Chương 46: Ngủ đông

“Tam thiếu!”

“Tam thiếu!”

Nhóm trợ lý từ biệt thự chạy ra hay nãy giờ đứng bên ngoài giúp Trần Ngư đều vội vàng chạy tới.

Trình Bằng là người đầu tiên chạy đến bên Lâu Minh, khi cậu ta thấy quần áo của Lâu Minh phủ một lớp sương giá mờ mờ thì vô cùng hoảng hốt.

“Tránh ra!” Trình Bằng đẩy mạnh Trần Ngư vẫn còn đang ngơ ngác, cùng các trợ lý khác đã chạy vội đến, đem Lâu Minh không thể động đậy khiêng vào biệt thự.

Đột nhiên, Trần Ngư không kịp đề phòng mà bị đẩy một cái, cô cũng không tức giận hỏi Trình Bằng tại sao lại đẩy cô mà từ từ mở hai lòng bàn tay của mình ra. Trong tầm mắt, hai bàn tay trắng nõn đã đỏ bừng cả lên, cảm xúc lạnh lẽo vẫn còn trên da truyền lên hệ thống thần kinh của cô.

Đôi tay này, lúc nãy đã ôm, anh Ba.

Trần Ngư lấy lại tinh thần, co chân chạy vội về phía biệt thự nhỏ.

“Tiểu thư Trần Ngư.” Trần Ngư vừa chạy được hai bước thì bị Hà Thất đuổi kịp ngăn cản.

“Trợ lý Hà, anh Ba, anh ấy …”

“Tiểu thư Trần Ngư, Tam thiếu tạm thời sẽ không có việc gì.” Hà Thất an ủi.

“Tôi muốn đi gặp anh ấy.” Trần Ngư vô cùng nôn nóng, có người sống nào mà lại có nhiệt độ cơ thể thấp như vậy được chứ.

“Trước khi cô vào biệt thự, phiền cô giúp Tam thiếu một việc trước đã.” Bỗng nhiên Hà Thất nói.

“Cái gì?” Trần Ngư không hiểu.

“Vừa rồi vì cứu cô, Tam thiếu đã cởi bỏ phong ấn.” Hà Thất nói “Mặc dù thời gian rất ngắn nhưng có không ít sát khí đã phát tán ra ngoài, vì để tránh những phiền toáikhông cần thiết, xin cô xử lý một chút đi.”

Trần Ngư sững sờ, điều này không phải là cô không biết, khi mở nút ngọc trên tay Lâu Minh, Trần Ngư đã nghĩ, chút nữa cô sẽ vẽ một lá bùa tinh lọc để làm sạch sát khí xung quanh. Nhưng bởi vì đột nhiên Lâu Minh xảy ra chuyện, Trần Ngư quá sốt ruột mà quên đi mất.

Trần Ngư gật nhẹ đầu, quay người đi đến địa điểm Ma Vương vừa biến mất, tay phải nâng lên, ngưng tụ linh lực trên đầu ngón tay, giơ lên trong không khí vẽ ra một lá bùa tinh lọc.

Bùa chú hình thành trong nháy mắt, rồi tản ra, hóa thành muôn vàn tia sáng, làm sạch tất cả sát khí và âm khí còn sót lại trong không khí.

Mới từ trong nỗi khiếp sợ lấy lại tinh thần, đang đi về phía em gái nhà mình, Trần Dương nhìn thấy một cảnh này. Em gái nhà mình đứng trong công viên nhỏ trống trải, ngón tay tùy tiện vẽ lên trong không khí mấy cái, sau đó, chỗ đó bắn ra muôn vàn tia sáng. Kỳ diệu hơn là, sau khi ánh sáng tản đi, bầu không khí nặng nề đè nén trong công viên bỗng chốc trở nên thoải mái, dường như ánh đèn đường cũng sáng hơn vài phần.

Đây tuyệt đối không phải là do tác dụng của tâm lý.

Đầu óc Trần Dương cảm thấy mông lung, đến khi anh tỉnh táo lại thì Trần Ngư đã chạy vào biệt thự nhỏ nhà họ Lâu.

Lúc nãy, khi Hà Thất cùng một đội cảnh vệ chạy đến hỗ trợ, Trần Dương cũng khôngnghĩ nhiều. Nơi này dù sao cũng là khu vực gần biệt thự nhỏ nhà họ Lâu, cảnh vệ nhận thấy nguy hiểm thì chạy ra xem xét là bình thường. Nhưng khi chính Lâu Tam thiếu tự mình chạy ra bên ngoài, em gái nhà mình lại trực tiếp nhào vào lòng đối phương. Trần Dương bỗng nhiên ý thức được, đây không phải là việc mà anh vẫn cho là bình thường, em gái nhà mình quen biết Lâu Tam thiếu.

Em gái nhà mình vừa mới trở về Đế Đô được nửa năm, phần lớn thời gian đều ở trường đại học, vậy mà chẳng những quen biết Lâu Tam thiếu mà mối quan hệ này còn vô cùng quen thuộc.

Quen thuộc đến mức khi cảnh vệ thấy em gái mình gặp nguy hiểm sẽ chạy ra hỗ trợ, quen thuộc đến mức Lâu Tam thiếu phải tự mình chạy ra cứu người.

“Trần thiếu, xin lỗi anh.” Cảnh vệ canh cửa giơ tay ngăn Trần Dương định đi vào.

“Tôi …” Bình thường, Trần Dương tuyệt đối sẽ không đến gần ngôi biệt thự này, nhưng bây giờ Thi Thi đang ở trong đó “Em gái tôi ở trong đó.”

“thật xin lỗi, anh không thể đi vào được.” Vẻ mặt cảnh vệ không thay đổi, nói.

Trần Dương im lặng một lúc lâu, ngẩng đầu nhìn ánh đèn trong biệt thự.

Khi Thi Thi vừa mới trở về, Lâu Tam thiếu liền cho người mang quà tặng đến. Từ trước đến giờ không bao giờ để người khác tuy ý ra vào biệt thự, vậy mà em gái mình thì có thể tự do ra vào, còn có, lúc nãy, Lâu Tam thiếu còn tự mình chạy ra cứu người …

Cho nên, Thi Thi ở trong đó sẽ an toàn.

Trần Dương không vào được, lại xác định Trần Ngư không có chuyện gì liên xoay người định về nhà trước. anh vừa đi vừa nghĩ lại những việc đã xảy ra. Cái vật khôngthể nhìn thấy là cái gì? Vì sao lại đến tìm Thi Thi?

“Ông của em là thầy trừ ma.”

La bàn, lá bùa, thầy trừ ma, chẳng lẽ …

Cái suy đoán vô cùng hoang đường mà lại rất hợp lý làm tam quan của Trần Dương hoàn toàn sụp đổ, em gái nhà mình là thầy trừ ma??

Trần Dương đứng tại chỗ, đem mọi chuyện suy nghĩ từ trước ra sau, từ sau ra trước, càng nghĩ càng cảm thấy chẳng có suy đoán nào hợp lý hoàn toàn, anh nhẹ nhàng thở dài, quyết định chờ Trần Ngư về nhà rồi nói chuyện rõ ràng với cô.

Trần Dương lại đi về phía trước một đoạn, ánh mặt rơi trên chiếc áo khoác lông màu vàng nhạt ven đường, đây là chiếc áo anh làm rơi khi đuổi theo Trần Ngư. Trần Dương dừng lại một chút, sau đó nhặt áo lên, quay người trở lại biệt thự nhỏ nhà họ Lâu.

“Đây là áo của Thi Thi, phiền anh đưa cho em ấy giùm tôi.” Trần Dương nói.

Cảnh vệ nhận áo khoác từ Trần Dương.

“Còn …” Trần Dương nhìn thoáng vào cửa biệt thự “Phiền anh chuyển lời cho Thi Thi, sau khi tôi về nhà sẽ nói với ba mẹ là em ấy có việc gấp phải về trường.”

Nhìn tình hình này, tối nay chắc là Thi Thi không về nhà được rồi, vì không để ba mẹ lo lắng, Trần Dương đành giúp em gái mình che giấu.

==

Lầu hai, trong phòng ngủ của Lâu Minh, bảy người trợ lý đang chen chúc trong phòng, tất cả đều mặt ủ mày chau nhìn Tam thiếu đã đông thành người băng đang nằm trêngiường.

Sát khí trong cơ thể Tam thiếu bắt đầu ngủ đông, năng lượng trong cơ thể sẽ bị đóng băng, mặc dù bọn họ có thể không chút e sợ nào mà ở bên Tam thiếu, không sợ sát khí làm ảnh hưởng nhưng Tam thiếu không muốn bọn họ thấy tình trạng này của anh.

“Liên hệ với Mao đại sư chưa?” Có người hỏi.

“Vừa gọi điện rồi, nhưng Mao đại sư đang đi ra ngoài, phải đến rạng sáng mới trở về được.” một người khác trả lời.

“Bây giờ, chúng ta phải làm thế nào?”

“…”

Trong phòng ngủ không có ai trả lời, vì bọn họ biết, một khi Tam thiếu ngủ đông thìchỉ có thể chờ đến lập xuân. Sau lập xuân, chính Tam thiếu sẽ từ từ tự tỉnh dậy, còn trong khoảng thời gian này, anh sẽ luôn ngủ say.

“anh Ba, anh Ba đâu?” Xử lý xong sát khí, Trần Ngư đẩy cửa chạy vào, cô liếc mắt liền nhìn thấy Lâu Minh đang nằm trên giường.

Trần Ngư chạy đến bên giường thì ngay lập tức nhận ra điều khác lạ, sinh khí trênngười Lâu Minh đang từ từ biến mất? Trần Ngư bị dọa đến mức làm con người hơi co lại, đưa tay sờ lên mạch đập của Lâu Minh, mạch đã yếu đến mức không còn sờ được nữa.

“Sao lại như thế này?” Mặc dù Ma Vương rất mạnh nhưng nếu đối đầu với sát khí củaanh Ba thì không phải là đối thủ mà, nên không có khả năng Ma Vương làm tổn thương được anh Ba.

“Còn không phải là tại cô!” Trình Bằng nhịn không được quát.

“Trình Bằng!” Hà Thất hạ giọng quát “Đây là việc Tam thiếu tự quyết định, không phải lỗi của tiểu thư Trần Ngư.”

Tất nhiên là Trình Bằng biết là do chính Tam thiếu muốn ra ngoài, nhưng nếu khôngphải là vì Trần Ngư thì trong thời điểm nhạy cảm như thế này, Tam thiếu chạy ra ngoài làm gì.

“Tại sao lại nói là tại tôi, đã xảy ra chuyện gì?” Trần Ngư quay về phía hai người hỏi “Tại sao sức sống của anh Ba càng ngày càng yếu, sát khí trên người anh ấy dường như cũng biến mất.”

Sáng mai Mao đại sư mới về đến đây, mấy người bọn họ lại không hiểu huyền học, nơi này người có thể giúp đỡ Tam thiếu cũng chỉ có người là Thiên Sư – Trần Ngư.

Hà Thất suy tư một lát rồi quyết định nói rõ mọi chuyện cho Trần Ngư biết “Sát khí trong cơ thể Tam thiếu sẽ biến hóa theo mùa. Mùa hè và mùa thu thì tương đối ổn định, mùa xuân là thời điểm phát triển mạnh mẽ nhất còn mùa đông thì là thời điểm sát khí suy yếu nhất.”

Trần Ngư nghe mà sững người, bởi vì Lâu Minh luôn mang nút ngọc trên người nên Trần Ngư cũng không phát hiện sự biến hóa sát khí trong cơ thể của anh.

“Vào thời điểm đông chí, sát khí trong cơ thể Tam thiếu sẽ ngủ đông.”

“Ngủ đông?”

“Đúng vậy.” Hà Thất tiếp tục giải thích “không rõ nguyên nhân, chỉ biết là một tuần trước và sau đông chí, chỉ cần đi đến nơi có nhiệt độ tương đối thấp thì sát khí trong cơ thể sẽ bắt đầu ngủ đông. Ngủ đông thì cơ thể anh ấy sẽ thành như thế này. Tam thiếu sẽ không có hô hấp, không có nhịp tim, không có nhiệt độ cơ thể, cũng không có ý thức, anh ấy sẽ cứ ngủ cho đến lập xuân.”

“thì ra là thế, cho nên tôi vẫn luôn cảm thấy không khí trong nhà quá nóng.” Trần Ngư chợt nhận ra “Nhưng … Ngủ đông thế này thì có hại đến cơ thể anh Ba không?”

“Có.” Nếu chỉ ngủ say mà không có tổn thương gì thì nhóm trợ lý cũng không lo lắng như vậy “Khi ngủ đông, nhiệt độ cơ thể của Tam thiếu nhanh chóng hạ xuống, khi lập xuân sẽ từ từ thức tỉnh, tình trạng này gây ảnh hưởng rất lớn đến thân thể của Tam thiếu. Lần trước, do bất cẩn mà Tam thiếu rơi vào tình trạng ngủ đông, phải bồi dưỡng suốt một tháng trời mới khôi phục được một chút. Bác sĩ còn nói …”

“Còn nói cái gì?” Trần Ngư la lên.

“Nếu còn lặp lại nhiều lần như vậy thì cơ quan nội tạng trong cơ thể sẽ không chịu được.” Hà Thất nhíu mày nói.

Hà Thất vừa dứt lời, sáu trợ lý còn lại đều mang vẻ mặt tự trách.

“Đều là do chúng ta không bảo vệ tốt cho Tam thiếu.”

“Còn tự xưng là Binh Vương nữa chứ, vậy mà ngay cả chuyện này cũng không làm được.”

Binh Vương: quân lính thiện chiến.

“…”

Trần Ngư cảm thấy những lời tự trách của nhóm trợ lý thực chất đều là đang nói cô, đều bởi vì cô nên anh Ba mới ra ngoài.

cô có thể làm gì để có thể giúp được anh Ba đây? Trần Ngư cố gắng tự hỏi.

Sát khí, sát khí ngủ đông?

Mắt Trần Ngư đột nhiên sáng lên, cô gấp gáp hỏi “Ngủ đông là do sát khí hoàn toàn yên tĩnh lại, đến lập xuân sát khí bắt đầu khôi phục nên anh Ba mới tỉnh lại, đúngkhông?”

“Vâng.” Hà Thất nhẹ gật đầu.

“Tôi có biện pháp!” Trần Ngư nói xong, quay người bước nhanh đến bên giường, hai chân tùy tiện níu lấy chiếc giày đá rơi xuống đất rồi leo lên giường Lâu Minh.

“cô làm gì vậy?” Nhóm trợ lý nghi ngờ nhìn Trần Ngư.

“Thử một chút xem anh Ba có thể tỉnh lại không.” Trần Ngư nói.

“Thử làm sao?” Hà Thất hỏi theo phản xạ.

Trần Ngư cách tấm mền, ghé lên người Lâu Minh, ném cho nhóm trợ lý một câu “Đừng có quấy rầy tôi đó.”

Sau đó, cúi đầu xuống, hôn lên môi Lâu Minh.

“Hít!!!” Nhóm trợ lý hít vào một hơi.

“cô …” Trình Bằng thấy Trần Ngư dám sàm sỡ Tam thiếu, tức giận đến mức muốn chạy lên kéo người ra.

Điền Phi liếc mắt, nhanh tay ngăn Trình Bằng lại, nhỏ giọng nói “Cậu quên rồi à, phòng nghiên cứu.”

Trong nháy mắt Trình Bằng nhớ lại, khi ở phòng nghiên cứu, chính Trần Ngư đã hôn Tam thiếu một lần, ngăn chặn được sát khí bùng phát.

Các trợ lý còn lại hiển nhiên là đều nghĩ đến điều này, cả đám đều ngập tràn hi vọng nhìn về phía hai người đang hôn trên giường, chỉ là nhìn một chút bỗng nhiên cảm thấy có gì đó sai sai. Mọi người nói xem, một nam một nữ đang hôn nhau trên giường, mấy người bọn họ đứng bên nhìn thì còn ra thể thống gì.

Cũng không biết ai là người đầu tiên xoay người, sáu người còn lại cũng nhao nhao xoay người đi.

“Khụ … Có phải chúng ta làm như vậy là không tốt lắm không?” Có người nhỏ giọng hỏi.

“Chúng ta đều ra ngoài đi.” Cân nhắc một lát rồi Hà Thất quyết định.

“không …” Trình Bằng vừa muốn phản đối thì bị Điền Phi cùng một trợ lý khác đứng bên cạnh lôi ra ngoài.

Các trợ lý còn lại cũng ra khỏi phòng, Hà Thất đi cuối cùng, đóng cửa lại rồi đứng canh phía trước.

Bên trong phòng, đang chuyên tâm hôn Lâu Minh, à, không phải, đang độ khí cho Lâu Minh, Trần Ngư cuối cùng cũng cảm nhận được sát khí yếu ớt chưa hoàn toàn ngủ đông trong cơ thể anh.

Trần Ngư cũng không biết tại sao linh khí trong cơ thể mình có thể cảm ứng được sát khí, đồng thời có thể thông qua tâm pháp hâm nóng lại. Lúc nhỏ Trần Ngư đã hỏi qua ông lão, ông nói thể chất của cô đặc biệt do trời sinh.

Cho dù là nguyên nhân gì nhưng Trần Ngư thực sự là cám ơn cái thể chất đặc biệt trời sinh này của mình, có thể cho cô làm nóng sát khí trong cơ thể Lâu Minh.

Sát khí trong cơ thể Lâu Minh đã nghỉ đông hơn một nửa, khi Trần Ngư làm nóng lại vô cùng tốn sức, cũng may linh khí trong biệt thự nhỏ này rất dồi dào, cô có đầy đủ linh lực để sử dụng.

Thời gian từ giây từng phút trôi qua, hai tay Trần Ngư nắm hai tay Lâu Minh, linh khí và sát khí thông qua sự tiếp xúc giữa hai bàn tay mà tác động lẫn nhau. Vì sát khí trong cơ thể Lâu Minh quá lớn, nên một khoảng thời gian là Trần Ngư lại cảm thấy linh khí không đủ. Lúc này, cô cúi xuống ghé lên môi Lâu Minh thổi một hơi, sau đó hấp thu sát khí dư thừa trong cơ thể anh vào cơ thể mình. Đợi đến khi linh khí tràn đầy trở về thì lại thông qua tâm pháp tiếp tục làm nóng.

Cũng không biết qua bao lâu, cả người Lâu Minh vốn cứng ngắc dần mềm trở lại, thân thể từ từ có nhiệt độ, hai mắt đang nhắm chặt rung động rồi từ từ mở ra.

Thân thể Lâu Minh vẫn còn rất suy yếu, ý thức cũng chưa tỉnh táo hẳn, anh không hề chớp mắt nhìn chằm chằm người trước mắt.

Thi Thi đang làm gì vậy?

một cơn mỏi mệt bỗng nhiên ập tới, Lâu Minh lại muốn ngủ, trước khi mất đi ý thức,anh chỉ cảm giác được một vật gì đó vô cùng mềm mại dán lên bờ môi mình.

Giấc ngủ này của anh không dài lắm, khi trời gần sáng thì anh đã tỉnh lại.

anh cảm giác được bàn tay của mình đang được ai đó nắm, ngơ ngẩn một chút, Lâu Minh nghiêng người nhìn về phía cô gái đang nằm ngủ say bên cạnh anh.

Tay phải của cô đang nắm lấy tay phải của anh, nằm sấp ngủ say sưa, cô gái có mái tóc ngắn nâu xoăn, khuôn mặt nhỏ trắng nõn vì ngủ say mà đỏ ửng, lông mi dài hạ xuống che đôi mắt đen nhánh, lúc mở ra luôn sáng lấp lánh nhìn mọi người cười vui vẻ.

Còn … Ánh mắt Lâu Minh không tự chủ nhìn về phía bờ môi đang nhếch lên của cô.

“anh Ba, em lỡ ‘sàm sỡ’ anh mất rồi.” Lâu Minh nhớ khi cô nói câu này, trong mắt tràn đầy sự ngây thơ.

“Cũng may chuyện này không có người ngoài biết.” Lâu Minh thở dài, lặng lẽ buông tay ra, ngồi dậy cẩn thận giúp Trần Ngư đắp lại mền, rồi bước xuống giường đi ra khỏi phòng ngủ.

Sau này không thể để cô nhóc này phải “sàm sỡ’ anh nữa, chỉ khổ cho anh thôi, Lâu Minh cười khổ.

Tác giả có lời muốn nói:

Con cua: Tại sao lại không thể để Tây Thi ‘sàm sỡ’ cậu?

Tam thiếu: cô cứ nói đi?
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: