Chương 14: Em muốn đến nhà anh chơi

đã bao nhiêu năm qua, trong kí ức của Lâu Minh chưa bao giờ tồn tại việc một người nào đó “không hề kiêng nể gì” mà đụng chạm vào người anh. Cho nên cái cảm giác được người khác thân mật ôm chặt cánh tay làm cho anh cảm thấy thật mới lạ, mới lạ đến mức không lập tức né tránh cô nhóc.

“anh Ba, thì ra chúng ta ở gần nhà nhau như vậy.” Trần Ngư tiếp tục làm quen.

Trong lòng Lâu Minh hưởng thụ cảm giác nhiệt độ ấm áp từ cánh tay truyền đến một lúc, ngẩn người, rồi nhẹ nhàng đem tay thoát ra “Ừ.”

“Vậy sao hôm nay anh lại chạy đến đây ở?” Hai mắt Trần Ngư xoay tròn “Em nhớ là nhà của anh có rất nhiều linh khí mà.”

không biết tại sao, lúc nghe được câu này, trong đầu Lâu Minh lại hiện lên hình ảnh người nào đó nửa đêm vụng trộm chôn la bàn ở góc tường nhà anh.

“Ở đây là phòng an toàn của anh.” Lâu Minh giải thích.

“Phòng an toàn?” Trần Ngư không hiểu hỏi.

“Sát khí trên người anh mỗi ngày một mạnh hơn, nếu bỏ mặc thì sẽ phát triển đến mức độ bùng phát.” Khi nói đến từ ‘bùng phát’, mặt Lâu Minh cũng trở nên căng thẳng.

Trần Ngư tất nhiên là biết hậu quả của sát khí bùng phát, lông mày của cô nhăn chặt lại “Sát khí của anh đã nghiêm trọng đến vậy sao? Em đã gặp anh hai lần, sát khí của anh mặc dù nghiêm trọng nhưng cũng không đến mức mất khống chế chứ.”

“Đó là vì định kỳ anh sẽ phải phóng thích sát khí.” Lâu Minh nói ”Lần trước là ở đại học Đế Đô, lợi dụng ‘khí lành cản sát khí’ là chuyện hàng năm bắt buộc anh phải làm. Còn lại, chính là ở đây.”

Lâu Minh nhìn xung quanh phòng, tiếp tục nói “Mười km quanh biệt thự ở Hàn Sơn này đều không có bóng người, anh bố trí hai, ba nơi như thế này để phóng thích sát khí, định kỳ anh đều đến những nơi đó ở lại vài ngày.”

“Vậy là trạm kiểm soát dưới núi cũng là anh cho làm?” Trần Ngư hỏi.

“Ừ.” Lâu Minh gật đầu.

“anh cho người phong tỏa đường, cho người tìm thầy trừ ma, thực ra là anh không muốn làm tổn thương người khác, có phải không.” nói đến đây, Trần Ngư bỗng nghĩ lại ngày đó ở trường đại học, côlên mặt ra lệnh cho anh không được đi ra ngoài gây họa cho người khác, lập tức vô cùng xấu hổ “À, … ngày hôm đó … em không có ý gì đâu.”

Lâu Minh nhướng mày, ra vẻ không biết hỏi “Ngày nào?”

“Chính là ngày đó đó, ở trường học đó.” Trần Ngư ngượng ngùng “Em không nên nói anh như vậy.”

“À.” Lâu Minh ra vẻ ‘bỗng nhiên nhận ra’, nói “Ngày mà em nói muốn thu anh á?”

Khuôn mặt nhỏ của Trần Ngư đỏ ửng lên “Em đã nói là em không có ý gì mà.”

“Vậy sao.” Lâu Minh nhịn không được bật cười “Lúc vừa thấy em xuất hiện ở biệt thự, anh còn tưởng em cố ý đến thu anh đó chứ, quả thật là giật cả mình mà.”

“Đó là em dọa anh thôi, môn phái của em, nếu người ta không trả tiền thì sẽ không tùy tiện ra tay.” Trần Ngư nói.

“Nên hôm đó, em hỏi tiền của anh, sau đó lại vẽ một bùa trấn sát để trị anh.” Lâu Minh nhướng mày.

“Ai da, em đã nói là hiểu lầm mà.” Trần Ngư thấy Lâu Minh nhất quyết bám vào đề tài này khôngbuông, thì hơi tức giận “Chuyện hôm đó cho qua đi, cùng lắm thì em trả lại anh cây bút máy là được chứ gì.”

Lâu Minh nhìn cô nhóc vừa nãy còn là thái độ nịnh nọt lấy lòng mình, bỗng chốc liền tức giận, trong lòng thở dài, quả nhiên vẫn còn trẻ con, không có kiên nhẫn chút nào.

“không cần đâu.” Lâu Minh nói “Ngược lại, anh còn muốn chi tiền mời em một chuyện đây.”

“Mời em?” Trần Ngư nghi ngờ “Mời em làm gì? Trừ ma? Cũng như hôm nay, giúp anh diệt trừ các loại âm khí ở khu vực nhà an toàn của anh?”

“không phải.” Lâu Minh lắc đầu, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc “anh muốn nhờ em, sau này nếu sát khí của anh không kiểm soát được, nhớ là đến thu anh.”

Trần Ngư trừng mắt nhìn, đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Lâu Minh thì bừng tỉnh nhận ra “anh là muốn em giúp anh trấn áp sát khí?”

Thấy dáng vẻ nhẹ nhàng của Trần Ngư, Lâu Minh cảm thấy hình như có chỗ nào đó sai sai nhưng lại không nói rõ được chỗ nào không đúng, vì thế đành gật nhẹ đầu.

“Em nói cho anh biết nha, phí em thu rất đắt đó, đặc biệt là người có sát khí nặng giống như anh thìcàng phải mắc tiền hơn.” Trần Ngư chớp đôi mắt to, sợ người khác không biết cô đang có ý định tinh quái gì.

Vừa rồi, tâm tình của Lâu Minh còn có chút nặng nề, bị dáng vẻ của cô làm cho buồn cười, vậy là anhhứng thú nhìn cô nhóc tiếp tục dọa dẫm “Vậy em nói giá đi, xem anh có nổi tiền đưa cho em không.”

“anh xem, sát khí của anh đều tăng lên mỗi ngày, nói cách khác em phải thường xuyên phải giúp anhtrấn sát rồi.” Trần Ngư vạch ra tính nghiêm trọng của vấn đề.

Lâu Minh sững sờ, vừa rồi ý của mình là như vậy sao?

“Nên anh phải thường xuyên mời em đến trấn sát, chi phí này không nhỏ đâu nha.” Trần Ngư nói tiếp, móc nối quan hệ “Nhưng mà, kể ra thì chúng ta cũng quen biết nhau từ nhỏ.”

Chỉ gặp hai lần cũng coi như là quen biết sao?

“Chúng ta là hàng xóm, anh còn tặng quà cho em nữa, mẹ em nói khi còn bé chúng ta đã từng gặp nhau.”

Nên?

“Vì thế, em tính thế này có được không?”

Lâu Minh thấy cô nhóc lượn quanh nãy giờ mà còn chưa nói đến điểm chính, rất phối hợp hỏi “Em muốn thế nào?”

“Em sẽ không thu tiền, trấn sát miễn phí cho anh, nhưng mà … khụ … anh có thể cho em thường xuyên đến nhà để hấp thụ linh khí không?” Trần Ngư đã suy nghĩ kĩ, giúp Lâu Minh trấn sát thì một năm chắc chừng mấy lần thôi, nhưng nếu có thể đến nhà anh để cho la bàn hấp thu bổ sung linh khí, còn có thể để mình vẽ mấy lá bùa trừ ma nữa, đó mới là con đường phát tài a.

Quả nhiên là nhìn trúng linh khí ở nhà mình, Lâu Minh chẳng có chút ngoài ý muốn nào.

“Thực ra anh đâu có tổn thất gì, coi như là bạn bè đến nhà anh chơi đi.” Trần Ngư nói xong, ánh mắt mong đợi nhìn Lâu Minh.

Coi như là bạn bè đến nhà chơi? Lâu Minh sững sờ, quay đầu nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của cô nhóc, tâm tình có chút phức tạp.

Thêm một người bạn sao?

Reng reng reng …

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng, Lâu Minh hoàn hồn, nhận điện thoại, giọng nói của trợ lý Điền Phi vọng tới “Tam thiếu, Trần tiểu thư còn chưa xuống núi, có thể xảy ra chuyện gì hay không?”

“không có gì đâu, lát nữa cô ấy sẽ xuống.” Lâu Minh nói xong, để điện thoại xuống, đưa tay nhìn đồng hồ, phát hiện đã gần hai giờ rồi, vì thế nói với Trần Ngư “Em nên về thôi, trời sáng bây giờ.”

“Vậy … còn chuyện đó …” Trần Ngư cẩn thận hỏi “Chúng ta trao đổi số điện thoại và số Wechat đi, lúc nào về em sẽ đến nhà anh chào hỏi.”

Đây là ép buộc mình đồng ý? Lâu Minh nhịn không được cười khẽ, cuối cùng không nỡ từ chối sự cám dỗ nơi đáy lòng, trao đổi số điện thoại và Wechat với Trần Ngư.

Hơn hai mươi năm, người duy nhất không bị sát khí của anh ảnh hưởng, có thể không cần e dè mà tiếp xúc với bạn bè, thật là một sự hấp dẫn thật lớn mà.

Trần Ngư hài lòng đi ra khỏi biệt thự, được Lâu Minh cho người đưa về gần doanh trại quân đội, sau đó vô cùng thuần thục leo tường, chuồn êm trở về kí túc xá.

một tuần sau, kì tập quân sự kết thúc đồng thời cũng nghênh đón kì nghỉ dài mười một ngày, Trần Ngư không trở về kí túc xá như các bạn học khác mà trực tiếp trở về nhà.

Mẹ Trần đã gần một tháng chưa gặp con gái, đã chuẩn bị sẵn một bàn thức ăn ngon chờ cô. Lúc đầu bà còn nghĩ, con gái tập quân sự một tháng chắc sẽ đen không còn nhìn ra người, không ngờ rằng khi gặp con gái người không những không đen thêm mà còn trắng ra. Mẹ Trần rất vui mừng khen ngợi thẩm mỹ viện mấy câu, hiển nhiên là coi việc Trần Ngư trắng ra là do công của sản phẩm làm đẹp của thẩm mỹ viện.

Ăn cơm tối xong, mẹ Trần đang muốn cùng con gái tâm sự thì Sở Tiêu chạy đến tìm Trần Ngư.

Trần Ngư hơi kỳ quái nhìn Sở Tiêu bỗng nhiên chạy đến cửa tìm cô, mặc dù lúc trước đã gặp nhau ở trang trại ngựa một lần nhưng Trần Ngư cảm thấy quan hệ của hai bên không tốt đến mức mà đến nhà thăm hỏi.

“Sở Tiêu? Chị có chuyện tìm tôi sao?” Trần Ngư hỏi.

“Ừ.” Sở Tiêu do dự nhìn thoáng qua mẹ Trần đang ngồi bên cạnh, nhỏ giọng hỏi “Em gái Trần Ngư, có muốn đến nhà chị chơi không?”

“Đến nhà chị?” Trần Ngư không nghĩ ngợi gì, lập tức từ chối “không được rồi, tôi vừa mới tập quân sựvề xong, còn hơi mệt.”

Sở Tiêu thấy Trần Ngư từ chối thì nóng lòng “Vậy … em có thể ra ngoài một chút không?”

Trần Ngư kinh ngạc nhìn Sở Tiêu

Sở Tiêu xích lại gần Trần Ngư nhỏ giọng nói “Văn Văn đang ở bên ngoài.”

Trương Văn Văn? cô nhìn Sở Tiêu khó hiểu “Cậu ta tìm tôi làm gì?”

“Lần trước không phải là em nói, trên bả vai của em ấy có … có cái gì đó sao?” Khi Sở Tiêu nói đến cuối câu, giọng nói cũng tự động nhỏ xuống.

Con ma rơi xuống nước kia? Trần Ngư kinh ngạc nhíu mày, chẳng lẽ vẫn còn bám vào vai Trương Văn Văn?

không nén được tò mò, Trần Ngư đi theo Sở Tiêu ra ngoài, bên cạnh nhà cô đậu một chiếc xe hơi màu đen, bên trong là Trương Văn Văn đã gầy một cách kì cục, sắc mặt trắng bệch phối hợp với quầng thâm đen thui ở hai mắt, nhìn cậu ta còn dọa người hơn so với con ma đang ở trên vai.

Trần Ngư nhìn thấy Trương Văn Văn, không nhịn được nhíu mày “Cậu đã làm gì rồi?”

“Ưm ưm.” Trương Văn Văn nôn nóng ưm ưm hai tiếng, sau đó lấy điện thoại ra bùm bùm đánh chữ rồi đưa di động cho Trần Ngư nhìn.

Trần Ngư nhìn lướt qua điện thoại, không thèm đọc kĩ nữa, dưới ánh mắt khó hiểu của hai người còn lại, đưa tay giật cái tay của con ma đang che miệng Trương Văn Văn ra.

“hiện giờ cậu có thể nói chuyện.” Trần Ngư nói.

Trương Văn Văn chỉ cảm thấy miệng mình được thả lỏng, cô thử há miệng, phát ra hai tiếng kêu, phát hiện đúng là mình có thể nói chuyện, vì thế lập tức khóc òa lên.

Sở Tiêu thấy Trần Ngư đưa tay từ bên miệng Trương Văn Văn lấy cái gì đó ra, sau đó Trương Văn Văn lập tức có thể nói chuyện, cảm thấy sống lưng lạnh toát, không nhịn được mà lui sau một bước.

“Cậu đừng có khóc, khóc là tôi đi giờ đó.” Trần Ngư nói.

“Tôi … tôi …” Trương Văn Văn ngừng khóc, nhỏ giọng nghẹn ngào nói “Em gái Trần Ngư, cậu giúp tôi đi, cậu giúp tôi tiễn nó đi đi.”

Ánh mắt Trần Ngư chuyển qua nhóc ma đang nằm sấp trên vai Trương Văn Văn đang giương mắt đề phòng nhìn cô. Thấy vậy, lông mày của Trần Ngư nhíu chặt lại. Lúc trước khi cô trông thấy đứa nhỏ này vẫn còn là một nhóc ma ngây thơ, không có ý thức, ba đến năm ngày là có thể tự động quay về âmphủ, sao một tháng không thấy mà trên người nó đã xuất hiện lệ khí (ác khí) rồi.

“Cậu đã làm gì nó rồi?” Trần Ngư nhìn Trương Văn Văn.

Tác giả có lời muốn nói:

Tây Thi: Đầu năm nay còn có người đưa tiền chủ động mời tôi đến thu anh ta!

Tam thiếu: Mau đến thu anh đi!
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: