Chương 10: Bùa trấn sát

Khi Trần Ngư chạy đến căn tin trường học, bọn Phương Phỉ Phỉ đã lấy cơm và đồ ăn xong, đang ngồi ở bàn ăn ngoắc Trần Ngư.

“Cậu đi nhà vệ sinh ngủ luôn trong đó hả?” Khi lễ khai giảng kết thúc, Trần Ngư lấy cớ đi nhà vệ sinh để lén đi sau lưng Lâu Minh.

“A? À, tại tớ không đem khăn tay nên phải quay về kí túc xá lấy.” Trần Ngư lúng túng cười.

“Lúc ăn cơm đừng có nói chuyện đi nhà vệ sinh có được không mấy nàng?” Hà Du không nhịn được mà cắt ngang.

“Đúng đấy, ăn cơm đi, ăn cơm đi.” Phương Phỉ Phỉ lau đũa rồi đưa cho Trần Ngư, thấy sắc mặt của bạn tái đi, vì thế lo lắng hỏi “Tây Thi, sao sắc mặt cậu xấu vậy, cậu không khỏe hả?”

Trương Mộc Oản và Hàn Du nghe vậy cũng nhìn qua, quả nhiên thấy dáng vẻ của Trần Ngư không có tinh thần chút nào, bờ môi tái nhợt.

“Tớ không sao, lúc này chạy hơi nhanh, tớ nghỉ chút xíu là được.” Trần Ngư nói.

“Trời nóng mà cậu chạy nhanh như vậy làm gì, coi chừng cảm nắng đó.” Trương Mộc Oản nói.

“không sao đâu.” Trần Ngư gắp một miếng xương sườn bắt đầu ăn “Chúng ta mau ăn cơm đi, ăn xong còn phải ra ngoài mua đồ nữa đó.”

“Đúng rồi, ngày mai phải tập quân sự rồi, tớ phải đi mua kem chống nắng mới được.” Nhắc đến việc đira ngoài mua sắm, ba người không để ý Trần Ngư nữa, bắt đầu sôi nổi bàn luận buổi chiều đi mua những gì.

Trần Ngư âm thầm thở phào một hơi, quả nhiên vừa rồi tập trung linh lực vẽ bùa bị tiêu hao quá nhiều, xem ra phải cần hai ngày mới hồi phục lại được.

==

Lâu Minh trở về nhà họ Lâu, một mình ngồi trên ghế trong phòng sách, cũng không biết là bùa chú mà cô nhóc đó vẽ có tác dụng hay do tác dụng tâm lý của anh, Lâu Minh luôn cảm thấy trong lòng bàn tay phải có một luồng khí lạnh lưu chuyển.

Lâu Minh mở bàn tay, ngoại trừ vân tay thì không có gì khác lạ. Nhưng sát khí trong cơ thể anh đã biến mất chứng tỏ rõ với anh một điều, vừa rồi cô nhóc đó đã vẽ một bùa chú trên tay anh. Giống như là một trò đùa, dùng ngón tay vẽ bùa chú mà lại hiệu nghiệm hơn cả nút ngọc mà Mao đại sư đã cho anhsao?

Bùa chú? Lâu Minh chợt nhớ, một tuần trước, cô nhóc này hình như có tặng anh một lá bùa bình an. Lúc đó anh tiện tay kẹp vào trong một cuốn sách. Ngày hôm đó mình đọc cuốn sách nào nhỉ? Lâu Minh quay người lại giá sách tìm tòi, lục lọi một hồi, trí nhớ của anh rất tốt, rất nhanh tìm được cuốn sách mình muốn tìm, đó là một cuốn tạp chí địa lý thế giới.

Lâu Minh giở cuốn sách ra, lật đến trang sách đã kẹp con hạc giấy, lông mày không khỏi nhíu lại. thì ra không biết từ lúc nào, lá bùa gấp con hạc là màu vàng nay đã biến thành màu xám.

Reng reng reng …

Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâu Minh, anh cầm điện thoại lên phát hiện là Mao đại sư gọi cuộc gọi video. Lâu Minh gấp cuốn tạp chí lại, nhấn nút nhận cuộc gọi.

“Mao đại sư.” Lâu Minh cười chào hỏi với ông bên đầu dây kia.

“Nhìn tinh thần của cậu không tệ.” Mao đại sư quan sát khí sắc của Lâu Minh một hồi, phát hiện khuôn mặt vốn tái nhợt của anh trở nên hồng hào hơn, nghĩ đến việc ‘sát khí cản khí lành’ hôm nay diễn ra rất thuận lợi.

“Hôm nay may mắn có Lâm Quy tiên sinh đi cùng, Mao đại sư, khi nào ông về nước?” Lâu Minh hỏi.

“Chắc khoảng nửa tháng nữa tôi sẽ về.” Mao đại sư nói “Đến khi cậu đến đại học Đế Đô tổ chức tọa đàm, tôi nhất định sẽ đi cùng cậu.”

“Vậy làm phiền ông.” Thực ra, thời gian tốt nhất để tổ chức tọa đàm là sau sự kiện ‘sát khí cản khí lành’ một tuần, lúc đó sát khí trên người Lâu Minh ít nhất. Nhưng khi buổi tọa đàm bắt đầu, Lâu Minh phải ở trong một không gian kín trong vòng hai giờ với mấy trăm sinh viên, giáo sư đại học. Dù mỗi lần đi, Lâu Minh đều mang nút ngọc để hạn chế sát khí phát ra ngoài nhưng anh vẫn lo lắng trong đó có người thân thể yếu ớt hoặc có ý chí không kiên định thì sẽ bị sát khí của anh ảnh hưởng. Cho nên mỗi lần đi, Lâu Minh đều nhờ Mao đại sư hoặc học trò của ông là Lâm Quy đi cùng.

”không sao, đúng lúc tôi cũng muốn trở về để xem tình hình của cậu thế nào.” Mao đại sư nói.

Chợt trong lòng bàn tay truyền đến một cảm giác lạnh lẽo, Lâu Minh cúi đầu nhìn bàn tay mình, trên tay vẫn không có dấu vết gì khác lạ.

“Mao đại sư.” Lâu Minh trầm ngâm một lúc rồi hỏi “Ông có biết vẽ bùa trấn sát không?”

“Bùa trấn sát?” Mao đại sư gật đầu “Đây là bùa chú cơ bản, đương nhiên là tôi vẽ được.”

“Vậy …” Lâu Minh kinh ngạc “Vậy tại sao tôi chưa bao giờ thấy ông cùng trên người tôi?”

“Tình huống của cậu tương đối đặc biệt, không thể dùng bùa trấn sát.” Mao đại sư đáp.

“không phải là bùa trấn sát có khả năng khắc chế sát khí trên người tôi sao?” Lâu Minh ngạc nhiên hỏi “Tại sao lại không thể dùng?”

“Bùa trấn sát đúng là có thể loại trừ sát khí, nhưng sát khí trong cơ thể cậu quá mạnh, bùa trấn sát bình thường không thể áp chế được sát khí trong người cậu, dùng cũng chỉ phí công?” Mao đại sư giải thích.

Khắc chế không được? Lâu Minh lại một lần nữa nhìn xuống lòng bàn tay phải, nghĩ nghĩ rồi quyết định không nói cho Mao đại sư biết việc Trần Ngư đã vẽ bùa cho anh, vì thế vòng vo hỏi “Bùa trấn sát thông thường không dùng được, nhưng chắc là phải có loại bùa trấn sát có thể áp chế được sát khí trong người tôi chứ.”

“Có chứ, nhưng bây giờ không tìm thấy nữa.” Giọng nói của Mao đại sư còn mang theo chút tiếc nuối.

Lâu Minh kinh ngạc hỏi “Tại sao?”

“Thực ra, thời đại bây giờ, huyền học đã có chút xuống dốc rồi, rất nhiều môn phái đã bị thất truyền, biến mất dưới dòng chảy của lịch sử. Môn phái Lạc Sơn chính là một trong số đó, mà bùa trấn sát duy nhất có thể trấn áp được sát khí trong cơ thể cậu chỉ có bùa trấn sát của phái Lạc Sơn.”

“Thất truyền?” Trực giác của Lâu Minh khẳng định Trần Ngư chính là thầy trừ ma của phái Lạc Sơn.

“Đúng thế, nhưng mà dù có thể tìm được bùa trấn sát của phái Lạc Sơn tôi cũng không thể dùng trênngười cậu được.” Sau đó, Mao đại sư còn nói thêm.

“Tại sao?” Lâu Minh khó hiểu “Nếu có thể trấn áp sát khí trên người tôi thì sao lại không dùng?”

“Phái Lạc Sơn trong giới huyền học có nhiều điểm rất khác biệt, bọn họ có công pháp (công phu và phương pháp) rất đặc biệt, vẽ bùa chú có tác dụng vô cùng mạnh mẽ (bá đạo), đối với ma quỷ có tác dụng sát thương rất lớn.” Mao đại sư nói “Bùa trấn sát của bọn họ không chỉ có tác dụng trấn sát mà đồng thời còn tạo tổn thương đối với bản thể mang sát khí. Bình thường sát khí của hồn ma đều là của ác ma đã làm nhiều điều ác, dùng bùa trấn sát vốn là để đánh cho bọn chúng ‘hồn phi phách tán’ (hồn vía tan biến) nên cũng không có vấn đề gì, tuy nhiên cậu thì không thể dùng.”

Bàn tay phải của Lâu Minh đặt trên bàn đột nhiên nắm chặt lại, trước mặt hiện lên hình ảnh Trần Ngư với đôi mắt đen tròn “Cẩn thận tôi thu anh.”

“Lâu Minh, sao cậu lại hỏi tôi cái này? Có chuyện gì sao?” Mao đại sư đột nhiên hỏi.

“không có gì.” Lâu Minh vội vàng lắc đầu “Tại hôm qua tôi xem bộ phim về cương thi, thấy đạo sĩ dùng bùa trấn sát để thu phục con cương thi ngàn năm, có tác dụng rất lợi hại nên đột nhiên nhớ đến hỏi thăm ông một chút.”

“thật không nghĩ cậu là người tin vào mấy thứ trên phim đó.” Mao đại sư cười nói.

Lâu Minh cười lúng túng nhưng không nói gì.

“Tôi phải đi họp rồi, tạm biệt cậu.”

“Hẹn gặp đại sư sau.”

Hai người kết thúc cuộc nói chuyện, Lâu Minh để điện thoại di động xuống, ánh mắt ngơ ngẩn nhìn bàn tay phải của mình, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo len lỏi trong cơ thể, không biết luồng khí lạnh này có phải là tổn thương do bùa trấn sát như Mao đại sư đã nói hay không. một lúc lâu sau, Lâu Minh mới chợt phát ra tiếng cười khổ.

“Trong mắt cô ấy, mày không phải chính là tai họa hay sao, cô ấy dùng bùa trấn sát đối với mày là đúng rồi còn gì.” Lâu Minh bất đắc dĩ lắc đầu “Xem ra cô nhóc này không nói khoác, đúng là có thể thu mình.”

Nhưng việc có lá bùa có thể hoàn toàn áp chế sát khí của anh quả thật là một việc vô cùng hấp dẫn, trầm ngâm một lát, Lâu Minh gọi Hà Thất đến.

“Tam thiếu.” Hà Thất đứng trước bàn chờ Lâu Minh giao việc.

“Cậu cho người đến tỉnh Thanh Sơn, tìm ông nội của cô nhóc nhà họ Trần, sau đó xem có thể đưa ông ấy đến Đế Đô không.” (Nguyên tác thì tác giả lại để là Thanh Mộc, trong khi đầu truyện lại nói là Thanh Sơn nên mình quyết định tự ý đổi lại là Thanh Sơn.)

“Vâng.” Mặc dù Hà Thất rất thắc mắc nhưng không nói gì.

“Đúng rồi, chuyện này cậu cũng đừng nói cho người khác biết.” Lâu Minh dặn dò thêm.

“Vâng.”

Nếu không thể khác được thì Lâu Minh không muốn kéo cô nhóc đó vào chuyện này, dù sao cô nhóc đó mới mười tám tuổi. Vừa mới được ba mẹ tìm về, nếu như vô tình bị kéo vào việc của anh thì chắc chắn cô sẽ không còn được tự do nữa. Với lại, nếu để ba anh biết việc này, chắc là ông ấy sẽ đi tìm thị trưởng Trần.

==

Mười hai giờ đêm, Trần Ngư đến khu rừng nhỏ phía nam đại học Đế Đô nơi tụ hội nhiều linh khí nhất, yên lặng ngồi xuống khôi phục linh khí. Lúc ban ngày, vì vẽ bùa chú cho người đàn ông đầy sát khí trênngười mà Trần Ngư đã tiêu hao một lượng lớn linh lực, nên đêm nay cô không thể không ra đây khôi phục lại.

Thực ra Trần Ngư cảm thấy mình đã lỗ vốn lớn rồi, ở trên mạng một lá bùa đuổi ma trung cấp bán được hai mươi vạn lận đó, bắt một ma nữ có đạo hạnh trăm năm là một trăm vạn. Hôm nay cô vẽ bùa linh lực tiêu hao nhiều hơn nhiều so với bắt ma nữ bữa trước, mà cô chỉ lấy của anh ta có một cây bút máy. một cây bút máy có giá trị bao nhiêu tiền? Có được một trăm đồng không nhỉ?

Nhưng dù lúc đó Trần Ngư có mang theo bùa trấn sát bên người, chắc chắn là cô vẫn chọn cách dùng linh lực để vẽ bùa. Dù sao bùa trấn sát có lực trấn áp quá mạnh mẽ, áp chế sát khí của đối phương đồng thời sát khí bên trong lá bùa cũng sẽ làm tổn thương đến cơ thể của đối phương. Đối phương lại là một người sống sờ sờ, không phải là một con ác ma hay một con cương thi, Trần Ngư không thể làm được việc tổn thương người khác như thế.

Nhưng mà người đàn ông đó có vẻ là người có tiền, cùng lắm thì lần sau gặp lại anh ta, cô sẽ nói anh ta bồi thường lại. Trần Ngư vừa nghĩ vừa hấp thu linh khí, đến khi trời vừa rạng sáng thì cô cũng kết thúc.

Thở ra một hơi, Trần Ngư từ từ mở mắt, cảm thụ linh khí tinh khiết trong cơ thể mình, nhịn không được cảm thán “không nghĩ ra hôm nay ở đại học Đế Đô có sao Văn Khúc hạ trần, linh khí được khí lành tưới qua quả nhiên có sự khác biệt.”

Đinh!

Nghe tiếng điện thoại kêu, Trần Ngư lấy ra nhìn, phát hiện là “khách hàng” ‘Mưa bay tháng ba’ tìm cô.

Người anh em, anh có đó không? Có ở đó không?

Tôi muốn xây đường: Đây.

Mưa bay tháng ba: Tốt quá rồi, người anh em, tôi có việc gấp muốn cần anh hỗ trợ, thù lao rất hậu hĩnh.

Việc gấp? Trần Ngư nghĩ đến hôm nay mình phải đi tập quân sự, chắc khoảng một tháng sau mới trở về trường được, thế là định từ chối.

Tôi muốn xây đường: Tôi có việc phải rời khỏi Đế Đô một tháng rồi, chắc là không có thời gian đâu.

Mưa bay tháng ba: một tháng? không thành vấn đề, một tháng sau cũng được.

anh nói là việc gấp cơ mà?

Mưa bay tháng ba: không sao, chậm thêm mấy ngày cũng được.

Tôi muốn xây đường: …

Tôi muốn xây đường: Chuyện gì? Bao nhiêu tiền?

Mưa bay tháng ba: Năm trăm vạn, có thể chi trước ba trăm vạn.

Mặc dù ‘Mưa bay tháng ba’ chỉ mới giao dịch một lần với vị “Tôi muốn xây đường’ này nhưng với niềm yêu thích tiền của người này cũng đã hiểu rõ, thế là chủ động ra giá.

Năm trăm vạn? Nhiều vậy sao? Quả nhiên là Trần Ngư đã động tâm.

Tôi muốn xây đường: Vẫn đi bắt ma.

Mưa bay tháng ba: Đúng.

Tôi muốn xây đường: Đạo hạnh bao nhiêu năm?

Đạo hạnh: phẩm chất và tư cách tốt đẹp ở con người (thường là người theo tôn giáo nào đó)

Mưa bay tháng ba: Vẫn là đạo hạnh một trăm năm, nhưng lần này là một con ác ma, người anh em có làm được không?

Ác ma? thật ra lần trước bắt con ma nữ một trăm năm, Trần Ngư cũng không bỏ công sức ra nhiều lắm, chỉ có khi mở cửa âm thì cô phải tốn ít công sức mà thôi. Lần này nếu là ác ma thì chỉ cần trực tiếp đánh tan là được, không cần phải mở cửa âm. Quan trọng nhất là, thật nhiều tiền a, trước mắt Trần Ngư không biết muốn xây một con đường thì cần bao nhiêu tiền, dù sao thì càng nhiều càng tốt mà, đúng không.

Tôi muốn xây đường: Chờ một tháng sau tôi về rồi nói.

Mưa bay tháng ba: Vậy là anh nhận vụ này nhé? Tiền tôi gửi vào tài khoản lúc trước phải không? Tôi gửi cho anh khoản chi trước nhé để anh mua đồ chuẩn bị.

Thực ra Trần Ngư cũng không cần chuẩn bị trước cái gì, nhưng mà người ta đã biết điều như thế, Trần Ngư yên lặng gửi một chữ “Ừ” qua.

Đinh!

Quả nhiên chưa đến một phút sau, điện thoại lại nhận được tin nhắn báo tài khoản tăng thêm số dư ba trăm vạn. Trần Ngư nghi ngờ không biết anh ta có phải là mở sẵn giao diện online Banking hay không, chỉ chờ cô đồng ý là thực hiện chuyển khoản liền
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: