Chương 45: Ma Vương

Vì hôm qua nhận được tin đả kích vô cùng lớn, trong thời gian ngắn, Trần Ngư không thèm đến nhà anh Ba, chỉ cần vừa đến gần nhà anhBa là cô lại nghĩ đến trợ lý Điền, chỉ cần vừa nghĩ đến trợ lý Điền cô lại nghĩ đến sứ Thanh Hoa, chỉ cần nghĩ đến sứ Thanh Hoa, cô sẽ nghĩ đến ba mươi triệu.

Ba mươi triệu đó a!!!

Trần Ngư đau lòng, cả đêm đều ngủ không ngon.

“Mệt thì lại đi ngủ đi con.” Mẹ Trần thấy con gái ngồi trên ghế sô pha ngáp dài, nhịn không được nói.

“Mặc dù ba hi vọng con thi tốt nhưng cũng không thể ôn bài quá khuya được.” Hiển nhiên là thị trưởng Trần hiểu lầm con gái vì một câu nóicủa mình vào tối qua mà thức đêm đọc sách.

Nghe thấy Trần Ngư tối qua ngủ không ngon, đang ngồi một bên xem điện thoại di động Trần Dương chợt ngẩng đầu lên, anh nhìn thoáng qua gương mặt mỏi mệt của Trần Ngư, nhíu màu lại, hơi tự trách mình.

Chẳng lẽ hôm qua anh nói quá nặng lời?!

“Ngủ không ngon thì lại ngủ thêm đi con.” Mẹ Trần lại nói.

“Vừa mới ăn cơm xong mà mẹ, con ngủ không được. Con xem TV mộtlát, tám rưỡi sẽ lên ngủ.” Trần Ngư nói.

“Ừ, cũng đúng. Ăn cơm xong đi ngủ ngay sẽ béo bụng mà lại không tốt cho dạ dày.” Mẹ Trần nghĩ nghĩ rồi không ép con gái lên ngủ nữa.

Lúc này trên TV đang phát một đoạn clip quảng cáo du lịch, đó là môt khu du lịch tại một hòn đảo cận nhiệt đới, cát trắng biển xanh nhìn vô cùng tươi mát.

Mắt mẹ Trần sáng lên, quay đầu hỏi Trần Ngư “Thi Thi, con đã đi biển bao giờ chưa?”

“Chưa ạ.” Trần Ngư lắc đầu.

“Vậy khi nào thi xong, mẹ dẫn con đi du lịch nước ngoài, được không?” Mẹ Trần chỉ vào TV “Con thấy ở đây được không?”

Trần Ngư nhìn lên màn hình TV, cũng bị mặt biển sáng lấp lánh hấp dẫn, nhưng cô nghĩ đến việc đang định dành thời gian nghỉ đông để thăng cấp tài khoản lên cấp A, thế là lắc đầu từ chối “Con không điđâu.”

“Tại sao?” Mẹ Trần có chút mất mát.

Cha con họ Trần cũng kinh ngạc, chẳng lẽ Thi Thi vẫn chưa dung nhập hoàn toàn vào gia đình, ngay cả đi du lịch cùng cả nhà cũng khôngmuốn đi?

“Khẩu ngữ của con chưa tốt lắm, chờ con luyện tập thêm chúng ta hãyđi được không mẹ?” Trần Ngư tìm cớ

Khẩu ngữ: văn nói, ngôn ngữ, mình nghĩ là cách phát âm tiếng nước ngoài.

“Ừ, ừ, khi nào con muốn đi thì nói với mẹ, mẹ đi cùng con.” Mẹ Trần nghe con gái nói vậy thì lập tức đồng ý.

Cha con họ Trần nghe lý do này thì cũng thả lỏng. thì ra là sợ khẩu ngữ của mình không tốt, đúng vậy, mặc dù từ trước đến giờ Thi Thi khôngnói nhưng lòng tự ái của con bé rất cao đó.

Cứ thế, chủ đề đi du lịch đã được lướt qua, Trần Dương tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại di động nhắn tin, thị trưởng Trần tiếp tục cầm máy tính bảng xem tin tức, mẹ Trần và Trần Ngư ngồi ghế sô pha xem TV. Mặc dù mọi người làm những việc khác nhau nhưng không khí trong gia đình vô cùng hài hòa.

Mà hoàn toàn khác với không khí hài hòa này chính là trong hầm ngầm biệt thự của Kỳ Trường Minh ở ngoại thành Đế Đô, Kỳ Trường Minh mặc áo dài đạo sĩ, khoanh chân ngồi giữa hình bát quái âm Dương trong pháp đàn.

Trong không gian kín mít của hầm ngầm không có gió nhưng ánh nến mờ ảo vẫn bị lay động chập chờn, cờ vàng bốn phía cũng bị lay động bay phấp phới.

Trước mặt Kỳ Trường Minh là một bàn thờ bên trên để một đoạn xương người trắng hếu đang tỏa ra âm khí nồng đậm, theo lời đọc lẩm bẩm thần chú của Kỳ Trường Minh bắt đầu rung động lên.

Lúc đầu chỉ là sự rung động nho nhỏ, tiếp đó là sự giao động liên tục với biên độ nhỏ, cuối cùng làm cho cả bàn thờ cũng phải chấn động theo.

“Cạch cạch cạch”, tiếng xương cốt va chạm vào bàn thờ vang lên trongkhông gian âm u dưới tầng hầm càng làm cho cảnh vật trở nên đáng sợ hơn.

“U u u …”

Nguồn âm khí từ đoạn xương trắng ùn ùn tỏa ra, từ từ ngưng tụ thànhmột vòng xoáy khí màu đen rồi lập tức hóa thành một bóng người mang theo sừng trâu trên trán, Ma Vương với đôi mắt đỏ ngầu, lạnh lẽo nhìn thẳng phía trước.

“đi giết cô ta, cắn nuốt linh hồn cô ta để cô ta vĩnh viễn không thể siêu sinh.” Kỳ Trường Minh ra lệnh.

Kỳ Trường Minh vừa dứt lời, Ma Vương một lần nữa hóa thành khí đen, từ lòng đất xuyên qua biệt thự, bay lên bầu trời che khuất ánh trăng sáng, sau đó dùng vận tốc mà người thường không thể tưởng tượng được bay thẳng về trung tâm Đế Đô.

Mà lúc này, trong nhà họ Trần, Trần Ngư đang ăn khoai tây chiên, xem TV, cho đến khi Ma Vương đến gần khu tập thể, cô mới nhận ra có điều gì đó không đúng.

Tốc độ nhanh thật!

Trong nháy mắt cảm giác được sát khí, Trần Ngư cũng không kịp suy nghĩ gì nữa, điều duy nhất cô có thể làm chính là trước khi Ma Vương tìm đến đây cô phải nhanh chóng ra khỏi nhà, không thể liên lụy đến người nhà cô được.

“Con có việc phải ra ngoài một chút.” không quan tâm mọi người có nghe rõ không, Trần Ngư vụt đứng lên chạy ngay ra ngoài.

Luồng sát khí này đến quá nhanh, ngay cả thời gian chạy lên lầu lấy bùa chú cô cũng không có thời gian.

“Con đi đâu vậy?” Mẹ Trần còn chưa kịp định thần thì Trần Ngư đã xô cửa chạy ra ngoài.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Vẻ mặt thị trưởng Trần vô cùng nghi hoặc hỏi.

“Tôi không biết, bỗng nhiên con nói là có việc.” Mẹ Trần lo lắng “Đứanhỏ này, còn chẳng kịp mặc áo khoác nữa, cứ vậy mà chạy ra ngoài rồi, ngoài trời lạnh lắm đó.”

“Trần Dương, con ra ngoài xem một chút.” Thị trưởng Trần nói với con trai.

Khi Trần Ngư ra khỏi nhà, Trần Dương đã đứng lên, anh vẫn cảm thấy vẻ mặt của Trần Ngư lúc nãy hơi bất thường. anh nhìn ba mẹ Trần gật đầu, đi đến trước cửa cầm áo lông của em gái rồi đuổi theo ra ngoài.

Nhưng đến khi Trần Dương ra đến ngoài cửa thì đã không còn thấy bóng dáng Trần Ngư đâu nữa.

Trần Dương nhíu mày lại, đứng ở cổng nhìn xung quanh một chút, có lẽ do trực giác của người cảnh sát, anh chọn đúng hướng Trần Ngư đã đi, quay người chạy theo.

“A!” một tiếng kêu đau đớn vang lên.

“Thi Thi?” Tiếng hét đau đớn vang lên ngắn ngủi nhưng cũng đủ làm Trần Dương giật mình. âm thanh này là của Thi Thi, khi ở trường cảnh sát anh đã được trải qua huấn luyện kĩ năng này, không thể nghe nhầm, giọng hét đó là của em gái nhà mình.

Mắt Trần Dương trầm xuống, sải bước dài chạy về phía trước, càng chạy anh càng kinh ngạc, hướng này, qua một chút nữa là đến biệt thựnhỏ của Lâu Tam thiếu, chẳng lẽ Thi Thi chọc giận đến cảnh vệ của Lâu Tam thiếu.

Trần Dương càng nghĩ càng lo lắng, dưới chân chạy càng nhanh, cuối cùng anh nhìn thấy phía trước Trần Ngư đang ra sức chạy.

anh đang định lên tiếng kêu Trần Ngư dừng lại, còn chưa kịp kêu lênthì chứng kiến một cảnh làm anh nhìn muốn rách cả mi mắt.

anh chỉ thấy dáng người nhỏ nhỏ của Trần Ngư đang chạy phía trước dường như bị một chiếc ô tô phóng tốc độ cao đụng vào, cả người đột ngột từ dưới đất bay lên rồi nhanh như chớp bị quăng qua một khoảngkhông gian rất dài, bịch một cái ngã xuống đập vào hàng rào tường gạch bên cạnh.

“A!” Khi bay trên không trung, Trần Ngư đã điều chỉnh tư thế để khi ngã xuống vách tường là lưng đập xuống, nhưng xung lực to lớn vẫn làm cô đau đớn mà hét lên.

“Thi Thi!” Trần Dương cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại, anh vứt áo lông cầm trong tay xuống, nhanh chóng chạy nhanh về hướng Trần Ngư.

“anh đừng đến đây!” Trần Ngư nghe giọng nói Trần Dương gọi cô, pháthiện anh trai nhà mình đã đuổi theo đến đây từ lúc nào, lập tức sắc mặt càng thêm khó coi.

Ma Vương căn bản là không cho Trần Ngư cơ hội thở lấy hơi, không đợi Trần Ngư từ dưới đất bò lên, một quyền lại đi qua.

“Lên!” Tay phải Trần Ngư chỉ lên trời, một cái la bàn đang xoay tít bỗng nhiên từ sau lưng Ma Vương bay tới, mạnh mẽ đâm vào cánh tay của Ma Vương đang hướng về Trần Ngư.

Ma Vương bị đau, liền đổi hướng đánh nhau với la bàn.

Kia là … la bàn mà ông Ngô đã đưa cho Thi Thi? Nhìn la bàn bỗng nhiên xuất hiện, Trần Dương nhận ra ngay, khi Trần Ngư rời khỏi thôn Đại Mộc, ông lão nuôi dưỡng Thi Thi đã đưa cho con bé, Thi Thi rất thích, mỗi lần đến trường đều mang theo, như hình với bóng.

Nhưng một cái la bàn bình thường sao lại bay trong không trung? Còn Thi Thi, con bé đang chiến đấu với thứ gì vậy?

Lúc Trần Ngư vừa từ trong nhà chạy ra thì gọi ngay la bàn, mãi đến bây giờ la bàn mới từ trong nhà bay tới, có sự trợ giúp của la bàn, Trần Ngư mới có cơ hội thở dốc.

Nhưng chỉ có la bàn mà không có bùa chú, Trần Ngư chiến đấu chỉ phí sức mà thôi.

“Đừng để ý đến vật kia, giết Thiên Sư này đi.” Kỳ Trường Minh ra lệnh.

Ma Vương gầm lên một tiếng, nghe lời lại quay đầu tấn công Trần Ngư. Trần Ngư biến sắc, tiếp tục chạy về phía trước.

Trần Dương thấy Trần Ngư tiếp tục chạy về phía trước thì lo lắng chạy theo sau, lúc này anh cũng chẳng quan tâm là Trần Ngư sẽ chạy vào khu vực cấm của khu tập thể mà chỉ lo lắng cho sự an toàn của Trần Ngư.

“A!”

một đường chạy thẳng đến công viên nhỏ phía sau khu tập thể.

Ma Vương đưa tay lại là một luồng sát khí, Trần Ngư bị sát khí cuốn lên, cả người bay lên rồi rơi đập người vào một ngọn núi giả trong công viên nhỏ. Trần Ngư lăn khỏi vị trí ngã, ngay sau đó, Ma Vương đánhmột quyền lên ngọn núi giả, trong nháy mắt ngọn núi giả cao hai mét cứ thế bị vỡ vụn, đá gạch vỡ tứ tung văng tung toé.

Trần Dương không thể tin những gì mình nhìn thấy.

Thi Thi đang bị một vật gì đó không nhìn thấy truy sát, mà cái vậtkhông nhìn thấy kia có thể đánh nát một ngọn núi giả trong nháy mắt? Cái vật không nhìn thấy đó là cái gì? Nó thực sự là cái gì??

Trần Dương thấy em gái ruột nhà mình gặp nguy hiểm thì vô cùng gấp gáp, hai mắt đỏ bừng nhưng lại không làm gì được. anh muốn xông qua trợ giúp Trần Ngư nhưng anh mới chỉ đến gần một chút, mộtnguồn không khí âm trầm muốn làm người ta ngừng thở khống chế làmanh không thể động đậy được.

“Thi Thi!” Trần Dương kêu khàn cả giọng, anh ra sức chạy về phía trước, muốn đến bên cạnh Trần Ngư nhưng không có cách nào vượt qua được.

Trần Dương không biết nên làm thế nào bây giờ, một cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng bao phủ toàn bộ cơ thể anh. Làm sao bây giờ, cuối cùnganh phải làm sao bây giờ, làm sao mà đối phó được với cái vật gì đókhông nhìn thấy được bây giờ?

“Dẫn linh vẽ bùa, bùa trừ ma!” thật vất vả Trần Ngư mới vẽ được mộtlá bùa, nhảy nên đập lên đầu Ma Vương.

“Gừ!” Ma Vương bị đau, động tác tấn công Trần Ngư càng mãnh liệt, hung ác. Trần Ngư tránh không kịp bị một cục đá từ dưới đất bay lên đập trúng trán, nhịn không được kêu lên.

“Thi Thi!” Dưới góc độ Trần Dương không nhìn thấy được, sát khí đãngưng kết thành luồng khí xoáy phía trên, khí đen chuyển động nhanh chóng thổi làm Trần Dương không thể mở mắt, hai tay bị đông cứng đỏ lên, Trần Dương không lùi nửa bước, cắn răng quyết tâm chen vào nửa bước chân.

“Nhanh! Dán lên đi!”

Đúng lúc này, Hà Thất cùng nhóm trợ lý và đoàn cảnh vệ mười mấy người, mỗi người đều cầm một lá bùa trong tay, cùng chạy về hướng Trần Ngư.

“Ầm, ầm, ầm!”

Hơn mười lá bùa đồng thời bốc cháy, sát khí đỏ như máu tạo thành mộtlỗ hổng nhỏ trước nguồn âm khí đen kịt đang cuồn cuộn.

“Gừ, gừ, gừ!” Ma Vương tức giận rống to, hai tay vung lên, một nguồnâm khí to lớn từ hai tay Ma Vương phát ra, theo động tác của Ma Vương làm cho Trần Dương mà mười mấy lính đặc chủng đều bị hất tung ra ngoài.

“Lại lên!” Hà Thất lăn một vòng đứng dậy, kêu gọi anh em lại chuẩn bịmột đợt tấn công mới.

“Các anh đừng tới đây, đây là Ma Vương, công lực của bùa huyền sátkhông thể làm gì được nó đâu!” Trần Ngư thấy mọi người lại định xông lên thì nôn nóng nói.

Ma Vương và hồn ma bình thường là khác nhau, hồn ma bình thường còn có thể giết người, còn Ma Vương nếu muốn hại người thì chỉ cần nhấc tay mà thôi. Mặc dù trên người anh trai và mấy vị lính đặc chủng đều có chút chính khí, nhưng nếu dùng để đấu với hồn ma bình thườngthì còn được, còn đấu với Ma Vương thì không có tác dụng gì.

Nhưng hành động của mấy người Hà Thất cũng đã cho Trần Ngư chút thời gian, Trần Ngư nhân cơ hội đứng lên, chạy về hướng bên cạnh, vừa né tránh tấn công của Ma Vương vừa nghĩ cách thoát thân.

Chắc chắn là cô không thể đánh thắng Ma Vương được, đừng nói làhiện giờ cô không có bùa chú bên người, cho dù có đầy đủ bùa chú côcũng không có chút xíu khả năng nào thắng được, trước đối thủ mạnh hơn mình nhiều, tất cả đều phí công.

Trần Ngư không thể nào hiểu nổi, Kỳ Trường Minh này bị điên rồi sao, dám sai khiến Ma Vương giết người, chẳng lẽ hắn ta không sợ trời trách phạt sao?

“Ù ù ù” La bàn lượn vòng trên đầu Trần Ngư, phát ra âm thanh cảnh báo không ngừng.

Vậy là kế hoạch chỉ có thể là phải mở cửa âm mà thôi? Nếu có thể đẩy Ma Vương vào cửa âm, Kỳ Trường Minh muốn gọi Ma Vương ra lần nữa nhất định sẽ phải tốn rất nhiều công sức.

Trần Ngư vừa có ý nghĩ như thế, linh lực trên người bắt đầu rót vào la bàn, la bàn phát ra ánh sáng vàng lấp lánh, bắt đầu hấp thu âm khítrên người Ma Vương để mở cửa âm.

“Mày muốn mở cửa âm sao? Mơ tưởng hão huyền!” Kỳ Trường Minh cảm ứng được cửa âm muốn mở, pháp quyết trên tay lại biến đổi.

Động tác tấn công của Ma Vương ngừng lại, phất tay một cái đánh rơi la bàn đang bay lượn trong không khí. La bàn chịu lực tác động, nháy lên một cái rồi biến mất về nơi xa.

Cửa âm vừa mới bắt đầu mở lại ầm ầm đóng lại rồi biến mất.

“không cần để ý những người khác, giết cô ta!” Kỳ Trường Minh ra lệnh.

Ma Vương dừng động tác, quay đầu nhìn Trần Ngư.

Sắc mặt Trần Ngư trắng bệch, co cẳng chạy.

Mà lúc này, đã sớm biết tình hình, Lâu Minh đứng trên cửa sổ lầu hai quan sát tình hình chiến đấu.

Khi lần đầu tiên Trần Ngư bị đánh văng vào núi giả, Lâu Minh đã muốn lao ra thì bị Trình Bằng chặt chẽ giữ lại, Lâu Minh không còn cách nào đành cho người mang bùa huyền sát ra cho Trần Ngư.

Nhưng khi thấy bùa huyền sát cũng không xi nhê gì, Lâu Minh khôngnhịn được nữa.

“Tam thiếu, trong kì đông chí anh không thể ra cửa được.” Trình Bằng kiên quyết giữ chặt Lâu Minh.

“Tránh ra!” Lâu Minh lạnh giọng quát.

“Tam thiếu! anh ra ngoài cũng không làm được gì đâu. anh sẽ bị đông cứng ngay lập tức.”

“…” Lâu Minh cứng đờ, trong lòng bắt đầu tính toán thể lực của mình có thể đủ sức đến chỗ của Trần Ngư hay không.

Trình Bằng thấy Lâu Minh bình tĩnh lại, cho là anh đã thỏa hiệp, lập tức thở dài một hơi.

“Tiểu thư Trần Ngư!”

“Thi Thi!”

Trong bộ đàm đeo bên người Trình Bằng vang lên tiếng kêu gào, Lâu Minh bỗng nhiên hoàn hồn, anh vội vàng xoay người, xuyên qua cửa sổ nhìn ra ngoài, phát hiện Trần Ngư đang nằm lơ lửng trong không khí.

Lâu Minh nôn nóng đoạt lấy bộ đàm trong tay Trình Bằng, quát “Chuyện gì xảy ra?”

“Tam thiếu, hình như tiểu thư Trần Ngư bị thứ gì đó bóp cổ, chúng tôikhông thể nào đến gần được.” Giọng nói lo lắng của Hà Thất truyền đến từ bên kia bộ đàm.

“Tam …”

Lâu Minh đẩy Trình Bằng ra, chạy thật nhanh xuống lầu. Trong nháy mắt Lâu Minh bước ra khỏi cửa, sát khí trong thân thể nhanh như chớp bắt đầu rơi vào trạng thái ngủ đông.

Lâu Minh chỉ cảm thấy cơ thể mình dường như bị bỏ vào tủ đông âmmấy trăm độ, lạnh đến mức làm anh không thể thở nổi.

“Tam thiếu!” Trình Bằng đuổi tới nơi.

một tay Lâu Minh chống cửa, dùng hết khí lực toàn thân chạy về phía công viên nhỏ bên cạnh biệt thự.

rõ ràng chỉ cách có mấy chục mét, nhưng Lâu Minh chạy vô cùng vất vả.

Lúc này Trần Ngư bị Ma Vương bóp cổ, cả người bị nâng lên, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, không thể thở được. Trần Ngư khó khăn tập trung linh lực đưa tới la bàn, la bàn thu hết sức mạnh còn lại mạnh mẽ đâm vào tay Ma Vương mới có thể làm Ma Vương tuột tay khỏi cổ Trần Ngư.

Trần Ngư lăn khỏi vị trí cũ, vừa ho khan vừa cố hết sức chạy ra xa.

“Bên này!” Đúng lúc này, giọng nói của Lâu Minh vang lên.

“anh Ba?” Trần Ngư không thể tin ngẩng đầu.

“Chạy … chạy về phía … anh này!” Thân thể của Lâu Minh quá lạnh,anh không thể cử động được.

Trần Ngư nghĩ đến sát khí trên người Lâu Minh, thay đổi chạy thậtnhanh về hướng Lâu Minh đứng.

Lâu Minh giang hai tay ra, ra hiệu cho Trần Ngư chạy vào lòng anh.

Trần Ngư dùng hết tốc độ chạy đến trước mặt Lâu Minh, dừng lại cáchanh một mét rồi nhảy lên một cái nhào vào ngực Lâu Minh.

Lâu Minh tiếp được Trần Ngư, thân thể không chịu được mà lảo đảo lùi về sau.

Ma Vương đuổi theo Trần Ngư chạy đến, thấy Trần Ngư dừng lại,không chút nghĩ ngợi đưa tay ra bắt.

Lâu Minh nhạy cảm phát hiện có vật gì đó đang ở gần, đưa tay lên cản, sau đó anh đụng vào một cánh tay lạnh như băng.

Sát khí trên người Lâu Minh đang chuẩn bị ngủ đông cảm nhận được nguy hiểm, một lần nữa biến chuyển sống động, sát khí đỏ như máu theo bàn tay của Lâu Minh len lỏi qua tay Ma Vương, từ từ cắn nuốt khíâm và sát khí màu đen trên thân Ma Vương.

“Gào? Gào?” Ma Vương kinh hoảng muốn vung tay, thoát khỏi sự kiềm chế của Lâu Minh.

Nhưng Trần Ngư sao có thể bỏ qua cơ hội ngàn năm này, cô tháo nút ngọc phong ấn trên tay trái của Lâu Minh, không có phong ấn, sát khí tăng vọt, giống như sóng lớn bao trùm tàu thuyền, cắn nuốt toàn bộ thân hình Ma Vương.

“Gào! Gào! Gào!”

Ma Vương thét lên thảm thiết, đau đớn, hồn thể bị sát khí đỏ như máu từ từ cắn nuốt, trong khoảng khắc tiêu tán trong không gian, ngay cảmột chút tro bụi cũng không có.

“Phụt!!” Trong nháy mắt Ma Vương biến mất, trong biệt thự vùng ngoại thành, Kỳ Trường Minh phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, không thể tin nhìn đoạn xương trắng trên bàn đã biến thành đống bột mịn “không … thể nào … Đó là vật gì vậy?”

Trần Ngư thấy Ma Vương đã bị tiêu diệt, vội vàng lấy nút ngọc đeo lại vào tay Lâu Minh, phòng ngừa sát khí tiết ra bên ngoài ảnh hưởng đến khu dân cư.

“anh Ba, anh Ba!” Sau khi Trần Ngư đeo nút ngọc cho Lâu Minh xong,thì mới phát hiện Lâu Minh không hề cử động, toàn thân giống như mộtkhối đá băng điêu khắc đứng im tại chỗ.

“anh Ba, anh làm sao thế?” Trần Ngư hoảng hốt.

Tác giả có lời muốn nói:

Trình Bằng: Tại sao lần nào tôi cũng phải làm người xấu?

Con cua (tác giả): Dù sao thì đắc tội một người cũng còn hơn là đắc tội cả bảy người các anh.
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: