Chương 15: Nhóc ma

Trần Ngư thấy một hồn ma tốt bỗng nhiên bị dính oan nghiệt thì vô cùng tức giận mà không thể phát tiết. Đứa nhỏ này đời này qua đời ngoài ý muốn, đời sau có thể đầu thai đến một gia đình tốt. Nhưng nếu mang theo lệ khí xuống âm phủ thì còn có thể tìm chỗ tốt để đầu thai được nữa đâu.

“Cuối cùng là cậu đã làm gì nó?” Giọng nói của Trần Ngư cũng lạnh xuống.

“Nó … Nó vẫn còn hả?” Khuôn mặt Trương Văn Văn trắng bệch “Là nó, cái con ma đó, nó không cho tôi nói chuyện, đúng không?”

“Đúng, nó lấy tay che miệng cậu lại.” Trần Ngư dứt khoát ăn ngay nói thật, dù sao thì Trương Văn Văn là tự chuốc họa vào thân.

“Cậu mau giết nó, giết nó đi.” Trương Văn Văn nghĩ đến có một con ma chết đuối vẫn luôn bám theo cô, còn dùng tay che miệng cô thì sợ vỡ mật.

Trần Ngư thấy con ma nhỏ trên bả vai của Trương Văn Văn vốn chỉ nhìn cô đề phòng, sau khi nghe Trương Văn Văn nói như vậy thì ánh mắt lập tức biến đổi, một làn khí đen nhàn nhạt tỏa ra từ toàn thân nó.

“Cậu câm miệng!” Trần Ngư nghiêm khắc cắt ngang giọng nói ồn ào của Trương Văn Văn “Nếu cậu còn ồn ào, cậu có tin là nó không chỉ bịt miệng cậu mà còn bịt luôn cả mũi cậu không!”

Cả miệng và mũi đều bị che thì không phải là ngạt chết à, nhận ra điều này, Trương Văn Văn đang la hét ồn ào lập tức nín lặng, tiếng la còn kẹt lại trong cuống họng phát ra tiếng kêu như bị người ra bóp cổ, ánh mắt mở to hoảng hốt.

“Em yên tâm, chị sẽ không để cậu ta làm tổn thương đến em.” Trần Ngư đột nhiên nói.

Ánh mắt Trương Văn Văn cảm động nhìn Trần Ngư “Vậy … Cậu … cậu có thể tiễn nó đi được chứ?”

“không phải tôi nói với cậu!” Trần Ngư ghét bỏ khoát tay chặn lại, quay đầu nhìn bên phải vai của Trương Văn Văn, đối diện với ánh mắt nghi ngờ của nhóc ma “Cậu ta sẽ không làm tổn thương em lần nữa đâu.”

Nhóc ma trừng mắt nhìn, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, nó nhớ rõ chị gái này, một tháng trước, chị gái này đã nhìn thấy nó, còn nhìn nó cười. không như những người khác, luôn bắt nạt nó. Nhóc ma nghĩ nghĩ rồi lựa chọn tin tưởng chị gái duy nhất có thể nhìn thấy nó, chưa bao giờ làm tổn thương nó. Bàn tay đang định vươn về mặt Trương Văn Văn từ từ thu lại, khí đen quanh thân cũng dần dần biến mất.

Trần Ngư thở phào một hơi, quay về phía Trương Văn Văn đang run lẩy bà lẩy bẩy “Đến cùng là cậu đãlàm gì nó? Nếu cậu không nói thì tôi cũng mặc kệ cậu đó!”

“Tôi … tôi …” Vẻ mặt Trương Văn Văn vô cùng hoảng sợ, cô vừa cảm giác được trên cổ có một luồng khí lạnh, dường như có cái gì đó lướt qua cổ cô. Nghĩ đến việc Trần Ngư nói con ma nhỏ này có định làm côchết ngạt, Trương Văn Văn lập tức bị dọa đến mức hồn phách bay hết, ú ớ không nói lên lời, chỉ có thể đưa mắt nhờ Sở Tiêu giúp đỡ.

Sở Tiêu đứng một bên quan sát từ nãy giờ, nhìn hành động của Trần Ngư làm cô cũng tin chắc là Trần Ngư có thể nhìn thấy con ma chết đuối kia. Nếu không thì sao chỉ liếc mắt là Trần Ngư có thể nhận ra Trương Văn Văn đã làm gì đó với con ma chết đuối. Mấy ngày qua cô vẫn luôn ở bên cạnh Trương Văn Văn, nghĩ đến đây Sở Tiêu cũng bị dọa một trận.

“Văn Văn, Văn Văn tìm mấy Thiên Sư muốn … siêu độ cho Trương Hiểu Bân.” Sở Tiêu run run nói, Trương Hiểu Bân chính là tên của con ma nhỏ trên vai Trương Văn Văn.

* Siêu độ: Lễcủa nhàPhậtcầu cho linh hồnngườichếtvượt được bếntình trạng của chúng sinhcònvương vấn với những điều thèm muốnnguồn gốc của mọi nỗi đau khổ.

“Siêu độ?” Trần Ngư cười lạnh “Lúc trước khi tôi thấy nó, chỉ còn mấy ngày nữa là nó đến âm phủ để đầu thai. Sao cậu siêu độ cho nó một lần mà làm nó biến thành thế này.”

“Nó sắp đi đầu thai?” Trương Văn Văn không thể tin kêu lên “Tôi cho là nó muốn hại tôi, nên tôi mới, tôi mới …”

“Cậu có tật giật mình.” Trần Ngư nói thẳng.

“Tôi không cố ý, hôm đó khi tôi đi ngang qua hồ … Kỹ thuật bơi của tôi không giỏi nên không nhảy xuống cứu nó. Nhưng mà tôi đã chạy đi tìm người cứu nó nhưng không còn kịp nữa rồi. Tôi thật sựkhông cố ý đâu, không phải là tôi hại chết nó đâu, tôi không phải cố ý thấy chết mà không cứu đâu.” Trương Văn Văn vừa nói vừa khóc nức nở.

Đương nhiên Trần Ngư biết không phải là Trương Văn Văn hại chết Trương Hiểu Bân, khi lần đầu nhìn thấy Trương Hiểu Bân bám vào vai Trương Văn Văn, Trần Ngư đã biết. Lúc cậu bé sắp chết và Trương Văn Văn chắc đã liếc nhìn nhau một cái. Ý chí muốn sống của cậu bé rất mãnh liệt, mặc dù thân thể đãchết nhưng hồn phách lại vô ý thức bám vào vai Trương Văn Văn. Mà lúc đó Trương Văn Văn phát hiệncậu bé chết đuối, khi đã thấy cậu bé tử vong chắc là cũng chưa bao giờ đến gần xác cậu bé, do đó hồn ma dưới trạng thái vô ý thức mới bị Trương Văn Văn mang về nhà.

Người sau khi chết, trong bảy bảy bốn mươi chín ngày đều mong muốn trở về nhà một lần, nhưng hiển nhiên là Trương Văn Văn không đến nhà cậu bé cúng vái nên cậu bé không tìm được đường về nhà, vẫn bám lên vai Trương Văn Văn. Điều này cũng không có gì lớn, chờ qua bốn mươi chín ngày thì hồn ma của cậu nhóc sẽ tự động xuống âm phủ, nhưng xui xẻo làm sao, Trương Văn Văn đột nhiên lại mời Thiên Sư đến thu Trương Hiểu Bân.

Nếu cậu ta mời được Thiên Sư chân chính siêu độ cho Trương Hiểu Bân thì không nói làm gì, đằng này cậu ta lại mời phải Thiên Sư giả mạo, cũng không biết là những người đó làm gì mà chọc giận Trương Hiểu Bân.

“Tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi. Trần Ngư, tôi van xin cậu, cậu nói nó bỏ qua cho tôi đi.” một tháng này Trương Văn Văn thực sự là sợ muốn chết, hàng đêm đều gặp ác mộng, mùa hè nóng nực mà bả vai phải lúc nào cũng lạnh buốt, sau đó còn bị Trương Hiểu Bân bịt miệng không thể nói chuyện.

Trần Ngư nhíu mày, việc này đúng là cô không thể không quan tâm, không phải là vì Trương Văn Văn mà còn là vì Trương Hiểu Bân. Đứa nhỏ này khi chết đi mới có bảy tuổi, chết non đã làm cho người ta tiếc nuối rồi, cô không thể trơ mắt nhìn nhóc mà vì Trương Văn Văn mà mắc nghiệp chướng.

* Nghiệp chướng: chỉ tội ác ngăn trở việc tu hành, theo cách gọi của đạo Phật

“Cậu muốn mời tôi đuổi ma hả?” Trần Ngư hỏi Trương Văn Văn.

“Mời, mời, cậu muốn bao nhiêu tiền tôi đều trả.” Trương Văn Văn gật đầu liên tục.

“Được rồi.” Trần Ngư cũng không khách khí, ra giá “Hai mươi vạn.”

“Cái gì? Hai mươi vạn?” Trương Văn Văn không thể tin, cô mời nhiều thầy trừ ma như vậy, đắt nhất cũng chỉ có hai vạn thôi.

“Cậu chê đắt?” Trần Ngư nhíu mày.

“không đắt, không đắt.” Trương Văn Văn nào dám chê đắt nữa, cô còn sợ Trần Ngư không giúp nữa “Cậu … Cậu giúp tôi siêu độ cho nó đi, tôi trả mà, trả mà.”

“Vậy cậu đưa tiền trước đi.” Tôi không quen thân cậu lắm, không thể cho kí sổ được.

“…” Trương Văn Văn nhẫn nhịn đến nghẹn, nhưng không dám nói gì, chỉ có thể đáng thương nói “Bây giờ tôi không mang laptop, không thể chuyển khoản được.”

“Còn có điện thoại mà? Chuyển qua Alipay cho tôi cũng được.” Đừng tưởng cô ở núi ra mà không biết xài Alipay. Vì sự nghiệp bán bùa kiếm tiền, cô đã có nghiên cứu tường tận rồi.

* Alipay:  nền tảng thanh toán hàng đầu tại Trung Quốc, được thành lập bởi Alibaba Group. Alipaycung cấp giải pháp thanh toán trực tuyến

“…” Trương Văn Văn giận mà không dám nói gì, chỉ đành thành thành thật thật lấy điện thoại di động ra, từ thẻ ngân hàng của mình lấy hết tiền chuyển vào Alipay, nhưng tiền của cô chỉ có mười lăm vạn, vì thế đành ngẩng đầu lúng túng nói “Tôi chỉ còn mười lăm vạn.”

“Cậu còn muốn trả giá?” Trần Ngư nhíu mày, cô làm nghề này lâu rồi mà còn chưa gặp người nào trả giá đâu.

“không, không.” Trương Văn Văn vừa thấy Trần Ngư nhíu mày, trong lòng run lên, vội vàng nhìn Sở Tiêu cầu xin giúp đỡ “Tiêu Tiêu, chị … chị cho em mượn năm vạn đi.”

Sở Tiêu còn có thể nói gì, chỉ thành thật lấy di động chuyển cho Trương Văn Văn năm vạn, Trương Văn Văn lại chuyển hết cho Trần Ngư.

Trần Ngư nhận tin nhắn báo của Ngân hàng xong, bỏ điện thoại di động vào túi, bắt đầu xử lý chuyện của nhóc ma.

Trương Văn Văn thấy Trần Ngư không vẽ bùa cũng không niệm chú, chỉ cười cười cùng hồn ma nóichuyện, thì rùng mình nhưng cũng không dám nhiều chuyện.

“Hiểu Bân à, em gọi là Hiểu Bân đúng không. Em như vậy là không đúng đâu, nếu em bóp chết cậu ta thì em sẽ không được đầu thai đâu đó.”

“Chị biết, chị biết, chị gái này xấu đúng không. Lại đi tìm người xấu đến khi dễ em phải không.”

“Nhưng mà hành động của em cũng không phải là hành động thông minh, sao có thể vì sai lầm của người khác mà mình cũng phạm sai theo được. Thầy giáo không phải đã dạy em rồi sao, không thể vì người khác trộm của em cái kẹo mà em lại đi trộm kẹo của người ta, vậy thì cả hai sẽ đều thành trộm, có phải không.”

“Được rồi, em có nguyện vọng gì, chị sẽ nói chị gái này đi làm giúp em nha, sau đó em rời khỏi chị gáinày, được không.”

nói xong, Trần Ngư nhìn Trương Văn Văn đang hoảng sợ nhưng không dám động đậy một phân.

“Nó … Nó có nguyện vọng gì?” Trương Văn Văn vừa nức nở vừa nói, vì có thể thoát khỏi Trương Hiểu Bân hoàn toàn, việc gì Trương Văn Văn cũng đáp ứng.

“Em ấy nói em ấy muốn về nhà.” Trần Ngư nói lại.

“Tôi … Tôi dẫn nó về nhà, tôi đi cúng viếng nó.” Trương Văn Văn nói ngay.

Ánh mắt Trương Hiểu Bân lập tức sáng lên, lệ khí trên người cũng giảm đi rất nhiều.

“Em ấy còn nói, em ấy vừa mới tham gia một quỹ từ thiện nhận giúp đỡ một bạn học nghèo vùng núi, em ấy định đem tiền mừng tuổi …”

“Tôi … Tôi giúp đỡ, tôi sẽ giúp nó, tôi sẽ thay nó giúp đỡ cho bạn học đó, cho đến khi bạn đó tốt nghiệp đại học mới thôi.” Trương Văn Văn chưa kịp chờ Trần Ngư nói xong đã đảm bảo nói.

Nhóc ma Trương Hiểu Bân không hiểu lắc lắc đầu, sao nhóc không nhớ là mình có tham gia hoạt động này hồi nào ta?

Trần Ngư nhìn nhóc mỉm cười, giơ tay vỗ nhẹ lên đầu nhóc ma, một luồng linh khí nhàn nhạt từ tay Trần Ngư tỏa ra xoa tan chút lệ khí ít ỏi còn trên người nhóc ma, thanh tẩy linh hồn nhóc tinh khiết trở lại.

Trương Hiểu Bân chỉ cảm thấy cả người thả lỏng, lập tức nhìn Trần Ngư cười ngọt ngào, gương mặt trắng bệch cũng trở nên hồng hào, nhìn vô cùng đáng yêu.

“Nó … Nó còn có nguyện vọng gì nữa không?” Trương Văn Văn thấy Trần Ngư nhìn bả vai của cô rồi bật cười mà thấy lạnh xương sống.

“không còn gì nữa.” Trần Ngư giúp Trương Hiểu Bân hóa giải lệ khí, tiếp đó còn chờ các nguyện vọng của nhóc được thực hiện thì nhóc sẽ tự động rời đi.

“Vậy … tiếp theo tôi phải làm gì?” Trương Văn Văn hỏi.

“không phải tôi vừa nói với cậu rồi sao?” Trần Ngư khó hiểu, những việc nên làm cô đã làm cả rồi sao.

“Chỉ vậy thôi?” Trương Văn Văn bỗng nhiên có cảm giác là Trần Ngư đang lừa cô, mấy Thiên Sư lúc trước mất vài ngày mà không giải quyết được, ở đây Trần Ngư chỉ nói hai câu là xong.

Trần Ngư thấy Trương Văn Văn có thái độ nghi ngờ, ngạc nhiên một chút rồi bừng tỉnh, nhớ đến lời ông lão đã từng nói “Nhóc con, ông nói cho con biết nha, trên đời này có một số người không dễ tin vào lời nói thật mà lại dễ dàng tin những thứ màu mè hoa lá cành. Cho nên, sẽ tồn tại những đạo sĩ lừa đảo luôn có những hành động hoa mĩ, cố tình làm ra vẻ bí ẩn để bịp người ta. Những người đó không biết là nếu bọn họ gặp phải ác ma thật thì những hành động đó chỉ là trò cười cho bọn ác ma mà thôi.”

“A, còn có một lá bùa, để tôi vào nhà lấy cho cậu.” Trần Ngư quay về phòng, lấy trong túi vải một lá bùa bình an, đưa cho Trương Văn Văn rồi nói “Tôi cho cậu lá bùa này, chờ đến khi cậu làm xong các nguyện vọng của Trương Hiểu Bân, nhóc tự nhiên sẽ rời khỏi cậu, lúc đó lá bùa này sẽ chuyển thành màu xám.

“Có thật là … Khi lá bùa này thành màu xám … thì nó đã rời đi rồi không?” Trương Văn Văn xác nhận một lần nữa.

“Ừ, đúng thế.” Trần Ngư gật đầu, thực ra lá bùa này chẳng có tác dụng gì, chỉ là cô đưa cho Trương Văn Văn an tâm mà thôi.

Trương Văn Văn gấp lá bùa lại, cẩn thận bỏ vào túi xách rồi sốt ruột vội vàng lái xe đi.

một lá bùa bình an kiếm được hai mươi vạn, Trần Ngư vô cùng vui vẻ, lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn Wechat cho Lâu Minh (anh Ba, kì tập quân sự của em kết thúc rồi, tối nay em đến thăm anh.)

Đúng lúc có thể cho la bàn bổ sung linh khí, ở một đêm có đủ không nhỉ, nếu không đủ tối mai cô lại đến tiếp.

Tác giả có lời muốn nói:

Tam thiếu: Em đừng chủ động như thế có được không!
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: