Chương 1: Thành phố quả nhiên là một nơi rất nguy hiểm

Tỉnh Thanh Sơn là tỉnh có diện tích rừng lớn nhất cả nước, bởi vì đây là tỉnh biên giới nên rừng và núi chiếm đa số diện tích. Môi trường tự nhiên phức tạp, đường sá khó khăn lại thêm diện tích lớn, nên Thanh Sơn cũng là tỉnh có mức độ chênh lệch giàu nghèo lớn nhất cả nước.

Sâu trong vùng núi hùng vĩ, đồ sộ là một thôn xóm nghèo nàn lạc hậu, ở nơi này có những thế hệ cả đời đều không ra khỏi núi lớn trước mặt thôn, bởi vì đường núi rất gập ghềnh, đi ra được bên ngoài là chuyện vô cùng khó khăn.

Trần Ngư là một đứa bé miền núi điển hình, từ nhỏ ước mơ của cô là được học hành như trưởng thôn, học thật giỏi, mỗi ngày một tốt hơn, sau đó thi đậu một trường đại học thật tốt để có thể đi ra khỏi núi. Mặc dù ông lão thần côn nhận nuôi cô vẫn luôn nói với cô là, cho dù cô không cần cố gắng học tập như thế, khi thời điểm chín muồi đến cô vẫn có thể rời khỏi vùng núi này. Nhưng Trần Ngư tin rằng đây đều là những điều không có thật mà ông lão dụ dỗ cô để cô từ bỏ việc giành thời gian cho học tập, cùng ông ra ngoài học bắt ma bắt quỷ.

* Thần côn là từ mang nghĩa xấu, châm biếm,chỉ những người giả mình có phép thuật, có quyền năng, hoặc cả khả năng siêu phàm nào đó để lừa bịp nhằm trục lợi từ người khác, hay gọi là thầy đồng, bà đồng.

không sai, Trần Ngư chính là một đứa trẻ cô nhi (mồ côi), theo như ông lão thần côn đã nuôi dưỡng cônói, mười lăm năm trước ông vô tình nhặt được cô ở một nơi nào đó dưới chân núi. Khi ông nhặt được cô, ba hồn của Trần Ngư đã bị mất hai hồn, gần như là tắt thở rồi. May mắn được ông sử dụng chiêu pháp gọi hồn trở về, Trần Ngư mới có thể khỏe mạnh sống đến bây giờ.

Đối với điều này, trước khi bảy tuổi, Trần Ngư là tin tưởng một cách mù quáng, nhưng sau khi cô bảy tuổi, cô không thể không tin. Dù sao, sau khi mở Mắt âm dương, ngay cả hồn ma quỷ quái cô đều đãthấy, còn dám nói ông lão là phong kiến mê tín thì thật sự là quá không thành thật rồi.

· Mắt âm dương: theo quan điểm của khoa học tâm linh, người có mắt âm dương có thể nhìn thấy hồn ma, cõi âm.

Bất kể nói thế nào, vững vàng kiên định con đường đọc sách mới là đường ra duy nhất của bạn học Trần Ngư, cuối cùng cô cũng đạt được nguyện vọng khi nhận được thông báo trúng tuyển của trường đại học. Giờ phút này, Trần Ngư vô cùng kích động, thề son sắt với trưởng thôn là “Trưởng thôn, thôn Đại Mộc nuôi dưỡng con, sau này con có sự nghiệp, kiếm được tiền, con nhất định sẽ vì quê hương xây cầu sửa đường, cống hiến một phần sức lực vì thôn ta.”

Lập tức trưởng thôn vô cùng vui mừng, nước mắt vui mừng (lệ nóng doanh tròng), nắm chặt tay Trần Ngư mà suýt khóc to lên, liên tục nói “Con ngoan, đi rồi phải nhớ đến quê hương nghe con.”

“Đọc sách thì làm được cái gì, nếu con học được chút bản lĩnh của ông, ra ngoài lăn lộn mấy năm thìmột mình con kiếm tiền sửa đường cho thôn là dư dả.” Lão thần côn gõ gõ tẩu thuốc, vừa hừ hừ nói lẫy.

“Ông lợi hại như vậy, sao mấy chục năm rồi con không thấy ông sửa đường.” Mỗi lần lão thần côn nóikhoác bản lĩnh bắt ma của ông có thể kiếm được nhiều tiền, Trần Ngư sẽ liền đối đáp với ông như vậy.

Dù sao một lần bắt ma ông chỉ thu người ta một trăm đồng, năm nào tháng nào ông mới phát tài được đây. Học phí cô học đại học còn do cô phải xin giấy chứng nhận thôn nghèo để xin vay vốn học tập đây này.

Trần Ngư hỏi mượn trưởng thôn chiếc xe gắn máy duy nhất trong thôn, vất vả vào thôn xin cấp giấy chứng minh, khi về đến nhà chợt phát hiện trong sân nhà mình đứng chật người.

“Khách đến rồi ạ?” Trần Ngư cười đi vào sân, coi những người này là những người có tiền nghe danh ông lão tìm đến nhờ đuổi ma.

“Em là Trần Ngư?” một người thanh niên lạnh lùng, ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm vào Trần Ngư.

Trần Ngư bị anh ta nhìn có chút không thoải mái, trừng mắt nhìn lại anh ta “Là tôi, sao vậy?”

Sắc mặt người thanh niên nháy mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, lập tức im lặng một hồi mới lên tiếng một lần nữa “anh là Trần Dương, là anh trai của em.”

“…”

Khoảng khắc biết thân thế của mình, cả người Trần Ngư đều ngổn ngang. Nghĩ mà xem, nếu như mộtngười từ nhỏ đã có ước mơ được đến thành Rome, kết quả cô nỗ lực phấn đấu mấy chục năm, còn chưa cầm được vé xe lửa trong tay, đã có người đến nói với cô, thực ra nhà cô ở ngay tại thành Rome, cô sẽ có cảm giác gì?

Thiệt thòi mà! Thiệt thòi thật lớn mà!

Nhớ đến khi cô học tiểu học, mỗi ngày trời còn chưa sáng đã phải rời giường, trèo đèo lội suối, leo qua hai ba hòn núi lớn nhỏ mới đến được trường. Nhớ đến mỗi kì nghỉ đông, nghỉ hè, ban ngày hay đêm tối đều đi theo lão thần côn bắt ma còn phải mang theo bài tập làm bài chăm chỉ. Nhớ đến khi cô thi tốt nghiệp trung học, mang theo khí thế ‘không thành công thì cũng thành nhân’, thực sự là càng nghĩ càng cảm thấy trong lòng chua xót.

cô đây là tội gì …

“Ông đã sớm nói với con rồi, khi thời điểm đến, tự nhiên con sẽ rời khỏi thôn thôi.” Khi rời khỏi thôn Đại Mộc, lão thần côn lấy bao vải bên người đưa cho Trần Ngư.

“Ông nội …” Bình thường có bao nhiêu ghét bỏ lão thần côn thì lúc này Trần Ngư có bấy nhiêu sự lưu luyến.

“Đừng có khóc lóc vờ vịt.” Ông lão đem túi vải nhét vào lòng Trần Ngư “Những thứ này ông không cần dùng, con mang theo đi.”

“Ông vẫn không từ bỏ ý định, muốn con kế thừa sự nghiệp của ông ạ?” Trần Ngư nhìn đồ vật trong túi.

“Ba con là thị trưởng đó, ông làm sao mà dám chứ.” Ông lão tức giận nói “Lúc trước, khi nhặt được con về, con đã bị mất đi hai hồn, thời gian bị mất cũng khá dài nên thể chất của con có chút thay đổi. Ông để con tu luyện huyền học (khoa học huyền bí, tâm linh) với ông là để tăng cường thể chất cho con. không ngờ là con lại có năng khiếu bắt ma như vậy, chính mình mở được mắt âm dương.”

“Lúc đầu ông nghĩ, con học được cũng tốt, tối thiểu là ra cửa cũng có cái nghề để kiếm ăn.”

Trần Ngư hoài nghi nhìn ông lão, dường như muốn nói, giờ này mà ông còn muốn gạt con.

“Ông lừa con lúc nào.” Ông lão tức giận đến mức dựng râu trừng mắt “Lúc ta còn trẻ, người khác muốn mời ta đi đuổi ma, không có mấy trăm vạn thì đừng nghĩ đến chuyện gặp mặt ta.”

Vẻ mặt Trần Ngư ‘dù sao con cũng đâu kiểm chứng được, ông nói sao thì vậy đi’.

“Được rồi, được rồi.” Ông lão không muốn giải thích nữa “Ba con là thị trưởng, chắc là sau này con cũng không thiếu tiền. Chỉ là dù sao con cũng đã nhập môn, yêu ma quỷ quái ở thành phố so với ở nông thôn thì mạnh hơn rất nhiều, những thứ này ông cho con để phòng thân, không dùng đến đương nhiên là tốt nhất.”

“Cái la bàn này ông cũng bỏ được luôn sao?” Trần Ngư từ trong túi lấy ra cái la bàn to bằng bàn tay, côbiết cái là bàn này chính là bảo bối của ông lão.

“không muốn thì thôi.” Ông lão làm bộ muốn lấy trở về.

Tay Trần Ngư lập tức rụt về.

Ông lão cũng không giành lấy mà tiếp tục dặn dò “Cái la bàn này là linh vật đó (vật có linh hồn), khi mà con còn chưa sử dụng có thuần thục thì đừng có sử dụng nó ở bên ngoài, sẽ dễ dàng bị mất.”

“Mất? Nó có chân chạy đi ạ.” Trần Ngư lơ đễnh nói.

“Đến lúc đó con sẽ biết.”

Ông lão còn dặn dò thêm một chút nhưng Trần Dương – anh ruột của cô nhóc đến, lễ phép khách sáo nói “thật ngại quá, nhưng nếu không đi bây giờ, trời tối thì không xuống núi kịp.”

Thôn Đại Mộc ở sâu trong dãy núi, đường đi quanh co uốn lượn, hơn nữa chỉ có thể đi xe máy, xe hơi không thể đi vào được. Lần này Trần Dương vào thôn Đại Mộc là sử dụng xe máy, tốc độ không thể nhanh bằng xe hơi, anh sợ đi trễ sẽ bị kẹt lại giữa núi.

Ông lão gật gật đầu, nhìn Trần Ngư, cuối cùng nói “Ở bên trong ông còn để một bức thư, khi nào đến nhà con thì con mở ra đọc.”

“Ông nội …” Trần Ngư ôm chặt ông lão thần côn mà mình đã sống dựa mười mấy năm qua.

“Được rồi, đừng khóc, con đi đi.” Mặt ông lão cũng vô cũng quyến luyến.

“Khi nào được nghỉ hè con sẽ về thăm ông.” Trần Ngư đảm bảo nói.

==

một ngày sau, tại khu tập thể bộ đội nào đó ở Đế Đô, nhà họ Trần.

“Ba là Trần Kiến Huân, là ba ruột của con.” trên khuôn mặt cương nghị của người đàn ông có xuất hiệnchút mềm mại, hiền hòa, từ sự cương cứng trên gương mặt của ông có thể nhìn ra ông không thường có loại biểu cảm này.

“Con … Con là Trần Ngư.” Trần Ngư không tự chủ được có chút lo lắng.

“Con nên gọi ba là ba.” Thị trưởng Trần nhắc nhở.

“… Ba.” Trần Ngư do dự một chút rồi kêu.

“Ừ.” Thị trưởng Trần gật nhẹ đầu, gương mặt từ trước đến nay không có biểu lộ cảm xúc gì, cuối cùng cũng có chút vui mừng “Hoan nghênh con đã về nhà.”

Trần Ngư xấu hổ cười nhè nhẹ với ông.

“Mẹ là mẹ con.” Từ khi Trần Ngư vào cửa, ánh mắt vẫn dán vào con gái-mẹ Trần, không kịp chờ đợi mà tự giới thiệu mình.

“Mẹ.” Tiếng ba đã kêu được, tiếng mẹ càng kêu dễ dàng hơn nhiều.

“Ôi!” Mẹ Trần nghẹn ngào đáp lại, nước mắt suýt chút nữa thì rơi xuống, nắm chắc tay con gái khôngthả.

Trần Ngư không ngờ mẹ Trần lại khóc đau lòng như vậy, liền không biết phải an ủi bà như thế nào, chỉ có thể nhìn người mà mình tiếp xúc lâu nhất-anh trai Trần Dương.

“Mẹ, em gái đã ngồi máy bay cả ngày, chắc là rất mệt mỏi, mẹ để em lên nghỉ ngơi trước đi.” Kỳ thật ba con nhà họ Trần cũng không chịu nổi giọng nghẹn ngào của mẹ Trần.

“Đúng thế, đúng thế, em con chắc là mệt lắm rồi, để em con lên lầu nghỉ ngơi trước đã. Để mẹ dắt em đi.” Mẹ Trần lập tức ngừng khóc, tự mình mang con gái lên lầu nghỉ ngơi.

Trải qua cuộc gặp mặt nhận người thân ngắn gọn, một mình ngồi trong phòng – Trần Ngư thở phào một hơi, một chút buồn ngủ cũng không có. cô biết bây giờ ba người đang ngồi dưới lầu nói chuyện về cô, kỳ thật trong đầu cô cũng rối như mớ bòng bong. Trần Ngư cũng không biết phải chung sống với ba người thân bỗng nhiên xuất hiện của mình như thế nào.

Trần Ngư ngồi phát ngốc một lúc lâu, nhớ đến lá thư ông lão thần côn đã nói đến, lấy cái túi tìm kiếm. Trần Ngư tiện tay đem la bàn, hộp mực đỏ, cùng một đống giấy vàng dùng để vẽ bùa trong túi đặt lên bàn, sau đó cô nhìn thấy lá thư để lẫn trong mớ giấy vàng, đang muốn mở ra xem thì thấy la bàn ở trênbàn bỗng lóe lên một cái.

“A.” Trần Ngư đặt lá thư trong tay xuống, cầm la bàn xem xét “Lúc nãy có phải nó lóe sáng lên một cái không ta?”

Dường như muốn đáp lại thắc mắc của Trần Ngư, la bàn lại lóe sáng một cái nữa, một luồng ánh sáng nhàn nhạt từ phía trong la bàn tản ra xung quanh.

“Mày phát hiện ở đây có đồ gì không sạch sẽ sao?” Trần Ngư không cảm giác được xung quanh có hơi thở (khí tức) không tốt nào, cũng không nhìn thấy linh hồn (quỷ hồn) lang thang nào. không những thế, tòa nhà này còn có phong thủy rất tốt, trong không khí còn phảng phất có linh khí (không khí linh thiên, thần kỳ).

“Vù!”

La bàn bỗng nhiên chấn động, kim đồng hồ chuyển động, chỉ về hướng bắc, mắt Trần Ngư run lên, nhìn về hướng kim đồng hồ chỉ, đi đến bên cửa sổ, nhìn về hướng bắc.

“không có cái gì mà, rốt cuộc là mày phát hiện ra cái gì vậy?” Trần Ngư nhìn một lúc, không phát hiệnđiều gì bất thường.

“Vù!” một tiếng nữa.

La bàn trong tay bỗng nhiên chuyển động, không chịu khống chế của cô, Trần Ngư không đề phòng làm la bàn tuột khỏi tay, nó lập tức từ cửa sổ bay ra ngoài.

“Mẹ nó … thật sự mày có thể tự chạy đi sao.” Trần Ngư nhìn về phương hướng la bàn bay đi, đứng ở cửa sổ do dự mười giây, sau đó quả quyết nhảy cửa sổ đuổi theo.

Trần Ngư theo khí tức của la bàn đuổi theo đến một nơi vắng vẻ trong khu tập thể bộ đội, nhìn thấy một tòa nhà tỏa ra linh khí dày đặc. Cuối cùng Trần Ngư cũng biết la bàn chạy đến đây làm cái gì, thì ra không phải là phát hiện đồ vật không tốt mà là phát hiện đồ vật tốt, chạy đến đây ăn trộm linh khí.

Trần Ngư hơi chần chừ, đi đến trước cửa của ngôi nhà, gõ nhẹ lên cửa. Trong chốc lát, cửa nhà mở ra, một người đàn ông mặc âu phục đi giày da, trên người tỏa ra khí thế hung ác (sát khí) đứng ở cửa nhìn Trần Ngư.

Sát khí thật nặng, lần đầu tiên Trần Ngư gặp một người có sát khí nặng như vậy, chân mày không tự chủ mà nhíu lại.

“Tìm ai?” Người đàn ông hỏi.

“A, thật ngại quá, tôi có làm rơi đồ ở sân nhà anh, tôi có thể vào nhặt được không?” Trần Ngư cười hỏi.

“Ở đây không có đồ của cô đâu.” Người đàn ông đóng sập cửa lại.

“…” Trần Ngư tiếp tục gõ cửa.

Mở cửa vẫn là người đàn ông vừa nãy, anh ta thấy Trần Ngư thì nhướng mày “Chuyện gì nữa?”

“Thực sự là tôi làm rơi một vật ở đây, một cái la bàn, lớn bằng chừng này, vừa mới rơi vào, anh để cho tôi vào tìm một chút thôi. Nếu anh không yên tâm thì đi theo tôi cũng được.” Trần Ngư giải thích mộtlần nữa.

“Mời cô đi đi cho!” Người đàn ông lộ vẻ không kiên nhẫn, khép cửa lại một lần nữa.

Trần Ngư nhìn đồng hồ, phát hiện đã đến giờ ăn cơm tối, nhất định cô phải về nhà trước giờ ăn cơm tối, không thể ngày đầu tiên về nhà mà cô chơi trò mất tích được.

Trần Ngư đi dạo xung quanh một vòng, không thấy người nào khác, trong lòng mặc niệm câu, cô cũng là bất đắc dĩ. cô vén tay áo lên, xoay người một cái liền trèo vào. Vào trong sân, theo khí tức của la bàn, rất nhanh Trần Ngư thấy chiếc la bàn đang trên một phiến đá, hấp thụ linh khí, cô cầm lên rồi định đingay, quay đầu lại thì đối mặt với hai khẩu súng ngắn.

Trần Ngư rất tự giác giơ hai tay lên.

Trong lòng thầm nghĩ, ông nội nói đúng là không sai, thành phố quả thật là một nơi nguy hiểm.

Cách một bức tường, trong phòng khách, Lâu Minh liếc nhìn ngoài cửa, hỏi “Bên ngoài có chuyện gì?”

“Có người leo tường trèo vào sân ạ!” Hà Thất – trợ lý của Lâu Minh báo cáo.

Lâu Minh có chút ngỡ ngàng, hỏi “Đó là ai?”

“Là con gái nhà thị trưởng Trần mới tìm về được, Trần Ngư.” Hà Thất đáp.

====

Edior nhắn gửi: vì truyện này có các tình tiết bắt ma nên sử dụng nhiều từ hán việt, trong bản edit mình sẽ để nguyên từ hán việt nha, để ngắn gọn và hay hơn chứ diễn giải ra thì câu văn lủng củng lắm. Từ nào có từ thuần Việt hay thay thế thì mình sẽ để từ thuần Việt.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: