Chương 114: Kết cục

Trần Ngư cảm giác tay chân mình rét lạnh, cô lảo đảo té xuống bên cạnh ông Ngô, tay run run không dám đụng vào thân thể đã sõng xoài trên mặt đất của ông.

“Ông lão?” Giọng Trần Ngư nức nở mà sợ hãi.

“Ta chưa có chết đâu.” Ông Ngô bỗng nhiên trở mình, từ dưới đất ngồi dậy.

“Ông lão!” Trần Ngư thấy thế thì vô cùng vui mừng, vừa khóc vừa cười oán trách “Ông làm con sợ muốn chết.”

Lâu Minh đứng sau Trần Ngư nhìn thoáng qua ông Ngô, chân mày cau chặt, nhưng thấy vẻ vui mừng kinh ngạc của Trần Ngư, anh nhấp nháy môi mấy lần rồi không nói gì.

“Khóc hả?” Ông Ngô cười cười yếu ớt “Lần trước con khóc là khi con đang học tiểu học, ông hù con không cho con đi học với bạn.”

“Ông còn có tâm trạng nói mấy cái này, ông cảm thấy thế nào? Có khó chịu chỗ nào không, con đưa ông về nghỉ.” Tuy là trên người ông lão nhà cô không có vết thương ngoài da nào, nhưng mà sắc mặt lại trắng bệch thế này, Trần Ngư lo lắng.

“không cần phiền toái như vậy.” Ông Ngô ngăn Trần Ngư lại “Chút nữa quỷ sai sẽ đến câu hồn rồi.”

Động tác đỡ ông Ngô của Trần Ngư cứng đờ, không thể tin nhìn ông “Ông nói cái gì?”

“Thi Thi.” Lâu Minh thấy thế thì đưa tay vỗ vỗ bả vai của Trần Ngư.

“Quỷ gì sai?” Trần Ngư không nhúc nhích, nhìn chằm chằm ông nội nhà mình.

“Con đừng tự lừa mình, con cũng cảm nhận được rồi phải không, sinh khí trên người ông đã dần trôi rồi.” Ông Ngô thở dài rồi nói.

“không sợ, con có cấm thuật, con sẽ cướp sinh khí của ông về.” Trần Ngư nói rồi định điều động linh lực, nhưng mà cô vừa mới bắt đầu, Lâu Minh đã đưa tay chặn lại.

“anh Ba?” Trần Ngư không hiểu quay đầu.

Trong mắt Lâu Minh vô cùng không nỡ, nhưng vẫn lắc đầu nói “Vô ích thôi.”

“Chúng ta chưa thử thì làm sao biết là vô ích chứ.” Trần Ngư bỏ tay Lâu Minh ra, cố chấp thử cấm thuật.

“Nhóc con, con đừng phí sức nữa, vô ích thôi.” Ông Ngô thở dài “Con đã đọc Huyền Môn Cấm Sát Quyết rồi đó, phải trả giá như thế nào con không rõ sao?”

“Ông nói đến Huyền Môn Cấm Sát Quyết mà không thấy ngại sao, lúc trước ông đã đồng ý với con như thế nào, ông đã đồng ý với con là không dùng nó, đồng ý với con là không làm anh hùng, ở đây nhiều Thiên Sư như vậy, vì sao lại là ông gặp chuyện này.” Trần Ngư tức giận chất vấn, vừa nói vừa chảy nước mắt.

Các vị đại lão vây xung quanh cũng nhận ra sinh khí trên người ông Ngô đang dần tan rã, lại thấy dáng vẻ thương tâm muốn chết của Trần Ngư thì đều lộ vẻ ưu tư, bi thương.

“không phải ông nội đang làm anh hùng, đây là ông nội muốn báo thù.” Khi ông Ngô nói đến hai chữ báo thù, trên mặt lộ ra vẻ trút được gánh nặng “Ông đã đợi hai mươi năm, vốn tưởng rằng đời này không có cơ hội nữa.”

“Báo cái gì thù cơ ạ?” Trần Ngư khó hiểu.

“Ngô Lễ, quả nhiên là ông vẫn không quên được Miêu Miêu.” Lần đầu tiên Nghiêm Sùng Minh không gây chuyện, dùng giọng điệu bình thản nói với ông Ngô.

“Vô liêm sỉ, khụ khụ … Miêu Miêu là cái tên để cho ông gọi đấy à?” Dường như là bị chạm đến điểm yếu nào đó, ông Ngô tức giận đến mức từ dưới đất nhảy dựng lên.

“Ông …” Theo phản xạ, Nghiêm Sùng Minh muốn vặc lại, nhưng rồi suy nghĩ đến việc ông Ngô đã là người sắp chết, vì vậy nín nghẹn nhịn lại.

“Miêu Miêu là ai ạ?” Trần Ngư hỏi.

“Bà nội con.” Ông Ngô đáp.

“không biết xấu hổ.” Cuối cùng Nghiêm Sùng Minh cũng không nhịn được, cho dù là lúc nào, thằng cha Ngô Lễ này cũng không biết xấu hổ như vậy.

“Nghiêm Sùng Minh, ông muốn ăn đòn có phải không?” Ông Ngô dựa vào Trần Ngư, giơ ngón tay chỉ vào Nghiêm Sùng Minh mắng, nếu râu mép của ông Ngô vẫn còn, Trần Ngư cảm thấy chắc chắn lúc này râu mép của ông sẽ vểnh ngược lên trời.

“A … Bây giờ ông có bản lĩnh đó sao?” Nghiêm Sùng Minh không chút do dự mà trào phúng.

“Ông …” Ông Ngô vừa nghĩ đến chuyện lão già này nhân lúc mình sắp chết mà khi dễ ông, Ngô Lễ ông là người dễ bị ăn hiếp như vậy sao? Đời này, trừ Miêu Miêu và sư phụ-người mà làm ai cũng thấy ghét ra thì không ai dám ăn hiếp ông “Nhóc con, con nhớ kỹ lão già này, sau này gặp cháu trai cháu gái hắn ta, cứ ăn hiếp chết chúng nó cho ông.”

“Ông …” Lúc này đến phiên Nghiêm Sùng Minh tức run người, mẹ nó, cháu trai cháu gái ông ta có nhân lên gấp hai cũng không phải là đối thủ của cháu gái lão Ngô a. Cả đời ông ta đã không đánh lại ông Ngô, kết quả đến đời cháu cũng không đánh lại cháu gái đối phương, quả thực tức ói máu mà.

“…” Các vị đại lão đang còn chìm trong tâm trạng bi thương, tập thể im lặng, thực sự là cảm thấy một cảm giác thật là sung sướng là sao đây?

“Ấy, bầu không khí sung sướng tràn trề như thế này là sao đây? Tôi nói rồi mà, khi mà lão cà chớn này chết, những người xung quanh nhất định sẽ vỗ tay ăn mừng mà.” một giọng nói đột ngột vang lên kèm theo bầu khí âm lạnh lẽo quen thuộc xuất hiện trên núi Thanh Mang.

Các vị đại lão quay đầu nhìn lại, khi thấy người mới đến thì rối rít chào hỏi “Xin chào ngài Đầu Trâu, xin chào ngài Mặt Ngựa.”

Người đến rõ ràng tổ câu hồn hai người Đầu Trâu Mặt Ngựa ‘đại danh lừng lẫy’ của âm phủ.

“Tại sao lại là hai người chứ hả?” Ông Ngô sợ đến mức mặt không còn chút máu, tuy là hiện tại mặt ông cũng chẳng nhìn ra có chút hồng hào nào.

“Ha hả … Hai mươi năm trước, hai chúng ta đã lên kế hoạch đi câu hồn phách của cậu.” Đầu Trâu cười lạnh, quơ quơ cây búa trên tay.

“Ha hả … nửa giờ trước, hai chúng ta nhìn trên sổ Sinh Tử biết được cậu đã đến giờ tử vong, vui mừng đến mức không cần nghỉ bù luôn.” Mặt Ngựa cười gằn, xích sắt trong tay run lên.

Trần Ngư thấy Đầu Trâu Mặt Ngựa không có thái độ thân thiện, lập tức nhướn người về đằng trước che ông nội của mình lại.

Đầu Trâu Mặt Ngựa chớp mắt hỏi “cô là đồ đệ của thằng cha Ngô?”

“Phải, thì sao?” Trần Ngư hỏi lại.

một đoạn ký ức không thể nào tốt đẹp chợt bị dẫn ra, vẻ mặt của Đầu Trâu Mặt Ngựa càng khủng bố hơn “cô mà ngăn lại, ngay cả hồn phách của cô chúng tôi cũng sẽ câu đi bây giờ.”

“Các ông có bản lĩnh thì đến câu thử coi!” Mắt Trần Ngư trợn to, khẽ điều khiển linh lực, la bàn và chuông chiêu hồn cùng bay đến.

“Mẹ kiếp, không hổ là phái Lạc Sơn.” Hơi thở quanh người Đầu Trâu biến đổi, một nguồn âm khí khổng lồ chợt ngưng tụ.

Ông Ngô thấy Đầu Trâu Mặt Ngựa thực sự muốn động thủ, lập tức nóng ruột, vừa muốn lên tiếng ngăn cản thì thấy Lâu Minh-nãy giờ vẫn yên lặng đứng cạnh Trần Ngư bỗng nhiên đi về phía trước một bước, nhẹ nhàng kéo một cái, đem Trần Ngư về phía sau lưng anh.

Đầu Trâu Mặt Ngựa thấy Lâu Minh thì trong nháy mắt chợt sửng sốt, hai người liếc nhìn nhau, yên lặng thu hồi âm khí quanh người lại.

Mẹ nó, thằng nhóc này có chỗ dựa.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: