ngồi chờ chết, Diệp Tòng Úy nắm đầu ngón tay mình đến trắng.

Lúc đầu còn vọng tưởng kế hoạch lưỡng toàn, hiện giờ, chỉ có thể bí quá hoá liều.

Dũng cảm, chủ động đi dò hỏi Đào công tử ấn tượng đối với nàng.

Hơi một hàng động, liền sẽ lộ cõi lòng, nếu là vận khí tốt, Đào công tử đáp lại nàng, thì lại trở về con đường giống như đời trước tư định chung thân.

Đến lúc đó Đào Trì trở về nhờ trưởng bối đến cầu hôn, xưa nay hai nhà chưa từng kết giao, không lý do chỉ tên cưới nàng, tùy tiện tưởng tượng liền minh bạch sao lại thế này, Diệp Tòng Úy sợ chính mình sẽ bị Đào gia coi khinh.

Thay đổi đối tượng, cách thức giống nhau, thậm chí lúc này không có cô họ giúp đỡ……

Nàng quả thực không dám tưởng tượng, chờ đợi nàng sẽ là tương lai như thế nào.

- Cô nương mệt mỏi, sớm nghỉ ngơi một chút.

Tư Mai nhẹ giọng nói.

Diệp Tòng Úy lấy lại tinh thần, nhìn đến hai tiểu nha hoàn mặt đầy lo lắng, không khỏi cười khổ.

Nàng nghĩ đến lâu dài như vậy, thế nhưng mặt Đào Trì đều khó có thể thấy, huống chi người còn chưa chắc thích nàng.

Ngay cả tư định chung thân, trước mắt cũng chỉ là nàng một bên tình nguyện mà thôi……

- Ta không mệt, chính là ảo não chính mình không đủ thông tuệ.

Nàng xoa xoa thái dương.

Nếu đổi lại là một người thông minh, tất nhiên sẽ không như nàng đầy gian nan.

*******

Hợp với non nửa nguyệt, Diệp Tòng Úy trừ thỉnh an lão thái thái và Khánh Ninh quận chúa, cửa của viện Vũ Thuyền đều không ra.

Mười phần "an phận thủ thường". Nàng quyết định bí quá hoá liều, ở yết bảng thi hội một ngày kia.

Các xe ngựa phủ đệ, tất cả lên phố, có phái hạ nhân quản sự đi, có tự mình ngồi xe đi trước.

Khánh Ninh quận chúa đó là gấp không chờ nổi một bát người này.

Nàng cùng Diệp Từ Chỉ, sáng sớm thượng hoả cấp hỏa liệu, đứng ngồi không yên.

Diệp Tòng Úy nói rằng quan tâm hai vị huynh trưởng, đi theo các nàng lên xe ngựa.

Thời gian chưa tới, trên đường đã chen đầy, có nôn nóng chờ đợi, có xem náo nhiệt, chật như nêm cối.

Diệp Sóc cũng tới, hắn hưng phấn nói:

- Ta đi đằng trước chiếm vị trí tốt, các ngươi cứ chờ.

- Vị trí tốt đã bị chiếm, chen vào sao?

Khánh Ninh quận chúa nhìn ra ngoài cửa sổ xe nhíu mi.

Nếu không phải giữ thân phận, nàng cũng muốn chen vào một lần.

- Không sao, ta có mang theo gã sai vặt.

Diệp Sóc nói nhảy xuống xe, động tác nhanh nhẹn.

Diệp Tòng Úy nhân cơ hội đi theo xuống xe, dặn dò hắn cẩn thận một chút, chớ nên xem nhầm tên đại ca tam ca.

- Ngũ tỷ tỷ chỉ cần chờ tin tức tốt của ta.

Diệp Sóc cười vỗ vỗ ngực.

- Đi đi.

Diệp Tòng Úy trong lòng bất đắc dĩ, nàng biết lần này đại ca tam ca phải thất vọng.

Đường khoa cử đầy gian nan, học trò trong thiên hạ toàn hy vọng tại đây.

Chỉ có nhóm người ưu tú nhất nổi bật nhất mới có thể thông qua tầng tầng khảo thí, tiến vào triều đình vì nước ra sức.

Xuống xe, Diệp Tòng Úy không tính sẽ đi lên một lần nữa, đứng ở bên cạnh nhìn đám người nhốn nháo rộn ràng.

Không bao lâu, một đội xe ngựa đi ngang qua, nô bộc đi đầu rất là bá đạo.

- Nhường một chút, đều nhường một chút cho ta!

Nô bộ xô đẩy người qua đường mọi nơi, chính là bài ra một lối đi.

Diệp Tòng Úy muốn đi lạc, lùi lại tránh, trong chốc lát, đã theo đám người rời xa xe ngựa hầu phủ.

Trên đường đều là người, đừng nói Tư Mai kêu to, muốn trở lại chỗ cũ cũng không dễ dàng.

Mưu kế của nàng được thực hiện, xách theo góc váy, vào một cái quán trà bên đường.

Quán trà và chỗ yết bảng vừa lúc mặt đối mặt, bên trong vô cùng náo nhiệt.

Diệp Tòng Úy không biết hôm nay vào lúc này, Đào Trì có lên phố xem thành tích hay không, không thể nào suy đoán hắn sẽ xuất hiện ở nơi nào.

Nàng lần đầu tiên lẻ loi một mình đi bên ngoài, hơi cứng nhắc lên lầu hai, kêu một bầu trà.

Nơi này tầm nhìn càng tốt, đại bộ phận là quan vọng thư sinh học sinh, may mà cũng có không ít nữ tử.

Diệp Tòng Úy xuất hiện không tính đục lỗ, nhưng vẫn như cũ không ít người trộm mắt đánh giá nàng.

Không biết là kiều tiếu tiểu thư nhà ai.

Nàng chỉ đương không tri giác, hướng đường phố dưới lầu nhìn xuống, dòng người chen chúc xô đẩy, liếc mắt một cái nhìn không thấy xe ngựa hầu phủ.

Sau khi trở về nói là bị tách ra lạc đường, hẳn là sẽ không rước lấy hoài nghi.

Tìm xong người hầu phủ, Diệp Tòng Úy tiếp tục ngưng thần điều tra, nàng không nhận ra được xe ngựa Đào gia, chỉ hy vọng có thể nhìn thấy Đào Trì……

………

- Ngươi đang tìm cái gì?

Thình lình, bên tai có một giọng nói nhỏ đầy nam tính, làm cho Diệp Tòng Úy hoảng sợ.

Nàng ghé mắt nhìn lại, đứng ở bên người nàng thế nhưng là Dự Thân Vương Tề Túc.

Đây là kiểu gì —— nghiệt duyên.

Đối với việc tiếp tục gặp được, Diệp Tòng Úy tâm sinh buồn bực, trên mặt lại không dám tiết lộ mảy may, vội vàng cung cung kính kính chào hỏi.

Tề Túc xua xua tay, nói:

- Ở bên ngoài, không cần đa lễ như vậy.

- Vâng.

Diệp Tòng Úy bỉnh tay, nhẹ giọng nói:

- Tiểu nữ vừa bị tách ra khỏi người nhà, đi lên nơi này.

- Hôm nay đúng là nhiều người……

Tề Túc nửa híp mắt cười cười:

- Nhưng ngươi không phải tự tránh ra sao? Đâu phải đột nhiên bị tách ra?

- A?

- Bổn vương rõ ràng nhìn thấy, chính ngươi đi vào dòng người.

- ?!

Diệp Tòng Úy sửng sốt, không biết hắn ở đâu thấy, lời này tổng không phải là không khẩu ngoa nàng……

Tề Túc hảo tâm chỉ phòng đối diện, nói:

- Cửa sổ kia vừa lúc thấy được rõ ràng.

- Này, này…… Tiểu nữ sợ bị va chạm, vốn định tạm thời né tránh……

Diệp Tòng Úy lắp bắp giải thích, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Tề Túc lý giải gật đầu một cái, thấp giọng nói:

- Cô nương gia bên ngoài, đúng là nhường đường mới tốt, xem ra là bổn vương nghĩ sai rồi.

Khóe miệng hắn hơi cong lên, quả nhiên là tuấn mỹ vô song:

- Còn tưởng rằng ngươi cố ý đi lạc, tới đây kiếm người.

Một lời trúng đích.

- Ý của vương gia là gì? Tiểu nữ nghe không hiểu.

Diệp Tòng Úy nội tâm kinh sợ không thôi, giả vờ trấn định.

- Không rõ thì thôi vậy.

Tề Túc cũng không để ý, nói:

- Đi theo ta đi, bổn vương cũng không đến mức làm một tiểu thư thân kiều thịt quý ở một mình ở nơi nhiều mắt tạp đại đường như này uống trà.

Thương hương tiếc ngọc?

Diệp Tòng Úy nào có lá gan đi, uyển chuyển cự tuyệt:

- Tiểu nữ đảm đương không nổi thân kiều thịt quý, lập tức liền có yết bảng, sau đó liền có thể thuận lợi tìm người nhà……

- Nếu là nha hoàn cũng thôi, lại đây.

Tề Túc nghiêng người liếc mắt nhìn nàng.

- Này…… Tiểu nữ cung kính không bằng tuân mệnh.

Diệp Tòng Úy bất đắc dĩ, chỉ phải ngoan ngoãn đi theo.

Đúng là người nhiều mắt tạp, không nên tranh cãi quá nhiều ở đây, huống chi…… Hắn còn nhắc tới chuyện nha hoàn.

Khi đó rơi xuống nước, may mắn Dự Thân Vương nghe theo lời nàng nói, coi nàng là hầu phủ nha hoàn, mới có thể bảo toàn danh tiết.

Bất luận là ân nhân, là Dự Thân Vương, hay là là tương lai hoàng đế, đều không phải nàng có thể mạo phạm.

 

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: