Chương 15

Hao hết tâm tư được một chút thời gian ngắn ngủi, không thể làm cho nàng tìm được Đào Trì, hay là đây là ý trời?

Cơ hội hơi túng lướt qua, bỏ qua đó là bỏ qua, muốn lần sau, khó như lên trời.

Diệp Tòng Úy trong lòng khó tránh khỏi mất mát, cho nàng vào cửa phòng, lại bị người ngồi bên trong làm cho kinh sợ.

Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công.

Ôn nhã công tử, ngồi sát cửa sổ, không biết hắn có hay không cũng thấy được một màn cố ý đi lạc của nàng.

- Diệp cô nương làm sao lại ở đây?

Đào Trì có chút ngoài ý muốn, đứng dậy chào hỏi.

- Đào công tử.

Diệp Tòng Úy đánh bạo, nhìn thẳng hắn , lông mi mới vừa rồi liễm hạ.

Dựa theo quy củ, nam nữ chào hỏi là không nhìn vào mắt đối phương.

Đào Trì sửng sốt, đáy mắt hơi lượng.

- Xảo ngộ, bổn vương sao nhẫn tâm thấy cô nương hầu phủ đi lạc một mình?

Tề Túc nhướng mày cười khẽ, lời nói nhất phái phong lưu.

Diệp Tòng Úy lại cảm thấy, hắn nhất định là nhìn thấu gì đó, quả thực là giống như cố ý xem náo nhiệt.

Lúc này, bên ngoài có người gõ vang lên đồng la, thanh thúy điếc tai, tiếng người ồn ào.

Thời gian tới rồi, bảng chỉ một ra, mọi người chen vỡ đầu giành trước đánh giá.

Đệ nhất danh là ai, quán trà lầu hai tự nhiên nhìn không thấy, nhưng mà quần chúng vây xem đã kêu ra tên của hắn.

Không phải Đào Trì, là một người khác.

Lúc thi hương Đào Trì được danh hiệu đệ nhất, lần này rơi xuống đệ nhị, cho đến thi đình, bắt được đệ tam.

Thoạt nhìn tựa hồ vẫn luôn thụt lùi, nhưng Diệp Tòng Úy thấy hắn và Dự Thân Vương lui tới như vậy, thế nhưng vô cớ cảm thấy, Đào Trì có lẽ là giấu dốt.

Có đôi khi nổi bật quá mức, bất lợi với sự nghiệp trọng đại.

Nhìn hắn lúc này an tọa ở lầu hai quán trà, dễ dàng biết được thứ tự bản thân, phong độ vui mừng, Diệp Tòng Úy càng thêm muốn duỗi tay —— bắt lấy hắn.

Đào Trì đứng lên, chắp tay nói:

- Tại hạ trở về báo tin vui, còn thỉnh Vương gia cùng Diệp cô nương thứ lỗi, đi trước một bước.

Diệp Tòng Úy sửng sốt, mới chào hỏi qua liền phải rời đi, nàng không thể làm lỡ dịp

- Ta cũng……

- Đi thôi, bổn vương đưa Diệp cô nương hồi phủ.

Tề Túc nhìn Diệp Tòng Úy.

Đào Trì cười cười cáo từ rời đi, cửa phòng mở ra, lại lần thứ hai khép lại. Này…… làm như thế nào?

Diệp Tòng Úy trơ mắt nhìn mục tiêu trốn, mà nàng không thể nào giữ lại.

Càng đáng sợ chính là lời nói của Dự Thân Vương, hắn nói:

- Ngươi đuổi theo đi, cũng không có được thời cơ để hai người một chỗ nói chuyện.

- Cái, cái gì……

Diệp Tòng Úy trong lòng tràn đầy dự cảm không ổn.

- Nên nói ngươi to gan, hay là nhát gan đây?

Tay Tề Túc hợp lại tay áo, mặt đầy nghiền ngẫm:

- Lần trước ở mai lâm, ngươi cố ý tránh đi?

- Lời của vương gia ta nghe không hiểu.

Diệp Tòng Úy giờ phút này chỉ nghĩ giả ngu trốn ra ngoài.

- Nha hoàn người quay về đường cũ tìm khăn tay, ngươi biết rõ nàng ở đâu, còn cố ý đi hướng khác.

Hắn ngữ khí chắc chắn, ngôn chi chuẩn xác.

- ……

Diệp Tòng Úy nắm chặt lòng bàn tay, trong lúc nhất thời bị hỏi đến nghẹn họng, á khẩu không trả lời được.

Trong lòng chỉ có hai chữ: Xong rồi.

Hắn quả nhiên đã sớm nhận thấy được, đây là kiểu gì thấy rõ.

Lần này cõi lòng bại lộ, nói nhẹ là không có quy củ, nói nặng là không có gia giáo không biết liêm sỉ.

Diệp Tòng Úy mí mắt run rẩy, sợ hãi cực kỳ, nữ tử khuê danh có vết nhơ, liền như bóng với hình cả đời.

- Như thế nào, bị dọa choáng váng?

Tề Túc cười triều nhìn nàng.

Diệp Tòng Úy ổn định tâm thần, cúi đầu nói:

- Vương gia tâm tư phong lưu, người chứng kiến như sương mù mông sa, hiểu lầm cũng là khó tránh khỏi.

- A? Nói như vậy thật ra à bổn vương sai?

Hắn đứng lên, chậm rãi tiến tới gần nàng.

Diệp Tòng Úy căng da đầu biện giải:

- Tiểu nữ không phải cái ý tứ kia……

- Đào Trì đầy bụng tài hoa, một thân khát vọng, hắn không vội mà làm mai, ngươi tạm thời có đến cũng phải chờ.

Tề Túc mỉm cười nói, tựa như chế nhạo.

- Tiểu nữ sợ hãi

Diệp Tòng Úy nào dám tiếp tục nghe hắn nói, ấp lễ nói:

- Không quấy rầy Vương gia uống trà, xin thứ cho ta đi trước.

Nàng nói xong, không chờ Tề Túc mở miệng phản ứng, xoay người đã chạy ra nhã gian.

Không rảnh lo hành động này thất lễ hay không, nàng trừ thề thốt phủ nhận không còn biện pháp, càng không thể tùy ý để Tề Túc nói tiếp. Không thể xuất gia, nếu không thể trước mùa hè đem mình gả ra ngoài, đến lúc đó nàng sẽ dừng ở trong tay người nam nhân này.

Đến lúc đó, Dự Thân Vương nhớ tới việc này, tân hôn thê tử từng đối với nam tử khác có ý đồ, Diệp Tòng Úy làm sao còn mạng sống?

Tình huống tệ nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này, Diệp Tòng Úy hết sức nhân sự, bất đắc dĩ ông trời không chiều lòng người.

Mạo hiểm như vậy, không thu hoạch được gì, người làm sao có thể cam tâm?

…… Nhưng mặc dù không cam lòng lại có thể như thế nào?

*******

Diệp Tòng Úy vội vội vàng vàng chạy xuống quán trà, ra tới cửa đã bị Diệp Sóc nôn nóng tìm được.

Bên ngoài kêu loạn, đám người đang ở tan đi.

Xem qua bảng đơn có người cười có người sầu, đại gia cạnh tương đi phía trước.

- Ngũ tỷ tỷ làm chúng ta phải tìm.

Diệp Sóc nhẹ nhàng thở ra.

Ngẩng đầu nhìn biểu tình nàng ngưng trọng, vội vàng kéo tay nàng hỏi:

- Làm sao vậy? Là bị ai va chạm sao?

- Không có

Diệp Tòng Úy lúc này không dám đề cập Tề Túc và Đào Trì, cười nói:

- Chúng ta trở về đi.

Diệp Sóc lãnh nàng hướng đến xe ngựa của mình, nói:

- Trên bảng không có tên đại ca tam ca, ngũ tỷ tỷ cùng ngồi chung xe ngựa với ta trở về thì tốt.

Hắn không có giải thích nhiều, nhưng Diệp Tòng Úy minh bạch ý tứ trong đó.

Nàng rời đi, Tư Mai nhất định tìm kiếm khắp nơi, người không tìm được, lúc này bảng đơn ra, Khánh Ninh quận chúa thất vọng hết sức nén giận, thực dễ dàng đem Diệp Tòng Úy làm đối tượng phát tiết.

Vì không đi lung tung đâm họng súng, Diệp Tòng Úy và Diệp Sóc một chiếc xe ngựa, tại chỗ chờ đợi.

Đại ca tam ca mới đầu quá mức khẩn trương, không có chen đến đằng trước xem, mà là ở trong xe ngồi chờ, để tránh thất thố.

Không ngờ đợi hồi lâu vẫn không có gã sai vặt mang tin tức trở về, bọn họ cuối cùng ngồi không được, tự mình chen vào.

Khánh Ninh quận chúa trong lòng một cái lộp bộp, ôm không tin ý niệm cùng đi theo.

Mấy người ở trước bảng luôn tinh tế tìm, Diệp Tòng Úy so với bọn họ còn sớm trở về một bước.

Diệp Sóc vừa rồi đã nghe một lần, xác định huynh trưởng nhà mình thi rớt, sau đó nghe Tư Mai nói Ngũ tỷ bị đám người tách ra, không nói hai lời giúp đỡ tìm người.

- Làm Sóc ca nhi lo lắng

Diệp Tòng Úy giơ tay nhẹ điểm giữa trán hắn, nói:

- Đa tạ ngươi.

Nàng là cố ý tránh ra, cũng không có cái gì kinh hoảng thất thố, làm cho đệ đệ mệt đến sợ bóng sợ gió.

- Trên đường người nhiều, đừng động thủ với ta, chừa chút mặt mũi cho ta.

Diệp Sóc cố giữ mặt nhắc nhở nói.

- Được rồi.

Diệp Tòng Úy đã sớm phát hiện, đệ đệ này, trước mặt người khác đặc biệt yêu quý thể diện. Rất có điểm làm bộ làm tịch đáng yêu.

Diệp Sóc khoanh tay, thở dài nói:

- Đó chính là giết người không đao sao? Vừa rồi đại ca tam ca đều rối loạn……

Thấy chậm chạp mãi mà không có tin tức tốt truyền đến, tựa như bị phán tử hình, sắc mặt đại biến.

Biểu hiện này quá bình thường, có người liên tục thất bại bị kích thích quá độ cơ hồ muốn điên rồi.

Diệp Tòng Úy cười cười:

- Thế nào, ngươi sợ sao? Hay là nói vẫn như cũ cảm thấy không thú vị, chí không ở này?

- Không, rất thú vị

Diệp Sóc nhìn thư sinh trên đường.

- Dùng một phương thức khác làm cho bọn họ chết dần, so với hai quân giằng co còn muốn tàn khốc, cuối cùng chỉ có một người thắng lợi.

- Đó không phải thắng lợi cuối cùng, tiến vào miếu đường, trò hay vừa mới bắt đầu.

Khoa cử tuyển chọn nhân tài ba năm một lần, ra một bát tân tú, mọi người chú ý phong cảnh có một không hai. Nhưng người chân chính có thể phát huy năng lực thì không có mấy ngườim

Ở chức vị dùng mưu như này, không phải lý luận suông đơn giản như vậy. Tân tinh hoặc là càng ngày càng sáng, hoặc là cố gắng hết mình rồi nhưng không đạt được gì.

Diệp Sóc quay đầu cười:

- Nếu không biết mẫu thân đối với ngươi…… Ta cơ hồ cảm thấy ngũ tỷ tỷ chính là thuyết khách do nàng mời đến!

Tuổi hắn tuy nhỏ nhưng nghe hiểu ý trong lời nói.

Đặc biệt là nhị phu nhân và Diệp Từ Phỉ vài lần biểu lộ thái độ, không thích hắn và Diệp Tòng Úy quá thân cận.

Mặc dù là người một nhà, cũng khó tránh khỏi nói là hai nhà.

- Ta không phải thuyết khách.

Diệp Tòng Úy nhướng mày nói:

- Ngươi có thể cảm thấy hứng thú với việc học là tốt nhất chỉ là, nếu là vô tình, ta nào dám lắm miệng.

Còn không tới phiên nàng tới giám sát , cho dù là lấy danh nghĩa "muốn tốt cho hắn".

Diệp Sóc nhấp nhấp cái miệng nhỏ, nói:

- Ta sẽ nỗ lực.

- Thật ngoan.

Diệp Tòng Úy không nhịn được, vươn ma tra đảo niết khuôn mặt đầy thịt của hắn.

Nhị phu nhân là người hiếu thắng, sẽ không thiếu việc ân cần dạy bảo Diệp Sóc, hài tử tám tuổi sớm thông tuệ, đã hiểu được tự hỏi rất nhiều.

Nhị phòng không thể so với đại phòng có tước vị thừa thái hầu, công danh lợi lộc đến bản thân, hiện giờ thiên hạ thái bình, chỉ có con đường khoa khảo làm quan.

Nghĩ xa hơn mà nói, nhị phòng không ngừng đi xuống thì nguy rồi, toàn bộ Diệp gia đều sẽ xuống dốc.

Không có người trong các, tước vị hầu gia truyền tới đại ca chính là thế hệ cuối cùng, đến lúc đó Diệp gia con cháu nếu còn không tiến bộ, sẽ bị đào thải ra khỏi vòng Vân Quý của kinh thành.

Dựa vào quan hệ thông gia quan hệ họ hàng, có thể nhiều lâu bao nhiêu? Sợ là vài thập niên sau liền long trời lở đất.

Diệp Tòng Úy không nghĩ nhiều như vậy, chỉ là cảm thấy Sóc ca nhi cơ linh, đừng uổng phí đi phần thông minh này.

………

Xe ngựa dừng trên phố xá sầm uất hồi lâu, Khánh Ninh quận chúa mới được Diệp Từ Chỉ đỡ tới.

Khác lúc mới tới, giờ phút này nàng tựa như gà trống đấu bại, ủ rũ cụp đuôi.

Đại ca tam ca biểu tình không rõ ràng như vậy, nhưng đều có thể nhìn ra, bọn họ nhất biến biến thẩm tra đối chiếu bảng đơn, không tra thấy tên.

Tư Mai căng da đầu đi lên, nhỏ giọng nói với Diệp Từ Chỉ:

- Nhị cô nương, ngũ cô nương đã trở lại.

- Ừ.

Diệp Từ Chỉ nhàn nhạt phản ứng. Khánh Ninh quận chúa giương mắt trừng:

- Nàng thì có chuyện gì, theo tới chỉ thêm phiền, sau khi trở về ở trong viện bản thân đợi!

- Dạ

Tư Mai không dám ngẩng đầu.

- Hồi phủ.

Diệp Tòng Úy bị biến tướng cấm túc, chỉ là cũng không quan hệ, hầu phủ nhị vị công tử song song thi rớt, trên dưới đều tràn ngập áp suất thấp.

Bỏ qua năm nay, lại phải đợi, về sau không chừng có thể thi đậu, mặc dù thứ tự phỏng chừng cũng không cao.

Đối với bình dân mà nói, có thể trúng thì tốt, nhưng đối với gia đình bọn họ như vậy mà nói, tựa hồ lại thêm một thế hệ con cháu tầm thường vô vi.

Lời này nghe có vẻ ủ rũ, chỉ là lão thái thái không thể không nghĩ đến lâu dài, rốt cuộc là quan hệ đến hưng suy của toàn bộ Diệp gia.

Vọng tử thành long, khó chịu nhất là dũng cảm thừa nhận con cháu bất tài.

Nhưng mà ngày qua ngày phải luôn đi về phía trước, qua hạm này, đê mê tan đi, sẽ tỉnh lại tiếp tục nhạc.

Tốt xấu lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, nếu không sai lầm, trăm năm phú quý không thành vấn đề, tổng bồi dưỡng ra tranh đua!

Trước đó, không bằng khai chi tán diệp nhiều hơn, Diệp gia tam ca phải đón dâu rồi.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: